Chương 332: Mưu kế của tiểu nhân vật


Lão già hít một hơi, nhẹ giọng nói:
- Hải Triều bang là kẻ mạnh nhất Hải Thành, thành chủ cũng phải xem sắc mặt Hải Triều bang mà làm việc. Cả Hải Thành có thể có người không biết thành chủ là ai, nhưng không ai không nghe nói qua Hải Triều bang. Nhắc tới Hải Triều bang thì trẻ nhỏ sẽ lập tức nín khóc!
- Khủng bố vậy ư?
Xà nữ cảm thấy khó tin, kinh hô một tiếng. Nàng thấy, cái gã Hải Triều bang gì đó căn bản là chẳng đáng nhắc tới. Ngoại trừ người trung niên có râu cá trê kia, cũng chính là bang chủ Hải Triều bang, nhìn qua còn là người có tài, còn những người khác đều không được nàng đặt vào mắt.
Nhưng trong ánh mắt lão già này không ngờ Hải Triều bang còn đáng sợ hơn cả dã thú hung mãnh. Xà nữ cảm thấy chuyện này rất khó tin!
- Chẳng lẽ quân đội Yến quốc mặc kệ?
Lãnh Dao nhẹ giọng hỏi.
- Quân đội?
Khuôn mặt lão già lộ ra biểu tình kỳ lạ, khinh thường nói:
- Quân đội Yến quốc trong mắt Hải Triều bang căn bản chẳng tính là gì! Ta nói với các ngươi, các ngươi nên chạy nhanh thôi! Đại nhân vật của Hải Triều bang đều như thần tiên ấy, bay tới bay lui. Chính mắt ta từng nhìn thấy. Vì đắc tội với họ mà mất mạng thì thật không đáng.
Tần Lập thầm than, đây là lần thứ hai lão ngư dân nhắc nhở họ rời đi, hiển nhiên Hải Triều bang trong mắt cư dân ở đây so với ác ma thì thập phần tương xứng.
Lại nói tiếp, bản thân Tần Lập cũng không dám nói hắn là người tốt, nhưng bang phái của hắn trước kia ít nhất cũng không đặt chủ ý lên người thường, lại càng không làm ra chuyện khiến người khác khinh thường.
Xem ra cấp dưới của Hải Triều bang này vì tài phú mà sớm quẳng lương tâm lên chín tầng mây rồi.
Lúc này, bỗng nhiên có vài người từ xa xa lén lút đi tới, lão già ngẩng đầu, thấy mấy người kia thì sắc mặt đại biến, bỗng nhiên chỉ vào Tần Lập lớn tiếng nói:
- Tiểu tử, ta cũng đã nói với ngươi, không thuyền, không thuyền! Ngươi còn không đi đi! Con thuyền vỡ này của ta đã không thể ra biển được nữa! Ngươi nhanh đi đi!
Tần Lập nao nao, quay đầu lại liền thấy mấy người đang đi tới, trong mắt hiện lên ý cười lạnh lùng.
- Uy, Trương lão đầu, nếu ngươi dám nói huyên thuyên lão tử liền giết chết ngươi! Nghe thấy chưa?
Trong mấy người kia, cầm đầu là một người cao lớn vạm vỡ, đầu bóng loáng, chỉ có một nhím tóc nhỏ trên đầu, thần tình dữ dợn, nhìn không giống người lương thiện.
Mọt người khác híp mắt, nhìn thoáng qua mấy người Tần Lập, ánh mắt dừng trên người Lãnh Dao và Xà nữ cả nửa ngày, sau đó mới nhỏ giọng nói với đại hán đầu trọc:
- Đại ca, mấy người này đúng là tới thuê thuyền. Cấp trên đã từng nói không muốn chọc vào bọn họ, lão bất tử Trương lão đầu này khảng định không dám nói lung tung, chúng ta đi thôi.
Tất cả những chuyện phát sinh trong tửu lâu cũng không được truyền ra ngoài. Trần Hải Triều vì bận tâm đến thể diện của mình sao có thể nói tỉ mỉ tình huống này cho đám tay chân, cho nên những người này cũng không có loại sợ hãi như thế với đám Tần Lập.
Mà đại hán đầu trọc này chỉ là võ giả Địa cấp, trong Hải Thành này cũng coi như nhân vật số một, bởi vậy cũng không để mấy người thanh niên này vào mắt.Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Cặp mắt mê đắm nhìn Lãnh Dao và Xà nữ, sau đó cười lạnh nói với Trương lão vẫn đang khẩn trương:
- Ta tận mắt thấy ngươi nói chuyện với bọn họ cả nửa ngày. Này lão già, ngươi thành thật nói đi, cuối cùng là nói gì với họ? Bằng không, con gái của ngươi, hừ, buổi tối nay ta sẽ...
một đạo hào quang chợt lóe lên trong không trung!
