Chương 374: Cường thế đến cùng cực!


Lão tổ cảnh giới Phá Toái Hư Không bị giết đối với một gia tộc hay môn phái đều có tính đả kích trầm trọng, thậm chí có tính hủy diệt!
Hơn nữa, hắc y nữ tử đang đứng ở giữa không trung kia lại giống như một chiến thần! Cả người nàng tản mát ra một cỗ khí tức lạnh như băng, khiến cho người ta toàn thân lạnh giá, gần như hoàn toàn mất đi dũng khí!
Vương gia, Tiêu gia, Lâm gia và những gia tộc môn phái lớn bé trên Huyền Đảo, tất cả mọi người đều chìm vào yên tĩnh!
Tần Lập lúc này đứng đó, chậm rãi nói:
- Còn có ai muốn đứng ra chịu chết không?
Lời nói của Tần Lập khiến tất cả mọi người đều cảm thấy mặt nóng ran lên, cả người dường như bị người ta hung hăng cho ăn một cái bạt tai vậy!
Phía Tiêu gia, đứng ở giữa là một nam nhân tuổi còn trẻ. Hắn thật sự không chịu đựng được loại áp lực này, không kìm nổi phải hét lớn lên:
- Tần Lập, ngươi chẳng qua chỉ là ỷ vào một con đàn bà mà thôi! Hừ, ngươi thì có bổn sự gì chứ?
Lời nói của tên trẻ tuổi này còn chưa chấm dứt, hắn chỉ cảm thấy được đại não của mình truyền tới một trận đau đớn kịch liệt, giống như bị một cây thiết côn nóng cháy cắm thẳng vào trong óc, rồi không ngừng khuấy động trong đó!
- AAAAA!
Tên trẻ tuổi của Tiêu gia này phát ra một tiếng kêu cực kỳ thê lương thảm thiết rồi lập tức ngã xuống mặt đất, hai tay ôm đầu, cuộn hết người lại, kêu lên thảm thiết!
- Tần công tử hạ thủ lưu tình!
Lập tức, Đại công tử Tiêu gia Tiêu Trường Thiên hét lớn lên! Nhưng đáng tiếc là hắn đã muộn, tên trẻ tuổi kia sau khi kêu rên một lúc thì thân mình co giật kịch liệt, chỉ một lát sau đã khí tuyệt thân vong!
Những người vốn đang ngây ngốc đứng đó vào lúc này đều không kìm được phải hít sâu mọt ngụm lương khí. Bọn họ đều là những người trong giang hồ, không có mấy người mà chưa từng dính qua máu huyết, chưa từng giết người. Nhưng bọn họ lại chưa từng thấy qua thủ đoạn giết người như thế!
Chẳng lẽ đây là sát nhân vô hình trong truyền thuyết?
Nếu trước đó, ánh mắt bọn họ nhìn về phía hắc y nữ tử kia chứa đầy sự kính sợ và sợ hãi thì lúc này đây, người cho bọn họ có cảm giác như thế lại nhiều thêm một người, đó chính là Tần Lập!
- Còn có ai không muốn sống nữa không?
Tần Lập như trước đứng tại chỗ, thản nhiên nói.
Lúc này, có một trung niên lập tức ôm lấy thi thể của người trẻ tuổi này, nước mắt dàn dụa, nhìn Tần Lập gào lên:
- Tần Lập, ngươi là tên súc sinh! Ngươi sẽ không chết tử tế được đâu! Ngươi giết con ta, ta liều mạng với ngươi!
Tần Lập hờ hững nhìn người trung niên này, nói:
- Con ngươi là kẻ đáng chết!
- Ngươi dựa vào cái gì? Ngươi mới là kẻ đáng chết! Con ta còn chưa từng giết ai cả, cho tới hôm nay vẫn chưa làm điều ác gì! Nó vì sao mà đáng chết? Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì?
Người trung niên này dường như đã phát điên, nỗi đau mất con khiến hắn trở nên điên cuồng, thậm chí quên mất người trước mặt này có thủ đoạn cực kỳ lăng lệ, quyết đoán!
