Chương 372: Ngươi không phải người


Thân hình Tần Lập không biết từ khi nào đã đến bên cạnh lão già mặc tử sam, dùng thanh âm chỉ có hai người nghe thấy, giọng điệu thản nhiên, tràn ngập trào phúng nói:
- Sách lược của Tần gia ta, chỉ giết tinh anh. Như vậy, lão nhân gia, ngài đã bị lợi dụng rồi! Tuy nhiên, muốn diệt Tần gia ta thì ngươi phải chết!
Trong cổ họng của lão già mặc tử sam không ngừng chảy ra máu tươi. Nhất thời, hai mắt trợn trừng như muốn nói cái gì đó. Thế nhưng còn không nói ra lời thì cổ họng đã phun ra đầy máu tươi, "Phịch" một tiếng ngã xuống dưới đất, thân hình co giật vài cái rồi tuyệt khí!
Ầm!
Tất cả mọi người Đồ gia giống như bị phát điên, lập tức xuất hiện một mảnh rối loạn, hơn hai mươi người điên cuồng lao tới. Còn có vài nười lập tức nhảy tới bên cạnh lão già mặc tử sam, kêu khóc, mắng mỏ, còn có người muốn xông tới liều mạng với Tần Lập nhưng bị mấy người bên cạnh hết sức kéo lại.
Đùa à? Tần Lập dùng bàn tay trần bẻ gãy bảo kiếm mà gia tộc bọn họ đặc biệt chú tạo, một chiêu cũng còn chưa dùng thì đã giết chết gia chủ của bọn họ, bọn họ xông lên thì khác gì đi tìm chết?
Lúc này, trong không khí đột nhiên vang lên thanh âm già nua:
- Tần gia, Tần Lập quả nhiên bá đạo, một lời không hợp liền giết đối phương ngay lập tức. Xem ra, cứ như thế này thì Huyền Đảo không thể tha cho Tần gia các ngươi rồi!
- Nói như rắm! Đồ giấu đầu lòi đuôi, có giỏi thì lăn ra đây, hoặc là thành thành thật thật ẩn nấp đi, ngươi không nói cũng không ai bảo ngươi là câm điếc!
Tần Lập lớn tiếng mắng, lập tức làm cho kẻ vừa phát ra tiếng nói không kìm được nổi giận lôi đình, đồng thời cũng làm cho không ít người lĩnh hội sự cường thế của Tần Lập. Xem ra, người trẻ tuổi này thực sự không sợ hãi tí nào a!
Không gian đột nhiên vặn vẹo, một thân ảnh màu xám từ trong hư không dần dần hiện ra.
Toàn bộ hiện trường vô cùng yên tĩnh!
Thậm chí ngay cả người Đồ gia vốn vô cùng hỗn loạn cũng lập tức dừng lại không kêu khóc, há to miệng, khó có thể tin tưởng một màn trước mặt này.
Người vây xem bốn phía lại kinh hãi không hiểu, có thể lấy phương thức này xuất hiện nếu không phải là cường giả cảnh giới Phá Toái Hư Không thì còn có thể là gì cơ chứ?
- Trời, người này là người gia tộc nào? Ta không nghĩ tới thực sự nhìn thấy cường giả cảnh giới Phá Toái Hư Không khi còn sống, ta không phải là đang nằm mơ chứ?
- Khảng định là một trong ba đại gia tộc, đã biết chắc chắn là bọn họ đã có sự chuẩn bị gì đó, không nghĩ tới lại có hậu thủ cường đại như vậy.
- Đúng vậy, Tần gia dường như cũng có một cường giả cảnh giới Phá Toái Hư Không, tuy nhiên lúc này...có lẽ bọn họ xong đời rồi.
- Đúng, Tần gia chỉ có một võ giả cảnh giới Phá Toái Hư Không mà thôi, người khác đều không đáng nói! Chỏ cần cuốn lấy người mạnh nhất Tần gia, vậy thì hôm nay chính là ngày Tần gia diệt vong!
- Ha ha ha. Ta xem tên súc sinh Tần Lập này còn có thể kiêu ngạo được nữa hay không!
