Chương 570: Đáy biển khủng bố!


Tần Lập nhắm mắt ngưng thần, theo từ đầu khôi phục lực lượng dần dần biến thành bế quan tu luyện. Cơ Ngữ Yên nhìn gương mặt trung niên của Tần Lập, khóe miệng co giật vài cái, trong đôi mắt xinh đẹp tràn ngập vẻ khó tin, thầm nghĩ:
- Người này thực lực vô cùng mạnh mẽ, lại còn thật sự không nói lý do. Loại thời điểm này không ngờ cũng có thể nhập định, sau đó bế quan tu luyện...Thật sự là phục hắn!
Tần Lập bế quan lần này, chính là nửa tháng!
Cơ Ngữ Yên để cho Âu Dương Hải trực tiếp theo lộ tuyến lúc trước của bọn họ, đi về nơi Huyết San Hô sinh trưởng. Trên mặt biển mênh mông vô tận nhìn không thấy cuối, hai chiếc thuyền lớn của Đông Hoang kia đã sớm biến mất chỉ còn lại một chiếc thuyền bọn họ đang phiêu bạt, nhìn có vẻ cô tịch như vậy.Nguồn: http://truyenyy.com
Tần Lập bế quan, một mình Cơ Ngữ Yên cũng không có gì làm vì thế cũng bắt đầu tu luyện, dặn bảo Âu Dương Hải khi tới hải vực Huyết San Hô sinh trưởng thì báo cho nàng.
So với sự mạnh mẽ của Tần Lập. Cơ Ngữ Yên tự nhiên không nguyện ý làm một người vô dụng. Nàng rất muốn trước khi Tần Lập xuất quan liền hái được Huyết San Hô trở về.
Ngày thứ mười Tần Lập bế quan. Âu Dương Hải đến thông báo cho Cơ Ngữ Yên đã tiến vào hải vực Huyết San Hô sinh trưởng.
Thuyền lớn thả neo ở bên cạnh một hòn đảo. Hòn đảo này rất lớn, bên trên cây cối xanh um tươi tốt, từ rất xa có thể nhìn thấy đủ loại chim chóc bay trong rừng.
Có thể nhìn ra hòn đảo này không có người ở, thật là một thiên đường của động vật.
Âu Dương Hải nhìn hòn đảo này, không khỏi có chút thổn thức. Hòn đảo này, lão rất nhiều năm chưa từng quay lại, hiện giờ lại tới, hòn đảo này dường như không chút biến hóa gì so với quá khứ. Bên nước sâu này, vẫn là vách núi đen dựng đứng cắm thẳng xuống biển sâu, mà lão - đã già rồi!
- Cũng may là gặp ân sư!
Âu Dương Hải nghĩ thầm trong lòng.
Cơ Ngữ Yên nhìn vách núi dựng đứng hơn ngàn thước trước mặt, mang đến cho người ta một loại cảm giác đầu váng mắt hoa. Trên vách núi còn mọc một ít cây cối, sinh trưởng khẳng khiu cong queo, bất khuất ngoan cường, sinh mệnh lực vô cùng cường đại.
Vách núi này gần như dựng đứng chọc thẳng xuống biển, Cơ Ngữ Yên hỏi:
- Chính là nơi này?
Âu Dương Hải thực khẳng định gật đầu:
- Chính là nơi này! Ở sâu nhất chỗ này, chừng hơn một vạn thước có sinh trưởng san hô đủ loại kiểu dáng thành một tảng lớn, trong đó cái loại san hô màu máu cũng có rất nhiều. Cảnh sắc phía dưới thật sự là quá đẹp!
Cơ Ngữ Yên gật gật đầu, nói:
- Ta trước tiên xuống xem xem!
- Chờ một chút...
Âu Dương Hải mới vừa há mồm thì thấy Cơ Ngữ Yên ở bên kia đã nhảy vào trong biển không thấy bóng dáng, không khỏi lắc đầu cười khổ nói:
- Tính tình cũng quá nóng nảy hả? Ta còn chưa nói dưới này rất nguy hiểm, dặn nàng cẩn thận...
