Chương 718: Chọc tổ ong vò vẽ!


- Không thể. Tuyệt đối không thể!
Lãnh Khinh Mi vội vàng nói:
- Toàn thân công lực của họ đều vẫn còn, cũng không bị phế bỏ. Nếu để bất kỳ người nào ra ngoài, Thánh Nữ Hồ nhất định máu chảy thành sông. Oán khí của bọn họ đều đã tích lũy mấy ngàn năm, một thân lệ khí không ai có thể hóa giải.
Tần Lập cùng lão đầu bếp liếc nhau một cái, đều từ trong mắt đối phương thấy được vẻ ngạc nhiên vui mừng.
Tần Lập cười nói:
- Một thân lệ khí? Đây là chuyện tốt a. Ta cùng Thánh Nữ Hồ có cừu oán, hiện tại chưởng giáo chí tôn một lòng một dạ muốn giết ta, chưởng giáo tương lai lại luôn mồm nói xấu ta, sợ là cũng muốn nhanh chóng diệt trừ ta. Cô nói xem, đổi lại là cô, cô sẽ làm như thế nào?
- Ta...ta...
Tính cách Lãnh Khinh Mi nhu thuận thiện lương, nhưng nghe xong lời Tần Lập, trong lúc nhất thời cũng không nghĩ ra lời gì để phản bác, chỉ lẩm bẩm:
- Oan oan tương báo đến khi nào...
Tần Lập cùng lão đầu bếp đều nghẹn một bụng lửa giận, hai người bọn họ hiện tại mới là một thân lệ khí đây. Nghe thấy người bị giam trong này đều không bị phế công lực, trên mặt hai người đều nở hoa.
- Thà ta ra ngoài. Thả ta ra ngoài. A!
Giọng nữ nhân điên cuồng kia từ khi bọn Tần Lập bước vào hành lang này, chưa từng ngừng nghỉ.
- Câm miệng.
Tần Lập đứng ở giữa hành lang, tinh thần uy áp mang theo thế mạnh, quát vang một tiếng.
Lãnh Khinh Mi bị dọa đến run người, lão đầu bếp trợn mắt với Tần Lập:
- Tiểu hỗn đản, ngươi hô nhẹ một chút cho ta.
Tần Lập mắng trong lòng:
- Mẹ kiếp. Lão Hổn đản này, lúc này lại không kêu tiểu chủ nhân nữa?
Tần Lập hét lên, thật sự là hữu đụng. Bất kể là ai, lúc này đều ngậm miệng, nhìn người trẻ tuổi anh tuấn đứng giữa hành lang. Không ít người này đều nhớ rõ không lâu trước đây người trẻ tuổi này mới vừa đi theo chưởng giáo chí tôn hiện tại Lãnh Khinh Tuyết đi vào. Lại có người mắt tinh, liếc mắt nhận ra Lãnh Khinh Mi.
- Chưởng giáo chí tôn!
Một giọng nữ tử êm tai từ trong một phòng giam phát ra.
Lập tức khiến rất nhiều người kinh hô:
- Là Khinh Mi hả?
- Trời ạ, thật sự là Khinh Mi chưởng giáo, làm sao., làm sao người ra được?
Lúc này, gần như tất cả người trong phòng giam đều xông tới cửa, cách song sắt khắc trận pháp, vẻ mặt kích động nhìn Lãnh Khinh Mi.
Lãnh Khinh Mi bị lật đổ, bị phế bỏ giam giữ, những người bọn họ đều biết. Hiện tại lại thấy Lãnh Khinh Mi bình yên vô sự từ trong đi ra, mà Lãnh Khinh Tuyết lúc trước đi vào, những người này đều lập tức cho rằng Lãnh Khinh Tuyết bị lão nhân này cùng Tần Lập giết chết.
Đồng thời nơi này cũng có người nhận ra lão đầu bếp., tiếng kinh hô liên tiếp.Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Mà ngay cả nữ nhân điên cuồng nhất, kêu gào không ngừng "Thả ta ra ngoài" cũng đều ngậm miệng lại. Từ mái tóc rối loạn vạch ra một khe hở, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm mấy người bên ngoài.
Lãnh Khinh Mi lúc này không thể không đi qua, chào hỏi người nhận ra mình. Trong đó có một số người năm đó quan hệ không tồi với Lãnh Khinh Mi.
- Khinh Mi. Mau làm cho bọn họ thả chúng ta ra ngoài đi.
Một nữ nhân tóc rối bù, quần áo rách bươm la lớn.
- Đúng, mau thả chúng ta ra đi.
- Chưởng giáo chí tôn. Nhanh hạ lệnh, làm cho bọn họ thả hết chúng ta ra. Chúng ta tuyệt đối trung tâm quy thuận chưởng giáo chí tôn.
- Đúng. Chỉ cần thả chúng ta ra ngoài, về sau chúng ta là người của Khinh Mi chưởng giáo.
- Đúng vậy!
Toàn bộ phòng giam trong lòng núi ước chừng mấy trăm phòng, đủ loại thanh âm nữ nhân lập tức vang lên ầm ĩ, huyên náo như cái chợ.
