Chương 544: Hà quản gia phẫn nộ!


Tây Qua nổi giận thật sự, một tiếng gầm giận dữ như sấm rền truyền ra thật xa, chỉ sợ ngay cả thành Thanh Long bên kia đều nghe thấy.
Lúc này, rốt cục người bên Hà quản gia đã biết sợ, không ngừng ào ra một đám người, cả nam lẫn nữ vừa rồi còn tranh nhau nói ầm ĩ cả lên, lập tức tất cả đều ngậm miệng lại.
Tây Qua với khuôn mặt âm trầm đến gần như có thể nhỏ nước xuống, lạnh lùng nói:
- Tất cả tài vật đều để tại chỗ cho ta! Còn nữa, mấy năm nay các ngươi nuốt của lão tử nhiều ít, đều nhả ra hết cho ta! Đừng cho là ta tìm không thấy, các ngươi nếu ai ôm lòng giấu diếm, thì cứ chờ cho người ta nhặt xác đi! Còn không mau cút đi!
Mọi người cũng không dám nói câu gì. Không nghĩ tới, người trẻ tuổi quần áo tả tơi này lại lợi hại như thế, vừa thấy chính là một nhân vật độc ác, một cước mãnh liệt đá nhạc mẫu của Hà quản gia kia chết tươi, khiến mọi người kinh sợ.
Những người đó làm sao còn dám đi thu thập tài vật, chỉ hận cha mẹ sinh ra ít quá chỉ có hai cái chân.
- Người chết cũng khiêng đi cho ta! Không được để ở đây chướng mắt!
Tây Qua nói giọng lạnh lẽo.
Đám người kia vừa chạy, vừa nhỏ giọng bàn tán.
- Đám người này ở đâu tới?
- Có trời biết! Gặp quỷ rồi! Thật đáng sợ! Tên tự xưng trang chủ dường như rất lợi hại!
- Hừ! Ở trong thành Thanh Long ta quen biết một phó Đường chủ của Đại Thanh Bang, ta đi tìm hắn giết chết đám người này!
- Ta cũng quen vài vị quan lớn thành Thanh Long! Thật là tốt, chúng ta nhất định phải quay lại báo thù!
-...
Thanh Long bang?
Tây Qua cùng Tần Lập liếc nhìn nhau một cái, không nghĩ tới, năm đó Thanh Long bang bị Triệu Tinh Hà chèn ép, ở thời điểm sau khi Triệu Tinh Hải lên ngôi lại quật khởi hơn nữa còn cắm rễ ở thành Thanh Long.
Tần Lập cùng Tây Qua đồng thời cùng nghĩ đến một người: Lãnh Bình.
Trừ hắn ra người khác vị tất có bản lãnh này, bởi vì A Hổ hiện tại đã thuần túy là một đại quý tộc, thân là thân vương của Thanh Long quốc. A Hổ đâu cần phải đi đầu tư vào một bang phái.
Thời gian không đến tàn một nén nhang, người trong trang viên gần như chạy sạch không còn, trong đó có mấy chục nha hoàn, hạ nhân, cùng với đám đầu bếp, lại bị Tây Qua giữ lại, bọn họ cũng phải cần có người chăm sóc hầu hạ.
Nhìn bộ dáng nơm nớp lo sợ của những người bị lưu lại, Tây Qua nói với vẻ mặt ôn hòa:
- Các ngươi không cần sợ, chúng ta sẽ không làm gì các ngươi, các ngươi làm tốt bổn phận của mình, ta còn phải thưởng cho nhiều!
Tây Qua nói xong, từ trong chiếc nhẫn trữ vật lấy ra một đống lớn vàng, chừng hơn một ngàn lượng, hào quang lấp lánh ánh vàng rực rỡ. Ánh mắt đám nha hoàn, hạ nhân lập tức sáng rực. Bọn họ từ nhỏ đến lớn, đừng nói nhiều vàng như vậy, ngay cả vàng hình dạng ra sao, bọn họ đều chưa thấy qua.
