Chương 433: Bộ Vân Yên.


Vị chưởng môn nhân đại phái nơi cực Tây này, cũng không siêu thoát phạm trù con người. Chỉ cần là người, thì có tư tâm, thì có thất tình lục dục, thứ này không phải người thông qua tu luyện là có thể tu luyện đến không còn nữa.
Nếu như một người muốn hoàn toàn vô dục vô cầu, cái gì cũng không muốn, cái gì cũng không cần, vậy hắn sống còn có bao nhiêu ý nghĩa đây?
Đệ tử Minh Nguyệt Thượng Nhân thương yêu nhất, chính là Thánh nữ Hàn Mai. Thuở nhỏ thiên tư trác tuyệt, bất luận học điều gì cũng nhanh hơn gấp đôi, thậm chí gấp nhiều lần người khác.
Thông minh lanh lợi, hiểu chuyện nghe lời, đó là đánh giá của bản thân Minh Nguyệt Thượng Nhân với vị đệ tử này.
Nhưng theo tuổi tăng dần, cái loại cảm giác ưu việt cao cao tại thượng này, làm cho Hàn Mai ngày càng giống như một Thánh Nữ, đồng thời cũng làm cho quan hệ giữa nàng với rất nhiều người trong môn phái càng trở nên mờ nhạt. Đến bây giờ, hầu như đa số người trong Nguyệt Diêu Tiên Cung, đều sinh ra một ít nhận định không tốt về Hàn Mai.Nguồn: http://truyenyy.com
Đây cũng không thể nói là lỗi của người khác, nhưng trong lòng Minh Nguyệt Thượng Nhân vẫn cho rằng Hàn Mai là một nhân tài ưu tú, ngày sau có thể tiếp chưởng Nguyệt Diêu Tiên Cung!
Dù sao, ai cũng có thời trẻ tuổi, ai cũng có những năm huênh hoang bộc lộ tài năng. Cho nên theo Minh Nguyệt Thượng Nhân thấy, một ít khuyết điểm trên người Hàn Mai có thể xem như không có.
Lần này Hàn Mai tự thân xuất mai, dùng một kế sách liền chiếm được tấm bản đồ Thái Cổ này, đủ để chứng minh trí tuệ cùng năng lực của Hàn Mai.
Hơn nữa, mấy người Hồ trưởng lão cùng Mạc trưởng lão trở lại môn phái, cũng không lựa chọn nói thêm gì với Minh Nguyệt Thượng Nhân. Bởi vì trong lòng các nàng đều rõ ràng, tính cách vị chưởng giáo đại nhân này, dù là có nói cũng không có lợi gì.
Chẳng qua cái tên Tần Lập này, lần đầu tiên truyền khắp Nguyệt Diêu Tiên Cung!
Nguyệt Diêu Tiên Cung chiếm cứ một quần núi rộng lớn, phong cảnh tú lệ, linh khí sung túc, mỗi ngọn núi đều có một ngọn linh mạch.
Ba người Bộ Vân Yên cùng Triệu Thiên Thiên, cùng Lệnh Hồ Phi Nguyệt tất cả đều là môn hạ của vị Mạc trưởng lão áo vàng này, trở thành đệ tử thân truyền của Mạc trưởng lão.
Lúc Tần Lập vì làm Thánh nữ chịu nhục, mà danh vang Nguyệt Diêu Tiên Cung, Triệu Thiên Thiên cùng Lệnh Hồ Phi Nguyệt đang trong bế quan, Bộ Vân Yên lại thông qua thực lực của mình, ở Nguyệt Diêu Tiên Cung trở thành một Chấp sự.
Cho nên, Bộ Vân Yên liền biết chuyện này trước nhất, khi nàng nghe được cái tên Tần Lập nói ra từ các trưởng bối hoặc là đồng môn sư môn, trong lòng mừng rỡ thiếu chút khiến nàng thất thố!
