Chương 11: Nguồn sáng


"Chúng ta rốt cuộc đã đến nơi nào? Ta muốn về nhà. . ."
Một số bạn học nữ nhịn không được khóc thành tiếng.
"Lại là một tòa Ngũ sắc tế đàn. . ."
Bàng Bác cùng Diệp Phàm đứng chung một chỗ, hai người liếc mắt nhìn nhau, sau đó lại cùng lắc đầu.
Lúc học đại học họ là bằng hữu tốt nhất, sau khi tốt nghiệp cũng thường xuyên gặp mặt, hiểu rõ lẫn nhau, hiện tại hai người đều có cảm giác tình huống không ổn, tình cảnh mọi người rất đáng lo, tình cảnh tràn ngập những biến số không rõ.
Mà vào lúc này, những người khác cũng thu hồi ánh mắt từ hoang mạc, bắt đầu lo lắng, hoảng loạn quan sát tình huống xung quanh.
Quan quách đồng cực lớn lật ngửa ở phía sau bọn họ, bên dưới Quan tài bằng đồng thau lại là 1 cái Ngũ sắc đàn đá cực lớn, cùng Tế Đàn nhìn thấy ở Thái sơn hình dáng vô cùng giống nhau, do năm loại cự thạch màu sắc khác nhau xây dựng thành.
Ngũ sắc đàn đá chiếm diện tích cực lớn, có thể tưởng tượng đây khi xây dựng vào thời điểm đó là 1 cái công trình vĩ đại , nhưng lại bị vô tận năm tháng tàn phá, Tế đàn cực lớn hầu như bị bao phủ trong lòng đất, cho đến hôm nay thì cũng giống như đất băng mà thôi.
Hôm nay Cửu Long kéo quan tài tới đây, liên tục đánh lên mặt đất, mới làm cho đất sỏi tan đi, làm hiển lộ một phần không rõ ràng bộ dáng của tế đàn. Không chỉ có quan quách đồng cực lớn nằm trên tế đàn, mà chín bộ xác rồng khổng lồ cũng đều ở trên đó, có thể tưởng tượng Ngũ sắc đàn đá lớn như thế nào.
"Chúng ta. . . bị lạc rồi, tìm không được đường về nữa."
một bạn học nữ yếu đuối khóc thất thanh, thân thể run rẩy, nếu như không có người đỡ, đã ngã từ lâu trên mặt đất.
Rất nhiều người sắc mặt đều tái nhợt, lúc nãy mọi người lại liên tưởng đến khả năng không tưởng tượng thường xảy ra trong thế giới lạ lẫm.
Không ai nguyện ý tiếp nhận sự thực này, thế nhưng đã không thấy Thái sơn nữa, mà trước mắt là hoang mạc trống trải, khiến người ta không thể không trầm mặc.
"Không nên hoảng loạn, không nên sợ hãi, sẽ có biện pháp giải quyết."
Diệp Phàm la lớn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Giải quyết thế nào, chúng ta làm sao trở về, tại sao. . . lại đến thế giới xa lạ này?"
Ngay cả thanh âm của bạn nam cũng đã run rẩy, tràn ngập sự sợ hãi cùng bất an.
Thứ gì cũng không biết, sẽ làm sẽ làm cho một bộ phận người tràn ngập kính nể cùng sợ hãi, đồng thời cũng sẽ làm cho một bộ phận khác sinh ra dục vọng thăm dò .
Diệp Phàm cùng Bàng Bác đi hai bên của chín bộ xác rồng khổng lồ, tiến về phía trước, muốn nhìn tình huống xung quanh.
Lý Tiểu Mạn ở cách đó không xa, tựa hồ hơi bị lạnh, ôm hai tay, dung nhan mỹ lệ có chút trắng bệch, nhưng vẫn bình tĩnh như cũ, như một đóa hoa sen thanh lệ tỏa sáng trong bóng tối.