- Đều câm miệng lại cho ta.
Lão đầu bếp không kìm nổi phát ra một tiếng rống to. Tiếng rống này đồng dạng ẩn chứa chấn nhiếp tinh thần cường đại, toàn bộ địa lao lập tức chìm vào im lặng.
Tần Lập đứng ở đó không kìm nổi oán thần trong lòng:
- Lão này, không để cho người khác rống, sợ dọa đến người tình của mình, chính mình lại không kìm nổi rồi!
Khí thế lão đầu bếp trực tiếp bộc phát ra, tràn ngập toàn bộ địa lao. Không khí trong địa lao đều trở nên có chút vặn vẹo, Lãnh Khinh Mi đầu tiên không chịu nổi áp bách này, thân hình mềm nhũn, thiếu chút nữa té trên mặt đất.
Lão đầu bếp lúc này mới thu liễm khí thế, toàn bộ địa lao cùng yên tĩnh.
Lão đầu bếp đảo chung quanh một vòng, cười lạnhnói:
- Các ngươi nghĩ mình là ai? Miệng đầy lời nói linh tinh. Các ngươi nghĩ đến lao tù giam giữ các ngươi là giấy, ai cũng có thể mở ra? Muốn ra? Có thể. Tuy nhiên, các ngươi cân phải thể hiện ra giá trị bản thân.
- Giá trị gì? Chúng ta đều đã như vậy, chúng ta ngược lại để ý đến vị công tử bên cạnh ngươi. Nhưng hắn để ý chúng ta sao?
Một giọng nữ nhân giòn tan vang lên, đúng là nữ tử đầu tiên nhận ra Lãnh Khinh Mi. Nghĩ lại chắc năm đó là tâm phúc bên cạnh Lãnh Khinh Mi, sau khi Lãnh Khinh Mi bị lật đổ, người bên cạnh cùng ngã theo.
Lão đầu bếp cười lạnh nói:
- Nghĩ lại tình cảnh hiện tại của các ngươi. Nếu bỏ qua hôm nay, ta dám cam đoan các ngươi tuyệt đối không có cơ hội thứ hai đi khỏi phòng giam, ở lại nơi không có mặt trời, chờ chết trong dơ bẩn cô độc đi.
- Vậy ngươi muốn chúng ta làm gì? Chỉ cần ngươi nói, chúng ta đều đáp ứng.
Một nữ tử trung niên, tóc đều dài sắp đến gót chân, cũng không biết bao nhiêu năm chưa từng gội, từng sợi từng sợi, căn bản không nhìn ra bộ dạng nàng, cực kỳ dơ bẩn. Quần áo trên thân toàn bộ đều rách bươm, đi mạnh một chút, sợ là quần áo đều trực tiếp rơi xuống.
Lão đầu bếp nhìn thoáng qua Tần Lập, trầm giọng nói:
- Đây là chủ nhân của ta. Trong các ngươi, có một số người biết ta. Không nói gạt các ngươi, ta hiện tại là một người hầu của vị công tử này. Hôm nay nếu không có chủ nhân của ta, ngay cả ta chỉ sợ đều bị nhốt chết ở chỗ này.
Lão đầu bếp nói xong, không để ý đến vẻ mặt khiếp sợ của những người trong phòng, cười lạnh nói:
- Các ngươi có phải cho rằng Lãnh Khinh Tuyết đã bị giết? Nói cho các ngươi, nàng sử dụng bí thuật chạy đi. Cho nên, nếu các ngươi muốn ra, trước tiên nghĩ kỹ một chút, đó chính là đón nhận lửa giận của Lãnh Khinh Tuyết cùng toàn bộ Thánh Nữ Hồ. Đối với các ngươi mà nói, Thánh Nữ Hồ từng là nhà của các ngươi, hiện tại lại không phải, có lẽ các ngươi còn có người coi Thánh Nữ Hồ là nhà, nhưng Thánh Nữ Hồ, đã sớm từ bỏ các ngươi.
- Chúng ta cũng sớm không coi Thánh Nữ Hồ trở thành nhà của mình, bị giam ở nơi không thấy mặt trời này mấy trăm, mấy ngàn năm, hắc hắc, ai còn có thể coi đây là nhà mình?
Lão bà tâm thần giờ phút này đột nhiên trở nên bình thường, nói chuyện rất rõ ràng.
Lão đầu bếp gật gật đầu nói:
- Vậy là tốt rồi. Nếu muốn mở lao tù của các ngươi, cần tiêu hao rất nhiều công lực. Chúng ta cũng không muốn trông cậy các ngươi báo đáp thế nào, chỉ hy vọng, sau khi đi ra ngoài, các ngươi không nên làm chuyện lấy oán trả ơn. Như vậy là đủ rồi.
- Yên tâm. Chúng ta cũng không phải ác nhân gì. Cho dù là ác nhân, cũng có nguyên tắc cùng giới hạn cuối cùng.
Một nữ tử lớn tiếng nói. khiến cho rất nhiều người phụ họa.
