Chương 94: Đoàn tụ


Tần Lập nhìn Tần Hoành Viễn đang chìm vào điên cuồng ngồi bệt dưới đất, nhàn nhạt nói:
- Ngươi tự sát đi. Nếu như ngươi còn có một chút lương tâm thì nói cho ta biết nhà mẫu thân ta ở đâu, cha mẹ là ai!
- Lão tử nói làm gì! Ha ha ha! Người nhà của nàng đã bị ta giết sạch. Cho dù biết thì tính sao? Còn có...Tần Lập a Tần Lập, ngươi muốn cho ta tự sát? Chỉ bằng ngươi? Ngươi ngẩng đầu nhìn xem xung quanh là những ai?
Giọng nói Tần Hoành Viễn mang theo oán độc vô tận:
- Nếu ngươi đều biết hết mọi chuyện vậy ngươi đi chết đi! Rết trăm chân không sợ ngã. Ngươi thực nghĩ rằng Tần gia hiện tại đều không còn chút thế lực nào sao? Đúng! Tần gia hiện tại không còn uy phong, nhưng là muốn thu thập thứ rác rưởi như ngươi vẫn không cần tốn nhiều sức! Đến bao nhiêu giết bấy nhiêu!
Tần Lập kỳ thật đã sớm thấy những người lặng yên đi từ bốn phương tám hướng tới, chừng hơn trăm người!
Những người này Tần Lập chưa từng gặp một ai. Tuy nhiên theo sát khí trên người bọn họ cùng ánh mắt lạnh lùng có thể thấy được những người này nhất định là thành viên tổ chức cuối cùng của Tần Hoành Viễn. Thủ hạ thân tín chân chính!
Theo những người này bao vây quanh Tần Lập, giọng nói tràn ngập oán độc của Tần Hoành Viễn lại chầm chậm vang lên:
- Bắt lấy tên tiểu tử này, nhớ kỹ nếu có thể không giết thì để người sống! Để hắn chết như vậy quá tiện nghi cho hắn. Lão tử hôm nay cũng muốn bắt chước tổ tiên, băm thằng súc sinh này làm trăm mảnh!
Tần Lập lạnh lùng cười, không nói gì nữa, trường kiếm trong tay chậm rãi ra khỏi vỏ. Một cỗ sát khí vô cùng lạnh lẽo lập tức lan tràn ở trên đống hoang tàn đổ nát Tần gia.
Ngay cả đám tử sĩ ánh mắt lạnh băng cũng không kìm nổi hơi chút dừng lại. Không phải sợ hãi, mà là bản năng sát thủ vốn mẫn cảm đối với sát khí. Ánh mắt bọn họ lại nhìn về phía Tần Lập cũng không khỏi ngưng trọng vài phần.
Bọn họ là thân tín của Tần gia, là tử sĩ đối với tử vong không biết sợ hãi. Nhưng bọn họ cũng không muốn vô duyên vô cớ nộp mạng.
Xoạt xoạt xoạt xoạt!
Một loạt tiếng binh khí ra khỏi vỏ, đều là tinh cương bảo kiếm.
Một cỗ sát khí khổng lồ ép về hướng Tần Lập. Trên người bọn người này không chỗ nào không dính đầy máu tươi, một hai người không tính là gì. Nhưng hơn trăm người đứng ở một chỗ, cỗ khí thế này ngưng kết lại không thua gì cường giả Thiên cấp!
Hô!
Thân hình Tần Lập bỗng nhiên động.
Tĩnh như xử nữ, động như thỏ chạy!
Tần Lập đầu tiên là chém ra một đạo kiếm khí, ánh sáng màu tím yêu dị như là lưỡi hái tử thần nháy mắt thu gặt sinh mạng ba, bốn người.
Mà lúc đầu lâu lăn xuống mặt đất, Tần Lập đã như một con sư tử hung mãnh nhào vào đàn dê!
