Chương 869: Người đánh không lại ta!


Những người chưa tận mắt thấy Tần Lập ra tay, hoài nghi Tần Lập là kẻ có tiếng không có miếng. Những người trước đó chửi bởi Tần Lập, ngông cuồng làm bậy, vào lúc này toàn bộ câm miệng tập thể.
Cường giả cảnh giới Đế vương, thật sự không phải bọn họ có thể tưởng tượng!
Dù là Liễu Thiên Khung cảnh giới Thần Vương, bởi mới bước vào cảnh giới này không lâu, có chút có danh không thực, nhưng dù sao cũng là Thần Vương đó!
Trước kia ở thời đại mà Địa Tiên là người mạnh nhất Giới Hạ, quả thật mạnh mẽ không thể tưởng tượng được!
Đặt ở nơi Thần Vực, võ giả cảnh giới Thần Vương cũng có địa vị cực cao!
Một cường giả như vậy, đặt trước mặt Tần Lập, không ngờ...đỡ không được một chỉ của hắn!
Trên thế gian này, nếu đơn đả độc đấu, ngoại trừ Thông Thiên Đại Đế ra thì còn có ai là đối thủ của Tần Lập?
Ba ngày sau, truyền đến tin tức Ngưu Bôn xông vào đại doanh Liên quân Thần Vực ở phía đông. Sau một phen huyết chiến, chém giết bảy tám Thánh Chủ cuối cùng dùng phương thức tự bạo trọng thương một Thần Vương!
Tin tức truyền về, Tần Lập im lặng một hồi sau đó phân phó:
- Sau này Liễu Thành sửa làm Ngưu Thành!
Ngày thứ tư, dưới Viêm Hoàng Sơn, một nam tử trẻ tuổi quần áo trắng tuyết, xinh đẹp tới mức làm cho nữ nhân cũng phải đố kỵ. Người này chỉ đích danh, muốn khiêu chiến Tần Lập!
Tuyệt thế cường giả tự xưng là người ứng vận khác, từ Giới Thượng đuổi tới Giới Hạ, rốt cuộc tìm được Tần Lập!
- Tần Lập. Nhớ kỷ tên của ta, ta là Hoa Phong!
Nam tử xinh đẹp tới mức làm cho nữ nhân tự ti, không kiêu ngạo ngang ngược, không ngông cuồng ta đây, chỉ là vẻ mặt khinh miệt nhìn Tần Lập, nhàn nhạt nói.
- Người là nữ giả nam trung phải không?
Tần Lập nhìn thoáng qua hầu kết nổi lên rõ ràng trên cổ Hoa Phong, mỉm cười nói.
- Ngươi...Ngươi dám sỉ nhục ta!
Hoa Phong bỗng nổi giận, hắn tuyệt không thích tướng mạo này của mình. Nếu như có thể, Hoa Phong thà rằng tự biến mình thành một nam nhân cao to thô kệch, cũng không muốn mình có một bộ dạng khiến nữ nhân phải tự ti như thế này.
- Đã từng có rất nhiều người chế nhạo tướng mạo của ta...
Hoa Phong cắn răng, lạnh lùng nhìn Tần Lập.
- Bọn họ như thế nào?
Tần Lập rất phối hợp hỏi một tiếng, không biết vì sao khi đối mặt với Hoa Phong, Tần Lập có một loại cảm giác không nhịn được cười. Mặc dù kẻ địch bao vây xung quanh, bầu không khí Viêm Hoàng Sơn hết sức khẩn trưởng, nhưng Tần Lập vẫn không nhịn được, tràn ngập cảm giác đùa cợt với mỹ nam tử trẻ tuổi này.
- Bọn họ, đều đã chết.
Hoa Phong nhìn bộ dạng Tần Lập không chút để ý, tức muốn nổ phổi. Đây là Tần Lập người ứng vận được nói vô cùng kỳ diệu hay sao? Đây là Tần Lập được xưng thay đổi thiên đạo pháp tắc Giới Hạ? Đây là Tần Lập đột phá đến cảnh giới Đế vương?