Diệp Phàm đi ngang thì cởi áo đưa cho nàng, nhưng nàng chỉ nói một tiếng cảm ơn, sau đó lắc đầu cự tuyệt.
Diệp Phàm cũng không nói thêm gì, hắn cũng không muốn vãn hồi gì cả, khoác cái áo lên, rồi cùng Bàng Bác tiếp tục đi đến phía trước.
Tránh qua mấy cái xác rồng khổng lồ cùng quan quách bằng đồng, bọn họ thấy Cade – bạn học nước mỹ của Lý Tiểu Mạn cũng quan sát tình huống xung quanh, thỉnh thoảng phát ra mấy tiếng "good".
Bên cạnh Ngũ Sắc Tế Đàn có một khối nham thạch cực lớn , nằm ngang trên mặt đất, cao tới hai mươi mấy mét, nhưng độ dốc không lớn, có thể leo lên được.
Diệp Phàm thân cao khoảng 1m79, tuy rằng tướng mạo thoạt nhìn có vẻ rất văn nhã, nhưng kỳ thực thân thể rất cường tráng, năm đó là đội viên chủ lực của đội bóng đá trường , ở trên sân bóng thường bị người khác gọi là Người Dã Man.
Mà Bàng Bác thì người cũng như tên, có cái thế " Bàng Bạc", nhưng cũng không mập mạp, mà thực sự rất cường tráng, là một người khôi ngô to cao, bắp tay có thể so với người vai u thịt bắp.
Hai người thể chất đều siêu tốt, rất nhanh tiến tới khối cự thạch, căn bản là không cần phải cẩn thận leo trèo, mà trực tiếp xông lên trên.
Đứng trên khối đá lớn nhìn ra xa, chỉ thấy những điểm sáng yếu ớt trong không gian u ám, điều này làm cho hai người tương đối kinh dị.
"Chúng ta có khả năng rất lớn là không trở về được nữa rồi."
Đối với bằng hữu tốt nhất thì không có gì không thể nói, Diệp Phàm nói thẳng suy đoán của bản thân, nói:
"Nơi này khẳng định không phải không phải là không gian của chúng ta."
"Nơi này thực sự không phải không phải là không gian của chúng ta."
Bàng Bác tuy rằng ngày thường rất tùy tiện, nhưng khi gặp chuyện quan trọng thì không bao giờ nói đùa, hắn nhìn chăm chú vầng sáng yếu ớt ở xa xa, nhíu mày nói:
"Ngươi nói trên cái thế giới này thật sự có thần sao?"
Diệp Phàm cũng nhìn vầng sáng ẩn hiện ở xa xa, nói:
"Chúng ta ngay cả long thi (xác rồng) còn có thể gặp, ta nghĩ nếu có Thần thực sự xuất hiện trước mắt chúng ta, ta cũng sẽ không kinh ngạc."
"Nếu có 1 vị Thần xuất hiện trước mắt. . . thì tình cảnh sẽ như thế nào."
Bàng Bác nói nhỏ.
Phía sau truyền đến tiếng động, Cade – thân thể cao chừng 1m9 cũng bắt đầu leo trên cự thạch, khi hắn thấy thấy đoàn ánh sáng ở phương xa, lập tức thét lên một tiếng kinh hãi.
"Ca ngợi. . . Thượng Đế nhân từ , ta. . . thấy được ánh sáng rồi."
Tiếng Trung của hắn không quá lưu loát, sau sau đó xoay người dùng sức vẫy ta, hướng về Lý Tiểu Mạn trong đám người la lớn:
"Ta thấy được. . . ánh sáng!"
Sau đó, hắn từ trên tảng đá lớn leo xuống, chạy về hướng của Lý Tiểu Mạn.
Cade kêu to, nhất thời làm mọi người trở nên hỗn loạn, không ít người hướng nơi này chạy tới.
Bàng Bác nhìn Lý Tiểu Mạn cùng Cade đứng chung một chỗ ở cách đó không xa, nói với Diệp Phàm:
"Tên quỷ tây dương này có phải là bạn trai của Tiểu Mạn không?"
