Chương 496: Ấm áp!


Tào Hồng sững sờ, một hồi lâu cũng không nói gì. Một lúc sau mới ngẩng đầu lên, vành mặt có chút đỏ ửng, tay cầm ba viên Lam Sắc Mộng Ảo Quả có chút run nhè nhẹ. Cái này đối với một sát thủ mà nói, quả thật là vấn đề chí mạng, nhưng Tào Hồng lại như không cảm giác được, cười nói:
- Công tử sẽ không sợ ta dùng xong quả này, đột phá rồi bỏ chạy?
Tần Lập cười nói:
- Ta đối với ngươi cho tới giờ cũng không có bất kỳ ràng buộc gì, nếu như cảm thấy theo ta không tốt, ngươi có thể tùy thời rời đi!
Tào Hồng nao nao, lập tức cúi người thật sâu với Tần Lập, trầm giọng nói:
- Tuy rằng Tào Hồng ta là một sát thủ, tự nhận đã làm rất nhiều chuyện xấu, nhưng bình sinh trọng tình. Công tử không phụ Tào Hồng, Tào Hồng đương nhiên vĩnh viễn không phụ công tử!
Cuối cùng, Tần Lập mới gọi Thượng Quan Thi Vũ cùng Lãnh Dao vào phòng. Lam Sắc Mộng Ảo Quả còn có mười một viên, Tần Lập cũng không trực tiếp lấy ra, mà kéo hai nàng tới, hít sâu một hơi, ngửi mùi hương trên người hai nàng, say sưa nói:
- Thơm quá!
Lãnh Dao mặt xấu hổ đỏ bừng, Thượng Quan Thi Vũ cũng trắng mắt liếc Tần Lập, nhưng hai nàng cũng không tránh khỏi vong tay Tần Lập. Tân hôn không lâu, hai nàng bắt đầu bế quant u luyện, Tần Lập lại rời đi rất lâu, hôm nay mới trở về, nói không nhớ là không thể nào.
Ôn tồn một phen, ba người mới cảm thấy tốt hơn, Tần Lập nhìn Thi Vũ nói:
- Thi Vũ, muội sắp đột phá đến cảnh giới Đan Nguyên Anh Hóa rồi?
Thi Vũ có chút kinh ngạc hỏi:
- Huynh làm sao biết được?
Tần Lập cười cười, thầm nghĩ không hổ là Tiên Thiên Linh Thể, tốc độ tiến triển này thật làm người ta giật mình. Lấy từ trong nhẫn ra ba viên Lam Sắc Mộng Ảo Quả đưa cho Thượng Quan Thi Vũ nói:
- Ăn nó vào, bế quan mấy ngày lập tức có thể đột phá đến cảnh giới Đan Nguyên Anh Hóa.
- Thật sao?
Thượng Quan Thi Vũ vẻ mặt mừng rỡ tiếp nhận, ôn nhu nhìn Tần Lập nói:
- Phu quân, cám ơn huynh.
Tần Lập cười nói:
- Muội và ta đã là phu thê đồng lòng, còn nói cám ơn gì nữa.
Thi Vũ khẽ lắc đầu, nói:
- Nhiều năm như vậy, chúng ta từ những tiểu nhân vật nơi thế tục, từng đi tới hôm nay, muội làm còn không nhiều hơn Lãnh Dao. Tất cả mọi người đều cố gắng, còn muội lại chỉ hưởng thụ thành quả mọi người khổ cực làm ra, muội...
Lãnh Dao nhìn thoáng qua Thượng Quan Thi Vũ có chút động tình, dung mạo lãnh diễm lộ ra một tia mỉm cười:
- Tỷ tỷ sao lại nói những lời này, chúng ta là người một nhà mà!
- Đúng! Lãnh Dao nói rất đúng, chúng ta là người một nhà, tuy hai mà một!
Tần Lập nói.
- Phu quân! Nếu muội đột phá tới cảnh giới Đan Nguyên Anh Hóa, sau này sẽ không còn phải bế quan tu luyện nữa, để cho muội theo bên cạnh phu quân đi, mặc kệ mưa gió, chúng ta đều phải cùng nhau đối mặt.
