Chương 73: Giết một trận sảng khoái


- Ta không nghe sai chứ? Các huynh đệ, hắn nói...nếu ta nói không thì sao? Ha ha ha ha!
Võ giả học theo vẻ mặt lạnh lùng của Tần Lập khi nói chuyện, mặt đầy trào phúng bĩu môi cười lạnh nói:
- Mẹ nó! Người trẻ tuổi, đừng lên mặt với ta. Ngươi nhìn lại bọn kém cỏi các ngươi: một tên to con ngốc ngếch, mộ thằng mặt trắng nhìn được không dùng được lại còn hai nữ nhân xấu xí vô cùng. Chậc chậc. Tổ hợp này, con mẹ nó, ta thực muốn cười! Cũng không biết các ngươi làm thế nào đi tới nơi này. Nói không? Hậu quả việc ngươi nói không chính là...
Võ giả nói xong, thân hình như tia chớp xông tới Tần Lập, hung hăng giơ tay phải đập một quyền vào mặt Tần Lập. Tiếng gió vang lên, trên người võ giả này nổi lên một tầng hào quang màu xanh đậm.
- Chết đi!
Đồng thời võ giả này nói ra chữ "chết", nắm tay to như cái bát đã tới trước mặt Tần Lập.
Thậm chí Tần Lập đã cảm giác được luồng khí nóng rực trong không khí. Chiến kỹ của võ giả này là hỏa thuộc tính.
- Bỉ ổi!
- Vô sỉ!
Bộ Vân Yên và Lãnh Dao không nghĩ tới người này nói đánh là đánh. Hơn nữa thực lực của hắn nhìn qua không ngờ còn cao hơn A Hổ một ít. Cho nên bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn, tim đập mạnh. Lúc này căn bản bọn họ không kịp trách Tần Lập vì sao trêu chọc những người này.
Ầm!
Trong không khí phát ra một tiếng nổ lớn, một luồng sóng khí nóng rực "xoẹt" một cái khuếch tán ra bốn phía. Lãnh Dao đứng gần Tần Lập nhất, một tay kéo Bộ Vân Yên nhanh chóng lùi về sau vài bước mới tránh bị luồng sóng khí này làm bị thương.
Nhìn lại Tần Lập vẫn đứng tại chỗ, không chút nhúc nhích. Mà tên võ giả kia thân hình bay ngược trở về, rơi vào đám đồng bọn, phát ra một tiếng kêu thê lương thảm thiết rồi ngất đi.
Tần Lập đứng ở đó, mặt lộ vẻ nghi hoặc nhìn nắm tay của mình. Mới vừa rồi, tring khoảnh khắc hai nắm tay chạm vào nhau, Tần Lập cảm giác rõ ràng Tiên Thiên Tử Khí trong cơ thể giống như thủy triều theo cánh tay mình điên cuồng tràn qua thân thể đối phương!
Trong nháy mắt này, trong đầu Tần Lập xuất hiện một hình ảnh kì dị. Đó chính là hỉnh ảnh kinh mạch trong cơ thể đối phương, ở đâu nguyên lực nhiều, ở đâu nguyên lực ít toàn bộ xuất hiện trong đầu hắn.
Hơn nữa, ngay sau đó Tần Lập "nhìn" thấy kinh mạch đối phương bị một chiêu quyền pháp trên chiến kĩ Duy Ngã Độc Tôn phá lung tung. Kinh mạch vốn rõ ràng trong nháy mắt liền loạn thành một đoàn.
Đám người đối phương lúc này kinh ngạc đứng ngây tại chỗ. Bọn họ sở dĩ để mặc đồng bạn đến khiêu khích đó là bởi vì người này thực lực đạt tới Huyền cấp bậc tám!
Đó là cao thủ chân chính! Đối mặt với một thanh niên dáng người thấp bé chưa đến hai mươi tuổi không ngờ không địch lại đối phương. Càng làm cho bọn họ kinh sợ chính là, trên người Tần Lập không có bất kì hào quang gì lóe lên.
Nguyên nhân tạo thành tình huống này chỉ có hai. Một: hắn ngay cả Hoàng cấp cũng không đến. Hai: không dùng hết toàn lực. Nói cách khác hắn thắng hết sức thoải mái.
Điều thứ nhất khảng định là không có khả năng, vậy điều thứ hai...cũng không có khả năng! Võ giả bị thương này chính là huyền cấp bậc tám, chiến kĩ tu luyện là chiến kĩ cao cấp hiếm có. Cho dù người trẻ tuổi này có thực lực Huyền cấp bậc chín, cũng không đánh thắng hắn một cách thoải mái như thế!
