Chương 298: Lại tới đỉnh Huyền Vũ!


- Lão tổ, con đến đây muốn mang đi vài người!
Tần Lập xuất hiện trước mặt Tần Lĩnh Sơn, câu đầu tiên đã khiến Tần Lĩnh Sơn khó hiểu, suy nghĩ.
- Mang người đi? Tần Lập, hiện nay tuy Tần gia gia chủ là tiểu tử Tần Tỏa kia, nhưng cháu muốn một người nào còn là vấn đề sao?
Hai mắt Tần Lĩnh Sơn hồ nghi nhìn Tần Lập, nhưng không thể thấy chút dị thường nào trên mặt huyền tôn.
- Ha ha, con chuẩn bị đưa Tần Tuyết, mẫu thân con và vài tiểu cô nương thuộc bàng chi có thiên phú cực tốt trong Tần gia ta đi.
Tối qua sau khi Tần Lập và Thượng Quan Thi Vũ quyết định, liền quyết định lợi dụng bảo vật trong Hoàng Kim Cung tạo nên một nhóm người. Nhưng hiện giờ còn chưa phải lúc công khai tin tức về Hoàng Kim Cung, cho nên khi chọn người tất nhiên phải thật cẩn thận.
Vốn Tần Lập nghĩ tới Lãnh Dao, Bộ Vân Yên, Triệu Thiên Thiên và Tiểu Hồ Ly, nhưng sau khi gặp Lãnh Sao, Lãnh Dao lại từ chối lựa chọn bế quan tu luyện. Nàng muốn tận mắt chứng kiến ngày Thôi gia bị diệt, ít nhất cũng muốn tự tay mình đâm chết một tên địch nhân, sau đó mới có thể chân chính bế quan tu luyện.
Đối với những chuyện xảy ra gần đây, Lãnh Dao cũng biết khá rõ, biết nếu mình muốn đuổi kịp bước chân Tần Lập thì phải khắc khổ tu luyện. Bạo Nguyên Đan và Tinh Nguyên Đan nàng đã luyện được, nhưng cũng không dám dùng tùy tiện, dù sao nếu không có được Cố Bản Đan để ổn định kinh mạch mà dám tùy tiện dùng Bạo Nguyên Đan, kết cục chắc chắn là nổ tan xác mà chết.
Nhưng nàng thật sự muốn nhìn thấy Thôi gia diệt vong. Cừu hận này giống như một tâm ma cực lớn, nếu không thể báo thù, vậy dù nàng có tu luyện tới cảnh giới Chí Tôn thì cũng sẽ lưu lại một tai họa ngầm rất lớn.
Bởi vậy, Tần Lập cũng không cưỡng cầu, huống chi, hiện giờ Lãnh Dao thông qua tu luyện khắc khổ, lại có các loại đan dược phụ trợ cũng đã đột phá đến Thiên cấp bậc chín, tiến vào cảnh giới Phá Thiên cũng chỉ trong tầm tay.
Hơn nữa khi Lãnh Dao đối diện với Thượng Quan Thi Vũ, nhiều ít cũng có chướng ngại trong lòng. Mặc dù trên đời này cũng không bài xích nam nhân nhiều thê thiếp, nhưng nàng cũng là một nữ tử tâm cao khí ngạo, cũng cảm thấy được trước mặt Thi Vũ có cảm giác bị thấp hơn một cái bậc.
Nhưng Lãnh Dao lại đề cử cho Tần Lập một số tiểu cô nương không được chú ý của Tần gia. Thông qua việc nàng thí nghiệm đan dược, phát hiện những tiểu cô nương này có thiên phú cực kỳ tốt, không tính là kinh thế hãi tục, nhưng nếu khổ tâm bồi dưỡng thì chỉ trên dưới một trăm năm ít nhất cũng có được thực lực cảnh giới Hợp Thiên!