Mây tím tràn ngập bầu trời, từng đạo kiếm khí từ thanh kiếm trong tay Tần Lập bắn ra. Hơn bảy mươi võ giả Hoàng cấp đỉnh, hơn ba mươi võ giả Huyền cấp bậc trung, cao cấp mà Tần Hoành Viễn khổ tâm bồi dưỡng hơn mấy chục năm không ngờ trước mặt Tần Lập lại không chịu nổi một kích!
Chỉ trong giây lát, ở phía trên đống đổ nát tối đen như mực, máu chảy thành sông!
Giết chóc lại một lần nữa xảy ra ở địa phương này.
Tần Hoành Viễn đứng trên đống đổ nát, cặp mắt trợn tròn, miệng há hốc như hóa đá đứng sững tại chỗ.
Cái gì là cường thế? Chính là đây!
Cái gì kêu thực lực? Cũng là đây!
Mình không ngờ lại muốn giữ hắn ở lại chỗ này, không ngờ còn muốn giết hắn. Nhưng...ta hận!
Sắc mặt Tần Hoành Viễn bỗng tím đen, một ngụm máu đen mạnh mẽ phun ra, thân hình lung lay muốn đổ. Lão nhìn Tần Lập phát ra một tiếng kêu thê lương thảm thiết:
- Tần Lập! Ta thành quỷ cũng không bỏ qua cho ngươi!
Nói xong, rút ra một lưỡi dao sắc bén, hung hăng cắm vào ngực. Thân thể Tần Hoành Viễn mềm oặt, ngã xuống. Trong đôi mắt thất thần tràn ngập không cam lòng cùng oán hận.
Đống đổ nát của Tần gia phạm vi chừng mười dặm, cho nên tiếng hét thảm của Tần Hoành Viễn trước khi chết tuy rằng truyền đi rất xa ra ngoài nhưng chưa chắc đã có người nghe thấy. Cho dù nghe thấy cũng không ai tới nơi này.
Thành viên tổ chức cuối cùng, một chút thuộc hạ thân tín của Tần Hoành Viễn nguyên vốn định giao cho Tần Phong và Tần Hổ lại bị Tần Lập giết sạch, không chừa một ai!
Ngay cả bản thân Tần Hoành Viễn cũng mang theo vô tận hối hận và không cam lòng, chết không nhắm mắt!
Tần Lập yên lặng đứng ở đây một hồi, trong lòng một mảnh yên bình hoàn toàn không bởi vì một hồi giết chóc tràn ngập máu tanh mà sinh ra bất kỳ gánh nặng tâm lý gì. Với hắn mà nói, những người này chết cũng không đủ!
Nhất là Tần Hoành Viễn. Chuyện này nếu để mẫu thân Tần Hàn Nguyệt biết, chắc chắn đau lòng muốn chết. Tần Lập nghĩ trong lòng:
- Quên đi, vẫn không nên nói cho mẫu thân là hơn! Coi như mọi người Tần gia đều chết sạch trong trận giết hại kia là được!
Hắn nhấc tay, một cỗ lực lượng bá đạo bắn ra. Mặt đất lập tức bị đánh ra một hố to sâu hơn mười thước. Hắn chôn tất cả mọi người xuống hố, lẫn lộn gạch ngói Tần gia. Những người này coi như lá rụng về cội.
Than nhẹ một tiếng, Tần Lập đứng dậy rời đi.
Thành nam, trong một tiểu viện có một nam hai nữ đang ở. Tiểu viện không lớn quá ba ra ba vào, gia đình bình thường đều có thể mua được dạng như vậy.
Hàng xóm chung quanh đối với người nhà này gần như không hiểu biết gì. Dường như bọn họ cũng không ra khỏi cái tiểu viện này. Nếu như không phải ngẫu nhiên thấy hán tử dáng người khôi ngô kia đi ra ngoài mua một ít vật tư sinh hoạt cùng với khói bếp mỗi ngày thì thậm chí ai cũng cho rằng tiểu viện này không có bóng người.
Ba người này tự nhiên là A Hổ, Lãnh Dao và Bộ Vân Yên.