Dưới này rất nguy hiểm. Cơ Ngữ Yên có thể không biết sao? Nàng đương nhiên biết!
Tuy nhiên biết thì lại thế nào chứ? Thực lực đạt tới cảnh giới Lôi Kiếp cũng chỉ mất tự tin trước mặt Tần Lập, nhưng ở nơi khác, khí tức cảnh giới Lôi Kiếp phát ra, những thứ bình thường căn bản không có gan tới gần nàng!
Trên thân thể Cơ Ngữ Yên xuất hiện một lớp bảo hộ màu lam nhạt, bơi ở trong nước nhưng quần áo trên người không dính một giọt.
Ngay từ đầu, một ngàn thước, hai ngàn thước, ba ngàn thước. Cơ Ngữ Yên đều bơi hết sức thoải mái, cũng không cảm nhận được áp lực quá lớn. Nhưng bắt đầu từ bổn ngàn thước, nước biển trở nên cực kỳ lạnh giá, trước mắt một màu tối om, hơn nữa áp lực bắt đẩu tăng lên!
Thân thể Cơ Ngữ Yên trong nháy mắt trở nên trầm trọng. Cường giả Lôi Kiếp cho dù không chú trọng luyện thể, thân thể bọn họ cũng đều giống như sắt thép, cực kỳ kiên cố, có thể biến thân thể cực kỳ trầm trọng.
Cơ Ngữ Yên không ngừng chìm xuống, lúc tới tám ngàn thước, nàng bắt đầu cảm giác được loại áp lực giống như thái sơn áp đỉnh, hô hấp dần trở nên trầm trọng.
Hơn nữa, thế giới chung quanh đã là một màu hắc ám, hoàn toàn không nhìn thấy bất kỳ thứ gì, chỉ có thể dựa vào thần thức để phân biệt những thứ trên đường trải qua.
Ngẫu nhiên cũng xuất hiện một ít loài cá trên người lóe hào quang, hơn phân nửa chúng nó đều không lớn, rất hiếu kỳ bơi sát qua người Cơ Ngữ Yên, đại khái chưa từng thấy loại sinh vật này, cũng hiếu kỳ giống như Cơ Ngữ Yên.
Lúc này trong lòng Cơ Ngữ Yên sinh ra một điểm nghi hoặc. Nơi này tối om như thế, áp lực lớn như thế, năm xưa Âu Dương Hải phải nhờ vào dạng khí cụ thế nào mới có thể hạ sâu xuống đáy biển vạn thước? Làm sao có thể nhìn thấy tảng san hô kia?
Ý niệm này trong đầu cũng không tồn tại lâu. Khi Cơ Ngữ Yên vận chuyển thực lực toàn thân, chìm xuống nơi hơn chín ngàn thước, phía dưới đột nhiên xuất hiện một tảng lớn ánh sáng.
Cơ Ngữ Yên đã thích ứng với bóng tối bị vùng hào quang này chiếu vào khiến cho ánh mắt có chút không thể mở ra, kìm lòng không đậu phát ra một tiếng thét kinh hãi.
- Trời ạ...Đây...đây là cái gì?
Cơ Ngữ Yên ở bên trong vòng năng lượng bảo hộ, mở to hai mắt nhìn cảnh vật trước mắt, vẻ khó tin đầy mặt.
Màu vàng, đỏ, lam, lục, trắng trong suốt, trắng đục, lục trong suốt, lục thẫm, bảy màu...Gần như các loại nhan sắc có thể tưởng tượng được đều có mặt trong vùng hào quang lớn chói mắt trước mắt.
Cơ Ngữ Yên quán chú một tia tinh thần lực vào trong hai mắt, lúc này mới hoàn toàn thấy rõ. Quầng sáng đủ mọi màu sắc này không ngờ là một rừng san hô nổi liền một chỗ!