Tuy nhiên, lời nói của hắn cũng khơi dậy sự oán hận của rất nhiều người! Một lời không hợp liền đẩy người ta vào chỗ chết! Loại chuyện này chỉ có ma đầu mới làm được!
- Tần Lập là một ác ma!
Một nữ nhân trong đám người kia đột nhiên hô lên.
- Đúng, Tần Lập chính là một ma đầu, chỉ cần không thuận theo hắn thì hắn liền ra tay giết người!
- Mọi người phải tiêu diệt ác ma này, cùng tiến lên! Ta không tin hắn có thể ngăn cản được!
Có người cổ động.Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Tần Lập, ngươi dựa vào cái gì mà kiêu ngạo như thế? Ngươi là kẻ cuồng sát!
Trong đám người kia vang lên đầy những lời mắng nhiếc, công khai lên án Tần Lập! Xà Nữ lúc này đã hạ xuống bên người Tần Lập, bên trong cặp mắt như thu thủy kia trong phút chốc bắn ra hai đạo sát khí nồng đậm!
Những kẻ này còn chưa nhận đủ giáo huấn sao? Bọn chúng muốn chết?
Tần Lập cảm nhận được tâm tình của Xà Nữ, khẽ cười nói:
- Bọn họ đã muốn thế thì không trách được rồi!
Người trung niên Tiêu gia đang ôm thi thể kia thấy Tần Lập không trả lời thì càng đắc thắng, ngẩng đầu lên kiêu ngạo hướng về phía Tần Lập quát lớn:
- Tần Lập, ngươi dựa cái gì mà giết người? Dựa vào cái gì mà giết một người vô tội?
- Dựa vào cái gì?
Thanh âm của Tần Lập vô cùng nhỏ nhưng lại trấn áp hết thảy thanh âm tại nơi này. Những kẻ đang kêu gào lúc này cũng ngậm miệng hết lại, trên mặt co giật, ánh mắt tập trung về người trẻ tuổi đang đứng trước đại môn Tần phủ!
- Giết đám người rác rưởi như các ngươi cũng cần phải có lý do sao?
Trên mặt Tần Lập mang theo vẻ tươi cười nồng đậm, cặp mắt như bình tĩnh kia lại bốc lên hai luồng hỏa nhiệt, chậm rãi nói:
- Nếu các ngươi cần một lý do! Được, được! Ta cho các ngươi lý do!
Toàn bộ nơi này có chừng mấy ngàn người, lúc này cực kỳ yên lặng, thậm chí có thể nghe được tiếng tim mình đang đập! Ánh mắt mọi người đều dừng lại trên người Tần Lập!
- Các ngươi đáng chết!
Tần Lập cười lớn nói:
- Đây là lý do của lão tử, các ngươi thích chứ?
- Tần Lập, ngươi dám trêu đùa quần hùng thiên hạ sao? Ngươi không sợ trời phạt sao?
Tiêu gia Gia chủ Tiêu Vô Tình lạnh lùng nhìn Tần Lập, chậm rãi nói:
- Tần gia ngươi làm việc nghịch thiên, quần hùng Huyền Đảo ta cùng nhau tiến lân, ngươi chẳng lẽ không sợ Tần gia diệt vong sao?
- Ha ha ha ha!
Tần Lập không kìm nổi ngửa mặt lên trời cười lớn, nhìn vị Gia chủ Tiêu gia có thần tình đầy chính nghĩa này, cười khểnh nói:
- Ngươi là kẻ ngu à? Tần gia ta làm việc nghịch thiên? Ngươi ngu thật! Ngươi có dám chém gió với ta một chút không? Đám rác rưởi các ngươi xa xôi ngàn dặm cố tình tới Tần gia ta, các ngươi đầu tiên là phá hủy hết thảy chuyện làm ăn của ta trên Huyền Đảo, khiến cho Tần gia ta tổn thất thảm trọng, rất nhiều con cháu đều chết dưới độc thủ của các ngươi, sau đó lại tề tụ tại thành Phong Sa, ý đồ nhằm vào tài phú của Tần gia ta! Đám tổ tông các ngươi cũng không phải là đối thủ của Tần gia ta, khó khăn lắm mới có thể xuất hiện một đại nhân vật cảnh giới Phá Toái Hư Không cũng bị diệt sát. Các ngươi sợ! Các ngươi chột dạ, nhưng các ngươi không cam lòng, còn định lấy đại nghĩa áp chế chúng ta sao? Còn muốn đứng trên thế bại mà toàn thân trở ra sao? Trên đời này làm gì có chuyện nào tốt như thế?