- Ta muốn giết ngươi!
Tiếng quát của Hoa Phong như xuyên thấu ra từ hàn băng vạn năm, không chút dấu hiệu đột nhiên ra tay!
Không sử dụng bất Kỳ binh khí gì, cứ thẳng một chưởng đánh về phía mặt Tần Lập, hắn muốn dùng một chưởng đánh chết cái tên dám cười nhạo diện mạo của mình.
Ẩm Huyết Bàn Long Kiếm trong tay Tần Lập liền thu về, tiếp đó lao thẳng về phía Hoa Phong.
Cận chiến hả? Ai sợ!
Bùm!
Một tiếng vang thanh thúy, hai người đấu một chưởng, thoạt nhìn giống như hai kẻ vừa mới học võ thuật đang chiến đấu. Những người xem chiến, căn bản không cảm nhận được không gian sinh ra bất kỳ dao động gì!
Chỉ có hai người Tần Lập cùng Hoa Phong, mới rõ ràng nhất. Thực lực hai người đều đã đạt tới cảnh giới chí cao, đem tất cả lực lượng đều ẩn chứa trong bàn tay, không chút lộ ra ngoài.Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Nói cách khác, một tiếng thanh thúy vừa rồi, là do hai người trẻ tuổi cảnh giới Đế vương, dùng hết mười phần lực lượng va chạm với nhau!
Chẳng qua đem tất cả lực lượng đều khống chế trong cơ thể, căn bản không lộ ra ngoài một tia nào!
Người này, cũng đã bước vào cảnh giới Đế vương!
Trong lòng Tần Lập thầm nghĩ: khó trách tự tin như thế. Vừa nghĩ, nháy mắt hai người đã giao nhau bảy tám hiệp.
Tần Lập không vận dụng lực lượng cực mạnh, Hoa Phong cũng không kém!
- Tiểu tử này...cuối cùng nhảy từ đâu ra?
Tần Lập cau mày, tránh khỏi một chưởng Hoa Phong đánh tới ngực, sau đó một quyền hung hăng đánh vào bụng Hoa Phong.
- Tần Lập này cũng không phải chỉ có hư danh, nhưng ta có truyền thừa Lang Gia, mới có thể tăng lên nhanh như vậy. Hắn là người trẻ tuổi sinh ra ở Giới Hạ, dựa vào cái gì có được thực lực hôm nay? Truyền thừa gia tộc Thần Vương hay sao?
Hoa Phong vừa đánh, trong lòng liền âm thầm phủ định suy đoán này.
Nếu gia tộc Thần Vương mạnh mẽ như thế, năm đó cũng không bị Thông Thiên Đại Đế diệt mất!
Bùm bùm bùm bùm bùm bùm bùm bùm!
Giữa hai người đánh đi đánh lại, tốc độ càng lúc càng nhanh, cuối cùng chỉ còn lại hai cái bóng nhàn nhạt, làm cho những người ở phía dưới trợn mắt há mồm.
- Tần tông chủ đang làm cái gì vậy? Hai cái võ phu đánh nhau hay sao?
- Thật là nhìn không hiểu mà, cảm giác như giữa quyền cước của bọn họ rất có lực lượng, nhưng vấn đề là...ngươi nhìn không gian kìa, không có một chút dao động nào!
- Đúng thế, ta là võ giả Lôi Kiếp, một kích toàn lực cũng có thể đánh bầu trời ra một cái lỗ thủng mà?
- Thật là bí hiểm!
- Ta thấy cái này không có gì bí hiểm cả, mà là hai người đang thử lẫn nhau?
Nghe nói có người đến khiêu chiến Tần Lập, vô số người liền chạy đến xem, nhưng lại thấy được một màn làm bọn họ trợn mắt há mồm. Gần như không ai có thể giải thích được vì sao lúc hai người đánh nhau, ngay cả không gian cũng không đánh vỡ.
