Chương 726: Đề thắng ngũ hành lực!


Trên thực tế, vào ngày thứ chín, Thái Âm Chân Hỏa cũng đã luyện hóa hoàn toàn, trái tim Tần Lập cũng hoàn thành tế luyện, Thái Âm Chân Hỏa không màu sau khi tế luyện chạy lên xuống trên trái tim, gống như một con rắn nhỏ tới lui tuần tra.
Những Thái Âm Chân Hỏa này hoàn toàn bị Tần Lập nắm giữ, trở thành một bộ phận trong thân thể, thời điểm đối địch có thể giống như lực tinh kim che chở vùng phổi, trực tiếp tế ra thiên lôi.
Tuy rằng không cường đại như thiên lôi cùng Thái Âm Chân Hỏa trước kia, nhưng hành động bất ngờ cũng có thể thu được kỳ hiệu.
Hơn nữa mặc kệ là lực tinh kim hay Thái Âm Chân Hỏa, đều là theo thực lực Tần Lập không ngừng tăng trưởng mà tăng cường. Chỉ cần thực lực Tần Lập không ngừng tiến bộ, ngũ hành lực trong cơ thể nhất định cũng sẽ không ngừng lớn mạnh lên.
Đây mới là chỗ cường đại chân chính của Tử Khí Quyết. Không chỉ là năng lượng tinh thuần nhất trong thiên địa, còn có thể khống chế ngũ hành lực thần kỳ lại cường đại, bên trong có thể bảo vệ ngũ tạng lục phủ thân thể, bên ngoài có thể ngăn địch.
Luyện hóa Thái Âm Chân Hỏa, tế luyện trái tim, chỉ dùng hơn phân nửa Thái Âm Chân Hỏa. Còn lại hơn một nửa, Tần Lập hoặc là không làm hoặc là làm đến cùng, dùng những Thái Âm Chân Hỏa còn lại tế luyện kinh mạch thân thể mình.
Đại thần thời đại Hoang cổ có người nào làm chuyện này hay không, Tần Lập cũng không rõ lắm. Nhưng nhìn chung toàn Thái cổ, tuyệt đối không ai điên cuồng như Tần Lập.
Dùng Thái Âm Chân Hỏa có thể đốt sạch chôn vùi hư không, ngay cả thiên đạo pháp tắc cũng không thể ngăn cản, đi tế luyện kinh mạch thân thể của mình. Chỉ cần không phải người điên, khẳng định sẽ không làm như vậy.
Sáu ngày này, máu trong thân thể Tần Lập vẫn luôn ở trong trạng thái sôi trào cực độ. Vốn máu này đã sớm bị Thái Âm Chân Hỏa thiêu sạch, bổn nguyên sinh mệnh cường đại của Tần Lập lại không ngừng chế tạo ra máu mới, không ngừng bị Thái Âm Chân Hỏa luyện hóa. Cứ lặp lại nhiêu làn như vậy, máu trong thân thể Tần Lập bị thay đổi một lần lại một lần.
Vốn kinh mạch vô cùng cứng cỏi của Tần Lập, bị Thái Âm Chân Hỏa tế luyện đã có thể so với kinh mạch thân thể thần thú Hoang cổ. Coi như là Địa Tiên đại năng muốn cắt đứt những kinh mạch này, gần như đã là một chuyện không thể nào làm được.
Cái gì mới gọi là tuyệt thế cường giả chân chính? Cái gì mới tính là Cửu Thiên Thập Địa, Duy Ngã Độc Tôn? Chỉ có mặc kệ bất kỳ mặt nào đều mạnh hơn người khác, mạnh hơn không chỉ một chút, mà phái hoàn toàn áp đảo đối phương, chân chính làm được ngạo nghễ thiên hạ. Vậy mới tính là tuyệt thế cường giả chân chính, mới tính là chân chính Cửu Thiên Thập Địa, Duy Ngã Độc Tôn!
