Chương 477: Đưa cho ngươi thế lực.


- Tiểu tử kia, nghe nói thuật dịch dung của ngươi rất lợi hại, có thể cho ta xem tướng mạo sẵn có của ngươi hay không?
Vĩnh Xuân thượng nhân ngồi trên tảng đá trơn bóng, nhìn chằm chằm Tần Lập không chuyển mắt, cười hì hì hỏi.
- Tiền bối nói đùa, từ nhỏ ta đã có tướng mạo này, cha mẹ đưa cho, muốn sửa cũng không sửa được!
Tần Lập nhìn thiếu nữ trước mặt cười khổ nói, giống như có cảm giác không đành lòng lừa dối nàng.
- Ôi! Thật là nhàm chán, mấy người thanh niên các ngươi thật là một đời giảo hoạt hơn một đời. Người thời đại chúng ta, rất là thuần phác mà.
Thiếu nữ chống tay lên má, hai má phồng lên, bộ dạng thật là hết sức khả ái.
Thậm chí Tần Lập có một loại kích động, muốn nhào tới xoa nắn mặt nàng, sau đó nói cho nàng: có thể đừng đáng yêu như thế hay không? ^^!
- Được rồi, ngươi đồng ý gia nhập Nguyệt Diêu Tiên Cung ta hay không? Nếu như...ngươi bái ta làm thầy, thân phận của ngươi thoáng cái liền biền thành lão tổ Nguyệt Diêu Tiên Cung đó.
Thiếu nữ chớp động hàng mi thật dài, lông mi nhướng lên, nhìn vào Tần Lập.
- Bái nàng làm thầy? Nàng có thể dạy ta điều gì?
Tần Lập hỏi.
- À...Một ít pháp thuật, chiêu thức võ công...đều có thể dạy cho ngươi. Đương nhiên, chiến kỹ Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn ngươi tu luyện, loại này thì ta không có.
Thiếu nữ cười hì hì nhìn Tần Lập.
-...
Kỳ thật Tần Lập cũng biết, lấy thực lực thiếu nữ này, muốn che giấu thân phận mặt nàng quả là một việc rất khó. Thở dài một tiếng, nói:
- Nếu tiền bối đã biết thân phận của ta, vì sao không lập tức trừ khử ta đi?
- Trừ khử ngươi làm gì?
Thiếu nữ vẻ mặt kinh ngạc Tần Lập, sau đó cười đó nói:
- Rốt cuộc ngươi chịu thừa nhận mình chính là tiểu tử Tần Lập kia rồi sao? Vậy ngươi cho ta xem tướng mạo sẵn có của ngươi đi, ta thích tiểu bạch kiểm, không thích hình dạng của ngươi bây giờ!
-...
- Có được không? Cho ta xem hình dạng vốn có của ngươi, ta để ngươi làm lão tổ Nguyệt Diêu Tiên Cung. Bên trong Nguyệt Diêu Tiên Cung có mười mấy vạn nữ đệ tử, ngươi có thể xây dựng một hậu cung thật to...
-...
- Không phải nam nhân đều thích như vậy sao? Lẽ nào ngươi cho rằng nữ đệ tử Nguyệt Diêu Tiên Cung đều là hạng bồ liễu, không xứng với ngươi?
Trên mặt thiếu nữ hiện lên một tia phẫn nộ.
-...
Tần Lập tiếp tục im lặng không nói, thật sự không biết nên nói gì với lão tổ tông Nguyệt Diêu Tiên Cung tính tình tinh quái này cho tốt nữa.
- Ôi! Thật là lòng tham mà, mười mấy vạn nữ đệ tử cũng không thỏa mãn được ngươi T_T, vậy ta giúp ngươi giải quyết nguy cơ Hải gia thì sao? Hiện giờ Hải gia đang tìm ngươi khắp nơi đó, nếu ngươi chịu đáp ứng gia nhập Nguyệt Diêu Tiên Cung, ta liền giúp ngươi bãi bình chuyện này. Lão tổ tông Hải gia còn thiếu ta một cái nhân tình đó.