"Ta làm sao biết được."
"Thực sự cứ như vậy mà từ bỏ hay sao?"
Bàng Bác liếc xéo hắn.
"Có một số việc mặc dù có thể bắt đầu lại từ đầu, nhưng rất khó trở về như cũ. Ngay cả khi cùng đi trên một con đường, nhưng đời người mấy ai cùng đi lại lần thứ 2, cho dù có cũng không còn cảm giác như xưa. Việc này đã là chuyện của quá khứ rồi, con người thì phải luôn đi về phía trước."
Diệp Phàm lắc đầu, sau đó dường như nhớ tới cái gì đó, cười nói:
"Cũng chỉ có ngươi là khoái hoạt, Sống về đêm thì muôn màu muôn vẻ."
"Ta khinh bỉ ngươi, có người nào có sinh hoạt phong phú hơn ngươi."
Bàng Bác nhìn Diệp Phàm, sau đó lại nhìn Lý Tiểu Mạn ở phía xa, nói:
"theo trực giác của nam nhân, ta luôn cảm thấy hai người các ngươi vẫn sẽ phát sinh một sự tình."
"Đừng có làm bại hoại thanh danh của ta."
Diệp Phàm cười cười nói:
"Ngươi cũng có giác quan thứ 6 như nữ nhân sao?"
Giờ này khắc này, chỉ sợ cũng chỉ có hai người bọn họ còn có thể cười được, hai người đều không phải người bi quan, bất luận lúc nào đều rất khó mà nhăn mày, nhăn mặt.
Không bao lâu say, không ít người cũng leo được lên trên nham thạch, nhìn về phương xa, ánh sáng yếu ớt nhấp nháy như đom đóm, xuyên thấu trong không gian u ám, lọt vào trong ánh mắt của mọi người.
Vầng sáng ngày tuy không rực rỡ, nhưng cũng làm mọi người trở nên có hy vọng, không ít bạn học nữ reo hò.
Phía trước có ánh sáng yếu ớt, tuy rằng vẫn không thể biết thêm gì, nhưng mọi người cũng cùng đi tới. Hay là, bởi bản tính của nhân loại, là sợ bóng tối, hướng tới ánh sáng.
"Ngàn vạn đừng làm chúng ta thất vọng."
"Hi vọng sẽ có kỳ tích phát sinh."
Mọi người lục tục leo xuống cự thạch, vừa đi tới Ngũ Sắc Tế Đàn vừa thương lượng đối sách.
"Nơi này tất cả đối với chúng ta mà nói đều rất xa lạ, ngay cả nơi có ánh sáng phía trước, tất cả phải cẩn thận một chút."
Vương Tử Văn tính cẩn thận, đưa ra kiến nghị như vậy .
Chu Nghị vẫn rất bình tĩnh, nghe vậy gật đầu nói:
"Không sai, trước chọn phái vài người đi trước dò đường, ngược lại chỗ ánh sáng kia cũng không phải là rất xa, nên đề phòng vạn nhất."
Những người khác đều biểu thị đồng ý, con đường phía trước không ai có thể dự liệu, hoàn cảnh lạ lẫm, tất cả đều phải cẩn thận cho thỏa đáng.
"Ầm "
Đột nhiên, truyền đến sự rung động mãnh liệt, Quan tài đồng trên Ngũ Sắc Tế Đàn phát sinh tiếng động cực lớn.
"Xảy ra chuyện?"
"Ta cảm giác như là tiếng động từ trong chiếc quan tài đồng phát ra.
Ly – là nữ bạn học đứng gần quan tài đồng nhất, sắc mặt trắng bệch, nói.
Nghe được những lời ấy, mọi người đều biến sắc, phải nhớ rõ rằng bên trong chiếc quan tài đồng còn có 1 chiếc quan tài nhỏ nữa.

Già Thiên - Chương #11


Báo Lỗi Truyện
Chương 11/1896