Thân mình Lãnh Dao như một tia chớp đi ra rồi quay lại ngay, khiến lão ngư dân trợn mắt há mồm nhìn trân trối. Một cái đầu trọc cực lớn của đại hán kia đã lăn lóc trên đất!
Đại khái là vì cái đầu rơi gần bến cảng, tiếp tục lăn đi, bùm một tiếng rơi xuống biển.
Lưu lại chỉ là một cái xác chết không đầu, từng chùm máu tươi bắn ra từ cổ!
Vài tên Hải Triều bang còn lại đầu tiên là sửng sốt, ngay lập tức cùng phát ra một tiếng thét đầy hoảng sợ. Tát Nha Tử liền chạy trở về, vừa chạy vừa hô:
- Giết người, giết người! Quản sự bị giết!
Tiếng hô truyền đi thật xa, nghe ra cực kì thảm thiết!
Lão ngư dân trắng bệch cả mặt, môi run rẩy lẩm bẩm:
- Xong rồi, xong rồi, xong hết rồi.
- Lão nhân, lão không cần sợ, có chúng ta ở đây, bọn họ không dám làm gì lão đâu!
Lãnh Dao thu hồi kiếm, vẻ mặt lạnh nhạt nói.
Trên khuôn mặt đầy phong sương, đã bị năm tháng gọt dũa và để lại bao dấu vết của lão ngư dân lệ rơi thành dòng:
- Bọn họ không dám làm gì các ngươi, thế nhưng nhất định sẽ không bỏ qua cho ta, càng không bỏ qua cho người nhà ta.
Biểu tình trên mặt Lãnh Dao cứng đờ lại, có chút vô tội nhìn Tần Lập, nhẹ giọng nói:
- Tần Lập, chẳng lẽ muội làm sai rồi sao?
Tần Lập không nhịn được thầm than. Năm đó mặc dù Lãnh Dao sống nhiều năm ở thành Hoàng Sa, nhưng vẫn sống giữa thế giới mạo hiểm, tính tình mười phần lạnh lùng, đối với nhân tình thế thái thật sự không hiểu nhiều.
Tần Lập cười nhẹ:
- Cách sống của mỗi người mỗi khác. Theo ý đệ, giết đại hán đầu trọc này là vì dân trừ hại, nhưng đối với lão nhân gia mà nói cũng là hậu hoạn vô cùng. Vậy thì, nếu đã làm, chúng ta sẽ làm sạch hoàn toàn Hải Triều bang này luôn! Mặc dù làm như vậy thì nhiều không kể xiết, nhưng là để đề phòng.
Lãnh Dao lè lưỡi, vẻ mặt đáng yêu, rồi lại buồn bực nói:
- Nhưng thành thị này lớn vậy, ai có thể nhất nhất tìm ra những người này đây?
Tần Lập cười nói:
- Không cần lo lắng, bọn họ sẽ tự tìm đến cửa thôi!
Quả nhiên, chưa đến một canh giờ đã có rất nhiều người sắc mặt bất thiện vọt tới, trong đó không ít người có dao động nguyên lực, không ngờ lại có thực lực Thiên cấp!
Khó trách quan binh Yến quốc lại chẳng có chút biện pháp nào với chúng. Người như vậy tại thế tục này nếu làm ác, vậy tbhi2 thật vô pháp vô thiên!
Tần Lập nghĩ ngợi, trong mắt đã hiện ra sát khí.
Lúc này lão già trên ngư thuyền bỗng nhiên kích động. Khuôn mặt đỏ bừng, tay chân nhanh nhẹn nhảy từ trên thuyền xuống, nhảy xuống biển, không để ý đến quần áo bị ướt, điên cuồng gào lên:
- Buông con ta ra.
Thì ra giữa đội ngũ kia có mấy người thập phần chật vật bị dây thừng trói chặt, bị lôi tới đây. Trong đó một cô gái thập phần thanh tú, trên mặt còn có ba vết tay đỏ tươi, tóc cũng hỗn loạn, hiển nhiên trong lúc phản kháng đã bị đánh.
Tên nam nhân kéo nàng đi còn chiếm tiện nghi trên người nàng, nữ tử tính tình cũng rất cứng cỏi chửi ầm lên:
- Lũ súc sinh các ngươi, dựa vào cái gì mà bắt chúng ta? Còn có thiên lí hay không, có còn vương pháp nữa không? Các ngươi không được chết tử tế đâu...
- Tỉ, nói ít vài câu đi, hảo hán không chịu thiệt trước mắt.
Một thiếu niên mười ba mười bốn tuổi nhỏ giọng khuyên nhủ.
- Ngươi câm miệng! Cho dù chết ta cũng không khuất phục đám ác ma này.
