Chương 75: Linh thú hóa hình


- Đáng chết, không ngờ dám mắng ta!
- Còn dám đánh ta!
Lông toàn thân tiểu hồ ly đều dựng lên, hai mắt híp lại bắn ra hai đạo hào quang hung ác.
Vừa định liều mạng muốn cùng nhân loại đáng chết này liều một phen sống mái lại cảm thấy một cỗ linh khí khổng lồ đang chậm rãi tiến vào từ bàn tay nhân loại đáng chết đang cầm chân trước mình. Ánh mắt tiểu hồ ly hiện lên một tia mờ mịt:
- Không phải nói nhân loại hung tàn, giảo hoạt nhất sao? Làm sao hắn lại hao phí linh khí cứu ta? Chẳng lẽ...hắn thích bộ da của ta, chuẩn bị nuôi béo rồi...trời ạ! Thật là khủng khiếp.
Ngay khi tiểu hồ ly động não ảo tưởng, liều mạng dọa chính mình, Tần Lập đã đưa Tiên Thiên Tử Khí cuồn cuộn không dứt vào trong cơ thể nó. Khiến cho Tần Lập có chút kì quái là, hắn muốn tra xét kinh mạch tiểu hồ ly một chút, xem thương thế của nó rốt cục nặng thế nào, thần thức không ngờ không thể lấy được hình ảnh kinh mạch của nó.
Chẳng lẽ động vật và con người có sự khác biệt rất lớn? Ý tưởng này chỉ nháy mắt nảy ra trong đầu Tần Lập. Đối với một con vật nhỏ bình thường như vậy, Tần Lập cũng không có nhiều hứng thú.
Nhìn con vật lông mao dựng đứng được Tiên Thiên Tử Khí của mình trấn an, dần dần bình tĩnh, Tần Lập mỉm cười, rõ ràng cảm giác được dao động sinh mạng của tiểu hồ ly lại tràn đầy. Hắn lập tức buông tay, cũng không hao phí bao nhiêu Tiên Thiên Tử Khí.
Hơn nữa năm nay, Tiên Thiên Tử Khí trong cơ thể Tần Lập đã tích lũy đến một trình độ kinh người. Khí nguyên trong đan điền đã sớm lớn bằng hạt đậu tương!
Kì thật Tần Lập vẫn còn xem thường công hiệu của Tiên Thiên Tử Khi. Tiên Thiên Tử Khí là cái gì? Đó là một loại năng lượng tinh hoa nhất trong thiên địa! Tuy nói Tần Lập mỗi ngày hấp thu không đủ một phần ngàn, vạn, nhưng chỉ bằng ấy cũng đủ để cải tạo thể chất của một người bình thường, kéo dài tuổi thọ.
Cho nên khi tay Tần Lập buông ra khỏi móng vuốt tiểu hồ ly, tiểu hồ ly nháy nháy mắt hiện lên chút không muốn. Tuy nhiên không ai chú ý đến cảnh này.
Tốt rồi! Nó hẳn là sẽ không chết. Chúng ta đi thôi!
Tần Lập đứng lên, bỗng nhiên ngửi tay của mình, một mùi thơm truyền đến tận tim phổi, mỉm cười nói:
- Con vật này không ngờ thật thơm!
Bạch hồ nằm không nhúc nhích ở đó, ánh mắt híp thành một khe hở, hung hăng trừng mắt liếc Tần Lập một cái, như là muốn đem bộ dáng của hắn ghi vào trong lòng. Nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ nó chưa từng bị một nhân loại khinh bạc như vậy, càng đừng nói bị người coi thành thú cưng vỗ đầu. Tuy nhiên cũng đúng là nhân loại đáng chết này, linh lực của hắn cứu mình. Linh thú tâm tư rất đơn thuần, coi trọng có ân tất báo. Nhưng người trước mắt này thật sự rất đáng giận. Ta không thơm chẳng lẽ là thối hay sao? Hừ! Một ngày nào đó, ta sẽ làm cho ngươi kinh hãi!
Đáng thương tiểu bạch hồ không ý thức được. Có lẽ bởi vì tâm linh suy yếu sau khi bị thương, có lẽ bởi vì người này có ân cứu mạng với mình cho nên sâu trong linh hồn nó đã in sâu hình bóng người này. Bao gồm cả mùi của hắn đều bị nó nhớ kĩ trong lòng.
Lãnh Dao cùng Bộ Vân Yên thương tiếc nhìn qua con vật nhỏ không biết tên đáng yêu này, có chút lưu luyến không nỡ rời đứng lên. Bộ Vân Yên giống như nghĩ ra cái gì, lại lấy một khối thịt chín trong bọc đưa ra tới trước mặt tiểu hồ ly sau đó mới nhẹ nhàng nhảy lên bè gỗ.Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Bè gỗ tránh qua một số đám cỏ trôi nổi, bình an tới bờ bên kia. A Hổ cùng bọn Tần Lập nhẹ nhàng thở ra. Tuy rằng không rõ lắm chuyến đi này vì sao thoải mái như vậy nhưng trong lòng đều cảm thấy được may mắn.
Lên bờ, Bộ Vân Yên còn quay đầu nhìn lại một cái, tuy nhiên đã không thấy lùm cây kia, khẽ thở dài một tiếng. Không biết con vật nhỏ đáng yêu màu trắng kia có được bình an vô sự hay không!
- Đi thôi!
A Hổ dẫn đầu, trong tay cẩm một cây Khai sơn đao, bắt đầu đi lên núi.