Sau khi từ hồ Phượng Hoàng an toàn trở về, ba người bọn họ dùng tên người khác mua một tiểu viện đã rất lâu năm liền rất ít đi ra ngoài. Nhưng mọi chuyện xảy ra trong thành Hoàng Sa đều trong khống chế của bọn họ.
Tần gia trục xuất và truy nã Tần Lập, Thượng Quan hủy hôn cùng với Phương gia im lặng.
Hôm sau cả nhà Tần gia bị giết, thành Hoàng Sa thần hồn nát thần tính đều rơi vào trong mắt bọn họ.
Gốc Nhất Diệp Bách Niên Thảo hơn ngàn năm cực kỳ quý báu kia được trồng trong một chậu hoa đặt ở một góc sân mặc kệ gió táp mưa sa. Không ai lại nghĩ rằng gốc cỏ ngoan cường đó lại có được giá trị thế nào.
Ở trong sân trước cửa nhà có chất một ít củi đun, trên dây phơi có mấy cái quần áo. Ai cũng cảm thấy được đây là một nhà thuộc loại sung túc bình thường.
Lúc Tần Lập đẩy cửa đi vào cũng có loại cảm giác này.
Lúc này Bộ Vân Yên cất bước đi ra, trong tay còn bưng một cái chậu gỗ, bên trong có mấy món quần áo vừa giặt xong. Đợi ở đây một năm, mỗi ngày ru rú trong nhà quả thực buồn muốn chết, tuy nhiên không ai thốt câu oán hận. Bọn họ đều nguyện ý tin tưởng công tử có thể sống sót. Bởi vì ngay cả công pháp tà môn như chiến kỹ Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn công tử tu luyện cũng chưa bị sao, như vậy chắc chắn hắn sẽ chuyển nguy thành an!
Nhưng ngày này bọn họ chờ quá lâu. Nửa năm, hơn một trăm tám mươi ngày đêm!
- Lạch cạch!
Chậu gỗ rơi xuống đất vỡ thành mấy mảnh, bên trong truyền tới giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng dễ nghe.Nguồn: http://truyenyy.com
- Yên nhi! Làm sao tay chân vụng về như vậy, lòng không yên à?
Bộ Vân Yên đưa bàn tay đẹp đẽ trắng trẻo của mình lên dùng sức dụi mắt, bỗng nhiên phát ra một tiếng thét chói tai hưng phấn, vồ mạnh hướng Tần Lập.
Tần Lập mười bốn tuổi, chiều cao đã gần với một người trưởng thành. Hơn nữa khi đột phá Huyền cấp, tiến vào cảnh giới Địa cấp bộ dạng lại rất khác so với lúc trước. So với dáng người cao gầy của Bộ Vân Yên đã thoáng cao hơn một chút.
Ôm thân hình mềm mại thơm tho vào ngực, Tần Lập cũng không làm ra vẻ giả bộ. Trong lòng hắn cũng rất nhớ mấy người bọn họ. Tần Lập tin tưởng mình sẽ không nhìn lầm người, sự thật chứng minh hắn thật sự không nhìn lầm. Nửa năm thời gian đủ để thay đổi rất nhiều chuyện, nếu muốn xa chạy cao bay chỉ sợ ba người bọn họ đã sớm biến mất trong biển người mờ mịt, đời này kiếp này đứng nghĩ tìm được.
Nhưng là bọn họ vẫn ở đây.
- Tỷ tỷ! Tỷ trở nên đầy đặn!
Tay Tần Lập ở trên lưng Bộ Vân Yên nắn nhẹ một hồi.
- Hả! Thằng nhóc xấu xa dám chiếm tiện nghi của tỷ tỷ!
Bộ Vân Yên lập tức nhảy ra, gương mặt đỏ bừng, hung hăng liếc Tần Lập một cái.
Lúc này Lãnh Dao cùng A Hổ vội vàng đi ra, thấy Tần Lập cũng đều vẻ mặt ngạc nhiên vui mừng. Nhìn khuôn mặt Lãnh Dao trong trẻo nhưng lạnh lùng cũng hiện lên nụ cười hiếm có, Tần Lập hắc hắc cười nói:
- Lãnh tỷ tỷ! Có muốn cũng...ôm một chút hay không?