Những hoàng kim này, vẫn là thời điểm năm đó Tây Qua chạy trối chết mang theo, sau lại có nhẫn trữ vật cũng thuận tiện cất giữ trong mình.
Tây Qua thực tùy ý nói:
- Những thứ này, các ngươi cầm đi đặt mua rượu, thức ăn, và các loại vật dụng sinh hoạt hàng ngày, hết thảy đều phải thứ tốt!
Tây Qua nói xong, chỉ vào một cô gái thoạt nhìn rất lanh lợi nói:
- Ừ! Chuyện này cứ giao cho ngươi phụ trách. Hoàng kim còn lại ngươi giữ lấy! Các ngươi trước chia mỗi người mười lượng đi! Làm việc cho tốt ta sẽ không bạc đãi các ngươi!
Mấy chục hạ nhân này làm sao có thể nghĩ đến tân chủ nhân chẳng những không làm khó bọn họ, ngược lại còn thưởng cho bọn họ số vàng cả đời cũng kiếm không được, nên nỗi sợ hãi vừa rồi đã sớm biền mất không còn lại chút gì. Sau một phen quỳ trên mặt đất cảm tạ một hồi, lập tức tinh thần tăng lên gấp trăm lần, rồi vội đi xuống làm việc của mình.
Cơ Ngữ Yên nhỏ giọng nói với Tần Lập:
- Xem ra, ta giao môn phái cho hắn là chính xác!
Tần Lập cười cười, năm đó hắn đã biết Tây Qua là người rất có năng lực. Chuyện hôm nay, chỉ sợ đã đủ để khiến hắn buồn bực rồi vậy mà đám người đầu óc có bệnh đó lại còn muốn tìm Đại Thanh Bang đến đổi phó với Tây Qua, không biết khi Tây Qua nhìn thấy người của Đại Thanh Bang sẽ có vẻ mặt như thế nào đây?
Không thể không nói sức mạnh của đồng tiền vô cùng cường đại, đám hạ nhân này dùng thời gian nhanh nhất, chuẩn bị đầy đủ nước cho những người này tắm rửa, lại có người chạy ra ngoài đặt mua các loại vật dụng sinh hoạt, lại có người tinh lanh một hơi gom tất cả những đồ dùng cũ trong trang viên ném ra bên ngoài sau đó nổi lửa thiêu hủy sạch...
Người có thể tùy tiện một lần ném ra hơn một ngàn lượng hoàng kim, mà là người bình thường sao? Tuy rằng đám hạ nhân này thân phận địa vị không cao, nhưng tầm nhìn của bọn họ cũng đủ dùng, phát hiện toàn bộ người trong nhóm này, tuy rằng vẻ mặt tang thương, nhưng vốn không thấy một người nào xem đám người Hà quản gia vào mắt.
Hơn nữa quần áo trên người bọn họ đa số mặc dù có chút cũ nát, nhưng vừa thấy là biết vốn nhưng y phục đó may bằng loại vải vô cùng đắt tiền, chỉ là trải qua lặn lội đường xa nên thấy vậy.
Thân là hạ nhân, không biết nhìn người một chút, làm sao có thể xứng danh là hạ nhân?
Sau hai canh giờ, toàn bộ trang viên gần như đã thay đổi bộ mặt mới, hơn nữa, mọi người tắm rửa xong, thay quần áo mới sạch sẽ, sau đó xuất hiện lần nữa đều là thần thái sáng láng.
Mùi thức ăn thơm ngát bay tới hấp dẫn mọi người. Người đi đặt mua vật dụng sinh hoạt còn chưa trở về, cho nên tạm thời không thể đi nghỉ ngơi. Hơn nữa liên tục chạy trối chết, khiến cho đám đệ tử Băng Tuyết Môn không còn lòng dạ thay quần áo, cũng không được nếm qua bữa cơm ngon lành nào, hiện tại rốt cục có thể yên tâm nghỉ ngơi, nên mọi người đều bắt đầu cảm thấy đói khát, giờ lại ngửi mùi thơm này, ai nấy đều không kìm nổi ngón trỏ nhúc nhích.