Chịu đựng loại thống khổ chết đạp không phải người này, trong lòng Tần Lập chỉ có một niềm tin: ta phái mạnh lên, ta phải mạnh lên, ta phải mạnh lên.
Buổi sáng ngày thứ mười sáu, rốt cuộc Tần Lập luyện hóa hoàn toàn tất cả kinh mạch trên dưới toàn thân, không nhịn được phát ra một tiếng hét dài, cả người tản mát ra một cỗ khí tức khác với Hoang cổ, nhưng lại càng cường đại hơn cả khí tức Hoang cổ, cổ khí tức này trực tiếp đánh tan quang trụ màu tím xông thẳng lên trời, trùng kích toàn bộ thiên địa trong phạm vi mười dặm đều bị chôn vùi, lộ ra hư không vô tận.
Tiếng hét truyền ra trăm dặm, lão đầu bếp cùng Lãnh Khinh Mi hai người đang ôm nhau ngủ, bị tiếng động này làm giật mình. Hai người tay trong tay đi ra ngoài nhà gỗ, ngơ ngác nhìn phương hướng phía Tần Lập.
Lão đầu bếp toàn thân khẽ run lên, khuôn mặt già nua kịch liệt co quắp, đôi mắt già đục ngầu bắn ra hai đạo tinh quang, ngẩng đầu nhìn bầu trời, ôm chặt Lãnh Khinh Mi vào lòng, giọng run run nói:
- Khinh Mi, ta tin tưởng nàng nhất định có thể trở lại được cảnh giới đỉnh cao năm đó, đến lúc đó, ta cùng nàng đi chu du thế giới này.
Lãnh Khinh Mi cũng bị cổ khí tức kinh khủng Tần Lập phát ra ở ngoài xa trăm dặm chấn trụ, tâm thần run lên, khẽ gật đầu, không nói gì.
Chịu đủ đau khổ không phải người tròn mười lăm ngày, Tần Lập đã trở lại.
Khổ tận cam lai. Bốn chữ này cũng không đủ để nói ra tâm tình phức tạp của Tần Lập.
Đến bây giờ Tần Lập mới coi như chân chính rõ ràng, chỉ có khi người ở một phương diện nào đó chân chính đạt đến mức Duy Ngã Độc Tôn, ngoại trừ ngươi ra, trong thiên địa không có người thứ hai đạt tới cảnh giới này, vậy mới được coi như là tuyệt thế cường giả chân chính. Giờ phút này, cái gì đại năng, so sánh với Tần Lập đã hoàn toàn không cùng một tầng thứ nữa.
Cho nên, chỉ đó Hô Diên Bác cảnh giới Địa Tiên, thực lực của hắn vượt xa tuyệt đại đa số Địa Tiên đại năng cùng thời đại. Là bởi vì luyện kim thuật của hắn đã đạt tới đãng phong tạo cực, cảnh giới Duy Ngã Độc Tôn.
Đương nhiên, Duy Ngã Độc Tôn này chỉ là ở cùng một vị diện, bao gồm cả nơi Thần Vực cũng không có ai được như Hô Diên Bác, luyện kim thuật tu luyện đến cảnh giới đỉnh cao như vậy.
Vũ trụ to lớn, không gì không có, không phải không có khả năng, mà là nhất định tồn tại cường giả càng khó tưởng tượng hơn, có thể người ta phất tay, một tinh cầu liền có thể sụp đổ, thậm chí một vũ trụ bị đánh nát.
Nhưng loại cường giả này, lại không tồn tại ở vị diện chỗ Tần Lập.
Cho nên mới nói, Duy Ngã Độc Tôn cũng chỉ là tương đối.
Tần Lập sau khi hét dài một tiếng, phát tiết xong buồn bực tích tụ trong lòng, lúc này mới phát hiện mình toàn thân trống trơn, không còn gì cả, vội vàng lấy trong nhẫn ra một bộ y phục thay đổi.