Tần gia thực ra không rõ ràng những chuyện này, nhưng nếu lấy tài lực và vật lực của Tần gia thì cũng chỉ có thể bồi dưỡng được đệ tử dòng chính mà thôi, đối với những người thuộc bàng chi tất nhiên không có khả năng chu đáo được.
Cho dù là Tần Lập, nếu không có thân phận là con cháu dòng chính Tần gia thì cũng không thể được Tần gia coi trọng như thế!
Mà ngay khi Tần Lập muốn thành lập một thế lực cho chính mình, hắn lập tức sinh ra một ý nghĩ. Vừa lúc sợ một mình Thi Vũ quá cô đơn, vậy để cho những người này cùng bế quant u luyện với nàng, đúng là một chủ ý tốt! Mà Tần Lập muốn cho Tần Hàn Nguyệt và Tần Tuyết cùng đi, như vậy hoàn toàn giải quyết được tâm tư này.
Nguyên nhân rất đơn giản, từ sau khi tầm mắt đã mở rộng, vươn xa khỏi Thôi gia trên Huyền Đảo, tuy rằng trong Thôi gia xuất hiện một kẻ có con ngươi màu tím, nhưng Tần Lập cũng không quá mức để ý. Bí mật về con ngươi màu tím này chỉ sợ cả Huyền Đảo cũng chỉ có một mình mình biết, cho nên, một thời gian rất dài sau này Tần Lập cũng không suy nghĩ tới nó.
Hiện giờ điều Tần Lập muốn, chính là để ý tới người thân của mình, có thể sống lâu hơn chút. Dù sao thì người còn sống, ai cũng không muốn chết sớm.
Sở dĩ không mang theo Tần Văn Hiên, vì lúc này cũng không thể cho nhiều người tiến vào Hoàng Kim Cung như vậy. Ba linh thú phi hành kia căn bản không mang được nhiều người như vậy, đây là thứ nhất. Thứ hai là bản thân Tần Lập cũng không dám khẳng định, tu luyện ở Hoàng Kim Cung nhất định nhanh hơn so với Tần gia.
Chỉ cần xác định Hoàng Kim Cung không có vấn đề, đến lúc đó tùy thời đều có thể đưa người qua bên đó, nhưng tất cả đều phải tiến hành cực độ bí mật!
Nhất là sau khi gặp người có con ngươi màu tím, Tần Lập lại càng cẩn thận. Dù phòng ngự của Hoàng Kim Cung có mạnh mẽ, nhưng người đó nếu truyền tin tức vào tay những kẻ bên Cực Tây thì ai dám cam đoan sẽ không xuất hiện võ giả mạnh hơn?
Tất nhiên là Tần Lĩnh Sơn đáp ứng, thậm chí lão còn không hỏi cụ thể nguyên nhân của Tần Lập, đây chính là trí tuệ của một lão già đã sống vài trăm năm.
Bốn cường giả sâu không lường được, mạnh đến thái quá hiện giờ còn ở lại Tần gia. Hiển nhiên trên người huyền tôn của lão còn có rất nhiều bí mật, thế nhưng bất luận là thế nào, một lòng Tần Lập đều hướng về Tần gia, thế này là đủ rồi! Về phần những chuyện khác, mặc kệ hắn là được rồi!
Sau khi chuyện này đã định, Tần Lập lại đến tìm Tần Hàn Nguyệt và Tần Tuyết, không nghĩ tới là Tần Hàn Nguyệt không muốn rời đi, lại còn quật cường nhìn đứa con, chỉ nói một câu:
- Mẫu thân với phụ thân con, giống như Thi Vũ đối với con, mà hiện giờ mẫu thân đã sắp đột phá đến cảnh giới Phá Thiên rồi. Người sống trên đời, không vì lâu dài, mà ở chỗ sống phải có ý nghĩa! Mười ba năm trước kia mẹ con ta sống nương tựa vào nhau, con, chính là toàn bộ ý nghĩa của mẫu thân. Nhưng hiện giờ, lại có thêm phụ thân con nữa! Mẫu thân không muốn rời đi!