Tựa như một thế giới rừng rậm đáy biển thần kỳ, rất nhiều sinh vật biển tuần tra tới lui ở trong rừng san hô này, bộ dáng kỳ quái còn có một số tên hình thể khổng lồ tránh ở phía sau san hô, hoặc là rong biển, chỉ lộ cặp mắt ra nhìn chằm chằm vị khách không mời Cơ Ngữ Yên này.
Nếu không phải trên người Cơ Ngữ Yên tản ra uy áp cường đại của võ giả Lôi Kiếp, chỉ sợ đã sớm có không dưới mười loại sinh vật đáy biển xông lên.
Hiện tại chúng nó cũng không dám. Bởi vì chẳng những khách không mời này thoạt nhìn không dễ xơi, mà ngay trong rừng san hô này còn ẩn nấp một sinh vật càng thêm đáng sợ!
Lúc này Cơ Ngữ Yên cũng đã cảm ứng được trong rừng Huyết San Hô màu đỏ này có một cỗ năng lượng dao động làm người ta sợ hãi không ngừng truyền đến. Hơn nữa, thứ kia dường như đang thức tỉnh!
- Không tốt!
Thân thể Cơ Ngữ Yên xông mạnh về trước, một đạo điện lưu màu lam to bằng cánh tay trong nháy mắt xuất hiện ở nơi Cơ Ngữ Yên vừa rồi.
Cơ Ngữ Yên kinh hồn chưa ổn định liền thấy trong rừng san hô màu đỏ như máu kia, một con cá chình thật lớn dài hơn trăm thước rộng mười mấy thước đang chậm rãi bơi ra.
Hai mắt con cá chình kia lạnh lẽo vô cùng nhìn chằm chằm vào Cơ Ngữ Yên, chậm rãi mở miệng "xoẹt" - lại một đạo điện lưu cường đại đánh về phía Cơ Ngữ Yên!
Võ giả cường đại tới đâu ở trong môi trường không quen thuộc cũng không có khả năng phát huy ra toàn bộ thực lực. Cơ Ngữ Yên gần như không có cơ hội gì phản kháng, nhưng cứ vậy bị tấn công một cách bị động cũng không phải tính cách của nàng. Nàng lấy Thúy Trúc Trượng ra, hướng tới cỗ điện lưu hung hăng quét ngang. Một luồng lực lượng mãnh liệt mênh mông trong nháy mắt đánh tan điện lưu, còn có vài phần lực thừa đánh lên trên quái vật cá chình khổng lồ.
- Ầm" một tiếng, trên đầu cá chình bỗng dưng bắn ra một vòi máu, tan ra trong nước.
Con cá chình hè miệng, như là tiếng rống không tiếng động, sau đó nổi giận bơi tới Cơ Ngữ Yên. Một cỗ cảm giác áp bách thật lớn khiến cho Cơ Ngữ Yên ngay cả tâm tư phản kháng đều không thể sinh ra, chỉ có sợ hãi.
Cơ Ngữ Yên bắt đầu chạy, tốc độ nhanh hơn lúc hạ xuống rất nhiều. Cá chình phía sau tuy hình thể khổng lồ vô cùng nhưng tốc độ lại không chậm chút nào.
Nó đuổi theo Cơ Ngữ Yên không bỏ, dường như không nuốt kẻ không mời mà đến có gan đả thương nó thì khó tiêu được cơn giận trong lòng.
Cơ Ngữ Yên rất nhanh bơi lên vị trí khoảng năm ngàn thước, áp lực khống lồ trong biển rộng khiến nàng không dám tăng tốc độ quá nhanh, nếu không một khi áp lực thay đổi đột ngột, toàn thân sẽ bị thương tổn thật lớn.
Con cá chình khổng lồ này lại không quan tâm điều gì, không ngừng đuổi theo phía sau Cơ Ngữ Yên.