Tây Qua cũng rất cao hứng, mời Tần Lập cùng Cơ Ngữ Yên đi ra dùng cơm, mọi người đều ăn no nê một bữa. Tây Qua vừa khích lệ đám hạ nhân này thông suốt xong rất cao hứng, hắn cho biết về sau bọn họ đều ở lại chỗ này, hơn nữa cần phải tuyển thêm vào một số đông hạ nhân.
Băng Tuyết Môn cộng tất cả hơn ba trăm người đệ tử, chỉ có ba mươi mấy hạ nhân là không đủ. Chuyện này, Tây Qua trực tiếp giao cho cô gái trông có vẻ thông minh lanh lợi kia làm.
Cả đám hạ nhân đều dùng ánh mắt hâm mộ nhìn cô gái này, tuy rằng Tây Qua không nói thêm gì, nhưng bọn họ đều có thể nhìn ra được, sự phát đạt của cô gái này dường như ở ngay trước mắt.
Chủ nhân mới ra tay rộng rãi hơn nữa nhìn qua còn không có thái độ hất mặt sai khiến vênh váo như cả nhà Hà lão gia trước đây. Tuy rằng trước đó đối phó với đám Hà lão gia có hơi hung dữ, nhưng đổi xử với hạ nhân bọn họ đều vô cùng tốt, vì thế rốt cục bọn họ mới cảm giác được cái gì gọi là hạnh phúc.
Cô gái thông minh lanh lợi này tên là Phương Thảo. Nàng vốn chỉ là một nha hoàn trong nhà, hầu hạ Đại phu nhân của Hà lão gia. Đại phu nhân là một nữ nhân đanh đá, hơi có chút không vừa ý là bà ta không đánh đập cũng chửi mắng tơi bời.
Mà Phương Thảo hầu hạ bên người Đại phu nhân đã ba năm, trừ bỏ năm đầu bị mắng chửi hai lần, về sau đều chưa từng bị mắng lần nào nữa, điều này đủ để chứng tỏ cô gái này là người đặc sắc thông minh tới cỡ nào.
Chuyện vừa rồi phát sinh, thiếu chút nữa Phương Thảo cũng chạy theo Đại phu nhân cùng nhau thoát ra ngoài.
Nhưng nàng lại rất tinh tế phát hiện, nhóm người này gần như đều là người trẻ tuồi, rất nhiều người xem ra tuổi tác so với mình không chênh lệch lắm, hơn nữa, tuy rằng phong trần mệt mỏi, nhưng khí chất lại đều thập phần xuất chúng. Vả lại Phương Thảo hầu hạ bên người Đại phu nhân rất nhiều năm, tự nhiên biết trang viên này cũng không phải của Hà lão gia, mà là chủ nhân trang viên chưa từng xuất hiện.
Bởi vậy, khi nhóm người này đi thẳng tới đây công bổ là chủ nhân nơi này, Phương Thảo đã tin hết tám phần.
Dưới chân Thiên tử, nếu không có đủ chứng cớ chứng minh tài sản này là của bọn họ, bọn họ làm sao dám tùy tiện gây rối?
Hiện tại Thanh Long quốc nhưng rất lợi hại, nhất là Thân vương Đại Tướng quân A Hổ, mấy năm gần đây nam chinh bắc chiến, bách chiến bách thắng, vì Thanh Long quốc mở mang bờ cõi! Nghe nói trước kia còn có Tần Hầu gia lợi hại hơn, nhưng nghe nói Tần Hầu gia là thế ngoại cao nhân, coi thường bã vinh hoa phú quý thế gian này. Nhưng uy danh của Tần Hầu lưu lại, lại truyền lan khắp toàn bộ dân gian Thanh Long quốc. Còn có người nói Thân vương A Hổ sở dĩ bách chiến bách thắng là có quan hệ trực tiếp với Tần Hầu gia, những quốc gia đó đều rất e sợ Tần Hầu gia.