Tần Lập bất đắc dĩ, đành phải gật đầu đáp ứng. Dù sao, hắn muốn mẫu thân tu luyện đến cảnh giới cao cũng là vì để người vui vẻ mà không phải để người thương tâm. Tần Tuyết thì hưng phấn đáp ứng, ba tiểu cô nương bàng chi đột nhiên nghe nói đến chuyện này, quả thực đều có cảm giác bị hạnh phúc dọa ngất.
Hiện giờ trong Tần gia, ai không biết thiếu gia Tần Lập? Có ai không tôn thờ thiếu gia như thần? Giờ được thiếu gia tự thân chỉ điểm quả thực là kích động đến không biết nói gì cho tốt.
Còn một chuyện khác, dòng chính Tần gia tuy không biết Tần Lập muốn làm gì, nhưng sau khi nghe nói có ba tiểu cô nương được lựa chọn, lập tức đưa tới mười mấy cô gái dòng chính, ăn mặc trang điểm xinh đẹp, khiến Tần Lập vò đầu bứt tai không thôi, chỉ có thể lặng lẽ để lại.
Ban đêm ngày hôm đó, Kim Điêu mang theo Thượng Quan Thi Vũ và Tần Lập, Linh Ưng và Mặc Ưng mang theo Tần Tuyết và ba tiểu cô nương mới có tám chín tuổi lặng lẽ tời khỏi Tần gia, bay lên trời, hướng tới Huyền Vũ Phong mà đi! Tần gia đã có xà nữ Tiểu Tuyết tọa trấn.
Tần Lập oán thầm không thôi đối với xà nữ áo đen kia, vì sao không gọi là Tiểu Hắc? Gọi là hắc gì đó cũng được! Rõ ràng là một con rắn lớn màu đen, lại cố tình gọi là Tiểu Tuyết, thật không biết làm sao mà Hô Diên Bác lại nghĩ tới, bởi vì cái tên này là lão đặt. Xem ra, thái cổ đại năng này...cũng rất có vẻ thuần khiết.
Tần Lập nghĩ thầm. Linh Ưng và Mặc Ưng phóng ra cương khí hộ thể, bảo vệ bốn nữ tử Tần Tuyết, bằng không thì ở dòng khí lưu ở độ cao vạn thước này họ không thể chịu được.
Toàn bộ Tần gia không có người nào biết họ được mang đi đâu, nhưng rất nhiều người đều thấy rõ, ba tiểu cô nương kia xem như phát đạt rồi, phụ mẫu họ cũng có được địa vị cực cao trong Tần gia!
Tán gẫu một chút, ba linh thú cảnh giới Chí Tôn phi hành tốc độ cực nhanh, gần một buổi tối, ngàn dặm đường, đã tới!
Đây là còn phải thêm người trên lưng nữa, nếu không tốc độ của chúng còn nhanh hơn. Điều này khiến Tần Lập không khỏi cảm khái: Ba con linh thú phi hành này quả thực là phi cơ hoàn hảo nhất!
Nhìn thấy Hoàng Kim Cung, không cần nói cũng biết là mọi người rung động không thôi. Giờ phút này Thượng Quan Thi Vũ cuối cùng cũng đã tin lời của Tần Lập, nàng, đúng là nữ chủ nhân của Hoàng Kim Cung.
Tần Lập dẫn mọi người vào trong hậu viện Hoàng Kim Cung, lấy ra một ít đan dược, vũ khí và chiến kỹ phân cho ba tiểu cô nương và Tần Tuyết, nói cho Thượng Quan Thi Vũ một ít hạng mục công việc cần chú ý. Sau đó Tần Lập liền chuẩn bị cùng đám Kim Điêu rời đi.
Lúc này còn cách đại hôn của Trầm Nhạc không đến một tháng, hơn nữa hành động của Thôi gia lần này khẳng định là cả Huyền Đảo không thể an nhàn được nữa, còn có nhiều chuyện nữa đang đợi phía trước.