Lời nói của Tần Lập khiến sắc mặt của tất cả những người đang vây quanh Tần phủ đều trở nên cực kỳ khó coi.
- Không phải các ngươi nói ta là ác ma sao? Là kẻ sát nhân điên cuồng sao? Là ma đầu thì sao? Tới mà giết ta này!
Nét cười trên mặt Tần Lập sớm đã biến mất, thay vào đó là khuôn mặt cực kỳ lạnh lùng, tràn ngập sát khí!
- Sao lại không có ai đi ra mà giết ta? Sao không có dám dũng cảm khiêng đại kỳ đồ ma? Đến đi, đám vương bát đản, bại hoại, súc sinh các ngươi đến mà giết ta! Các ngươi nếu không dám tới đây giết ta, nhưng ta lại muốn giết hết các ngươi! Ha ha ha ha! Ta là ma đầu cuồng sát!
Tần Lập nói xong, thân mình làm bộ tiến lên phía trước.
Đám người kia vốn đang vây quanh Tần phủ ở phía xa xa lập tức phát ra những tiếng hét hoảng sợ đến cực độ! Rất nhiều người lập tức quay đầu bỏ chạy, chỉ hận cha mẹ chỉ sinh cho mình có hai cái đùi ít ỏi! (Typer: làm người không muốn mà toàn muốn làm súc sinh!)
- Chạy sao? Nghe cho rõ đây, hạn cho các ngươi trong vòng một tháng phải đền bù cho Tần gia ta gấp trăm lần những tổn thất mà các ngươi tạo ra! Đích thân Môn chủ, Gia chủ của các ngươi phải đi tới nơi này, quỳ xuống xin Tần gia tha thứ! Nếu không, lão tử sẽ diệt sát toàn bộ nhà các ngươi!
Âm thanh của Tần Lập giống như tiếng sấm giữa trời! Những người chạy trốn có rất nhiều kẻ không kìm nổi cũng phải lảo đảo, thiếu chút nữa mặt đã cắm thẳng xuống đất!
Quá đáng!
Vô đạo!
Đây là chuyện tình mà con người có thể làm sao? Đây là chủ ý mà chỉ có ác ma mới có thể nghĩ ra được!
Tuy nhiên thế thì sao? Giờ khắc này thì làm gì có ai dám đối mặt với Tần Lập? Hiện này, bọn họ rốt cuộc mới phát hiện ra rằng, nguyên lai thực lực của Tần gia đã vô thanh vô tức vượt xa bọn họ!
Cho dù có được tài phú kinh người của Thôi gia cũng không thể trong thời gian ngắn phát sinh biến hóa kinh khủng như thế được. Chỉ có một nguyên nhân để giải thích, đó chính là Tần Lập quá mạnh mẽ!
Hắn thậm chí đã cường đại đến độ khiến cả ba đại gia tộc cùng tới cũng không thể hét lên được câu nào cả!
Chẳng lẽ nói ngay cả khi ba đại gia tộc Vương gia, Lâm gia, Tiêu gia cùng hợp nhau lại cũng không phải là đối thủ của Tần Lập?
Đương nhiên không phải là như thế! Cho dù có Xà Nữ bên cạnh Tần Lập thì Tần gia vẫn không thể là đối thủ của ba nhà kia. Vấn đề ở đây là lòng người ủng hộ hay không! Những người trong cùng một gia tộc kia đều có tính toán riêng chứ đừng nói tới ba gia tộc vốn không phải cùng một chiến tuyết! Huống hồ bọn họ cũng không dám mạo hiểm như thế, bởi vì bọn họ sẽ không thể chịu nổi tổn thất!