Hiện giờ bề ngoài cả người Tần Lập cũng không xảy ra thay đổi gì, trên khí chất dường như còn muốn nội liễm hơn trước kia. Bất Kỳ kẻ nào nhìn thấy đều sẽ vô thức quên đi tính nguy hiểm của Tần Lập, bởi hắn trở thành một thanh niên anh tuấn bình thường.
Tần Lập nhìn phạm vi mấy chục dặm xung quanh, toàn bộ cảnh tượng tang thương trước mắt. ánh mắt lộ ra vẻ xấu hổ, thầm than một cường giả trưởng thành, sẽ có bao nhiêu sinh linh vô tội chết đi? Điều này, sợ rằng bất kỳ một cường giả nào cũng khó có thể nói rõ được?
Lắc đầu, diệt trừ ý nghĩ trách trời thưởng dân này đi, thay vào đó là ánh mắt tràn ngập kiên nghị. Ngũ hành lực lúc này mới có loại thứ hai, đã làm mình có thay đổi trọng đại như vậy, khó trách mình có thể ngồi trên vương tọa bộ tộc Tử Đồng, khó trách Tử Khí Quyết là công pháp cường đại nhất trong truyền thuyết bộ tộc Tử Đồng.
Vì sao là trong truyền thuyết, bởi vì Mặc Lý nói qua, bộ tộc Tử Đồng đã mất đi bộ cổ kinh cường đại nhất này.
Bọn người Mặc Lý cũng không biết Tần Lập tu luyện chính là cổ kinh cường đại nhất trong truyền thuyết bộ tộc Tử Đồng, chỉ biết là Tần Lập ứng với lời tiên đoán xa xưa trong bộ tộc Tử đồng, có thể ngồi trên vương tọa kia, như vậy hắn chính là vương giả bộ tộc Tử Đồng.
Lúc này tinh thần thức hải Tần Lập đã mở rộng hơn rất nhiều so với trước kia, điểm này ngay cả bản thân Tần Lập cũng có chút bất ngờ. Bởi vì trước đó hắn chỉ cho rằng ngũ hành lực sẽ có chỗ tốt cực lớn tới thân thể mình, nhưng không nghĩ tới tu luyện ngũ hành lực còn có thể làm tinh thần thức hải của hắn càng thêm khổng lồ.Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Tần Lập hơi phóng ra chút thần thức, thần thức tùy tiện cũng đã dò xét ra ngoài mấy chục dặm.
Tần Lập vừa mừng vừa sợ, thần thức như thủy ngân quét qua, bao trùm toàn bộ mặt đất. Tất cả mọi thứ đều không trốn thoát thần thức của Tần Lập, nháy mắt liền tìm được chỗ hai người lão đầu bếp cùng Lãnh Khinh Mi.
Tần Lập càng thêm mừng rỡ, là lão đầu bếp lại không có cảm giác được thần thức đang tra xét lão. Lão gia hỏa này, không giống như Địa Tiên đại năng bình thường, đây chính là đại năng nắm giữ bí thuật thần thông Hoang cổ, có thể diễn biến ra dị tượng Hoang cổ chân chính đó.
Tần Lập nổi lòng hiếu kỳ, dùng thần thức bao trùm thân thể lão đầu bếp, muốn nhìn xem cuối cùng lão đã tới cảnh giới nào, làm cho Tần Lập mừng rỡ là ở trong đầu hắn xuất hiện một đoàn năng lượng vô cùng hùng hồn tản ra quang mang vàng kim chói mắt. Thậm chí Tần Lập thấy một Nguyên Anh mơ hồ nằm ở giữa đoàn quang mang vàng kim chói mắt kia, hai mắt khép hờ, tay nắm pháp quyết, giống như đang tu luyện.
Đây là đan điền người có được thần thông bí thuật Hoang cổ? Tần Lập nhanh chóng thu hồi thần thức của mình, lập tức nhìn thoáng qua đan điền Lãnh Khinh Mi, nơi đó quả nhiên hư không trống trải, tối tăm mù mịt, một mảnh hỗn độn, không có gì cả. Đồng thời, Tần Lập còn cảm nhận được trong kinh mạch Lãnh Khinh Mi có một cổ năng lực phá hoại cường đại, đang không ngừng ăn mòn kinh mạch của nàng.