Có người cười ngất nói:
- Người Tần gia, giết toàn bộ Thiên Tinh phái ta, hôm nay chính là gặp phải báo ứng!
- Ừhm! Hôm nay Tần gia chắc chắn sẽ bị diệt vong!
- Tiểu tử, ngươi chẳng những cuồng vọng vô cùng, hơn nữa lời nói của ngươi cũng đủ độc địa. Tuy nhiên, ta thật sự muốn nhìn một chút, tim của ngươi rốt cuộc là có màu gì? Làm sao có thể làm được chuyện giết chết toàn bộ gia tộc người khác mà vẫn giữ được vẻ mặt vô tội mà đứng ở chỗ này!
Lão già áo xám đột nhiên xuất hiện, khuôn mặt gầy khô, lại tràn ngập vẻ trào phúng nhìn Tần Lập.Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Ha ha. Ngươi đang nói cái gì, ta nghe không hiểu. Ta chỉ biết là, trước đó có rất nhiều người Tần gia ta đã chết thảm dưới tay những người này. Ta tự hỏi Tần gia chúng ta trước đó chưa hề đắc tội với bất cứ một môn phái, gia tộc nào. Thế mà một đoạn thời gian trước đó, sinh ý của gia tộc chúng ta gặp phải đả kích mang tính hủy diệt, người Tần gia chúng ta cũng vô cớ bị các ngươi giết chết. Cho nên, lão vương bát đản ngươi vừa nói cái gì, lão tử hoàn toàn không hiểu.
Làm càn!
Lão già áo xám tức giận quát:
- Nhiều gia tộc bị giết như vậy, ngươi dám nói không phải Tần gia các ngươi gây nên? Nhiều người vô tội như vậy, làm sao trêu chọc Tần gia ngươi? Chẳng lẽ ngươi không muốn trước mặt quần hùng Huyền Đảo giải thích một chút hay sao chứ?
- Giải thích cái rắm!
Tần Lập nhìn lão già áo xám, giống như nhìn một tên ngu ngốc.
- Ngươi có phải nghe không hiểu tiếng người hay không? Lão tử lại nói chuyện với một lũ súc sinh hay sao? Giải thích? Vậy ai cho ba trăm bảy mươi đệ tử đã chết của Tần gia chúng ta một lời giải thích? Muốn giải thích? Cũng được, lão vương bát đản ngươi không phải là đại nhân vật cảnh giới Phá Toái Hư Không hay sao chứ? Ngươi lại đây thử xem, nhìn xem có phải ngươi đã là thiên hạ vô địch hay không?
Lâm Hằng đang lẫn trong đám người nhìn Tần Lập với vẻ mặt phức tạp, trong lòng thầm xin lỗi, đối với chuyện Tần Lập nhục mạ tổ tông của mình mà cười khổ không thôi.
Hắn không nghĩ tới, mình nhắc nhở Tần Lập nhưng vẫn không hề có tác dụng gì hết, chỉ sợ đây cũng là nguyên nhân mà cao tầng Lâm gia cho phép hắn tiến vào Tần phủ khuyên nhủ Tần Lập. Bọn họ căn bản không sợ chính mình nói ra việc Lâm gia còn có một lão tổ tông cảnh giới Phá Toái Hư Không.
- Tiểu tử cuồng vọng! Xem ra, nếu không cho ngươi một bài học sâu sắc thì ngươi thực sự không biết trời cao đất rộng là gì!
Lão già áo xám nói xong, thân hình như lưu thủy hành vân, lưu loát sinh động nhẹ nhàng lướt về phía Tần Lập, tốc độ này nhanh đến khó tin.
Đúng lúc này, bên cạnh Tần Lập đột nhiên hiện lên một đạo bóng dáng màu đen, lấy tốc độ nhanh hơn nhiều lao thẳng vào lão già áo xám!
Ầm ầm!
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên.