Những người này thật sự bị giam ở đây sống không bằng chết, nếu có thể đi ra ngoài, chẳng sợ chỉ có một ngày tự do, sau đó chết đi cũng còn tốt hơn cô độc chờ chết ở nơi không có ánh mặt trời này.
Lúc này, Tần Lập nhẹ giọng nói:
- Ta muốn nói một câu.
Bên trong địa lao lập tức yên tĩnh. Vừa rồi những người này nghe rõ Chu Vô Phong chính mồm gọi công tử trẻ tuổi này là chủ nhân, vậy rất hiển nhiên người trẻ tuổi này mới là người làm chủ trong số ba người bên ngoài này.
- Các ngươi đều là người của Thánh Nữ Hồ, mà ta có cừu oán cùng Thánh Nữ Hồ...
Tần Lập đơn giản nói lại một lần nguyên nhân kết thù với Thánh Nữ Hồ. Lúc nói đến một mình tiêu diệt Ô Long Sơn, toàn bộ địa lao yên tĩnh đến mức nghe được tiếng kim rơi.
Ngay cả Lãnh Khinh Mi cùng lão đầu bếp đều vẻ mặt kinh hãi nhìn Tần Lập. Hiển nhiên bọn họ thấy được Tần Lập rất cường đại, nhưng lại tuyệt đối không thể tưởng tượng được Tần Lập cường đại đến mức độ này.
- Tuyệt đại đa số người trong các ngươi, có lẽ oán hận chỉ là một người nào đó, hoặc là một thế lực nào đó của Thánh Nữ Hồ. Nhưng đối với Thánh Nữ Hồ vẫn có lòng trung thành, điểm ấy các ngươi không cần phủ nhận, ta cũng không cần các ngươi nghĩ như vậy.
Tần Lập nhìn lướt qua những người thần sắc khác nhau trong phòng giam, từ dao động tinh thần của bọn họ có thể cảm nhận được tâm tình họ giờ phút này.
Hắn lại nói tiếp:
- Lần này ta đến đây, chỉ muốn một lời giải thích của Thánh Nữ Hồ, muốn Thánh nữ Tiêu Tiêu đứng ra, cho Tần Lập ta có sự trong sạch. Nhưng hiện tại, Chưởng giáo chí tôn Lãnh Khinh Tuyết lại một lòng muốn diệt trừ ta. Một khi đã vậy, Tần Lập ta chơi đến cùng. Ta chỉ muốn nói với các ngươi một câu, ta không hy vọng hôm nay thả các ngươi ra, ngày mai các ngươi cầm kiếm đối địch ta. Mặc dù ta không sợ, nhưng ta chán ghét lừa gạt cùng phản bội.
Lão đầu bếp nghe xong Tần Lập nói, sắc mặt hơi cứng đờ, sau đó trầm tĩnh lại. Lão là một người nhất ngôn cửu đỉnh, nếu nói làm người hầu Tần Lập, vậy nhất định việc làm lừa gạt cùng phản bội, vĩnh viễn không xuất hiện.
Lời nói của Tần Lập lập tức khiến rất nhiều người hướng ứng. Những người này đều tỏ vẻ sau khi ra ngoài chỉ một lòng tìm người Thánh Nữ Hồ phiền toái, tuyệt không đối địch với Tần Lập.
Trên thực tế, Tần Lập vốn cũng không trông cậy vào những người này, thầm nghĩ cho Thánh Nữ Hồ loạn thêm một chút thôi. Nhưng có một số lời, nhất định phải nói ra. coi như cảnh báo bọn họ trước.
Cấm chế những phòng giam này cũng không kém hơn cửa lao Lãnh Khinh Mi. Mấy trăm phòng giam, ước chừng rốn bảy ngày của Tần Lập mới hoàn toàn phá vỡ.
Lãnh Khinh Tuyết sợ là chết cũng không thể tường được, địa lao nàng cho rằng kiên cố không thể phá vỡ, sau khi nhốt Tần Lập vào lại hoàn toàn thay đổi.
Những người được Tần Lập thả ra trước, mỗi người cũng không vội vã chạy ra. Bọn họ một bên tiến vào trong gian phòng vốn giam Lãnh Khinh Mi rứa mặt chải đầu, một bên dùng đan được Tần Lập cho, khôi phục thực lực năm đó.
Mặc kệ là đại năng đã từng cường đại bao nhiêu, nhưng sau khi bị nhốt trong địa lao này mấy ngàn năm, khẳng định đều không có trạng thái đỉnh năm đó. Cái loại mà bị nhốt trong địa lao mấy trăm năm, sau khi đi ra càng mạnh mẽ, thuần túy là vô nghĩa.
Không ai có thể chống lại lưỡi đao thời gian. Sớm muộn gì đều sẽ mài mòn chết ngươi.
Hành động này của Tần Lập nào chỉ là cho Thánh Nữ Hồ thêm loạn, qua thực chính là chọc một tổ ong vò vẽ khổng lồ.

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #718


Báo Lỗi Truyện
Chương 718/956