Cho nên nói nhóm người tới hôm nay, nhất định chính là chủ nhân chính thức. Bởi vậy, Phương Thảo rất nhanh trí không có chạy trốn, rốt cục để nàng có cơ hội biểu hiện chính mình.Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Nàng nắm bắt được.
Tiểu nhân vật dù sao cũng có biện pháp của tiểu nhân vật, họ cũng giống nhau có khát vọng hướng lên trên, cũng đồng dạng khát vọng có thể có được thế lực chân chính.
Hơn năm mươi năm sau, Phương Thảo đạt tới tước vị Bá tước Thanh Long quốc, ở trong hồi ký của nàng viết như vầy:
- Ngày đó, một cái ý niệm trong đầu của ta, đã thay đổi cả cuộc đời của ta! Lúc ấy ta thật không ngờ, ngay trong đám người kia, có một người trẻ tuổi thực trầm mặc rất bề bộn, lại chính là người mà toàn bộ dân trong nước Thanh Long quốc đều kính ngưỡng: đó là Tần Hầu gia! Bởi vậy, ta thực cảm tạ Hà quản gia năm đó đã tuyển ta vào trang viên, không có hắn vốn không có ta như hôm nay. Điều này không phải lạnh nhạt chê cười, đây là lời nói trong lòng của ta.
Không nói đến ý tưởng trong lòng cô gái trẻ Phương Thảo này thế nào! Trở lại cả nhà Hà quản gia bị đuổi ra khỏi trang viên, thật thê thảm đi về hướng thành Thanh Long.
Trang viên cách thành Thanh Long đại khái chừng ba mươi dặm, đám người này ngày thường ra vào đều là ngồi xe ngựa xa hoa, mà hôm nay bọn họ bị đuổi chạy không kịp, đâu có gan bắt ngựa ráp xe?
Cho nên, đám người ngồi mát ăn bát vàng này đi một hơi chừng ba canh giờ, đã mệt đến sắp đứt thở, rốt cục mới nhìn thấy tường thành cao lớn của thành Thanh Long kia.
Lúc này liền có không ít người ngồi bệch xuống đất, nói cái gì cũng không đi, cũng may cùng rời đi theo bọn họ, còn có một số hạ nhân.
Mấy năm nay ở thành Thanh Long. Hà quản gia cũng đặt mua không ít bất động sản cùng sản nghiệp khác, bằng không dựa vào cái gì được người ta hâm mộ và nịnh bợ.
Hà quản gia cho người vào trong thành mướn mấy chiếc xe ngựa lại đây. Đoàn người này còn mang theo một người chết, còn người đã chết khác là Nhị cẩu gác cổng, chạy nửa đường bọn họ đã vứt xác ở chỗ hoang dã...
Cho dù biết đối phương không dễ chọc, nhưng Hà quản gia cũng thật sự rất nổi giận, hắn phát thề, nhất định phải báo mối thù này. Trên đường đi bọn họ cũng đã quyết định, quan trọng nhất là phải đoàn kết với nhau. Nếu không, khẳng định không phải là đối thủ của đám người đó.
Người qua người lại trên đường, đều tò mò nhìn đoàn đội hơn trăm người này. Thường ngày đám người Hà quản gia cao cao tại thượng, giờ phút này đều núp ở phía sau người khác, sợ bị người ta nhận ra quả thực rất mất mặt.
Hà quản gia nghiến răng nghiến lợi nói:
- Nhiều năm như vậy dù không có công lao, lão tử cũng có bỏ sức, vậy mà không có chứng cớ gì nói đuổi liền đuổi còn đánh chết nhạc mẫu của ta. Ta thật muốn nhìn xem, phía sau lưng các ngươi có thể lợi hại tới cỡ nào? Có phải ngay cả Hoàng đế bệ hạ, cũng sẽ bất chấp pháp luật nói giúp các ngươi hay không?

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #544


Báo Lỗi Truyện
Chương 544/956