Chương 267: Giải vây


- Đương!
Trên bầu trời lập tức truyền tới một âm thanh, loại âm thanh của kim loại chạm nhau cực lớn này truyền ra nghe cực kỳ khó chịu.
Lại nhìn đại hán đen thui kia, ánh mắt như dại ra đứng ở đó, nhìn chằm chằm vào nửa thanh thiết kiếm còn lại đến ngẩn người.
Thanh kiếm này dùng tinh thiết để đúc ra, lại cho thêm tinh kim cùng bí ngân và một số tài liệu đặc thù, hơn nữa đã có lịch sử đến mấy trăm năm rồi!
Nó từng được một số nhân vật cũng theo lộ tuyến cương mãnh sử dụng. Khi rơi vào tay Nộ Hùng Thôi Cương thì ít nhất đã qua tay mười mấy chủ. Hắn không nghĩ rằng hôm nay chỉ dưới một chiêu mà thanh kiếm này đã bị người ta chặt đứt!
Nộ Hùng Thôi Cương đã đạt tới cảnh giới Dung Thiên, căn bản không nghĩ tới vũ khí của mình lại bị người ta chặt đứt. Vừa rồi nếu hắn không nhanh trốn chạy thì sợ rằng thân mình hắn cũng có thể bị một kiếm kia chém thành hai đoạn!
Cỗ khiếm khí lẫm nhiên kia tràn ngập sát ý lập tức khiến Nộ Hùng Thôi Cương toát cả mồ hôi lạnh! Thậm chí quên cả phẫn nộ, gió mát thổi qua khiến lưng áo hắn ướt đẫm, sau lưng truyền tới một cảm giác lạnh lẽo! Khi Thôi Cương hồi phục tinh thần thì đôi mắt cũng đỏ lên! Vũ khí chính là thể diện của một võ giả, thậm chí thân thiết giống như bạn đời!
Nhìn thấy vũ khí của mình bị hủy chẳng khác nào bị người ta cho mình ăn một cái tát mạnh mẽ. Từ trong cổ họng Thôi Cương phát ra một trận gào rít. Hắn ném nửa thanh kiếm còn lại xuống đất, gào một tiếng tựa như lôi hống!
Khí thế cường đại của cảnh giới Dung Thiên phút chốc bộc phát ra! Một số người thực lực hơi kém ở xung quanh lập tức sắc mặt đại biến, hướng về bốn phía thối lui! Thôi Cương vung cánh tay, hung hăng đánh ra một quyền về phía mặt Tần Lập!
Tần Lập thấy thế cũng cười lạnh lẽo, Ẩm Huyết Kiếm chuyển sang tay trái, vung nắm đấm nhỏ bé kém xa so với Thôi Cương, không hề sợ hãi nghênh đón quyền của đối phương!
Không ít người vây quanh xem náo nhiệt lập tức phát ra một trận kinh hô. Không ít người lắc đầu thương xót, thầm nghĩ thiếu niên Tần Lập này đích xác rất cường đại nhưng đầu óc cũng không sáng sủa, lấy sở đoản của mình địch lại sở trường của người khác, có phải đầu óc bị phát bệnh không?
Hắn dùng nắm đấm thì ngươi dùng thần binh lợi khí có phải là xong rồi không? Ngươi nhìn lại thân thể của mình đi, làm sao có thể là đối thủ của Thôi Cương? Ý niệm này vừa nảy sinh trong đầu mọi người thì chợt nghe thấy một tiếng nổ lớn truyền ra từ giữa không trung.
Thân thể như kim cương rất to lớn của Thôi Cương lại mạnh mẽ bị đánh văng về phía sau, đồng thời một loạt âm thanh răng rắc của xương cốt vỡ vụn cũng truyền ra! Gần như mọi người đều trợn mắt há mồm nhìn một màn này!
Chỉ thấy Tần Lập chẳng những không bị Thôi Cương đánh tan nát mà thân mình thậm chí còn chưa di động! Còn Thôi Cương cao lớn, vạm vỡ giống như hắc thiết tháp kia lại phát ra một tiếng kêu cực kỳ thê thảm!