Lưu luyến chia tay với Thượng Quan Thi Vũ, dù sao thì sau khi dùng Càn Khôn Đan khẳng định là nàng sẽ bế tử quan liền ba năm để tiêu hóa dược lực của đan dược. Nói cách khác, ba năm này Thượng Quan Thi Vũ như lâm vào ngủ say, dù Tần Lập có đến thì hai người cũng không thể trao đổi gì.
Tần Tuyết lại cam đoan với Tần Lập, nhất định chiếu cố thật tốt cho Thượng Quan Thi Vũ và mấy tiểu cô nương, lúc này Tần Lập mới yên tâm rời khỏi Hoàng Kim Cung. Vừa mới đi ra lại thấy sắc mặt Kim Điêu có chút cổ quái, Tần Lập thuận miệng hỏi:
- Sao vậy?
Ánh mắt Kim Điêu hướng về phương xa, nhẹ giọng:
- Ba con vượn đang đến.Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Tần Lập ngẩn ra, lập tức nghĩ đến ba con bạch vượn mạnh mẽ kia, thầm nghĩ nếu ba người họ có thể đi theo mình thì thật tốt biết bao, nhất là lão vượn kia, không ngờ lại đạt tới cảnh giới Phá Toái Hư Không! Đó mới là cao thủ chân chính đó! Cho dù Thôi gia có nhiều cường giả hơn nữa thì cũng không sợ!
Tuy nhiên Tần Lập cũng biết, ba con bạch vượn này thực cao ngạo, cũng chỉ có Bạch Trung Hỏa là còn có điểm hiền lành, còn Bạch Trung Tuyết kia chính là một tiểu cô nương kiêu ngạo, Bạch Trung Sơn là một lão cáo già xảo quyệt mà mắt còn cao hơn đỉnh đầu...
Vừa nghĩ vậy thì ba con bạch vượn đã như tia chớp bay tới. Lão vượn đầu lĩnh Bạch Trung Sơn vẫn bộ dáng trước kia, trong mắt còn mang theo vài phần tức giận, thấy Tần Lập liền lạnh lùng nói:
- Tiểu tử, ngươi có ý gì?
Tần Lập ngẩn ra, hắn nghe ra trong lời nói của Bạch Trung Sơn ý tứ chất vấn hỏi tội, không kìm được nhíu mày:
- Cái gì là ta có ý tứ gì?
- Hừ, ngươi dựa vào cái gì mà đưa những người đó vào Hoàng Kim Cung? Hoàng Kim Cung là nơi là loại người đó có thể tiến vào sao?
Bạch Trung Sơn chưa nói chuyện, Bạch Trung Tuyết đã nổi giận đùng đùng nói.
Kim Điêu và Mặc Ưng, Linh Ưng thần sắc xấu hổ, lui về sau mấy bước. Thực lực của họ vẫn thua xa ba đầu bạch vượn này. Cho dù là xà nữ cũng không bằng lão vượn Bạch Trung Sơn. Giữa các linh thú luôn luôn có quy củ này, kẻ yếu không có quyền nói.
Tần Lập cũng không hề nổi giận, vì hắn biết cảm tình của những linh thú này đối với Hoàng Kim Cung, nhưng trong lòng nhiều ít cũng có chút phản cảm. Mặc kệ nói thế nào thì Hoàng Kim Cung hiện giờ cũng là của mình! Mà biểu hiện của họ rõ ràng là chạy đến nhà người ta, rỗi hơi quản chuyện người khác.
Mặc dù Tần Lập cũng rất muốn có sự trợ giúp của ba con bạch vượn này, nhưng nếu đối phương vẫn cao ngạo như vậy, Tần Lập cũng chẳng rảnh mà dán mặt nóng của mình vào cái mông lạnh của người ta!

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #298


Báo Lỗi Truyện
Chương 298/956