Chương 472: Gã sai vặt đưa củi đáng sợ!


Ả thị nữ bên người Hàn Mai này vênh váo nhìn nàng, vẻ mặt khinh thường, mới vừa rồi chịu ủy khuất ở chỗ Thánh nữ, giờ khắc này tất cả đều tìm lại rồi, tâm tình cực kỳ sảng khoái.
Nhìn những người này bị mình mắng, chửi té tát cũng không dám phản bác, một cảm giác về sự ưu việt cao cao tại thượng tự nhiên sinh ra, trong lòng cười lạnh:
- "Đúng rõ ràng là khi dễ các ngươi, tìm các ngươi gây chuyện, các ngươi có năng lực làm gì chứ? Cũng giống như tiểu thư mắng ta ta không dám phản bác, ta dùng các ngươi để trút cơn giận, các ngươi dám phản bác sao?
- Đồ không có mắt! Ngươi tưởng ngươi là ai? Ta không hỏi ngươi, ngươi có tư cách lên tiếng sao? Nó phạm hay không phạm sai lầm, là ngươi có thể định đoạt sao? Ai phụ trách các ngươi? Đi gọi nó tới đây! Cả một đám, nửa điểm quy củ cũng không có, thật không biết các ngươi làm thế nào trà trộn vào Nguyệt Diêu Tiên Cung!
Sau một lát, sư phụ của Tiểu Anh vội vã chạy tới, nhìn thấy thị nữ này, đầu tiên là sửng sốt, vội vàng làm mặt tươi cười đi tới, thật cẩn thận hỏi:
- Nguyên lai là Cố Chấp sự, Cố Chấp sự như thế nào có thời gian rảnh rỗi tới sơn môn nơi này vậy?
Tuy rằng là thị nữ bên người Hàn Mai, nhưng họ cũng đều có một ít thân phận, ngày thường thay Hàn Mai xử lý các loại việc vặt so ra cũng tương đối nhiều.
Sư phụ của Tiểu Anh liếc mắt một cái liền nhận ra đây là Cố Chấp sự, thị nữ thân cận bên cạnh người Thánh nữ, trong lòng không kìm nổi thầm kêu khổ, thầm nghĩ:
- Đứa nhỏ Tiểu Anh này cũng không giống như người hay gây chuyện, như thế nào lại trêu chọc tới bà cô này vậy?
Phải biết rằng, thị nữ bên người Thánh nữ, về sau đều có tiền đồ cực kỳ rực sáng, cho dù là một số hộ pháp trưởng lão, cũng sẽ không đi đắc tội với họ.
Cái gọi là vua nào triều nấy, mỗi một đời chưởng môn, đều sẽ sử dụng tâm phúc của mình. Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu vì sao môn phái nào cũng đều có Thái thượng trưởng lão.
Hầu hết Thái thượng trưởng lão, nghe ra có hơi to lớn, nhưng trên thực tế trong tay bọn họ cũng không có thực quyền gì, thực quyền chân chính, đều nắm giữ trong tay những chấp sự, hộ pháp cùng trưởng lão đương nhiệm!
Cho nên, sư phụ của Tiểu Anh mặc dụ ở trong môn phái cũng có chút địa vị, có thân phận chấp sự, nhưng đối mặt kẻ tâm phúc bên người Thánh nữ, cũng không thể không dè dặt, tỏ ra thái độ kính cẩn.
- Ngươi là?
Thị nữ này thật ra là nhận biết sư phụ của Tiểu Anh, nhưng giờ phút này nàng ta đang kiếm chuyện, làm sao có thể cấp cho đối phương này mặt mũi chứ?
- Ta là Chấp sự phụ trách sơn môn, ta tên là Vu Tiểu Nghệ, không biết tiểu đồ như thế nào trêu chọc Cố Chấp sự, làm Cố Chấp sự phát hỏa lớn như vậy.
Vu Tiểu Nghệ nói xong, trừng mắt một cái nhìn Tiểu Anh thần tình còn đang ủy khuất.
- Còn không mau đến xin lỗi Cố chấp sự!
- Nhưng...ta...
Tiểu Anh cực kỳ uất ức, không nghĩ tới sư phụ đến đây cũng không có nói giúp mình.
Tần Lập đứng một bên, nhẹ thở dài một tiếng, lại thấy cách đó không xa, đang đi tới một nữ nhân mặc y phục giống y như Cố Chấp sự này.
- Không có gì cũng vậy! Mau xin lỗi Cố Chấp sự đi!
Vu Tiểu Nghệ nôn nóng trong lòng gấp đến độ không kiềm được, nàng biết tiểu đồ đệ của mình nhìn qua như lạc quan đơn thuần thiện lương, nhưng cũng là người cố chấp, nếu nàng ta cảm thấy rằng mình đúng, vậy thì cho dù có chết nàng ta cũng không chịu nhận lỗi.
Thế nhưng vấn đề là rất nhiều thời điểm, những chuyện thị phi đúng sai đâu dễ dàng phân định như thế? Thế giới này cũng không phải chỉ có hai loại màu sắc trắng đen, hai loại thiện ác!
