Chương 573: Lam động thần bí!


Lam động sâu không thấy đáy, nhưng nơi đó là một mảnh hài cốt khủng bổ!
Đủ loại xương cốt sinh vật to nhỏ, không ngờ chật ních cả hang động! Thần thức Tần Lập đảo qua những xương cốt này, phát hiện có rất nhiều xương cốt đã có lịch sử rất nhiều năm, bên trên loang lổ vết tích, mọc đầy các loài sinh vật biển. Còn có một ít xương cốt có vẻ rất mới, thậm chí một bộ mới nhất hình như là rắn biển, xương cốt trắng tinh, tản ra ánh sáng nhu hòa, nhìn là biết mới chết không lâu.
Từ những xương cốt này, thậm chí có thể cảm nhận được năng lượng còn sót lại, đây là một con linh thú hải dương!
Vấn đề là chúng nó đã chết như thế nào? Vì sao máu thịt chúng nó đi đâu cả rồi? Vì sao lại sạch sẽ như vậy?
Rất nhiều nghi vấn hình thành trong đầu Tần Lập. Thần thức Tần Lập không khỏi quét về phía một gốc thực vật đỏ máu cao chỉ một thước, toàn thân trong suốt.
Ầm!
Một cỗ tinh thần công kích khổng lồ, không hề có dấu hiệu...bỗng nhiên đánh về phía tinh thần thức hải Tần Lập!
Nước biển lạnh băng trong lam động, nháy mắt trở nên vặn vẹo, có thể thấy được cỗ lực lượng tinh thần này khổng lồ cỡ nào!
Kỳ thật Tần Lập vẫn luôn đề phòng, hắn vẫn cảm thấy thứ này có chút cổ quái, cuối cùng có phải là Huyết San Hô hay không thì chưa chắc, nhưng thứ này rất quỷ dị thì là chắc chắn!
Cho nên, khi cỗ tinh thần lực này ầm ầm đánh tới, trong nháy mắt tinh thần thức hải Tần Lập ngưng kết một rào chắn vô cùng kiên cổ, tùy ý cho cỗ tinh thần lực kinh khủng này đánh lên trên hàng rào, lại không sinh ra bao nhiêu năng động cả!
Đối phương dường như giật mình, giống như một con chim bị dọa sợ hãi, một chiêu không trúng đã lập tức muốn bay xa ngàn dặm. Trên mặt Tần Lập lộ ra một tia cười lạnh.
Nếu mặc kệ ngươi bỏ chạy, lão tử còn đâu mặt mũi nữa?
Tinh thần lực Tần Lập theo tinh thần thức hải nháy mắt ngưng tụ thành một cái lưới lớn như mạng nhện, tốc độ cực nhanh cực mạnh bao phủ cỗ tinh thần lực của đối phương bên trong.
Tinh thần lực Tần Lập ngưng kết thành lưới giống như một lưới điện, mặc dù có vô số khe hở, nhưng cỗ tinh thần lực bị Tần Lập bắt lấy đụng trái đánh phải, vẫn cứ không ra được, hơn nữa rõ ràng sinh ra một cỗ sợ hãi rất lớn.
Giống như cầu xin, lại như dọa dẫm, sau cùng lại bùng nổ vô sổ tâm tình mặt trái!
Lạnh băng, tà ác, thị huyết, thị sát, âm hiểm...vô số mặt trái tâm tình hỗn tạp trong tinh thần lực, đánh lên chiếc lưới tinh thần lực của Tần Lập.
Hai mắt Tần Lập chợt ngưng, tấm lưới tinh thần lực kia nháy mắt co rút lại!
Kít!
Bên trong lam động đáy biển sâu dưới vạn thước, tiếng kêu này xuyên thấu nước biển truyền ra, tiếng kêu vô cùng tà ác lạnh băng, đồng thời tràn ngập tuyệt vọng!
Tần Lập dùng tinh thần lực hóa thật ngưng kết thành lưới, trực tiếp cắn nuốt hoàn toàn cỗ tinh thần lực này!
Sau đó, Tần Lập cũng không thu tay, trực tiếp dùng tinh thần hóa thật tạo một chiếc lưới tơ mảnh trực tiếp bắn về phía gốc thực vật yêu dị cách đó ba trăm thước!
Lam động quanh co khúc khuỷu, nhưng như vậy cũng không cách nào ngăn cản được tẩm lưới do tinh thần lực ngưng kết thành Mỗi sợi tơ rất mảnh, nhỏ như tơ tằm, nhưng đều do tinh thần lực ngưng kết thành hình! Tùy tiện một sợi, đánh vào một võ giả cảnh giới Lôi Kiếp, đối phương cũng không thể thừa nhận nổi loại công kích này!
Hiện giờ, vô số cỗ tinh thần hóa thật này ngưng kết thành một cái lưới lớn, lập tức bao phủ cả gốc thực vật yêu dị kia bên trong.
- Thu!