Đặc biệt nghe nói Tần Lập làm Thánh nữ bị thiệt, làm cho danh túc Khổ Trúc Thượng Nhân, sư huynh Minh Nguyệt Thượng Nhân cũng phải chịu thua bỏ chạy, trong lòng Bộ Vân Yên vừa mừng rỡ, còn có vài phần nghĩ mà sợ.
Vào lúc đó nàng thiếu chút nói với sư phụ bản thân nàng nhận biết Tần Lập, một khi lời này lộ ra ngoài, vậy mấy người Thánh nữ Hàn Mai vốn nhìn nàng không vừa mắt, nói không chừng sẽ nghĩ đến kế hoạch gì đó.
Có khả năng nhất, chỉ sợ sẽ dùng các nàng up hiếp Tần Lập, giao ra bản đồ Thái Cổ!
Bộ Vân Yên cẩn thận từng chút che giấu tâm tư của mình, nàng quyết định tìm cơ hội nói chuyện này cho Triệu Thiên Thiên cùng Lệnh Hồ Phi Nguyệt, đừng để các nàng lộ ra sơ hở. Nếu không những ngày sau này, sẽ không dễ chịu gì.
Chẳng qua có thể ở nơi này nghe được tin tức của Tần Lập, Bộ Vân Yên thật rất vui vẻ. Những năm gần đây, tuy rằng thực lực tăng lên rất nhanh, nhưng ba nàng lại vẫn không vui.
Chuyện năm đó là thế này: Đoàn người Nguyệt Diêu Tiên Cung chia làm mấy nhóm đi phương Đông thu thập một ít thiên tài địa bảo chỉ phương Đông mới có, đồng thời cũng tìm trong phương Đông một ít đệ tử tư chất tốt, chuẩn bị mang về trong cung tiến hành bồi dưỡng.
Trong lúc vô ý Mạc trưởng lão thấy Triệu Thiên Thiên, phát hiện Triệu Thiên Thiên tư chất hết sức ưu tú, thuộc về loại thiên tài mấy chục năm mới xuất hiện một. Sau đó lại thấy Lệnh Hồ Phi Nguyệt tu chất càng tốt hơn, tuy rằng tư chất Bộ Vân yên hơi kém chút, nhưng thân thể đã được Tần Lập dùng Tiên Thiên Tử Khí tẩy tủy, sao có thể kém được chứ?
Cho nên, Mạc trưởng lão động lòng yêu tài, lập tức trực tiếp nói với ba cô gái muốn mang các nàng đi, sau đó hỏi các nàng có người nhà không.
Ba cô gái tự nhiên không chịu nói thật, nói không có người nhà, nhưng không đồng ý bị mang đi như vậy. Tiếc rằng Mạc trưởng lão thực lực quá mạnh mẽ, trên giới thế tục đã vô pháp vô thiên quen rồi, cho rằng mình muốn thu đồ đệ, đối phương nào có đạo lý từ chối. Lúc đó liền mạnh mẽ mang ba người đi, sau đó dùng linh lục ghi lại câu nói Tần Lập nghe được trong phòng.
Theo Mạc trưởng lão nghĩ, câu nói kia chưa chắc có người nghe được, chẳng qua cũng coi như mình lưu lại một lời. Suy nghĩ cũng thông thoáng, tự nhiên không nhiễm nhân quả gì nữa.
Kỳ thật Mạc trưởng lão sao có thể nghĩ đến cái gọi là nhân quả, trừ khi không có sinh ra bất kỳ điều gì, chỉ cần có xuất hiện, làm thế nào không có nhân quả?
Nhưng mặc kệ nói thế nào, Mạc trưởng lão đối với ba đồ đệ này cũng rất tốt. Có thứ gì tốt, có chuyện tốt gì, cũng sẽ nghĩ tới mấy đồ đệ này trước tiên.
