Chương 771: Từ phủ diễn hóa tiểu thế giới!


Cũng không phải là luyến tiếc khối Nguyên tinh thuần này, mà là vì thực lực của mình khó có thể đột phá được Thần Vương mà thở dài, Ô Quận Vương đã sớm là cảnh giới Thánh Chủ đại viên mãn, có thể nói nửa bước vào Thần Vương. Nhưng còn một chân vẫn thủy chung không thể chân chính bước vào cảnh giới Thần Vương, vì thế Ô Quận Vương cạn kiệt suy nghĩ, nhưng cũng không có biện pháp nào. Hắn cũng biết muốn tu luyện đến cảnh giới Thần Vương ở Giới Hạ, quả thật khó hơn lên trời.
Nhưng Ô Quận Vương càng rõ ràng, nếu như bị Giới Thượng, hay là tồn tại cường đại nơi Thần Vực biết được năm đó gia tộc Thần Vương còn có cá lọt lưới, như vậy nhất định sẽ không tiếc trả mọi giá cũng phải hủy diệt hắn.
Ô Quận Vương không sợ chết, nhưng hắn không muốn khuất nhục chết đi dưới kẻ thù truy sát vô tận, Ô Quận Vương rất rõ ràng, nhiều năm trôi qua như vậy, năm đó người kia là Thần Vương đại thành, rất có thể đã xông phá cảnh giới Đế vương, mà thủ hạ của hắn cũng sẽ xuất hiện rất nhiều Thánh Chủ thậm chí có thể sẽ xuất hiện Thần Vương.
Muốn báo thù, trong thời gian ngắn khẳng định là không được.
Tuy nhiên hiện giờ, rốt cuộc Ô Quận Vương thấy được hy vọng. Người thừa kế của hắn, đồ đệ Tần Lập này chẳng những thiên phú trác tuyệt, trong thời gian mấy chục năm ngắn ngủi đã đạt tới cảnh giới mà người khác một vạn năm cũng không đạt tới. Không chỉ như thế, còn là người ứng vận thế giới này, thân mang nhiều loại bí thuật.
Còn nắm giữ cả chìa khoá Thần Miếu!
Kỳ thật vô số năm qua, Ô Quận Vương cũng vẫn đang tìm chìa khoá Thần Miếu. Chỉ cần có thể trở lại nơi Thần Vực, không tới bao nhiêu năm là hắn có thể đột phá đến cảnh giới Thần Vương, đến lúc đó dù là không thể hoàn toàn báo thù rửa hận, nhưng diệt trừ nanh vuốt người kia, cũng sẽ không có vấn đề gì.
Lại thêm một Đệ tử Tần Lập, còn có hai người là vương giả trẻ tuổi Đông Hoang, lại còn có những vương giả trẻ tuổi Đông Hoang, Nam Cương Tây Vực Bắc Cương.
Gần như không ai biết, những vương giả trẻ tuổi này có chung một người sáng tạo, đó chính là Ô Quận Vương.
Những vương giả trẻ tuổi này, là vương giả trẻ tuổi được bồi dưỡng ra trong vô số năm qua. Thậm chí ngay cả những vương giả trẻ tuổi kia, bản thân họ cũng không biết bọn họ lại có cùng chung một tổ sư gia.
Khu nhà cỏ của Ô Quận Vương ở Đông Hoang, còn có hơn ba trăm người đã từng là vương giả trẻ tuổi. Hiện giờ, tất cả bọn họ đều kẹt lại ở cảnh giới Địa Tiên đại viên mãn đều là nửa bước vào Thánh Chủ.
Chỉ cần có thể tiến vào Thần Vực, chiếm lĩnh một mỏ khoáng Nguyên, không cần bao lâu thì những người này đều sẽ trở thành Thánh Chủ chân chính.
Đây cũng không phải Ô Quận Vương có dã tâm, đây là lòng báo thù của hắn.