Lại nhìn về phía cánh tay phải còn tráng kiện hơn bắp đùi của người thường kia lại như là một sợi bún buông thỏng từ bả vai xuống, khuôn mặt tối đen kia giờ đã trở thành một mảnh trắng bệch!
Những giọt mồ hôi lạnh to như hạt đậu từ sau ót của Thôi Cương tuôn ra như nước chảy xuống.
Ầm!
Tất cả mọi người sợ ngây cả người. Khi phục hồi tinh thần thì đều không kìm được phải phát ra một tiếng kinh hô khó tin.
Tại sao lại có thể như thế? Ngay cả Thôi gia Đại tiểu thư cũng ngây ngốc đứng tại chỗ. Hết thảy những điều này chỉ phát sinh trong nháy mắt. Dù kiến thức rộng rãi như nàng ta mà cũng bị một màn trước mắt làm cho kinh ngạc đến ngây người.
Lại nhìn thấy người trẻ tuổi gầy yếu với khuôn mặt anh tuấn kia lẳng lẳng đứng đó, trên khóe miêng như hiện lên một vẻ mỉa mai như có như không.
Hình tượng của Tần Lập trong lòng mọi người cũng trở nên cao lớn hơn rất nhiều. Nhất là con cháu Tần gia cũng không kìm lòng được phát ra một trận hoan hô rung trời!
Giải đấu Chí Tôn lần này thật náo nhiệt! Chưa đợi đến khi Hoàng Kim Cung xuất hiện mà không ngờ lại phát sinh loại chuyện này. Xem ra cho dù rất nhiều năm sau, giải đấu Chí Tôn lần này cũng sẽ được nhiều người nhắc tới. Mà những người may mắn thấy được một màn này, trên khuôn mặt đều không kìm được phải lộ ra biểu tình hưng phấn! Thôi gia trong lòng mọi người đều gần như là một con quái vật khổng lồ!
Nếu hình dung thực lực của Thôi gia một cách trực quan thì nếu đem Thôi gia so sánh với một con lão hổ, thì các gia tộc khác nhiều nhất chỉ là một hầu tử mà thôi! Đây không phải là vũ nhục mà là một sự thật!
Cho dù hầu tử có liên hợp với những cường giả của sâm lâm như hắc hùng, sư tử, báo tử nhưng bản thân hầu tử nếu không có sự thay đổi gì thì vẫn chỉ là hầu tử mà thôi, chưa có tư cách đối thoại trực tiếp với lão hổ!
Chuyện này không phải một hai người là có thể thay đổi được. Đây là do Thôi gia tích lũy từ thời thượng cổ, trải qua hơn ngàn vạn năm!
Mà hiện tại, ở nơi này có một con tiểu hầu tử không ngờ dám vô cùng kiêu ngạo, lại hung hăng liên tục bạt tai lão hổ Thôi gia này một cái. Hơn nữa, mỗi lần đều có thể toàn thân trở ra, còn nghiêng đầu cười hì hì, nghêng ngang mà đi.Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Những người vây quanh xem náo nhiệt nội tâm cũng cực kỳ kinh hãi, dùng câu "không biết sống chết" để hình dung Tần Lập bởi vì cho dù là hầu tử, tên Tần Lập này cũng chính là Vương giả trong đám hầu tử! Tôn nghiêm của hắn cũng không thể bị ai xâm phạm!
Bên kia, người của Thôi gia lúc này đã bắt đầu trở nên xao động, ánh mắt nhìn về phía Tần Lập chứa đầy vẻ thù hận! Đều là người trẻ tuổi nên đều có được một bầu nhiệt huyết không sợ chết! Mắt thấy chỉ trong khoảnh khắc mà hai chính dòng đệ tử thân phận vô cùng tôn quý của gia tộc mình bị thương, nhất là còn có một đệ tử dòng thứ bị người ta đương trường giết chết. Nếu không phải lo lắng có đại nhân vật còn chưa lên tiếng thì bọn họ sớm đã xông lên, đồng loạt đem tên Tần Lập, không, toàn bộ Tần gia băm thây vạn đoạn!