Một cỗ khí thế kinh đào hải lãng hướng bốn phương tám hướng tràn ra, đám người xung quanh bị khí thế này lập tức bị oanh kích tới xiêu xiêu vẹo vẹo. Nhất là đám người Đồ gia, tất cả đều bị cỗ lãng khí này đẩy văng ra xa!
Một vết nứt sâu lập tức xuất hiện, phá nát phiến đá lớn màu xanh giữa quảng trường. Tiếp đó, vô số vết nứt từ trung tâm tràn ra, giống như mạng nhện hướng bốn phương tám hướng tản ra. Rất nhiều người đều không thể đứng thẳng được, sắc mặt vô cùng hoảng sợ nhanh chóng thối lui lại phía sau!
Trong tiếng nổ lớn, chỉ nghe thấy tiếng kêu đau đớn của lão già áo xám, thân thể lăng không thối lui về phía sau. Mà bóng người màu đen kia vẫn đứng tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng trào phúng nhìn lão già áo xám, không chút động đậy!
Sặc!
Đám người kinh hồn chưa tỉnh lạu, không kìm nổi phát ra tiếng kinh hô sợ hãi, bọn họ thực sự đã bị cảnh tượng vừa rồi dọa khiếp sợ. Trước đó, rất nhiều người đã biết được Tần gia có một nữ tử cảnh giới Phá Toái Hư Không, thực lực vô cùng mạnh mẽ, chỉ là bọn họ tuyệt đối không nghĩ tới, người đó lại cường đại như thế này!
Vừa rồi còn có rất nhiều người tính toán muốn thừa dịp này đồng loạt xông lên, đem Tần gia san thành bình địa, sau đó tận lực cướp đoạt càng nhiều bảo vật càng tốt.
Thế nhưng hiện tại, khi thế cục vẫn còn chưa hoàn toàn rõ ràng, không còn có kẻ nào có gan dám sinh ra loại ý niệm này trong đầu!
Bởi vì tất cả mọi người, trong nháy mắt này đều phát hiện ra một bí mật kinh người, đó chính là tảng đá lớn nứt nẻ trên quảng trường, chính là từ nơi nữ tử đang đứng kia, giống như là nan quạt hướng về phía bọn họ lan truyền ra.
Nói cách khác, tử chỗ hắc y nữ tử kia tới đại môn vạn năm Tần gia cùng với hai đầu sư tử đá uy phong lẫm liệt, đã trải qua mưa gió vạn năm, không hề có chút hư hao nào!
Rốt cuộc là có được thực lực mạnh mẽ như thế nào mới xuất hiện loại tình huống này?
Hai võ giả cảnh giới Phá Toái Hư Không tỷ đấu với nhau, không ngờ lại xuất hiện tình huống áp đảo như thế này, quả thực làm cho người ta khó có thể tin nổi.
Lão già áo xám cũng không hề bị thương nhưng mất thể diện trầm trọng. Bản thân trước mặt đông đảo quần hùng Huyền Đảo, lấy phương thức xuất hiện làm cho người khác phải kinh sợ, thế mà chỉ một chiêu bị người khác đánh văng ra ngoài. Hơn nữa khi bị đánh văng đi, lão vẫn còn kịp nhìn ra nữ tử này còn rất trẻ. Việc này quả thực làm cho lão không thể chấp nhận nổi.
Cắn răng một cái, lão già áo xám lại nhằm về phía hắc y nữ tử, cũng không nói một lời, khí thế toàn thân bùng phát dữ dội, không khí theo thân ảnh lão già áo xám chớp động, hoàn toàn vặn vẹo, nhìn qua vô cùng quỷ dị!
Ầm! Ầm! Ầm!
Liên tiếp vang lên những tiếng nổ, tất cả mọi người vây xem chung quanh đều không thể tránh khỏi, phải thối lui xa hơn.
Cuộc chiến đấu của võ giả cảnh giới Phá Toái Hư Không, nếu là hoàn toàn buông thả không chút cố kỵ quả thực chính là một hồi tai nạn. Quảng trường trước đại môn Tần gia vốn không tính là lớn, mà giờ khắc này đã vô cùng gồ ghề, cảnh tượng giống như ngày tận thế!