Bên kia nữ nhân ăn mặc giống như Cố Chấp sự chậm rãi đi tới, nàng ta cũng bị Hàn Mai mắng cho một hồi, sau đó tâm tình không tốt đi ra ngoài tản bộ giải sầu, nhưng không ngờ lại gặp được một màn này.
- Muội muội, chuyện gì xảy ra vậy? Sao lại phát hỏa dữ dội như vậy?
Vốn Cố Chấp sự cảm thấy chuyện cũng không có gì quan trọng, mình xả cục tức trong lòng ra một chút, chỉ cần đối phương nói lời xin lỗi mình một tiếng, thì mọi chuyện xong xuôi, tất cả đều thoải mái. Không nghĩ tới lúc này đột nhiên đến đây một người cùng một thân phận giống như mình, hơn nữa đối phương lớn hơn nàng ta không ít, còn phải xưng hô với người ta là tỷ tỷ, Cố Chấp sự lập tức cảm thấy có hơi xấu hổ, vì thế thản nhiên nói:
- Hai kẻ không tuân thủ quy củ, bị ta nắm được.
- Chúng ta không có không tuân thủ quy củ!
Tiểu Anh dũng cảm ngẩng đầu lên nhìn Cố Chấp sự nói, trong đôi mắt lệ doanh tròng, nhưng lại đầy vẻ quật cường.
- Tiểu Anh! Ngươi im miệng đi!
Vu Tiểu Nghệ sư phụ Tiểu Anh quát lớn, sau đó cười cầu tình cũng Cố Chấp sự bồi tội nói:
- Cố Chấp sự! Ngài đại nhân đại lượng đừng chấp nhất, chỉ là một đứa nhỏ thôi, đừng chấp nhặt với nó được không?
Ả thị nữ bên người Hàn Mai mới vừa tới này, tính tình so ra mềm mỏng một chút, thấy thế trong lòng đại khái đã đoán được chuyện gì xảy ra, nhất định là Cố Chấp sự bị ủy khuất ở Thánh nữ nơi đó, chạy đến đây để phát tiết.Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Muội muội, không có chuyện gì lớn, cứ coi như xong đi.
Suy nghĩ một chút, nàng vẫn là khuyên một câu, dù sao đường đường là thị nữ bên người Thánh nữ, cùng phân cao thấp với một đám đệ tử cấp thấp, nếu để truyền ra ngoài cũng không dễ nghe lắm, lại khiến người ta chê cười.
Nhưng cũng không nghĩ tới, không khuyên giải còn tốt, nàng này vừa khuyên, ả thị nữ họ Cố ngược lại càng nổi điên, lớn tiếng nói:
- Coi như xong cái gì? Dựa vào cái gì bỏ qua? Ta đây là dựa theo môn quy làm việc! Đám không có mắt này, không giáo huấn chúng, chúng sẽ leo lên đầu! Nhìn đi, ngươi nhìn lại xem, lúc này còn dám tranh cãi với ta! Thật là một chút quy củ cũng không có! Vu Chấp sự! Dựa theo môn quy, ngươi nói tiên đồ đệ của ngươi này, nên xử trí thế nào đây?
Nói xong, ả thị nữ họ Cố lạnh lùng nhìn Vu Tiểu Nghệ bên kia, vẻ mặt vênh váo khinh tường, thầm nghĩ:
- Nếu ngươi dám thiên vị đồ đệ của ngươi, ta lập tức thu thập ngươi ngay! Đừng tưởng rằng ngươi có chức vị bằng ta, thì có tư cách trực tiếp đối thoại với ta! Ngươi không xứng!
Vu Tiểu Nghệ lập tức lộ vẻ mặt khó xử nhìn đồ đệ của mình, trong lòng thở dài không thôi.
- Như thế nào? Vu Chấp sự, nói không nên lời sao? Ta đây thay ngươi nói cho:
- Dưới phạm thượng, vả miệng hai mươi cái, nghiêm trọng thì trục xuất khỏi Nguyệt Diêu Tiên Cung!" Hôm nay tâm tình của ta tốt, không chấp nhặt với các ngươi, vả miệng hai mươi cái là được, thực nếu trục xuất nàng ta khỏi Nguyệt Diêu Tiên Cung, chỉ sợ đời này đều phế bỏ. Ta là người nhân từ, tuy nhiên...
Cố Chấp sự nói đến đây, lạnh lùng nhìn lướt qua Tần Lập đứng ở một bên, chỉ tay vào hắn, nói:
- Tên hạ nhân ti tiện này, hoàn toàn không biết cái gì kêu là quy củ, người như thế là ai chiêu mộ vào Nguyệt Diêu Tiên Cung? Chúng ta không cần hạng người như vậy, trục xuất hắn đi thôi!
Tần Lập nao nao, thầm nghĩ:
- Cơn tức này rốt cục bốc lên tới đầu ta rồi đây?
Thị nữ tới sau cũng thật sửng sốt, thầm nghĩ: địa vị của họ tuy rằng rất cao, nhưng trực tiếp xử lý chuyện trong phạm vi quản hạt của Chấp sự khác như vậy, còn là có chút quá phận? Hơn nữa nàng rất rõ ràng, Hàn Mai vừa mới phát hỏa, là bởi vì đã bị cả một nhóm trưởng lão phản đối, loại thời điểm này thì càng không nên tạo thêm phiền phức cho tiểu thư.