Tần Lập tiếp nhận khối Nguyên tinh thuần này, cũng không nói lời cảm kích. Bởi vì nói điều gì, cũng là yếu ớt vô lực, chẳng bằng bình tĩnh tiếp thu, tăng lên thực lực, sau đó giúp sư phụ báo thù.
Một ngày làm thầy, cả đời là cha, nợ cha con trả, đây là đạo lý hiển nhiên, không có gì phải nói.
Ô Quận Vương trợ giúp Tần Lập trấn áp khối Nguyên này, tiếp đó Tần Lập tiến vào bế quan tu luyện.
Nguyên, loại năng lượng tinh thuần cực điểm này, dù là cảnh giới Địa Tiên đại viên mãn cũng không cách nào thừa nhận được thần lực trong đó. Đây cũng là nguyên nhân vì sao Ô Quận Vương không giao khối Nguyên này cho ngươi khác.
Tần Lập bất đồng với võ giả cảnh giới Địa Tiên đại viên mãn, thân thể hắn đã sớm đạt tới cảnh giới Thánh Chủ.
Hơn nữa ngay cả Ô Quận Vương cũng không thể nhìn thấu được ngũ tạng lục phủ cùng thực lực chân chính của Tần Lập.
Từ đó có thể thấy được, người ứng vận cường hãn cỡ nào.
Cho nên, Ô Quận Vương mới dám yên tâm giao khối Nguyên này cho Tần Lập, để hắn hấp thu.Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Vòng ngoài nhà có bên bờ hồ, hơn ba trăm người, tất cả đều rời khỏi phòng mình, yên lặng nhìn căn phòng của Ô Quận Vương, nhìn cổ thần lực xông thẳng trời cao, lặng yên không lời.
Nam Cung Tử Lăng yên lặng đứng đó, giống như tiên tử rơi xuống nhân gian, dung nhan làm cho người ta thậm chí không dám nhìn thẳng.
Hô Diên Kiêu Dưởng có chút ngây ngốc nhìn một màn này, hắn tuyệt đối không nghĩ ra được, người mình đi theo truy tùy lại chính là đồ đệ của tổ sư gia, thầm nghĩ khó trách Tần Lập biến thái như vậy, hóa ra có sâu xa thâm hậu với sư môn mình.
Tần Lập không bị bên ngoài ảnh hưởng, vận hành Tử Khí Quyết, điên cuồng hấp thu thần lực trên khối tinh thạch màu tím. Nếu như có thể nhìn được cỗ thần lực này, là có thể thấy được ngàn vạn tia thần lực bị bóc ra khỏi bề mặt khối tinh thạch màu tím, tiến vào trong kinh mạch thân thể Tần Lập, cuối cùng hội tụ ở trên Nguyên Anh giữa đan điền.
Không có thống khổ, không có thoải mái, thậm chí không có bất kỳ cảm giác gì.
Giờ khắc này, Tần Lập triệt để dung nhập vào trong thiên địa, tuy rằng khoanh chân ngồi ở đó, nhưng tạo cho người ta một cảm giác nơi đó không có thứ gì.
Không gian xung quanh thân thể hắn lúc sáng lúc tối, thân thể Tần Lập không ngừng tản ra đạo vận Hoang cổ.
Gần như cùng lúc, những người ở bên ngoài nhà cỏ, tất cả đều hoặc là yên lặng đứng thẳng, hoặc là khoanh chân ngồi xuống, cảm ngộ Hoang cổ đạo vận tràn đầy.
Lĩnh ngộ đạo thuộc về mình.
Hô Diên Kiêu Dưởng cũng vậy, không cần bất kỳ người nào nhắc nhở, hắn trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, cảm ngộ cỗ đạo vận này, sẽ có chỗ tốt không thể đo lường đối với việc tăng lên cảnh giới của hắn.
Ánh mắt Nam Cung Tử Lăng sáng lên, yên lặng đứng đó, trên dung mạo xuất trần thoát tục hiện lên một tia vui mừng, một vấn đề làm nàng phức tạp đã lâu, nháy mắt vừa rồi liền rộng mở trong sáng.