Cứ nhau vậy, các nàng Bộ Vân Yên bị mạnh mẽ đưa tới môn phái khổng lồ nơi cực Tây này. Nhiều năm qua đi, các nàng thậm chí ngay cả sơn môn Nguyệt Diêu Tiên Cung cũng chưa bước ra!
Bởi vì cả Nguyệt Diêu Tiên Cung thật sự quá to lơn, giữa các ngọn núi đều cách nhau mấy chục thậm chí mấy trăm dặm, truyền tin lẫn nhau đều dùng công cụ chuyên môn.
Trải qua những ngày không thích ứng ban đầu, các nàng Bộ Vân Yên dần dần cũng thích ứng loại sinh hoạt này.
Đồng thời các nàng cũng đều rõ ràng, loại cơ hội này cũng không tệ, không phải ai cũng có cơ hội bái nhập môn phái nơi cực Tây.
Vì thế, ba người sau khi trải qua thời gian ban đầu, cũng bắt đầu chuyên tâm khắc khổ tu luyện. Thực lực Bộ Vân Yên nâng lên cũng cực nhanh, cho đến giờ đã tới cảnh giới Nhân Tôn. Lúc này Triệu Thiên Thiên đang bế quan, có hy vọng đột phá đến cảnh giới Địa Tôn!
Lợi hại nhất đương nhiên là Lệnh Hồ Phi Nguyệt, chuyện Tiểu Hồ Ly là linh thú, sợ rằng cả Nguyệt Diêu Tiên Cung ngoại trừ con Thái Cổ Thần Thú Thư trông cửa kia ra, không có người thứ hai biết được!
Đương nhiên, dù là Thư biết, cũng tuyết đối không nói ra. Năm đó nó thua một chiêu bởi đối phương, bị thương, làm người thủ hộ Nguyệt Diêu Tiên Cung nhiều năm như vậy, hiện giờ tính lại cũng đã sắp tới thời gian nó rời đi, nó sẽ không nhiều chuyện làm gì.
Cho nên, hiện tại danh tiếng Lệnh Hồ Phi Nguyệt ở trong Nguyệt Diêu Tiên Cung, gần với Thánh nữ Hàn Mai! Lúc này bế quan là đang trùng kích cảnh giới Phá Toái Hư Không!
Mạc trưởng lão trở lại gian phòng của mình, Bộ Vân Yên vội vàng đi lên, rót trà cho sư phụ xong, sau đó ra sau lưng Mạc trưởng lão, xoa bóp vai cho sư phụ.
Mạc trưởng lão thích nhất Bộ Vân Yên là vì điểm này, nàng thật biết lấy lòng người. So sánh với Hàn Mai suốt ngày cao cao tại thượng, mặt lạnh như tiền, nhìn thấy là phiền rồi.
- Yên Nhi! Cũng là con hiểu chuyện, sư phụ thích nhất chính là con đó!
Mạc trưởng lão mắt khép hờ, một chuyến đi phương Đông này tuy có thu hoạch, nhưng hết sức uể oải. Đặc biệt là kiến thức được phương Đông lại có võ giả thiên tài tuyệt diễm như Tần Lập, Mạc trưởng lão đã bị đả kích không nhỏ.
Nàng thậm chí cảm giác được, mình động thủ với Tần Lập, tám chin phần mười sẽ không phải là đối thủ của Tần Lập!
- Hì hì! Sư phụ, một chuyến này cũng mệt mỏi lắm rồi, lát nữa Yên Nhi nấu vài món cho sư phụ, chuẩn bị nước tắm Bách Hoa Lộ, sư phụ nghỉ ngơi cho tốt đi!
- Yên Nhi ngoan, qua vài ngày nữa sư phụ đi chưởng môn tiền nhiệm cầu vài viên đan dược, cho thực lực của con lại nâng cao diện rộng!
- Sư phụ! Vì sao phải đi cầu chưởng môn tiền nhiệm? Chỗ chưởng giáo Minh Nguyệt Thượng Nhân...
Bộ Vân Yên cẩn thận, kéo chuyện sang bên nay.