Không cần ba nhà này liên minh, chỉ cần một trong ba nhà đem toàn lực ra thì cũng có thể dễ dàng tiêu diệt được Tần gia! Nhưng vấn đề là không có người nào có thể cam đoan Tần Lập và hắc y nữ tử kia không chạy trốn!
Trước mắt không nói, nếu là hai người này trốn đi thì ba đại gia tộc này sẽ gặp phải sự trả thù khủng bố như thế nào! Lại nói trong chiến đấu, thực lực của hai người này cũng đủ để cho ba đại gia tộc bị tổn hại thảm trọng đến mức khó có thể chấp nhận được.
Nguyên tưởng rằng, Lâm gia có một võ giả cảnh giới Phá Toái Hư Không tọa trấn thì lần công kích Tần gia này, bọn họ sẽ thoải mái như đi du ngoạn mà thôi! Cũng không ai ngờ rằng, vương bài mà bọn họ dựa vào lại chỉ như gà chó trước mặt Tần gia mà thôi, bị người ta giải quyết quá mức dễ dàng!
Nghĩ muốn đứng ở thế thượng phong, dùng đại nghĩa để áp bách Tần gia thì lại bị sự sáng suốt, sự khiêu khích, châm chọc, hơn nữa là nhũng lời nói phân rõ trắng đen của Tần Lập phá hủy hoàn toàn!
Hiện tại, bọn họ còn có biện pháp nào nữa? Trong lòng mọi người đều nhanh chóng cảm thấy hối hận. Những người quyết định cho việc hôm nay hận không thể thu hồi lại cái miệng của mình! Tần gia vốn phát triển quá chậm chạp, nếu bọn họ dùng một chút thủ đoạn, muốn thôn tính Tần gia thì cũng không phải là việc gì khó.
Chỉ có thể trách bọn họ không thể kiên nhẫn! Chỉ có thể trách bọn họ vì cuộc chiến với Thôi gia gây ra tổn thất thảm trọng mà giận chó đánh mèo vu oan cho Tần gia! Chỉ có thể trách bọn họ quá mức tham lam đối với tài bảo của Thôi gia mà thôi!
Kết quả, một gia tộc buôn bán bình thường không tranh giành với người khác lại bị bọn họ mạnh mẽ bức thành một gia tộc tràn đầy huyết tinh, như lang sói, tràn đầy tính chất công kích!
Hơn nữa, gia tộc này lại đang giẫm đạp lên địa vị của bọn họ!
Chỉ tiếc, trên đời này không có "nếu", lại càng không có "giá như"!
Sự quật khởi của Tần gia đã không thể ngăn cản được nữa! Con bài chưa lật của Tần gia ở một trận chiến này cũng đã lộ ra! Như thế thì sao? Một gia tộc có được một võ giả thực lực cường đại đến biến thái, võ giả này có thể dễ dàng tiêu diệt cường giả cảnh giới Phá Toái Hư Không! Một gia tộc như thế thì sau này còn ai dám tới trêu chọc?
Rốt cuộc, Tiêu gia, Vương gia và Lâm gia dường như đạt thành một hiệp nghị vô hình, Gia chủ ba nhà đồng thanh nói.
Ba đại gia tộc này cuối cùng cũng giống như thủy triều mà rút lui!
- Đừng quên đám người các ngươi cũng giống như những gia tộc môn phái khác, các ngươi gây tổn thất cho Tần gia bao nhiêu thì bồi thường gấp trăm lần cho ta! Gia chủ các ngươi cũng phải tự thân mang tới, đứng tại quảng trường này quỳ xin lỗi Tần gia!
Tần Lập nhìn theo bóng dáng của ba đại gia tộc, thanh âm lạnh như băng vang lên:
- Ai không nghe thì hãy chờ phụ thân hắn tự mình tới bái phỏng đi!

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #374


Báo Lỗi Truyện
Chương 374/956