Chương 76: Thật là vận khí tốt?


- Quái! Lẽ ra trên tám đỉnh dãy Phượng Hoàng này chỗ nào cũng có linh thú cấp cao chứ. Chúng ta một đường đi đến đây không thấy được một con. Thuận lợi có chút làm cho người ta sợ hãi!
A Hổ một đao đi trước chặt cây mở đường, miệng lẩm bẩm. Là một thợ săn kinh nghiệm nhiều năm, lúc này A Hổ chẳng những không có cảm giác thoải mái mà ngược lại có loại sợ hãi thật sâu.
Không gặp được linh thú dũng mãnh chưa chắc là một chuyện tốt, bởi vì nó nói lên khu vực gần đây rất có khả năng có một linh thú càng thêm khủng bố chiếm cứ! Những con yếu căn bản không dám tới gần!
- Hay là chúng nó bị võ giả nhân loại dọa chạy rồi?
Bộ Vân Yên có chút không xác định nói:
- Dù sao nhiều cao thủ Thiên cấp như vậy, cho dù là linh thú hóa hình cũng sẽ nhượng bộ tránh đi chứ?
A Hổ lắc đầu:
- Cuộc đời ta gặp được linh thú mạnh nhất đại khái cũng chỉ là Huyền cấp, mà ta đối mặt với nó cũng chỉ có nước chạy trối chết. Tóm lại linh thú cường đại rất là khủng bố, hiện tại chúng ta như là đi cầu độc mộc trên vách núi cao vậy!
Sắc mặt Bộ Vân Yên có chút tái nhợt. Rất nhiều chuyện nghe người khác nói cùng với tự mình đi vào cảnh giới kì lạ đó là hai khái niệm khác nhau, nếu nói không sợ đó mới là gạt người. Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt Tần Lập có vẻ bình tĩnh, Bộ Vân Yên tự an ủi trong lòng: Hắn còn không sợ, ta sợ cái gì?
- Lần này chúng ta thu hoạch cũng rất lớn!
A Hổ thấy sắc mặt Bộ Vân Yên có chút tái nhợt, nói sang chuyện khác:
- Lúc này hái được dược liệu so với một năm trước còn nhiều hơn, lại thêm gốc Nhất Diệp Bách Niên Thảo hơn ngàn năm này, chúng ta coi như phát tài. Chỉ cần sống quay trở về, về sau có lẽ không cần mạo hiểm như vậy!
A Hổ nhìn ra, Tần Lập nhận bọn họ thì khả năng lớn nhất là muốn thành lập một gia tộc thuộc về mình. Tựa như thành Hoàng Sa, tuy rằng gia tộc lớn nhất là Thượng Quan gia, Tần gia cùng Phương gia nhưng còn rất nhiều gia tộc nhỏ. Nếu Tần Lập muốn thành lập thế lực, A Hổ tin tưởng không được bao lâu bọn họ sẽ phát triển!
Bởi vì có võ giả thiên tài yêu nghiệt như Tần Lập, có chế thuốc đại sư Lãnh Dao, muốn không phát triển cũng khó. Phương gia năm xưa chẳng phải dựa vào mấy phương thuốc mới quật khởi như kì tích sao? Tần gia cũng chỉ là có hai lão tổ tông cao thủ cảnh giói Thiên cấp mới phát triển cho tới hôm nay?
Bọn họ đều có thể, vì sao chúng ta không thể? A Hổ bề ngoài thô lỗ hào sảng, trên thực tế cũng là người có đầu óc tinh tế nhạy bén. Nếu không hắn làm sao lựa chọn đi theo Tần Lập, người trẻ tuổi chưa có căn cơ?
Tần Lập một khi phát triển, như vậy mấy người bọn họ sẽ là nguyên lão sớm nhất đi theo bên người Tần Lập! Càng không nói đến ấn tượng của hắn với Tần Lập vô cùng tốt, nội tâm nhiệt huyết cùng hào sảng khiến cho A Hổ rất coi trọng người huynh đệ Tần Lập này!
Lãnh Dao thản nhiên nói:
- Phú quý hiểm trung cầu. Chân chính có giá trị là di tích bên trong hồ Phượng Hoàng! Chỉ cần có thể đi vào, như vậy có khả năng lấy được ít đồ vật!
Lời nói của Lãnh Dao khiến A Hổ có chút hổ thẹn. Tuy nhiên hắn không thể không thừa nhận, vào lúc Lý Kiếm cùng Hà Lão Tam còn sống, trong đoàn đội bọn họ thì tầm mắt Lãnh Dao cao nhất. Bọn họ cũng ngầm đoán Lãnh Dao có phải là đến từ đại gia tộc cường đại nào đó không!
Một đường nói chuyện phiếm, sau vài canh giờ đã đi ra khỏi rừng, leo đến một nơi rất cao. Quay đầu nhìn lại, một mảng rừng lớn giống như cái thảm màu xanh bị bọn họ dẫm dưới chân.
Lúc này trước mắt bọn họ lại là một mảng cây cối thưa thớt hoang dã, địa thế bằng phẳng. Ngoài mười dặm chính là một vách núi lớn dựng đứng, sương mù mây trắng vờn quanh, bên trên tuyết trắng che phủ thẳng lên tận trời!
Tuy rằng cách xa hơn mười dặm nhưng vẫn có một loại khí thế trầm trọng đập vào mặt.
- Thật cao!
Bộ Vân Yên không kìm nổi than thở.
Ngọn núi thấp nhất lại là ngọn núi dốc nhất, mà ngọn núi độ dốc bình thường thì lại cao hơn rất nhiều.
A Hổ híp mắt nhìn ngọn núi phía trước nói:
- Ta đề nghị đi theo vách núi bên kia lên. Nơi này thật sự làm người ta không yên, càng qua nhanh càng tốt!
Tần Lập gật đầu, khóe miệng hơi chút co giựt, cười khổ:
- Ta hiện tại bỗng có cảm giác, lấy thực lực của chúng ta đi vào địa phương này thật sự là hành động điên cuồng.
Lời nói Tần Lập khiến mấy người đều cười cười. Tuy nhiên nghĩ lại di tích thượng cổ trong hồ nước phía sau ngọn núi kia, trong mắt lại đều lóe ra hào quang nóng rực.
- Đi!
Tần Lập lúc này dẫn đầu, tiến vào đồng hoang, kiên định đi tới mục tiêu.
Sau khi mấy người biến mất ở cảnh đồng hoang, Bạch Hồ xuất hiện ở nơi bọn họ vừa nghỉ tạm, híp mắt nhìn vách núi phía trước có chút bất đắc dĩ lắc đầu, thầm nghĩ: Thật sự là một đám nhân loại điên cuồng, quả thực không biết sống chết. Quãng đường vừa rồi nếu không có ta đi theo, các ngươi sớm không biết chết bao nhiêu lần. Hiện tại không ngờ còn muốn từ đó vượt qua...ôi. Coi như ta không may!
Tiểu hồ ly than thở trong lòng, bất đắc dĩ đi theo. Ngọn núi thấp nhất kia có một con linh thú Thiên cấp: Thiết Tí Viên! Chớ nói đám võ giả Tần Lập ngay cả Địa cấp cũng không đến, cho dù là cường giả nhân loại Thiên cấp, nếu xảy ra xung đột với Thiết Tí Viên ở đó cũng chỉ có một kết cục.
Đó chính là chết!
May mắn con linh thú đó vốn là cấp dưới của tiểu hồ ly. Tiểu hồ ly thầm nghĩ trong lòng, thân hình giống như điện xạ, biến mất trong đồng hoang. Còn muốn trước tiên đến bắt chuyện cùng Thiết Tí Viên, nếu không tên táo bạo đó nhất định không hỏi trắng đen liền xé mấy nhân loại dám can đảm bước vào lãnh địa của nó thành từng mảnh!
Khi mấy người đứng ở đỉnh ngọn núi, trời chiều vừa lúc hạ xuống ở giữa hai ngọn núi phía đối diện. Một luồng hào quang chiếu lên mặt hồ Phượng Hoàng ở dưới, nổi lên một mảnh vàng óng ánh. Cảnh tượng này giống như tiên cảnh nhân gian, mà trong hồ nước lộ ra một quần thể kiến trúc thật lớn, rộng hơn vạn thước lại khiến mấy người kích động không thôi. Tuy rằng chỉ lộ ra mặt nước hơn mười thước, nhưng dường như đập vào mặt một phong cách cổ xưa, chắc chắn, khoáng đạt, khí thế thê lương. Tuy rằng còn cách một khoảng rất xa nhưng trong lòng mấy người sớm đã rất kích động, hận không thể ngửa mặt lên trời hoan hô!
- Vận khí chúng ta thật tốt!
Tần Lập lớn tiếng nói.
Bên trong rừng, một con vật màu trắng hung tợn giơ mấy cái móng vuốt về phía bọn họ. Ở bên cạnh nó, một con vượn màu xám lớn cao hơn hai thước ngồi chồm hổm, cái mồm đầy răng sắc bén, dùng sức nhếch miệng nhìn qua cực kì dữ tợn. Nó dùng ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm mấy nhân loại yếu ớt kia, trong lòng rất khó chịu: Vì sao đại tỉ không cho mình xé nát đám người kia thành mảnh nhỏ! Thiết Tí Viên có chút xao động, vươn cái lưỡi màu đỏ liếm liếm môi, tiểu hồ ly liếc xéo nó một cái:
- Không được hồ đồ! Bọn họ đã cứu ta!
Thiết Tí Viên buồn bực xoay người sang chỗ khác. Mệnh lệnh của đại tỉ tự nhiên không thể vi phạm. Nó đã đạt tới Thiên cấp, có được một phần linh trí, biết ân nhân cứu mạng là có ý tứ gì.Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Bạch Hồ nằm xấp ở đó, nhìn mấy nhân loại vui vẻ kia. Không biết vì sao ánh mắt nó cũng dần dần dịu dàng xuống, nghĩ thầm: Làm một nhân loại nhất định rất đặc sắc chứ hả?
Mấy người trên núi tự nhiên đối với chuyện này đều không hay biết gì. A Hổ đối với chuyến đi rất thuận lợi cảm thấy hết sức khó hiểu. Bởi vì giữa núi non trùng điệp này không có khả năng ngay cả linh thú Huyền cấp cũng không có! Mà trên thực tế, đoạn đường bọn họ đi qua thuận lợi quả thực có thể dùng từ "thần kỳ" để hình dung. Ngay cả một con linh thú Hoàng cấp cũng chưa từng gặp.
Trừ vận khí, bọn họ thật sự không tìm được lí do nào khác.
Lúc này, ánh mắt Tần Lập bỗng nhíu lại. Hắn bỗng nhiên phát hiện có mấy bóng người đang phi hành trên không dán sát mặt nước!
Mục tiêu của bọn họ chính là di tích thượng cổ dài vạn thước khí thế hùng vĩ nằm trên hồ Phượng Hoàng!
[

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #76


Báo Lỗi Truyện
Chương 76/956