Dựa theo thực lực Tần Lập một chỉ bắn chết Thần Vương Liễu Thiên Khung, điều này không đúng chút nào!
Lẽ nào, hắn thấy Hoa Phong diện mạo xinh đẹp, liền động tâm tư khác?
Người sinh ra loại ý nghĩ này, không khỏi nhìn về phía các phu nhân của Tần Lập, thầm nghĩ nếu là thế, sợ rằng các nữ tử tuyệt sắc kia sẽ thương tâm muốn chết?
Trong vô số người vây xem, chỉ có một số ít người, biểu tình trên mặt càng ngày càng ngưng trọng.
Hô Diên Kiêu Dưởng, Hạ Văn Vũ, Ngọc Châu, Kiền Kính, bốn người này đã đạt đến cảnh giới nửa bước Thần Vương, ánh mắt nhìn không chớp mỗi một hình ảnh hai người đang chiến đấu.
Nam Cung Tử Lăng cũng chăm chú nhìn, chẳng qua cảnh giới của nàng kém một chút, chỉ có thực lực Thánh Chủ đỉnh cấp, cho nên xem còn có chút không hiểu.
Nhưng điều đó cũng không cản trở nàng rõ ràng tính nguy hiểm giữa hai người Tần Lập cùng Hoa Phong chiến đấu.
Hiển nhiên, Hoa Phong này tuyệt đối cũng là một cường giả cảnh giới Đế vương! Nếu không, thậm chí không đỡ được một ngón tay của Tần Lập!
Mà hai người ngươi tới ta đi, ở trên bầu trời đánh nửa ngày, lại thành cục diện bất phân thắng bại!
Điều này cũng đủ làm cho người ta kinh hãi. Hiển nhiên, Hoa Phong tự xưng phải là người ứng vận này, thực lực cũng mạnh đến thái quá!
Các nàng Thượng Quan Thi Vũ vừa bước vào cảnh giới Thánh Chủ, hoàn toàn nhìn không hiểu chiến đấu giữa hai người. Nhưng các nàng hiểu rõ Tần Lập, biết Tần Lập căn bản không phải loại người thích làm chuyện nhàm chán. Nếu không phải thực lực Hoa Phong đủ chiến đấu với hắn lâu như thế, chỉ sợ chiến đấu đã sớm kết thúc!
Chân chính sắc mặt càng ngày càng ngưng trọng, là đám cường giả cảnh giới Thần
Vương!
Lão già lông mi dài, Diệt Tuyệt Thượng Nhân, Ngao Thưởng Hải, Phong Tử Tiệm, Mạc Thanh Sơn còn có mười mấy cường giả Thần Vương không gia nhập môn phái Viêm Hoàng. Ngay từ đầu, bọn họ cũng chỉ cho rằng hai người đang thử nhau, nhưng theo tốc độ chiến đấu giữa hai người càng lúc càng nhanh, rốt cuộc bọn họ lĩnh ngộ ra: hai người này, căn bản đang dùng lực lượng bổn nguyên nhất chiến đấu!
Hai người Tần Lập cùng Hoa Phong, khống chế lực lượng đã đạt tới một cảnh giới cực cao. Mỗi một quyền, mỗi một cước của bọn họ, tất cả đều là lực lượng cảnh giới Đế vương, nhưng sẽ không gây ra bất cứ dao dộng ảnh hưởng gì đến không gian!
Nói không chút quá đáng, nếu như hiện giờ có một Thần Vương ngũ trọng đứng ở cạnh hai người, bị tay chân hai người thôi qua một cái, khẳng định sẽ bị trọng thương!
Về phần bọn họ, bất kỳ quyền cước của một trong hai người này, nếu bị đánh trúng thì xem chừng có thể trực tiếp bị đánh nổ!
- Người rất mạnh!
Hoa Phong lại hung hăng đánh một quyền với Tần Lập, khóe miệng rốt cuộc tràn ra một tia máu nhàn nhạt, cắn răng nói.