- Vì sao tiền bối cứ muốn ta gia nhập Nguyệt Diêu Tiên Cung chứ? Lẽ nào tiền bối không biết ta là tân vương giả bộ tộc tử đồng hay sao?
Tần Lập khiêu khích nhìn thiếu nữ nói.
- Vậy thì thế nào chứ? Hiện giờ tử đồng chẳng qua cũng là một chủng tộc trên Thiên Nguyên Đại Lục, nếu ngươi thành vương giả của bọn họ, lại thành thủ lĩnh Nguyệt Diêu Tiên Cung, không phải rất tốt sao? Có được hai thế lực lớn, trên đời này còn có ai có thể chống lại ngươi nữa chứ?
Thiếu nữ vẫn mỉm cười như trước.
Tần Lập than khẽ một tiếng, đối mặt với lão tổ tông Nguyệt Diêu Tiên Cung hành động không theo lẽ thường này hắn cũng hết sức bất đắc dĩ. Trong lòng cười khổ: không ngờ tới vì cô nương Tiểu Anh kia, lại dẫn ra nhiều chuyện nối tiếp như vậy.
Vĩnh Xuân thượng nhân dường như đùa giỡn đủ rồi, nhàn nhạt nói:
- Tiểu tử kia, ngươi phải hiểu một việc: gia nhập Nguyệt Diêu Tiên Cung đối với ngươi mà nói chỉ có lợi, mà không có bất kỳ chỗ hại nào. Ngươi ngẫm lại, có tài nguyên khổng lồ cho ngươi sử dụng, có rất nhiều cường giả làm việc cho ngươi, thậm chí dù cả những lão tổ tông bế quan nhiều năm chúng ta cũng sẽ đứng sau lưng trợ giúp ngươi...
- Như vậy vì sao hết lần tới lần khác tiền bối lại chọn ta chứ?
- Bởi vì năm nay ngươi còn không tới ba mươi tuổi, nhưng đã là võ giả cảnh giới Đan Nguyên Anh Hóa.
Thiếu nữ vẻ mặt đương nhiên nói.
- Chỉ bằng nguyên nhân này?
- Nguyên nhân này còn chưa đủ sao?
Thiếu nữ vẻ mặt hiếu kỳ nhìn Tần Lập, nói tiếp:
- Thành tựu của ngươi là có một không hai, thiên tài như vậy môn phái nào lại không muốn? Hiện giờ nếu thả ngươi ra ngoài, nói ngươi chịu gia nhập Hải gia, thề rằng vĩnh viễn không phản bội, ngươi xem xem Hải gia có vui vẻ tiếp nhận, đồng thời nâng ngươi trở thành khách quý hay không?
- Sợ rằng nguyên nhân thực lực ta tăng lên nhanh như vậy, mới là thứ chân chính bọn họ muốn có được.
Tần Lập nhàn nhạt nói.
Trong mắt thiếu nữ, xẹt qua một tia dị sắc, nhìn Tần Lập có chút kinh ngạc, nói:
- Không ngờ rằng ngay cả cái này ngươi cũng nghĩ tới. Không sai, thành tựu của bản thân ngươi tuy rằng rất cao, kỳ thật đối với thế lực chân chính mà nói, thật không tính là gì. Một người cảnh giới Đan Nguyên Anh Hóa đánh không lại ngươi, như vậy ba người thì sao? Năm mười người hai mươi người thì sao? Người ta người đông thế mạnh, ngươi cũng chỉ có đường chạy. Chạy không thoát, thậm chí còn có khả năng mất mạng. Nhưng kinh nghiệm của ngươi, vì sao ngươi có thể tăng lên nhanh như vậy, cùng với những bí mật trên người ngươi, mới là thứ làm mọi người cảm thấy hứng thú.
- Kể cả tiền bối ngài?
Tần Lập nhướng mày, nhìn Vĩnh Xuân thượng nhân nói.
- Đương nhiên!
Vĩnh Xuân thượng nhân vẻ mặt đương nhiên nói:
- Chẳng lẽ ngươi không rõ giá trị của mình sao? Nếu như ta là ngươi, vừa rồi chắc chắn một mực không thừa nhận thân phận.