Cô gái trợn mắt, dùng sức giãy dụa.
- Hắc hắc! Cô nàng này tính tình đúng là táo bạo, ngươi yên tâm, các huynh đệ ta sẽ không động vào ngươi, chỉ giết ngươi thôi, sau đó chôn ngươi cùng với Vương quản sự!
- Ai, không ngờ Vương quản sự lại bị giết, cô nàng tươi ngon mọng nước như vậy, tùy tiện giết đi chẳng phải quá đáng tiếc? Không bằng tiện nghi cho huynh đệ chúng ta, để chúng ta sảng khoái một phen!
- Ngươi không muốn sống a? Bang chủ và phó bang chủ vừa mới đi khỏi đó! Nhưng mấy người thanh niên này, sao ta cảm thấy họ có điểm tà môn.
- Sợ cái gì? Bạch lão ngũ, ta thấy ngươi sống càng lâu càng nhát đấy. Ngươi cúi đầu xuống coi, bên dưới ngươi còn có cái gì không? Chúng ta nhiều người như vậy, sợ gì mấy thằng nhóc con?
Cô gái phía sau và thiếu niên thấy lão ngư dân chạy tới, đều chảy nước mắt, hô lớn:
- Cha!
Lão ngư dân quát:
- Buông con ta ra! Chuyện này không liên quan đến chúng nó!
Lúc này, bên Hải Triều bang có chừng một trăm người vây quanh lão ngư dân và mấy người Tần Lập ở bến cảng, từ trong đó có một trung niên đi ra, đôi mắt bắn ra tinh quang, lạnh lùng nhìn chằm chằm đám người Tần Lập, sau đó quay mặt về phía lão ngư dân, như cười như không nói:
- Lão bất tử, ngươi thật to gan! Đại gia ta đã hạ lệnh, tất cả thuyền đều phải rời bến, ngươi lại dám kháng lệnh không tuân, lại còn cấu kết với kẻ thù của đại gia ta. Chậc chậc, sao trước đây ta không nhìn ra lão lại cốt khí như vậy nhỉ?
Lão ngư dân "phịch" một tiếng quỳ xuống đất, bi thương nói:
- Lão phu oan uổng a, thuyền lão phu hỏng rồi, căn bản là không thể ra biển, lúc ấy cũng là tiếp đón Vương quản sự, mấy người thanh niên này hỏi có thuyền không, lão phu nói không có nhưng họ không tin, vì thế mới trì hoãn một hồi. Có trời làm chứng, lời của lão phu đều là nói thật mà.
- Được rồi! Lão bất tử, không ai muốn nghe những lời vô nghĩa của ngươi đâu. Hôm nay các ngươi giết người của Hải Triều bang ta, ai cũng đừng mong còn sống rời đi!
Người trung niên nhớ tới lời đồn đãi trong tửu lâu, trong lòng cảm thấy khẩn trương, lại có chút chờ đợi. Hắn thầm nghĩ, nếu mình có thể loại bỏ những người thanh niên này, báo thù rửa hận cho bang chủ thì lần này nhất định mình sẽ được thăng lên chức phó bang chủ!
Dương Hoa kia có tài có đức gì chứ? Chẳng phải ý vào bậc cha chú là cao tầng của Hải Triều bang mới trở thành phó bang chủ sao? Hắn có thể, ta cũng có thể!
- Bay đâu, tiến lên hắn chết họ cho ta!
Theo mệnh lệnh của người trung niên, trên dưới một trăm người đều lôi ra một cây cường nỏ, nhắm ngay vào đám Tần Lập. Trên mặt nhiều người còn đang cười nhe răng. Còn có một số thì cảm thấy nếu giết chết hai nữ nhân kia thì có chút đáng tiếc. Cực phẩm như thế nếu có thể hưởng dụng một phen, tư vị này nhất định là rất mỹ diệu đây!
Ngoài một trăm người kia, còn hơn một ngàn người đang nhanh chóng chạy tới!
Trên tay những người này không ngờ đều là trọng nỗ trong quân đội!
Đây mới là chỗ dựa lớn nhất của trung niên mặt trắng!
Bản thân hắn chính là một cường giả Phá Thiên đỉnh phong, nhưng hắn cũng tự thấy, nếu hắn đối mặt với những cây nỏ này, vạn tiễn cùng phát, chắc chắn hắn sẽ bị bắn thành con nhím!
Cho dù có mạnh hơn hắn cũng không cách nào ngăn cản!
Lại càng không cần nói đến tên của những trọng nỗ này, tất cả đều tẩm kịch độc!
Ngươi có bản lĩnh kinh thiên thì sao, tới địa bàn của ta, là rồng thì ngươi đáp xuống cho ta, là hổ cũng nằm xuống đây!

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #332


Báo Lỗi Truyện
Chương 332/956