Lãnh Dao gật đầu, nói:
- Đúng vậy! Phu quân, muội cũng nghĩ như thế, hiện tại muội luyện chế ra vài loại đan dược mới. Đừnh nhìn hiện giờ muội chỉ có thực lực Thiên Tôn, nhưng dù gặp phải võ giả cảnh giới Phá Toái Hư Không, muội cũng có năng lực tự bảo vệ mình. Nếu như đối phương không cẩn thận, thậm chí sẽ bị muội tính kế.
Vẻ mặt Tần Lập kinh ngạc nhìn Lãnh Dao:
- Thật sao? Muội đột phá tới cảnh giới Thiên Tôn nhanh như vậy?
Lãnh Dao hơi có chút đắc ý thoáng nhìn Tần Lập, nói:
- Tốc độ tăng lên của tỷ tỷ quá nhanh, làm cho muội xấu hổ. Cho nên, muội chỉ có thể chọn dùng biện pháp đầu cơ trục lợi. Trong đan phương Thái Cổ có vài loại đan dược có thể nâng cao thực lực diện rộng trong thời gian ngắn, tài liệu trong tay muội có hạn, chỉ có thể cho mình dùng trước...
Lãnh Dao nói, còn thè lưỡi vô cùng đáng yêu.
Thi Vũ ở bên cạnh nói:
- Không sai, chuyện này Lãnh Dao đã thương lượng với muội, là muội đồng ý. Hơn nữa có vài loại đan dược Lãnh Dao đã luyện chế ra, uy lực rất mạnh mẽ, nếu như Lãnh Dao sử dụng những đan dược này, muội khẳng định không phải đối thủ.
- Tỷ tỷ khiêm tốn quá.
Lãnh Dao có chút ngại ngùng nói.
Thi Vũ lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Không phải khiêm tốn, uy lực của mấy loại đan dược kia thật quá mạnh mẽ, cho nên dù là phu quân cũng nhất định phải bảo mật, hơn nữa cũng phải cẩn thận. Tuy rằng đan phương Thái Cổ ở trong tay chúng ta nắm giữ, nhưng rất khó đảm bảo môn phái nơi Cực Tây sẽ không có đan phương cùng loại...
Tần Lập nhìn hai nàng bộ dạng thật hòa thuận vui vẻ, trong lòng vô cùng thoải mái. Không có nam nhân nào lại muốn thấy hậu viện nhà mình bốc lửa, hiện tại hai nàng có thể ở chung hài hòa, làm cho Tần Lập cảm thấy mình là nam nhân hạnh phúc nhất trên đời này.
Tuy nhiên hắn cũng có vài phần hiếu kỳ với đan dược hai nàng nói, nhất là lúc Lãnh Dao chiến đấu với đám người Thiết Huyết Đường, bay lượn như bươm bướm, tiện tay bắn ra những thứ phát nổ như lựu đạn, uy lực mạnh tới kinh người. Không ít cao thủ Thiết Huyết Đường, chính là bị thứ này nổ chết.
Lẽ nào đó là đan dược? Tần Lập nhìn Lãnh Dao có chút nghi hoặc.
Lãnh Dao mỉm cười giải thích:
- Phu quân còn nhớ trên đan phương Thái Cổ có ghi chép Linh Bạo Đan cùng Hắc Ma Đan?
Tần Lập khẽ nhíu mày, suy nghĩ một chút, cuối cùng là trí nhớ hắn không tệ lắm mới nhớ ra chuyện này, gật đầu nói:
- Huynh nhớ ra rồi, lẽ nào muội bắn ra thứ có thể phát nổ, chính là Linh Bạo Đan?
Lãnh Dao gật đầu có chút tự hào:
- Phu quân không ngờ tới được, tài liệu Linh Bạo Đan ở ngay bên trong nơi thần bí này. Muội luyện chế ra mấy trăm viên, lát nữa huynh cũng cầm một ít, uy lực của nó cho dù là võ giả cảnh giới Phá Toái Hư Không cũng phải đau đầu không thôi.
Thượng Quan Thi Vũ ở bên cạnh gật mạnh đầu, rất hiển nhiên, Thượng Quan Thi Vũ hẳn đã trực tiếp cảm thụ uy lực Linh Bạo Đan, mới cảm giác sâu như thế.