Đúng lúc này. Cơ Ngữ Yên đột nhiên cảm giác được có một cảm giác nguy cơ càng thêm mãnh liệt đến từ phía dưới, nàng hơi chút chậm tốc độ, tập trung nhìn vào lập tức kinh hãi.
Một con bạch tuộc càng thêm khổng lồ không biết từ nơi nào chui ra, giương nanh múa vuốt cuốn lấy con cá chình khổng lồ!
Mà mỗi một cái vòi của con bạch tuộc này không ngờ đều to hơn trăm thước, dài hơn ngàn thước.
Bất kể cá chình khổng lồ không ngừng phóng điện thế nào, bạch tuộc khống lồ bị điện giật run người, nhưng vẫn mặc kệ, càng cuốn càng chặt, đồng thời không ngừng đem độc tổ trong vòi của nó rót vào trong thân thể cá chình khổng lồ. Dần dần, động tác giãy dụa của cá chình càng ngày càng yếu.
Cơ Ngữ Yên kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt, lúc này nàng đột nhiên cảm giác được con bạch tuộc khổng lồ kia nhìn nàng một cái. Đúng vậy, là cảm giác. Cơ Ngữ Yên thậm chí không thấy đầu con bạch tuộc kia, chỉ nhìn thấy những cái vòi thật lớn uốn éo khắp nơi trong biển.
Nhưng nàng cảm giác được con bạch tuộc kia chú ý tới mình, hơn nữa áp lực mang đến cho nàng lớn hơn cá chình rất nhiều.
Cơ Ngữ Yên không chút do dự, cũng hiểu rõ Huyết San Hô này không phải dễ dàng mà lấy được. Chủ yếu là đáy biển sâu vạn thước, cái loại áp lực làm cho người ta rất khó làm ra động tác quá kịch liệt, càng đừng nói đến những quái thú khủng bố xuất quỷ nhập thần dưới đáy biển.
Cơ Ngữ Yên rất nhanh bơi lên trên. Chắc là con bạch tuộc khổng lồ bắt được con cá chình, hoặc là thân thể Cơ Ngữ Yên đối với con bạch tuộc mà nói rất là nhỏ bé, cho nên nó chỉ nhìn nàng một cái liền lập tức buông tha tập trung đối với nàng.
Cơ Ngữ Yên một hơi bơi lên mặt biển, vọt lên, thở ra một hơi thật dài sắc mặt có chút tái nhợt.
Âu Dương Hải đứng trên boong tàu, thấy Cơ Ngữ Yên đi lên cũng yên tâm thở phào một cái. Thẩy sắc mặt Cơ Ngữ Yên có chút khó coi. Âu Dương Hải cũng không hỏi nhiều. Lão tuyệt đổi không thể tưởng được chỉ trong thời gian ngắn như vậy Cơ Ngữ Yên không ngờ đã xuống tới đáy biển, hơn nữa còn gặp phải cảnh nguy hiểm như vậy.
Cơ Ngữ Yên đứng trên boong tàu, thở dốc một hồi mới hỏi:
- Trong biển sâu này, ngươi có từng nghe nói loại bạch tuộc khổng lồ vòi của nó dài hơn ngàn thước chưa?
- Cái gì? Ngài không ngờ lại gặp thứ đó?
Sắc mặt Âu Dương Hải biến đổi vô cùng khẩn trương nhìn Cơ Ngữ Yên.
Cơ Ngữ Yên gật gật đầu nói:
- Đúng vậy, làm sao?
- Trời ạ! Chúng ta trước tiên rời nơi này thôi. Ngộ nhỡ thứ đó nổi lên, chiếc thuyền của chúng ta không đủ nhét kẽ răng cho nó!
Cho dù gặp chiến đấu khủng bổ Âu Dương Hải cũng không nghĩ tới lùi bước, nhưng sau khi nghe tới con bạch tuộc khổng lồ không ngờ lại sợ!

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #570


Báo Lỗi Truyện
Chương 570/956