Cho đến khi đoàn người chậm rãi biến mất ở trên sườn núi trong rừng rậm, con bạch hồ nằm trên hòn đảo nhỏ trôi nổi kia rốt cục mở cặp mắt linh động, đáng yêu như đá quý.
Nếu đám người Tần Lập nhìn ánh mắt con bạch hồ này khảng định sẽ không cho rằng nó chỉ là một con vật nhỏ bình thường không có linh tính. Nếu không nhìn cái miệng nhọn nhọn, một thân lông dày màu trắng, chỉ nhìn một đôi mắt như ngọc bích này nhất định cho rằng đây là một mỹ nữ tuyệt thế, tuyệt sắc khuynh thành.
Á!
Trong khi con bạch hồ đứng lên, động đến vết thương trên người, miệng kêu lên tiếng rên rỉ hết sức nhân tính hóa. Vết thương nhìn ghê người kia đã được Lãnh Dao và Bộ Vân Yên khâu lại rất tốt, đường may tỉ mỉ khiến bạch hồ nhìn hồi lâu cảm thấy vài phần vừa lòng.
Kinh mạch hỗn loạn trong cơ thể đã được nhân loại dám cam đảm khinh bạc mình dùng linh khí chữa trị sơ qua. Chỉ cần chịu đựng được, khôi phục đối với nó mà nói chỉ là vấn đề thời gian.
Nhớ tới nguyên nhân bị thương, trên người bạch hồ bỗng nổi lên một cơn tức giận động trời, giống như sóng khí tản ra bốn phương tám hướng. Bạch hồ lập tức cảnh giác, thu liễm khí thế.
Tần Lập ở trên núi bỗng nhiên đứng lại, có chút nghi hoặc nhìn lại hướng đó. Bộ Vân Yên khẽ hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
- Không có gì!
Tần Lập xoay người, vừa rồi trong nháy mắt hắn có loại cảm giác rợn tóc gáy, tuy nhiên chớp mắt liền biến mất tựa như chưa từng có:
- Có lẽ ta bị ảo giác.
Bạch hồ dựng thân nhảy lên, giống như một tia chớp màu trắng, giây lát chuyển động cự ly mấy trăm mét. Ngay sau đó, nó xuất hiện ở nơi bọn Tần Lập mới lên bờ, cái đuôi xù lông nhẹ nhàng phe phẩy, thân thể nóng hổi, rất thoải mái.
Cái bè gỗ kia vẫn còn trôi nổi gần bờ, bạch hồ nhìn nơi đoàn người Tần Lập vừa biến mất, ánh mắt có vài phần do dự.
Đúng vậy, con tiểu bạch hồ này không chỉ là một con linh thú, mà còn...là một con linh thú cường đại đã đột phá Thiên cấp, đạt tới mức hóa hình.
Đáng tiếc vào lúc nó biến hóa gặp phải kẻ địch mạnh mẽ, bị đánh lén làm trọng thương. Tuy rằng nó hóa hình thành công, hơn nữa cũng không để tên đánh lén dễ chịu nhưng nếu không gặp đoàn người Tần Lập, chỉ sợ linh thú con cưng của thiên nhiên tu hành gần ngàn năm vừa hóa hình này chỉ sợ thật sự là yên lặng chết ở góc nào rồi.
Mà hiện tại chẳng những nó được cứu, kinh mạch trong cơ thể còn được Tiên Thiên Tử Khí của Tần Lập chăm sóc một lần. Phải biết rằng đây là kì ngộ to lớn mà bao nhiêu năm nó khổ tu đều không đổi được!
Động vật tu luyện vốn khó khăn hơn nhân loại vô số lần, càng đừng nói tu luyện đến Thiên cấp. Đột phá Thiên cấp...đạt tới hóa hình không biết phải trả giá bao nhiêu cố gắng cùng vất vả.
Mà kinh mạch lại từ khi sinh ra đã định hình. Theo tu luyện kinh mạch sẽ mở rộng, huyền đan trong cơ thể sẽ tăng trưởng nhưng đã là bẩm sinh thì sau này khó có thể thay đổi. Cho nên cho dù có chút khuyết điểm, cho dù kinh mạch bọ tổn thương trong chiến đấu cũng chỉ có thể chịu đựng. Đây không phải chuyện bất kì công pháp gì có thể thay đổi!
Mà Tiên Thiên Tử Khí của Tần Lập lại đúng là thứ tốt nhất để chữa trị kinh mạch thương tổn. Không chỉ có võ giả nhân loại mà cũng là tất cả linh thú tha thiết ước mơ.
Trong lúc vô ý bị người ta ban ân to lớn đối với bạch hồ mà nói, đây là chuyện từ ngàn năm nay chưa từng có. Tuy rằng lúc này nàng nên làm nhất là tìm một nơi an toàn, khôi phục thực lực sau đó tìm tên dám đánh lén mình báo thù rửa hận. Nhưng một âm thanh khác trong lòng lại nói cho nàng, nếu mình không giúp bọn họ, bọn họ nhất định sẽ bị đám linh thú cường đại trên núi Phượng Hoàng xé thành mảnh nhỏ. Chờ khi thương thế của mình đã tốt, đám người đó chỉ sợ ngay cả tro xương cũng không còn.
Thôi, nợ người dù sao cũng phải trả! Coi như là báo đáp ân cứu mạng của bọn họ.
Bạch hồ không còn do dự, thân hình như quỷ mị nháy mắt biến mất trong rừng rậm.

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #75


Báo Lỗi Truyện
Chương 75/956