Mạc trưởng lão nhanh miệng thẳng thắn hừ lạnh một tiếng, nói:
- Nàng ta? Thứ tốt của nàng ta đều chon ha đầu Hàn Mai không lương tâm kia rồi! Nào còn thứ gì cho chúng ta nữa?
Bộ Vân Yên khẽ cười một tiếng:
- Sư phụ đừng giận! Đồ nhi cũng không muốn sư phụ vì vậy mà xảy ra chuyện không vui với chưởng giáo đại nhân. Được rồi, lần này ra ngoài có chuyện gì mới mẻ hay không, sư phụ nói cho Yên Nhi nghe một chút đi?
Bộ Vân Yên nói, làm Mạc trưởng lão cực kỳ hưởng thụ, híp mắt hưởng thụ đệ tử xoa bóp, cười khẽ nói:
- Chuyện mới mẻ, cũng không phải truyền khắp môn phái sao. Chẳng qua nói lại, nha đầu Hàn Mai kia lần này bị thiệt thòi nặng, may là đối phương không nặng tay hạ sát thủ, nếu không sư phụ con sau khi về lại còn bị phạt nữa!
- Sư phụ nói chút đi mà!
Trong giọng nói Bộ Vân Yên toát ra vài phần khoái y. Cũng không phải ngụy trang mà bởi vì trước giờ Hàn Mai đều rất chướng mắt các nàng Bộ Vân Yên, đối với đệ tử tới từ phương Đông hoàn toàn là một loại kỳ thị, cũng không bởi nguyên nhân gì.
Mạc trưởng lão cười nói:
- Nghe nói lúc tiểu gia hỏa Tần Lập kia còn chưa đủ thực lực, bị Hàn Mai thiếu chút nữa giết chết, chạy trốn tránh không kịp. À đúng rồi, khu vực kia cũng cách quê nhà các con không xa! Ôi! Không ngờ tới mấy năm ngắn ngủi, tiểu gia hỏa kia trưởng thành nhanh như vậy, dù là vi sư...cũng không dám nói thắng được đối phương!
Mạc trưởng lão người nói vô tâm, Bộ Vân Yên người nghe hữu ý. Nội tâm rung động, thầm nghĩ lúc đó chính là Tần Lập nghe nói mấy người mình mất tích, mới đi ra tìm các nàng!
Nhất thời, Bộ Vân Yên nhớ tới khuôn mặt anh tuấn của Tần Lập, không khỏi có chút thất thần, lực tay cũng mạnh thêm vài phần, thẳng đến khi làm cho Mạc trưởng lão nhíu mày, Bộ Vân Yên mới tỉnh ngộ lại, cuống quit nói:
- Xin lỗi sư phụ! Đồ nhi nghe ngài nói, thoáng cái nhớ nhà.
- Ài! Quên đi, cũng không có gì. Năm đó sư phụ mang các con đi như vậy, nhất định đều có oán hận. Đừng nóng vội, qua mấy năm nữa chờ lúc các con đều đạt tới cảnh giới Phá Toái Hư Không, sư phụ cho các con về nhà xem. Lúc không tới thực lực đó, vẫn đừng nên đi thì tốt hơn, hiện giờ phương Đông thật loạn lắm!
Bộ Vân Yên khẽ dạ một tiếng, sau đó hỏi:
- Nói như vậy, phương Đông cũng có võ giả thực lực rất mạnh?
Mạc trưởng lão gật đầu, thở dài nói:
- Thần Miếu xuất hiện, thiên hạ loạn lạc, từ nay phân tranh tuyệt sẽ không ít!
Bộ Vân Yên ánh mắt mê ly, trong lòng âm thầm thề nhất định phải đẩy nhanh tốc độ tăng cấp, đến lúc đó gặp lại Tần Lập, nhất định phải làm bọn họ thất kinh!

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #433


Báo Lỗi Truyện
Chương 433/956