Tần Lập cười khổ nói:
- Ở trước mặt cô, không thừa nhận thân phận có ý nghĩa sao?
- Không có ý nghĩa, chẳng qua thì ít nhất trong lòng cũng có chút an ủi chứ.
Vĩnh Xuân thượng nhân cười hì hì, sau đó nói:
- Kỳ thật ta cũng không giống như những người kia. Bọn họ muốn có được bí mật của ngươi, sẽ không từ mọi thủ đoạn, còn ta thì chỉ muốn lưu lại ngươi, muốn ngươi cam tâm tình nguyện chia sẻ bí mật này. Bởi vì Nguyệt Diêu Tiên Cung đã là của ngươi, ngươi không đưa đồ cho người một nhà, lẽ nào ngươi còn muốn đưa cho người khác?
Tần Lập nhìn Vĩnh Xuân thượng nhân hết biết nói gì:
- Trước không nói người Nguyệt Diêu Tiên Cung sẽ chấp nhận loại đề nghị sai lầm của nàng hay không, dù là ta chân chính trở thành cung chủ Nguyệt Diêu Tiên Cung, nàng cho rằng những người đó sẽ thật sự chịu nghe lệnh của ta sao?
- Đương nhiên rồi!
Vĩnh Xuân thượng nhân khẳnh định nói:
- Không nghe lời ngươi thì nghe ai? Ngươi là Cung chủ, Cung chủ có quyền bảo các nàng làm bất cứ chuyện gì. Dù là chúng ta, cũng phải nhường lễ ba phần đối với Cung chủ. Bằng không, ngươi cho là Nguyệt Diêu Tiên Cung làm sao truyền lưu từ thời đại Thái Cổ cho đến bây giờ? Ngươi cho là mọi người đều ích kỷ như vậy, muốn khống chế thế lực trong tay mình sao? Nếu quả thật như vậy, Minh Nguyệt sẽ nghĩ biện pháp trực tiếp giết ngươi ngay, mà không tùy ý để ngươi thay thế ái đồ Hàn Mai Thánh nữ mà nàng thích nhất.
Tần Lập ngẫm lại, thật đúng là có chuyện như vậy. Nguyệt Diêu Tiên Cung cho hắn ấn tượng ban đầu rất kém, chủ yếu là bởi các nàng Bộ Vân Yên mạnh mẽ bị bắt đi, hơn nữa Hàn Mai kiêu ngạo ương ngạnh không nói lý lẽ.
Mà nay Tần Lập đã thấy Bộ Vân Yên, Triệu Thiên Thiên cùng với Lệnh Hồ Phi Nguyệt, tuy rằng không có cơ hội nói nhiều, nhưng ít ra Tần Lập biết các nàng ở nơi này cũng không tệ, cũng không bị ngược đãi gì.
Mà Thánh nữ Hàn Mai, tuy rằng ở bên ngoài kiêu ngạo ương ngạnh, thật quá cuồng vọng, nhưng ở trong nội bộ Nguyệt Diêu Tiên Cung, nàng ta cũng không được hoan nghênh gì. Nói cách khác, Nguyệt Diêu Tiên Cung này nói trên tổng thể, vẫn là một môn phái không kém.
Lúc này Vĩnh Xuân thượng nhân yếu ớt nói:
- Kỳ thật lúc khai sơn tổ sư gia thành lập môn phái Nguyệt Diêu Tiên Cung này, ban đầu là để những nữ nhân đáng thương khắp thiên hạ có được một chỗ sống yên phận, chưa bao giờ nghĩ tới tranh giành điều gì, đối nghịch với người nào, chiến tranh với người nào. Tuy rằng cho tới hôm nay, Nguyệt Diêu Tiên Cung đã trở thành đại phái nơi cực Tây, nhưng trên thực tế tôn chỉ vẫn không đổi, chỉ là nếu muốn tiếp tục phát triển về sau đã ngày càng khó. Ở thế giới võ lực chí tôn này, nữ nhân muốn tìm được một khối thiên đường sinh tồn đã rất không dễ dàng. Cho nên, chúng ta vẫn luôn muốn tìm được một nam nhân thiên tư trác tuyệt tới thống lĩnh môn phái này, không vì cái gì khác, chỉ vì có thể bình an phát triển về sau.