Trong đầu Tần Lập khẽ quát một tiếng, tinh thần lực bàng bạc lập tức nhổ tận gốc thực vật đỏ máu yêu dị kia lên!
Ầm ầm!
Từ gốc thực vật kia, trong khoảng khắc bùng phát một cỗ lực lượng kinh khủng, như muốn chấn nát lam động này. Thậm chí Tần Lập có thể cảm giác được, đáy biển phương viên vài trăm dặm xung quanh đều bị cỗ lực lượng này phát ra chấn động kịch liệt.
Về phần xương cốt các động vật trong lam động, chỉ trong nháy mắt này liền hóa thành phấn mịn!
Tinh thần lực hóa thật của Tần Lập cũng bị thứ này phản kích hung mãnh, nhưng Tần Lập phát sang một ý niệm tràn ngập sát ý, gốc thực vật huyết sắc yêu dị này liền không nhúc nhích!
Cũng không dám tản mát ra một chút năng lượng!
Điều này, càng chứng thực suy đoán của Tần Lập: Thứ này, quả nhiên có tư tưởng!
- Không muốn biến thành tro bụi liền thành thật cho ta!
Tần Lập đe dọa.
- Ngươi là ai? Ngươi dám tới nơi này, dám ra tay với ta vĩ đại, ngươi không muốn sổng hay sao?
Một cỗ ý niệm tinh thần miệng hùm gan sứa truyền vào trong đầu Tần Lập.
Tần Lập cười lạnh, đã rơi vào trong tay mình rồi, lại còn dám kiêu ngạo như thế. Không chút phân trần, một cỗ sát khí dung nhập vào trong lưới tinh thần lực.
- Mau thả ta ra! Ngươi đáng chết! Dám đổi đãi với ta vĩ đại như vậy! Thả ta ra!
Cỗ tinh thần lực kia gào thét, thậm chí Tần Lập có thể tưởng tượng được nếu như nó có thể cử động được, lúc này hẳn sẽ nhảy lên té xuống.
- Còn dám kiêu ngạo với ta nữa không? Ngươi vĩ đại? Ngươi vĩ đại cái rắm!
Tần Lập lạnh lùng nói, sát khí trong ý niệm càng đậm.
- Không dám, không dám nữa...ngài vĩ đại càng lợi hại hơn ta...
Cỗ tinh thần ý niệm kia hiển nhiên đầu óc không kém, thấy tình thế không đúng, sinh vật không nhận biết này rõ ràng còn muốn hung tàn hơn nó.
Cái gọi là mềm sợ cứng, cứng sợ không cần mạng, đạo lý này thích hợp với tất cả các sinh vật trí tuệ. Gốc thực vật đã hình thành linh trí này, hiển nhiên đã bắt đầu sợ hãi Tần Lập.
Tần Lập kéo chiếc lưới tinh thần lực hóa thật này tới trước mặt mình. Vừa tới gần, cỗ khí tức yêu dị kinh khủng kia càng thêm mạnh mẽ, nhưng Tần Lập lại không cảm nhận được bất kỳ uy hiếp gì, có lẽ thứ này thật sự sợ Tần Lập.
Nhưng Tần Lập vẫn không hề có chút thả lỏng, trời mới biết cái thứ này là gì, một khi thư giãn, rất có thể lập tức bị nó hung hăng công kích.Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Ngươi là ai? Huyết San Hô hay sao?
Tần Lập truyền ý niệm sang.
- Ta? Ta tự nhiên chính là ta vĩ đại! Cái gì là Huyết San Hô? Huyết San Hô là cái gì?
Cỗ tinh thần ý niệm này biểu hiện thật kỳ quái.
Dường như cảm giác lưới tinh thần của Tần Lập hơi chút thả lỏng, trong khoảng khắc nó liền bộc phát ra một cỗ lực lượng sôi trào mãnh liệt. Cả lam động không chịu nổi lực lượng kinh khủng này, lam động đã tồn tại không biết bao nhiêu năm, nháy mắt sụp đổ, cả đáy biển bộc phát một trận rung động kịch liệt, sinh ra vô số vết nứt!
Loại biến hóa này trực tiếp truyền từ đáy biển đến nơi càng xa hơn, một cơn lốc mạnh mẽ vì vậy chậm rãi hình thành!
Ở trong lòng Tần Lập mắng to mẹ nó, ý niệm tinh thần mạnh mẽ vô cùng liền trực tiếp đánh sang, sẽ lập tức xóa bỏ đổi phương. Đối mặt với sinh vật không rõ lại thay đổi thất thường, không hề có tín dụng này, Tần Lập cũng nổi giận. Mặc dù hắn có rất nhiều nghi vấn, nhưng hiển nhiên đối phương không thời khắc nào ngừng tính toán hắn.
Mặc dù trong nhận thức của gốc thực vật đỏ máu yêu dị này, Tần Lập đúng là không phải thứ gì tốt tuy nhiên thiên nhiên là như vậy, cá lớn nuốt cá bé. Tần Lập mạnh hơn nó, có thể nắm giữ nó!