Lấy Tần Lập làm trung tâm, thiên địa trong phạm vi hơn một ngàn thước đều bị cỗ đạo vận thần kỳ này bao phủ. Ngay cả những động vật nuôi dưỡng bên ngoài nhà cỏ như gà vịt chó...cũng ngơ ngác đứng tại chỗ, ánh mắt vốn mê man dần dần trỡ nên trong sáng.
Một người đắc đạo, gà chó lên trời. Lời này, tuyệt không phải nói cho có.
Ô Quận Vương nhất tâm nhị dụng, vừa cảm ngộ đạo vận này, vừa trấn áp Khối tinh thạch màu tím, trong lòng mừng rỡ không thôi.
Đồ đệ này của hắn, mang tới kinh hỉ vượt xa những gì mà hắn bỏ ra.
Không nói Ô Quận Vương cảm khái, lúc này Tần Lập cảm giác thời gian như trôi qua một giây, có thể là qua một vạn năm, nói chung, ngay mi tâm Tần Lập, ở giữa tinh thần thức hải đột nhiên xuất hiện một cổ hỗn độn khí
Cỗ hỗn độn khí này cũng là một cỗ năng lượng thuần túy nhất khi khai thiên lập địa, còn Nguyên Anh trong đan điền Tần Lập đã không biết từ lúc nào lại tiến vào giữa tinh thần thức hải Tần Lập, tử khí mờ mịt tràn ngập toàn bộ tinh thần thức hải Tần Lập.
Đan điền Tần Lập giờ phút này đều tràn ngập năng lượng hỗn độn một tia thần lực tụ hội ở đan điền, giống như một sợi tơ càng cuốn càng dài.
Còn ở bên trong tinh thần thức hải Tần Lập, lại bị tử khí mờ ảo hoàn toàn bao trùm, cỗ hỗn độn khí kia cũng dần dần dung nhập vào trong tử khí.
Lại qua thật lâu thật lâu, tinh thần thức hải Tần Lập xảy ra biến hóa. Bên trong điện vang chớp giật, ngoại trừ ngũ hành thủy ra, những ngũ hành khí khác đều phun trào ra ngoài.
Địa, hỏa, phong, lôi, mộc.
Đem tinh thần thức hải Tần Lập, diễn hóa thành một tiểu thế giới.
Đây không phải dị tượng Hoang cổ, đây là dị tượng của bản thân Tần Lập.
Tiểu thế giới này, nháy mắt xuất hiện dãy núi, đất bằng, cổ thụ, núi lửa, thảo nguyên gió, lôi điện...tất cả mọi thứ, ngoại trừ thủy ra.
Tinh thần thức hải Tần Lập hóa thành tử phủ diễn hóa dị tượng hoàn toàn thuộc về bản thân mình.
Cho nên đạo vận trong thiên địa xung quanh nhà cỏ, đột nhiên nhiều thêm một loại, đó là đạo vận hoàn toàn thuộc về Tần Lập tự mình diễn hóa ra.
Ô Quận Vương vô cùng hoảng sợ mở to hai mắt, trợn mắt há mồm nhìn Tần Lập, khóe miệng kịch liệt co quắp. Hắn cảm thụ được cổ dị tượng trên người Tần Lập, cỗ đạo vận phát ra từ tiểu thế giới chưa thành hình hoàn toàn, làm cho hắn nghẹn họng trân trối.
- Bất Tử Chân Thần!
Ô Quận Vương thậm chí không cảm giác được giọng mình nói đã run run, mất hồn mất vía lẩm bẩm:
- Địa Tiên đột phá Thánh Chủ diễn hóa ra tiểu thế giới của mình. Đây là dấu hiệu trở thành Bất Tử Chân Thần, ngay cả Đại Đế cũng không thể diễn hóa ra tiểu thế giới của mình. Lẽ nào, đồ đệ của ta có thể trở thành Bất Tử Chân Thần? Trời ạ, con mẹ nó...chuyện này có thể được sao?