Thu hồi thần thức, Tần Lập thầm than một tiếng, nếu như không thể nhanh chóng tìm được Thần Thủy, vậy tình huống của Lãnh Khinh Mi thật sự rất nguy cấp.
Trong lòng nghĩ thế, Tần Lập bước đi về phía bên kia. Bước tiến của Tần Lập hiện giờ không mang theo một tia khói lửa, như mây bay nước chảy, đứng giữa không trung như tản bộ sân nhà, cực kỳ thong dong.
Chỉ trong khoảng khắc, bóng người Tần Lập đã ở đằng xa xa.
Khoảng cách trăm dặm, Tần Lập chỉ trong khoảng khắc đã tới gần lão đầu bếp cùng Lãnh Khinh Mi. Còn Lúc này, hai người lão đầu bếp cùng Lãnh Khinh Mi còn chưa tỉnh lại từ trong chấn động, nhìn thấy trạng thái Tần Lập như vậy, lão đầu bếp mặt được ý cười:
- Chủ nhân, ngài lại mạnh lên rồi.
Tần Lập cười khoát khoát tay:
- Quên đi, lão già ngươi không biết nịnh nọt thì đừng có nói mấy lời vô dụng này, ta cũng không thích. Ta cũng biết trước kia lão không tầm thường, diện mạo ở Thánh Nữ Hồ không phải rất tốt sao? Hình như...ta còn nghe lão tự xưng là trẫm nữa? Sao lại không dùng diện mạo kia chứ? Sợ người ta tới chém lão sao?
Lão đầu bếp đầu đầy chỉ đen, vẻ mặt hết chỗ nói nhìn Tần Lập, thầm mắng: Bà nội nó, lời này cũng tục quá đi chứ? Cái gì gọi là sợ người tới chém ta? Nhưng mà...nghĩ kỹ lại, chủ tử này nói cũng không phải không có lý. Sở dĩ lão đầu bếp không muốn sử dụng diện mạo trước đây, thật đúng là bị kẻ thù truy sát tới sợ rồi.
Năm đó ở di tích Hoang cổ cũng không phải chỉ có một mình lão sống sót trốn ra, còn có rất nhiều đại năng cường đại hơn lão. Lúc đó người ta đã cường đại hơn lão, hơn nữa sau lưng những đại năng kia còn có thế lực rất sợ. Một nguyên nhân trọng yếu nhất lão đầu bếp không muốn lộ ra diện mạo sẵn có, còn là bởi lão cực lực muốn bỏ qua thân phận trước kia.
Lãnh Khinh Mi ở cạnh cười nói:
- Tần tông chủ thực lực tăng lên, thật là đáng mừng.
Đối với lão đầu bếp, Tần Lập muốn nói thế nào cũng không sao, nhưng đối với Lãnh Khinh Mi, Tần Lập sẽ không quá đáng, cười nói:
- May mắn. may mắn mà thôi!
Trong lòng Lãnh Khinh Mi âm thầm bĩu môi: May mắn? Người cho là ta chưa nghe qua Hoang cổ Thần Hỏa hay sao? Ngọn lửa này có thể thiêu chết Địa Tiên đại năng trong khoảng khắc, có thể đốt sạch chôn vùi cả hư không. Không thể đốt chết Người, Người nói là may mắn? Ai tin chứ.
Lúc này bỗng nhiên Tần Lập nhìn lão đầu bếp hỏi:
- Lão đầu bếp, đây là nơi nào?
Lão đầu bếp trợn mắt trạng dã, ngẩng đầu nhìn trời:
- Chủ nhân, ta càng muốn biết đây là nơi nào hơn cả ngài, truyền tống trận kia...chính là ngài làm ra mà!

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #726


Báo Lỗi Truyện
Chương 726/956