- Đừng giết ta, đừng giết ta mà!
Thứ này phản ứng thật không chậm, cảm nhận được Tần Lập không chút che giấu sát khí, lập tức cầu xin.
Tuy nhiên lúc này đã trễ, đối với Tần Lập mà nói chỗ hiếu kỳ cũng chỉ là cuối cùng thứ này là cái gì, làm sao có được năng lực yêu dị như vậy, cùng với một ít bí mật trong thế giới hải dương sâu thẳm.
Nhưng mấy thứ này, có biết hay không thì kỳ thật cũng không quan trọng với Tần Lập. Trên đan phương Thái cổ, cũng không có ghi chép chi tiết về Huyết San Hô.
Chỉ là nói Huyết San Hô sinh trưởng ở vạn thước sâu trong đại dương, thích lạnh, sẽ phát sáng, trên thân Huyết San Hô cực phẩm thoạt nhìn mơ hồ lưu chuyển giống như máu trong cơ thể người.
Cho nên Tần Lập vừa nhìn tới gốc thực vật đỏ máu này, mới không dám xác định nó rốt cuộc có phải là Huyết San Hô hay không, bởi vì nó mạnh mẽ kinh khủng hơn vô số lần Huyết San Hô miêu tả trên đan phương Thái cổ.
Tinh thần lực Tần Lập trực tiếp xóa đi tinh thần lực góc thực vật yêu dị đã tồn tại không biết bao nhiêu năm này, cả gốc thực vật đỏ máu nháy mắt liền ảm đạm không ít.
Đồng thời khi xóa đi thần thức đối phương, Tần Lập cũng thu được một ít ký ức của nó.
Không sai, đây là một gốc Huyết San Hô, đã có thọ mệnh mấy trăm triệu năm! Vào khoảng tám ngàn vạn năm trước, nó vẫn là một sinh vật giống gốc Huyết San Hô Tần Lập lấy được trước đó.
Nhưng có một ngày, hai linh thú cường đại vô cùng dưới đáy biển xảy ra một trận đại chiến, chiến đẩu cực kỳ thảm liệt, đến cuối cùng lưỡng bại câu thương.
Mà một tia thần thức của một con linh thú trong đó tiến vào gốc Huyết San Hô này, không ngờ vẫn sổng sót. Một tia thần thức này đã mất đi phần lớn ký ức cùng linh trí, trải qua gần trăm vạn năm, cuối cùng sinh ra ý thức của mình.
Trên thực tế, bất luận là động vật hay thực vật đều có sinh mệnh. Nhưng thực vật bình thường sẽ không sinh ra ý thức, lại càng không sinh ra ý thức như loại "ta vĩ đại" này.
Nguyên nhân chính là bởi con linh thú đáy biển kia đã từng cực kỳ mạnh mẽ, là sinh vật có được trí tuệ cao, cho nên sau khi tiến vào thân thể Huyết San Hô, sinh ra ý thức, mới luôn mồm gào thét "Ta vĩ đại". Nhưng ký ức còn lại, đa phần là một ít mảnh nhỏ ký ức. Nhưng từ những mảnh nhỏ này, không khó nhìn ra được thần thức này từng là một con linh thú rất khủng bổ, ít nhất thì Tần Lập cảm giác coi như là mình hiện giờ, gặp phải đối phương cũng chỉ có con đường bỏ chạy!
Đây thật là đáng sợ!
Xem ra thế giới này còn có rất nhiều thứ không biết, gốc Huyểt San Hô nhìn như bình thường thu vào trong nhẫn của mình, lại có thọ mệnh trăm triệu năm.
Nghĩ vậy, Tần Lập không khỏi có chút thổn thức, thu gốc Huyết San Hô siêu cực phẩm này đã mất đi linh trí, màu sắc ảm đạm rất nhiều này vào trong nhẫn trữ vật.
Vừa định chui ra khỏi lam động đã sụp đổ, đột nhiên Tần Lập cảm giác được có một tia thần thức vô cùng cường đại lạnh băng, hơn nữa tràn ngập sát khí quét về phía bên mình!
Trong nháy mắt Tần Lập liền phản ứng lại, phóng ra một tảng lớn Tiên Thiên Tử Khí, bao phủ lấy bản thân, sau đó yên lặng không nhúc nhích! Tia thần thức kia quét tới quét lui, cả một lúc lâu mới hoàn toàn biến mất.
Tần Lập thở phào nhẹ nhõm thật dài, hiển nhiên động tĩnh vừa rồi ở nơi này đã kinh động đến sinh vật cường đại dưới đáy biển này, có thể đó là một tồn tại khủng bổ.
Dù sao mặc kệ đối phương là thứ gì, Tần Lập cũng không có hứng thú đụng tới nó. Trong đại dương sâu thẳm này, không phải là sân nhà của mình!

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #573


Báo Lỗi Truyện
Chương 573/956