- Người cũng không yếu!
Tần Lập cảm giác được khí huyết trong thân thể đang sôi lên, đã bao lâu rồi không đánh đến thống khoái đầm đìa như vậy? Cảnh giới Đế vương, tuyệt đối là nơi đỉnh cao của tất cả võ giả, nắm giữ lực lượng cùng nguyên tố đều đã đạt tới một cực hạn!
Hai người đều dùng lực lượng bổn nguyên đánh nhau, không sử dụng bất Kỳ nguyên tố nào, bởi vì hai bên rất rõ ràng: sử dụng nguyên tố pháp tắc tự nhiên chiến đấu, ngoại trừ có thể phá hỏng mảnh thiên địa này thành những mảnh nhỏ, căn bản không tổn thương đối phương một cọng lông mao nào!
- Chẳng qua, Hoa Phong ta mới chân chính là người ứng vận!
Vẻ mặt tuấn mỹ của Hoa Phong hiện lên một tia kiên nghị. Chỉ có truyền nhân chân chính Lang Gia như ta, mới là tồn tại cực mạnh trên đời này!
Dù là Thông Thiên Đại Đế, cũng không được! Sớm muộn gì có một ngày ta sẽ dẫm hắn dưới chân!
- Người thích danh hào người ứng vận như thế? Cho ngươi là được.
Ầm ầm ầm!
Hai người lại va chạm lần nữa, loại lực lượng bổn nguyên cùng cấp cảnh giới Đế vương đánh tới làm cho hai người đều cực kỳ khó chịu.
- Ngươi...ngươi lại xem nhẹ danh hiệu người ứng vận như thế?
Hoa Phong sững sờ một lát, thiếu chút bị Tần Lập một chưởng đánh trúng ngực, cắn răng mắng một tiếng:
- Để tiện!
Nhưng trong lòng vô cùng kinh ngạc. Người ứng vận, đây không đơn giản là một danh hiệu. Nếu như hiện giờ còn có ai phá Giới phi thẳng, như vậy sợ rằng chỉ người ứng vận mới có thực lực này!
- Thông Thiên Đại Đế một mực tìm kiếm người ứng vận bù đắp mắt trận Thập Địa...
Tần Lập nói ra nguyên nhân hắn không muốn làm người ứng vận:
- Hơn nữa, ta không thích mấy chữ này!
- Người ứng vận bù đắp mắt trận?
Vẻ kinh ngạc của Hoa Phong không giống giả vờ, tiếp đó cười lạnh nói:
- Ngu xuẩn!
- Ngu xuẳn? Bây giờ hắn còn muốn nuốt sống ta, đem ta luyện hóa, đoạt lấy số mệnh trên người ta nữa đó.
Khi Tần Lập nghe Diệp Tử Kỳ nói đến chuyện về mình, cũng sững sốt nửa ngày, thầm mắng Thông Thiên Đại Đế điên rồi hay sao? Hắn muốn luyện hóa ta? Không hổ là chúa tể nơi Thần Vực mà, con mẹ nó đúng thật là một kẻ điên!
- Hiện giờ, chuyện Thông Thiên Đại Đế muốn làm nhất là muốn giết ngươi!
Hoa Phong vừa nói, bỗng nhiên sắc mặt biến đổi, thân hình lui ra, ngừng tay không đánh lạnh lùng nhìn chằm chằm bốn phương tám hướng xa xa, ở chân trời xa xôi, đội ngũ như thác lũ dùng tốc độ như tia chớp đánh tiến tới.
- Đám không nói chữ tín kia!
Hoa Phong bổng lạnh lùng mắng một tiếng, nhìn sang Tần Lập nói:
- Chiếu theo ngươi nói, dù là ta đánh bại ngươi, Thông Thiên Đại Đế cũng tuyệt đối không bỏ qua cho ta?
- Ngươi đánh không lại ta!
Tần Lập nhún nhún vai, coi như trả lời.

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #869


Báo Lỗi Truyện
Chương 869/956