Vì thế nàng tiến đến nói nhỏ bên tai Cố Chấp sự:
- Muội muội! Chuyện không lớn lắm cứ coi như xong đi, hiện tại rất nhiều người đều nhìn chằm chằm vào tiểu thư đấy!
- Tỷ tỷ! Chuyện này, tỷ đừng có xen vào!
Chấp sự họ Cố này cũng là người tâm cơ thâm trầm, thầm nghĩ:
- Sơn môn nơi này đều thuộc về quản hạt của Hồ trưởng lão, mà Hồ trưởng lão cùng Mạc trưởng lão lại đều có ý tưởng đen tối với tiểu thư. Tuy rằng không có nhắm vào tiểu thư, nhưng trên thực tế, ai nấy đều biết hai trưởng lão kia cùng tiểu thư không hợp nhau. Nếu thông qua chuyện này, làm lớn chuyện một chút, không chừng vừa lúc giúp tiểu thư hả giận đây?
Nghĩ vậy, Cố Chấp sự lạnh lùng nhìn Vu Tiểu Nghệ, lành lạnh nói:
- Như thế nào, Vu Chấp sự? Chẳng lẽ còn phải kinh động tới chấp pháp công đường hay sao?
Tiểu Anh chỉ là đứa nhỏ vô tư, nhưng không phải là không có chỉ số thông minh, đã nhìn ra chuyện này sắp liên lụy đến sư phụ, nàng cắn răng một cái, nói:
- Sư phụ, người động thủ đi!
Nói xong, rốt cục không kìm nổi nước mắt tuôn ra.
- Hừ! Còn biết khóc! Xem ra vẫn còn muốn giữ mặt mũi đấy! Vừa rồi cùng đồ ti tiện này tán gẫu không phải rất vui vẻ sao?
Cố Chấp sự châm chọc.
Trong lòng Tần Lập nổi lên cơn phẫn nộ, bất cứ ai bị gán cho một câu hạ nhân "đồ ti tiện" này "đồ ti tiện" kia, đều sẽ phẫn nộ, công phu nhẫn nhịn của Tần Lập đã đủ mạnh, nhưng lúc này cũng không có khả năng trơ mắt nhìn Tiểu Anh lần thứ hai bị làm nhục.
Hắn ngẩng đầu, nhìn Cố Chấp sự, thản nhiên nói:
- Cố Chấp sự! Ngươi là đại nhân vật bên người Thánh nữ, không cần phải chấp nhặt với đám hạ nhân chúng ta? Ngươi muốn phát tiết, cũng phát ra rồi, giết người cũng chỉ đầu rơi xuống đất là xong! Chẳng lẽ, ngươi phải chà đạp người khác dưới chân mới thấy thoải mái hay sao?
Nếu lời này là Hàn Mai nói ra, thì thị nữ họ Cố này tất nhiên không có nửa điểm phản ứng, còn có thể đổi thái độ khiêm cung xin lỗi, nhưng lời này lại nói ra từ trong miệng một tên hạ nhân đưa củi, Cố Chấp sự lập tức phẫn nộ không thể nín nhịn được.
Nàng ta giơ tay chỉ vào Tần Lập mắng:
- Ngươi câm miệng cho ta! Cẩu nô tài ti tiện! Ai nói chuyện với ngươi, cái gì xả giận, các ngươi ở trong này nói chuyện yêu đương trái với môn quy, ta dựa theo môn quy làm việc, ngươi đã bị trục xuất khỏi Nguyệt Diêu Tiên Cung, mau cút ra ngoài cho ta, bằng không ta gọi chấp pháp công đường thanh lý đồ rác rưởi ngươi đó!
- Bốp!
- Bốp!
Lập tức vang lên hai tiếng vừa vang dội vừa giòn tan, Tần Lập thân hình chợt lóe, hung hăng tát vào mặt Cố Chấp sự này hai cái, hung tợn nói:
- Ngươi con bà nó! Đồ không biết xấu hổ, giờ sảng khoái chưa? Nếu không sảng khoái, lão tử lại tát tiếp mấy cái cho ngươi thoải mái dễ chịu!
Tất cả mọi người đều sửng sốt đứng lặng tại chỗ, giống như tượng gỗ bình thường, Tiểu Anh sớm đã quên khóc, cái miệng nhỏ nhắn khẽ há ra, trợn mắt nhìn Tần Lập như nhìn một con dã thú hung mãnh, cùng với những người khác, ngẩn người tại đó.
Mãi đến lúc từ trên mặt truyền ra cảm giác rát nóng, Cố Chấp sự vẫn chưa hồi phục tinh thần lại, nàng ta khó tin nhìn Tần Lập, môi run run, hai bên má trong nháy mắt sưng phù lên, hai dấu bàn tay đỏ tươi in rõ trên gương mặt trắng nõn của ả!

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #472


Báo Lỗi Truyện
Chương 472/956