Ra ngoài dự đoán của Tần Lập, Lãnh Dao cáu lên một câu, nhưng lại chủ động đi đến nhẹ nhàng ôm hắn một cái, sau đó nhẹ giọng nói bên tai hắn:
- Thằng nhóc xấu xa, ngươi vừa lòng chưa?
Lại nhìn khuôn mặt Lãnh Dao đã đỏ giống như là máu vậy!
Bộ Vân Yên đứng ở một bên cười ha hả. Lãnh Dao tức giận nói:
- Cười cái gì! Vừa rồi cũng không biết ai chủ động ở trong ngực người ta cọ cọ. Ta đây mới là cái ôm giữa bạn bè!
- Chậc chậc!
Bộ Vân Yên bĩu môi:
- Lãnh đại mỹ nhân của chúng ta động lòng phàm tục còn không chịu thừa nhận. Ta cọ thì cọ, thì sao? Có bản lĩnh ngươi cũng cọ đi a!
Tần Lập cùng A Hổ nghe nói, đầu đầy vạch đen. Xem ra hai nữ nhân này nhàn quá hỏng rồi. Nếu không với tính tình của Lãnh Dao tuyệt đối không thể làm ra hành động vừa rồi.
A Hổ đi lên mạnh mẽ ôm Tần Lập một cái, dùng sức vỗ sau lưng Tần Lập nói:
- Tần lão đệ! Đây là lần cuối cùng ta gọi ngươi như vậy. Ngươi không làm chúng ta thấy vọng. Về sau ngươi chính là chủ công của ba chúng ta!
Tần Lập nhàn nhạt cười, không từ chối gì, bốn người đi vào nhà trong. Sau khi ngồi xuống, Tần Lập không chờ bọn họ hỏi, chủ động nói lên những việc mình trải qua.
Việc đi vào di tích trong hồ Phượng Hoàng, Tần Lập giấu vấn đề Ô Quận Vương cùng với trang sức trữ vật. Vấn đề trước bọn họ không cần phải biết, vấn đề sau cũng không phải là Tần Lập ích kỷ, chỉ là loại đồ vật này dù sao cũng nên để lại cho nữ nhân của mình!
Lúc nói có rất nhiều điển tịch thượng cổ, còn có một quyển phương thuốc thượng cổ, cặp mắt Lãnh Dao lập tức sáng ngời, chớp lóe nhìn Tần Lập. Tần Lập bị bộ dạng Lãnh Dao làm cho dở khóc dở cười, nói:
- Lát nữa thì cho tỷ xem quyển sách đó. Tuy nhiên không thể để lại cho tỷ. Tỷ có thể ghi nhớ phương thuốc vào trong đầu. Lãnh Dao! Tỷ hiểu ý ta chứ?
Lãnh Dao nghiêm túc gật đầu, môi hồng khẽ mở:
- Thực lực của ta quá kém, nếu bị người biết được khẳng định sẽ rước họa vào thân! Yên tâm đi, ta biết phải làm gì!
Tần Lập chú ý tới, lúc nói những lời này trong mắt Lãnh Dao hiện lên một chút đau thương khó phát hiện, trong lòng nghĩ lúc nào rảnh hỏi một chút xem rốt cuộc trên người nàng đã xảy ra chuyện gì.
Quá khứ không hỏi, đó là lễ phép. Nhưng hiện tại không hỏi lại là không đủ quan tâm chú ý.
A Hổ nhìn chằm chằm chiếc nhẫn màu đen Tần Lập đeo trong tay, hai mắt tỏa sáng:
- Tần công tử. Hắc hắc! Đây là nhẫn trữ vật mà người nói?
Tần Lập gật gật đầu, sau đó nói:
- Di tích thượng cổ có rất nhiều. Về sau các người đều có.

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #94


Báo Lỗi Truyện
Chương 94/956