Tần Lập im lặng, hắn biết những lời này Vĩnh Xuân thượng nhân nói là thật lòng. Ban đầu lúc ở Huyền Đảo, bên trong những gia tộc, chuyện về lão tổ gia tộc năm sáu trăm tuổi cưới một thiếu nữ mười sáu tuổi kéo dài con cháu nhiều không kể xiết. Nhiều nữ nhân cả đời không có địa vị gì, dù là tu luyện rất mạnh, nhưng vẫn như cũ.
Trên đời này, môn phái lấy nữ làm chủ, trước giờ Tần Lập chỉ thấy một cái là Băng Thiên Nhai thần bí, mà nay Nguyệt Diêu Tiên Cung này, là môn phái lớn nhất lấy nữ làm chủ mà Tần Lập thấy qua.
Có thể phát triển trở thành một trong ba thế lực lớn nơi cực Tây, cũng thật sự rất khó.
- Nam nhân thiên tư trác tuyệt trên đời này cũng không thiếu mà!
Đích xác, nơi cực Tây bên này địa linh nhân kiệt, muốn tìm được một đứa bé trai thiên phú trác tuyệt, cũng không phải một chuyện khó khăn.
Vĩnh Xuân thượng nhân nghe xong, than khẽ một tiếng, sau đó nói:
- Người giống như ngươi, vạn năm khó khăn lắm mới xuất hiện một người, cũng là ở Hải gia hoặc thành Thông Thiên...Về phần Nguyệt Diêu Tiên Cung, bên trong cũng có chút người không muốn nhìn thấy đệ tử nam quá xuất sắc. Vấn đề này ta cũng không có cách nào giải quyết, cuối cùng ta cũng không thể giết hết bộ phận người đó được.Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Tần Lập biết Vĩnh Xuân nói chính là loại nữ nhân như Hàn Mai, cũng rất hiểu được tâm tình của Vĩnh Xuân, chẳng qua hiện giờ muốn Tần Lập đáp ứng, thật là không có nhiều khả năng.
Cũng không phải nói Tần Lập kiêu căng, một thế lực lớn như vậy nhìn mà thèm, thật sự là Tần Lập có một loại phản cảm sâu bên trong lòng đối với loại thế lực siêu cấp này.
Nghĩ lại khi xưa, hắn cũng từng là thủ lĩnh một thế lực mạnh mẽ, địa vị còn là loại siêu nhiên, cũng không quản lý nhiều sự việc trong phái. Nhưng đến cuối cùng, còn không phải bị nhiều người đố kỵ, liên hợp lại mưu hại hắn.
Tần Lập nhớ rõ, trước lúc hắn cùng những người đó đồng quy vu tận, từng hỏi những người đó: Các ngươi muốn danh, ta cho. Các ngươi muốn lợi, ta cũng cho. Vì sao các ngươi còn phải làm như vậy?
Những người đó trả lời, vẫn còn mới nguyên trong ký ức Tần Lập.
- Bản thân sự tồn tại của ngươi, đã là không hợp lý. Ngươi trẻ tuổi như vậy, chiếm lấy vị trí kia, lúc nào ngươi mới chết già? Chúng ta chờ không nổi nữa, không có bất kỳ một bang phái nào giống như chúng ta, chuyện gì trái pháp luật đều không làm, ngươi coi đây là bang hội giang hồ thời cổ đại sao?
Cho nên, từ khi Tần Lập tái thế làm người, sống lại ở Thiên Nguyên Đại Lục, đối với chuyện thành lập thế lực này đều cực kỳ cẩn thận. Thế lực do mình dựng lên càng thêm cẩn thận từng chút, càng đừng nói như bây giờ, trực tiếp tiếp nhận một thế lực siêu cấp cường đại.
Sẽ có bao nhiêu người phản đối hắn đây? Tần Lập không cần nhìn, cũng có thể tưởng tượng ra.

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #477


Báo Lỗi Truyện
Chương 477/956