- Hắc Ma Đan kia, truyền thuyết dù là Địa Tiên nhiễm phải, không chết cũng phải lột da, muội cũng luyện chế ra?
Tần Lập kinh ngạc hỏi.
Lãnh Dao gật đầu nói:
- Đáng tiếc chỉ luyện chế ra một viên Hắc Ma Đan. Tài liệu tìm kiếm quá khó khăn, hơn nữa cũng không có cơi hội thí nghiệm, không biết thật sự có uy lực mạnh mẽ như trong truyền thuyết hay không.
Lãnh Dao nói rồi, lấy trong nhẫn trữ vật ra một bình sứ nhỏ giao cho Tần Lập, nói:
- Cái này chứa Hắc Ma Đan, muội đã dùng tài liệu khác bao phủ đan dược lại, lúc sử dụng chỉ cần truyền nguyên lực vào bắn ra, để nó nổ trước mặt địch nhân. Trong phạm vi trăm thước, cho dù chỉ dính vào da một chút, sẽ trúng kịch động toàn thân.Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Lãnh Dao nói, lại lấy ra một bình sứ lớn hơn, nói:
- Đây là thuốc giải, trong thời gian một nén nhang, dùng thuốc giải sẽ đảm bảo an toàn tính mạng.
Tiếp theo, Lãnh Dao lại giao cho Tần Lập một trăm viên Linh Bạo Đan. Tuy rằng nói hiện giờ có khả năng phu quân đã không cần thứ này nữa, nhưng Linh Bạo Đan uy lực mạnh mẽ, một khi lực lượng khô kiệt, Linh Bạo Đan đúng là bảo bối hộ mệnh.
Trong lòng Tần Lập cũng không khỏi có chút cảm khái. Đúng như những gì Thi Vũ vừa nói, thời gian mấy chục năm, sinh hoạt của bọn họ xảy ra rất nhiều thay đổi, rất nhiều chuyện ở quá khứ xem ra là không thể nào, hiện tại tất cả đều thực hiện được. Hơn nữa theo thực lực tăng cao, ánh mắt mở rộng, thế giới này ở trong mắt Tần Lập, đã bắt đầu dần dần trở nên rõ ràng.
Tần Lập đưa cho Lãnh Dao ba viên Lam Sắc Mộng Ảo Quả, sau khi biết được giá trị của loại quả này, Lãnh Dao cất giữ vô cùng quý trọng, nói cho mình không tới cảnh giới Phá Toái Hư Không đỉnh, tuyệt đối không được sử dụng Lam Sắc Mộng Ảo Quả.
Trong tay Tần Lập còn năm viên Lam Sắc Mộng Ảo Quả, tạm lưu lại. Bốn vị lão tổ Tần gia, Tần Hải Dương, Tần Hải Giang, Tần Hải Hà, Tần Lĩnh Sơn, đều ở trong khoảng Nhân Tôn cùng Địa Tôn. Tốc độ tăng lên của bọn họ còn xa không bằng những người trẻ tuổi Lãnh Dao cùng Thi Vũ, cho nên Lam Sắc Mộng Ảo Quả đối với bọn họ cũng không có tác dụng lớn.
Tần Lập cũng không để các lão tổ tông tham dự bất cứ trận chiến nào, tồn tại của bọn họ đối với cả gia tộc Tần gia, đều rất quan trọng.
Tuy rằng thực lực của bọn họ không phải cao nhất, nhưng bọn họ là trụ cột tinh thần cho cả Tần gia.
Nếu như nói Tần Lập là trụ cột chống đỡ Tần gia, như vậy bốn vị lão tổ Tần gia chính là những câu trụ khác chống đỡ Tần gia, đồng dạng không thế thiếu được.
Cuối cùng, Tần Lập cho phụ mẫu cùng Tần Tuyết vào phòng nói chuyện.
Phu phụ Tần Hàn Nguyệt cùng Tần Văn Hiên nhìn thấy Tần Lập, mặt đầy mừng rỡ, càng nhìn càng yêu thích. Tần Hàn Nguyệt còn tới sờ mặt Tần Lập, có chút đau lòng nói:
- Con trai bảo bối, mẫu thân cảm thấy con lại gầy đi?