Ngay khi đám người này kinh nghi không biết làm gì, lại nghe thấy câu nói của đối phương:
- Yếu vậy sao?
Tần Lập miệng than thở, trong lòng ngạc nhiên vui mừng không thôi. Không nghĩ tới Tiên Thiên Tử Khí Quyết phối hợp với chiến kĩ Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn không ngờ lại có công hiệu như vậy. Rốt cuộc là cái này công lao nhiều hơn, Tần Lập cũng không cần phải đi tìm hiểu. Dù sao đều là bản lãnh của mình!
Nhưng không nghĩ rằng, lời than thở này của Tần Lập hoàn toàn chọc giận mười mấy người đối phương.
- Tiểu tử muốn chết!
- Mẹ nó, quá ngông cuồng!
- Các huynh đệ, làm thịt hắn!
- Giết hết!
Một loạt tiếng động binh khí ra khỏi vỏ. Mười người còn lại của đối phương toàn bộ rút vũ khí, vẻ mặt phẫn nộ xúm lại chỗ Tần Lập.
Đám võ giả hoàng gia đứng thủ hộ ở cửa sơn cốc nhìn ra hướng này vài lần, không có bất kì hành động gì. Nhiệm vụ của bọn họ chính là không cho bất kì ai đi vào từ nơi này, mặt khác đánh nhau sống chết cũng không quan hệ tới bọn họ.
A Hổ cầm trong tay Đại Khảm Đao, khí thế toàn thân tăng tới đỉnh, gào lên một tiếng:
- Ai dám đả thương huynh đệ ta, lão tử liều mạng với hắn!
- Ngươi bảo vệ hai người bọn họ cho tốt là được!
Thanh âm Tần Lập nghe có chút lạnh như băng, không ôn hòa như bình thường.
A Hổ nao nao, vừa định lên tiếng thì thấy thân hình Tần Lập hóa thành một bóng mờ. Bảo kiếm trong tay hắn đã ra khỏi vỏ, xông tới mười mấy người kia.Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
- Thực lực vi tôn? Giết sạch!
Trong miệng Tần Lập phát ra một câu hỏi lạnh như băng, trong lòng càng không muốn lưu tình nữa. Ở thế giới này, khiêm tốn chịu đựng chỉ có thể làm cho người ta dẫm đạp nhiều hơn! Mẫu thân Tần Hàn Nguyệt mười ba năm từ một nữ nhân bình thường tu luyện đến cảnh giới Thiên cấp, bởi vì có điều băn khoăn mà không dám lộ ra, cho nên ngay cả loại bại hoại cặn bã như Ngô y sư đều sinh ra lòng gây rối. Mười ba năm bị Tần gia coi thường, nếu không có đám hỏi với Thượng Quan gia còn sẽ bị tiếp tục coi thường, mãi cho đến thời gian hạn định hai mươi năm sau trước khi lão cha của Tần Lập đến, đều không có bất kì người nào chú ý tới mẹ con bọn họ! Nói đến cùng, còn không phải bởi vì trên người mẹ con họ không có giá trị lợi dụng!
Tần Lập không có tư cách phê bình cách sống của mẫu thân mình, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không chọn cách sống như vậy!
Không chỉ là giết người sao! Ai sợ ai chứ!
Thân hình Tần Lập như hồ điệp xuyên hoa xông tới đám người đối phương, trên thân kiếm phát ra ngọn lửa lạnh màu tín, chỉ cần đụng tới vũ khí của đối phương, bất kể cái gì đều bị chặt đứt. Hơn nữa vận còn thừa lực tiếp tục chém về phía người đối phương!
Vài tiếng kêu thảm thiết kinh sợ tức thì vang lên trong đám người kia. Ai cũng không nghĩ tới, lá gan người trẻ tuổi này lại đến trình độ như vậy, không ngờ một người muốn đánh hơn mười người bọn họ!
Xoát! Xoát! Xoát!
Vài đạo kiếm khí màu tím cắt qua yết hầu của mấy kẻ địch, hộ thể cương khí kiểu gì cũng đều không có hiệu quả. Chỉ thấy một đạo tơ máu cắt ngang trên cổ mình, sau khi kiếm khí Tần Lập chém qua, những người vừa định kêu to lại phát hiện ra mình không kêu thành tiếng. Lúc này mới bỗng nhiên cảm giác được một cỗ đau đớn kịch liệt, bọn họ há to miệng, con mắt gần như lòi ra khỏi hốc mắt. Sợ hãi cùng khẩn trương khiến cơ thể bọn họ căng thẳng. Từng luồng máu tươi từ trong cổ những người này trong giây lát phọt ra!