Tần Lĩnh Sơn cũng không từ trên xe ngựa bước xuống nhưng trong lòng tràn ngập lo lắng! Đến hôm nay, Tần gia vẫn chưa có được một cường giả Chí Tôn nào, mà bên đoàn xe của Thôi gia kia, chỉ trời mới biết là có ẩn chứa lão yêu quái cảnh giới Chí Tôn nào hay không? Thật sự nếu hắn không giữ thể diện, trực tiếp ra tay với Tần Lập, chỉ sợ...Tần Lĩnh Sơn có chút không dám suy nghĩ tiếp!
Lúc này ở rất xa bỗng nhiên truyền đến một tiếng hô hoán rất nhiệt tình:
- Ai nha, kia là Tần Lập huynh đệ phải không? Ngươi thật là không biết suy nghĩ, uổng phí một phen tâm tư của ca ca, đã chủ ý chạy tới thành Phong Sa tìm ngươi mà không ngờ ngươi lại xuất phát từ trước. Thật là! Lúc này cuối cùng ta cũng đã đuổi kịp ngươi, ha ha!
Con đường đi về phía đỉnh Huyền Vũ rất rộng lớn nhưng lúc này lúc này đã đông cứng người. Gần như tất cả mọi người đều đã chạy tới xem náo nhiệt cho nên thời điểm thanh âm vang lên vẫn là đang ở bên ngoài đám người. Những khi những người vây quanh thấy rõ người tới thì không ít người lập tức nhừng ra một cái thông đạo.
Còn có một số người không nhận thức ra thì cau mày, trong lòng thầm nghĩ dựa vào cái gì mà muốn lão tử nhường đường cho ngươi. Bị người bên cạnh kéo ra, thanh âm cảnh cáo nói:
- Ngươi không muốn sống à? Ngươi có biết người tới là ai không?
- Hừ, có thể là ai? Hỏa Sơn phái ta còn phải sợ ai!
- Không sợ bà nội ngươi! Người đến chính là Trầm Nhạc - con trai độc nhất của Môn chủ Thiên Cơ Môn! Có gan thì đến trước mặt hắn mà nói một câu như thế đi?
- Hả? Thiên...Thiên Cơ Môn?
Người nọ sợ tới mức nghẹn họng nhìn trân trân, không dám gắng gượng nói thêm câu nào mạnh miệng nữa!
- Là Thiếu chủ Trầm Nhạc của Thiên Cơ Môn...Có trò vui để xem!
Giữa đám người kia có kẻ vui sướng khi người ta gặp họa nói.
- Hắc hắc, cũng không chắc! Trước kia nghe nói Thiếu chủ Thiên Cơ Môn Trầm Nhạc với Tần gia Tần Lập có giao hảo, còn tưởng rằng là có kẻ nói mò. Thân phận địa vị giữa hai người kém nhau nhiều lắm! Hôm nay gặp mặt mới biết điều này quả là sự thật!
- Hừ, tin tức của các ngươi đã quá lạc hậu. Các ngươi chưa biết gì sao? Có thấy nữ tử tuyệt sắc đứng cùng một chỗ với Tần gia kia không? Lúc trước Thiếu chủ Thiên Cơ Môn cùng với Tứ công tử Lâm gia, còn có Tàng Kiếm Sơn Trang Thập tứ công tử, còn có kẻ vì vị Tần Lập một cước đá bay kia, Thôi gia Thất công tử cùng tranh đoạt một nữ đệ tử của Tứ Quý Cốc. Đó chính là nữ tử đứng kia! Mà người kia lại theo Tần Lập. Sau đó Lâm gia Tứ công tử và Thiếu chủ Thiên Cơ Môn không ngờ chủ động kết giao bằng hữu với Tần Lập. Còn vị Thập tứ công tử của Tàng Kiếm Sơn Trang nghe nói bị Tần Lập vũ nhục một phen, lại hoàn toàn hối ngộ! Giải đấu Chí Tôn lần này nghe nói cũng không tới tham gia, ở lại gia tộc bế quan khổ luyện!