Tần Tuyết ở bên cạnh cười nói dịu dàng nhìn Tần Lập, nhìn thấy Tần Lập, nàng cũng rất vui vẻ.
Trong lòng Tần Lập xẹt qua một tia ấm áp, nói:
- Mẫu thân, con không ốm, nhưng mẫu thân lại càng ngày càng xinh đẹp!
- Tiểu tử thối!
Tần Hàn Nguyệt trắng mắt liếc Tần Lập:
- Ngay cả lão nương ngươi cũng dám đùa giỡn...
- Hắc hắc, mẫu thâu sao lại già? Mẫu thân vĩnh viễn luôn trẻ tuổi. Tỷ, tỷ nói có đúng không?
Tần Lập nhìn Tần Tuyết cười nói.
Tần Tuyết cũng cười gật đầu, năm đó nàng cũng từng có chút tưởng niệm đối với Tần Lập, hiện tại hoàn toàn bị loại quan hệ thân tình không có huyết thống với Tần gia, nhưng còn hơn cả quan hệ huyết thống này thay thế. Cảm thấy làm tỷ tỷ của Tần Lập, cũng không có gì không tốt.
Mấy người ngồi xuống cười nói, Tần Văn Hiên hỏi vài lời về tình huống nơi Cực Tây, Tần Lập nói từng lời, ba người nghe đều cảm thấy vô cùng kinh hiểm.
Tần Hàn Nguyệt nói:
- Con trai bảo bối, mẫu thân không cho con làm chuyện mạo hiểm như vậy nữa. Tuy nhiên lần mạo hiểm này coi như đáng giá, các nàng Bộ cô nương đều tốt, mẫu thân cũng yên tâm.
Tần Văn Hiên ở bên cạnh trong lòng cười khổ, thầm nói nàng yên tâm cái gì chứ? Yên tâm mấy người con dâu của nàng an toàn?
Tần Hàn Nguyệt như nhìn thấu suy nghĩ của Tần Văn Hiên, trắng mắt liếc trượng phu, nói:
- Nói cho ngươi, nhi tử là nhi tử, ngươi là ngươi. Ngươi nên thành thật tu luyện đi, dám sinh ra suy nghĩ khác, xem ta...
Tần Hàn Nguyệt nói đến đó, mới nghĩ tới trước mặt nhi tử nữ nhi, hơi có chút xấu hổ, hừ một tiếng không nói câu kế.
Tần Lập nhìn thoáng qua phụ thận mình có chút đồng tình. Trong lòng âm thầm may mắn, may là Thi Vũ không giống mẫu thân mình, bằng không thì mình cũng sẽ bị...
Tần Lập hỏi Tần Tuyết:
- Hiện giờ tỷ tỷ đã tới cảnh giới gì rồi?
Tần Tuyết còn chưa nói, Tần Hàn Nguyệt đã xen vào:
- Trước giờ tỷ tỷ ngươi vẫn vô cùng cố gắng. Lãnh Dao có đan dược gì tốt nhất đều đưa cho nàng. Cho nên, hiện giờ tỷ tỷ ngươi cũng đã tới cảnh giới Địa Tôn rồi.
Vốn Tần Lập căn bản không nghĩ tới Tần Tuyết có thể đạt đến cảnh giới này, hiện giờ nghe thấy không khỏi kinh ngạc, nhìn Tần Tuyết nhếch ngón cái:
- Tỷ tỷ, thật là giỏi!
Tần Tuyết mặt cười ửng đỏ, có chút xấu hổ, trong lòng lại ngũ vị tạp trần không ngừ bốc lên. Bản thân mình cố gắng như vậy, không phải là không muốn bị người ta xem thường hay sao?
Hiện tại có được một câu khen thưởng của đệ đệ, đối với Tần Tuyết mà nói, thật là tuyệt vời hơn bất cứ lời tình từ nào trên đời này.
Tần Hàn Nguyệt nhìn một màn này cảm thấy mỹ mãn, ấm áp như vậy, trong lòng thật thoải mái.

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #496


Báo Lỗi Truyện
Chương 496/956