Phịch, phịch...toàn bộ họ té ngã trên đất, lúc này trong mắt bọn họ chỉ còn có một loại thần sắc: Hối hận!
- A!
Những người còn sống sót, trơ mắt nhìn đồng bạn mình trong nháy mắt đã chết hơn nữa. Tất cả đều phát ra tiếng kêu hoảng sợ đến cực điểm, phản ứng thứ hai đó là chỉ hận cha mẹ sinh ra thiếu hai cái chân, cùng bỏ chạy tán loạn!
Cái gì nghĩa khí, cái gì tình cảm huynh đệ, cái gì nhiệt huyết...giờ khắc này đều biến con mẹ nó đi. Đụng tới kẻ địch khủng bố như vậy không chạy trối chết chính là thằng ngu!
Nhưng, trốn...lại dễ dàng như vậy sao?
Thân hình Tần Lập như quỷ mị đuổi thao một võ giả. Quanh thân võ giả này bùng lên màu xanh, tập trung toàn bộ nguyên lực lên lưng mình, hình thành một tầng cương khí hộ thể rất dày!
- Không có khí phách!" Tần Lập cười lạnh một tiếng trong lòng, người đang trong không trung hung hăng đá một cước vào giữa lưng võ giả này. "Phịch" một tiếng, võ giả này miệng phun đầy máu tươi. Một cước này vừa lúc đá lên tử huyệt sau lưng hắn, hộ thể cương khí cũng bị đá tan, lúc này ngã xuống đất mà chết.
Ở trong mắt A Hổ, thân hình Tần Lập quả thực giống như sương khói, căn bản không thấy rõ ở nơi nào! Võ giả Huyền cấp như A Hổ còn như vậy càng không nói đến Lãnh Dao và Bộ Vân Yên nữa!
Ngay cả đám võ giả Huyền cấp của hoàng gia vẻ mặt đều rung động nhìn cảnh tượng bên này, miệng há hốc. Đám chiến sĩ thiết huyết dày dạn kinh nghiệm này, trong lòng lúc này không hẹn mà cùng có một ý niệm dâng lên trong đầu: May mắm là vừa rồi không xảy ra xung đột với đám võ giả kia. Xem ra câu bệ hạ từng nói quả nhiên là đúng. Dân gian...tàng long ngọa hổ!
Đến cuối cùng, khi thân hình Tần Lập dừng lại, trên thanh bảo kiếm trong tay lóe ra hàn quang, không dính một chút vết máu nào. Trên mặt đất thi thể nằm ngổn ngang!
Trên người Tần Lập thì sạch sẽ, chỉ là một thân sát khí như thế làm cho người ta thậm chí không dám nhìn lâu vào hắn. Tần Lập chậm rãi đi về hướng võ giả lúc trước bị mình đấm một quyền chết ngất.
Lúc này, người này đã tỉnh lại. Nhìn cảnh tượng xảy ra trước mắt giống như trong mộng, trong mắt hắn tất cả đều là không dám tin và sợ hãi cực điểm.
- Đừng...đừng giết ta...đại gia...ta...ta sai rồi...
Nước mắt nước mũi từ trên mặt người này chảy xuống, cầu xin nói:
- Đừng giết ta. Ta...ta rất có tiền...
Phốc...một tiếng vang lên, một mùi thối truyền ra.
Mặt Tần Lập càng lạnh như băng, không nói một lời. Hắn xoay người, từ trên mặt đất nhặt lên một thanh kiếm đối phương đã dùng, thản nhiên nhìn thoáng qua võ giả đã đái ra quần này.
Tay vung lên, kiếm bắn ra đâm thủng trái tim đối phương. Tiếng van xin đầy nịnh nọt lập tức biến mất.
Cảm nhận được đám võ giả đang đánh giá mình từ rất xa, Tần Lập lạnh lùng liếc mắt nhìn qua.
Xoạt xoạt xoạt xoạt...một loạt tiếng binh khí ra khỏi vỏ. Có hơn nữa số người không kìm lòng được rút đao kiếm cầm tay, cực kì đề phòng nhìn vào người trẻ tuổi toàn thân sát khí xa xa.
Tần Lập bĩu môi, xoay người hướng về phía A Hổ nói:
- Chúng ta đi thôi.

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #73


Báo Lỗi Truyện
Chương 73/956