Mà đại môn Tần gia được thủ hộ phía sau hắc y nữ tử lại vẫn vững như trước, không hề có chút điểm ảnh hưởng nào.
Nhìn bộ dáng nhàn nhã của hắc y nữ tử, lão già áo xám càng đánh càng kinh hãi. Huyền Đảo tuy rằng rất lớn, cũng ẩn chứa rất nhiều bí mật. Thế nhưng võ giả nhân loại có thể đạt tới cảnh giới này, nguyên lực liên miên không dứt, như trong biển rộng mênh mông thì có mấy người có được năng lực như thế này?
Đột nhiên, trong đầu lão già linh quang chợt lóe, quát lớn:
- Ngươi không phải là người!
- Ngươi mới không phải là người! Lão già này, ngươi thực sự là già mà mất nết. Không nghĩ tới, tuổi ngươi đã gần đất xa trời như vậy, ngay cả một nữ tử trẻ tuổi cũng đùa giỡn!
Lời nói của Xà Xà càng làm cho lão già có cảm giác muốn hộc máu đương trường.
Mà ngay cả đám người đang thối lui kia nghe thấy những lời này cũng vì lão già áo xám mà cảm thấy mặt của mình nóng bừng bừng. Nói thế nào đi nữa thì lão nhân đạt tới cảnh giới như vậy, cho dù không đạt tới cảnh giới vô cầu vô dục thì ít nhất cũng không thể đùa giỡn một nữ tử trước mặt mọi người như thế chứ! Mặc dù nữ tử này có chút mạnh tới biến thái, nhưng tốt xấu gì cũng là một mỹ nữ trẻ tuổi nha!
- Ta nói là, ngươi thật sự không phải là nhân loại!
Lão già áo xám bế quan nhiều năm, tuy rằng không mất đi năng lực nói chuyện nhưng dù sao năng lực diễn đạt trong lời nói cũng không thể bằng được những năm lăn lộn trong giang hồ, thậm chí ngay cả người Lâm gia cũng không kìm nổi mà cúi đầu, không biết phải nói cái gì cho phải.
- Trời ạ! Vị lão tiền bối này, thực sự là đến giúp chúng ta sao?
Trong đám đông, có một nữ tử sắc mặt không tốt hỏi người bên cạnh.
- Không biết! Ta không biết hắn!
Người bên cạnh lập tức thanh minh.
- Thực sự là quá đáng, chiến thì chiến, lớn tuổi như vậy rồi, có thể làm lão tổ tông của người khác mà không ngờ nói ra những lời như vậy với một nữ nhân!
- Khụ khụ! Lão đang giúp chúng ta đó, chẳng lẽ ngươi lại hi vọng nữ nhân Tần gia kia thắng lợi hay sao?
Hi vọng cái rắm! Lão tử hi vọng người Tần gia chết sạch, thế nhưng ngươi xem tình hình như thế này, chúng ta tốt nhất rời đi thì hơn. Người Tần gia hẳn là còn không đến trả thù gia tộc chúng ta, chúng ta nhanh chóng chạy về, coi như mọi chuyện chưa hề phát sinh.
- Đúng vậy, gia tộc chúng ta còn chưa bị Tần gia trả thù. Tần gia điên rồi, bọn họ ai cũng dám giết. Hiện tại ta mới biết được, nguyên lai người ta đã nắm chắc trong tay.
Đám người chung quanh đang vây xem, theo từng tiếng nghị luận đã có rất nhiều người chậm rãi thối lui, chuẩn bị rời đi.
Xà Xà hung hăng đánh một chưởng về phía lão già áo xám, lạnh lùng nói:
- Lão già kia, ngươi hãy tự trọng một chút! Đừng tỏ vẻ gì cả! Ai không phải người, ngươi nói rõ ràng cho ta, nếu không hôm nay, bổn cô nương không để ngươi yên!
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Xà Xà giống như là đang phát điên, từng đạo năng lượng cường đại không ngừng oanh kích về phía lão già áo xám.

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #372


Báo Lỗi Truyện
Chương 372/956