Đáng tiếc một đời truyền nhân cuối cùng gia tộc Thần Vương, đường đường Thánh Chủ giai đoạn ba, nửa bước vào Thần Vương, lại bị Tần Lập biến hóa mà giật mình phun ra lời thô tục.
Tần Lập cũng bị một màn này làm cả kinh không biết nói gì mới được, Nguyên Anh của hắn ở trong tiểu thế giới tử phủ, chợt lóe rồi mất, trực tiếp chui vào trong một mảnh núi non trùng điệp.
Nguyên Anh cùng thần niệm Tần Lập tưởng thông, hay nói đúng ra Nguyên Anh chính là một bộ phận của Tần Lập, Tần Lập tự nhiên biết hắn đi nơi nào, nhưng vẫn cảm giác không thể tưởng tượng nổi.
Điều này cũng quá thần kỳ đi chứ!
Ô Quận Vương trấn áp khối tinh thạch màu tím, vốn kích cỡ bằng nắm tay, đến bây giờ chỉ bằng hạt hạnh nhân, toàn bộ thần lực vô cùng vô tận đều bị Tần Lập hấp thu.
Tần Lập cảm giác được đan điền mình giống như một vực sâu vô tận, bao nhiêu lực lượng cũng không thể nhồi đầy, thần lực một khối tinh thạch màu tím lại chỉ chiếm một phần trăm đan điền Tần Lập.
Đồng thời, tiểu thế giới của Tần Lập cũng đang không ngừng diễn hóa đủ loại cảnh tượng tự nhiên, xuân hạ thu đông, phong lôi điện. Không có mưa tuyết, đó là bởi ngũ hành khí của Tần Lập còn chưa có được ngũ hành thủy.
Trong lòng Tần Lập kinh hô không thôi: Nếu như có được ngũ hành thủy, vậy chẳng phải tiểu thế giới chỗ mi tâm mình sẽ thành một thế giới chân chính.
Suy đoán này làm Tần Lập chấn động tột đỉnh, hoàn toàn vượt qua nhận thức của Tần Lập, điều này quả thật khó tin cũng quá khó chấp nhận.
Tiểu thế giới vô cùng khổng lồ, vô biên vô tận, nhưng thần niệm Tần Lập lại có thể hoàn toàn bao phủ cùng nắm giữ tiểu thế giới cái này. Một ý niệm vừa hạ xuống, rốt cuộc Tần Lập thấy được tận cùng tiểu thế giới này, đông tây nam bắc theo nguyên mẫu bất quy tắc, đường kính chừng mười vạn dặm.
Con mẹ nó, thật là lớn quá!
Tần Lập than thở, sau đó thử dùng thần niệm khống chế khí hậu tiểu thế giới này, không ngờ phát hiện có thể tùy theo ý muốn của mình.
Đến cuối cùng, Tần Lập gần như hao hết thần niệm của mình, rốt cuộc rõ ràng một đạo lý: hắn chính là chúa tể vô thượng tiểu thế giới này, là thần ở tiểu thế giới này.
Còn một khi mình tế ra tiểu thế giới này, như vậy thế giới hiện thực sẽ chồng lên cùng tiểu thế giới này, diễn hóa thành một loại dị tượng hoàn toàn thuộc về hắn.
Hỏi trên đời này, còn có dị tượng nào mạnh hơn nó?
Tần Lập bình ổn tâm tình kích động của mình, rút lấy một tia thần lực cuối cùng trong tinh thạch màu tím, chậm rãi mở hai mắt, trong ánh mắt thâm thúy thần quang chợt thu liễm, hai chân co lại, quỳ trước mặt Ô Quận Vương:
- Đệ tử đa tạ lão sư thành toàn!
Ô Quận Vương Ô Quận Vương, cảm khái nói:
- Các sư huynh sư tỷ của con bên ngoài, các đồ tử đồ tôn kể cả lão sư ta, cũng phải cảm tạ con đã thành toàn.

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #771


Báo Lỗi Truyện
Chương 771/956