- Thật không đó? sao ngươi biết nhiều thế?
Có người hoài nghi hỏi.
- Xem thường người khác à? Tin tức này đã sớm truyền đi trong mấy thế lực lớn kia, thời điểm huynh đệ ta nghe nói cũng đã không tính là sự tình gì mới mẻ!
- Trời ạ, không nghĩ tới Tần gia ở thành Phong Sa lại xuất hiện một nhân vật kinh tài tuyệt diễm như thế! Tần gia từ nay về sau nhất định sẽ quật khởi!
- Cái này cũng không biết được. Bọn họ đắc tội với Thôi gia cũng là quá sâu!
- Sợ cái gì? Ngươi chẳng lẽ còn không nhìn ra mục đích hiện thân lúc này của Thiếu chủ Thiên Cơ Môn đó sao? Tự nhiên là nhằm trợ uy cho Tần Lập! Thôi gia muốn động đến Tần Lập cũng phải cân nhắc kỹ một phen!
- Đúng vậy! Không chừng lát nữa Lâm gia công tử cũng sẽ xuất hiện đó!
Những người vây quanh tranh nhau nói cho ầm ĩ cả lên! Cái gì cũng nói! Võ giả bậc cao cũng có kiểu này, mà so với giang hồ của thế tục giới cũng không khác gì nhau cả! Rất nhiều tin tức cũng là vì như thế này mà truyền lưu ra ngoài!
Tần Lập gặp Trầm Nhạc cũng rất cao hứng! So sánh với nhau thì Trầm Nhạc còn thông minh hơn cả Lâm Hằng, càng cởi mở hơn! Lúc trước ở Tứ Quý Cốc, hắn chính là người đầu tiên gặp sự bất hảo liền bứt ra được!
- Trầm huynh!
Tần Lập hướng về phía Trầm Nhạc cười tự nhiên, trong mắt thoáng hiện lên một chút cảm kiêu!
Trầm Nhạc cười ha hả đi tới, giống như hoàn toàn không thấy đám võ giả Thôi gia kia vậy! Hắn ôm bả vai Tần Lập hắc hắc cười nói:
- Tần huynh đệ, sau giải đấu Chí Tôn, huynh đệ ta sẽ tổ chức đại hôn! Sẽ không phát thiếp mời cho ngươi đâu, đến lúc đó nhất định phải mang theo đệ muội đến ủng hộ đó! Đúng rồi, lễ vật cũng không thể thiếu được! Nghe nói Tần gia ngươi lại nghiên cứu chế tạo ra rất nhiều loại đan dược mới, vậy mỗi loại cũng phải tặng mấy trăm viên! Hắc hắc!
Đôi mắt Tần Lập trở nên trắng dã, trong lòng thầm nhủ ông nội nhà ngươi, thật đúng là công phu sư tử ngoạm (đòi hỏi quá cao). Tuy nhiên, Tần Lập cũng hiểu được một phen hành động này của Trầm Nhạc rõ ràng là nói cho người của Thôi gia biết rằng Tần gia có quan hệ với Thiên Cơ Môn!
Ngay tại khi sắc mặt của Thôi gia Đại tiểu thư đã hết sức khó coi, từ xa lại truyền tới một thanh âm véo von:
- Ta nói Trầm Nhạc ngươi chạy nhanh như thế để làm gì? Sớm gặp Tần huynh đệ nhanh hơn ta một chút thì sao nào? Ngươi cũng rất quá đáng, để lát nữa tới đỉnh Huyền Vũ thì ngươi liệu mà tự phạt! Nghe nói Thiên Cơ Môn có rất nhiều Hầu nhi tửu đã ngoài ba trăm năm tuổi...

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #267


Báo Lỗi Truyện
Chương 267/956