Chương 263: Tính toán cho riêng mình


Tần Lập khẽ cười nói:
- Nương! Người nghĩ đi đâu vậy! Tần gia đối đãi với con không tệ, sao con có thể tùy tiện thoát ly Tần gia chứ? Con chỉ là muốn thành lập một thế lực thuộc riêng mình thôi! Nương cũng biết ở trên Huyền Đảo này, nếu không có một thế lực hoàn toàn thuộc về mình, làm rất nhiều chuyện luôn bị vướn tay vướn chân.
Tần Hàn Nguyệt ngẫm nghĩ, đích thật là cũng có chuyện như vậy. Bản thân nàng xuất thân đại gia tộc, nên cũng không xa lạ với chuyện các con cháu dòng chính trong gia tộc thành lập thế lực thuộc về mình. Một cái gia tộc cường đại hay không, cũng liên quan tới những chuyện tách rời này. Chỉ có điều ở trong lòng người mẹ, con của mình luôn là một đứa trẻ, Tần Hàn Nguyệt cũng như thế!
Tần Hàn Nguyệt nhìn Thượng Quan Thi Vũ lẳng lặng ngồi bên cạnh con mình, nàng không khỏi có chút hoảng hốt: Thời gian trôi qua chỉ trong nháy mắt, đứa con mình đã sắp thành gia lập nghiệp. Thời gian, thật đúng là như nước chảy nha!
- Nương?
Tần Lập thấy Tần Hàn Nguyệt có hơi thừ người ra, thuận miệng kêu một tiếng.
- À! Được...được! Nương không có ý kiến, Đứa con bảo bối của ta có tiền đồ, nương rất vui mừng!
Tần Hàn Nguyệt nói xong, đôi mắt ửng đỏ, cười cười cố che giấu.
Bên kia Tần Văn Hiên nhìn thấy bộ dáng Tần Hàn Nguyệt, trong lòng càng cảm thấy áy náy. Nếu không có chuyện thiếu sót của mình năm đó, mẫu tử hai người họ, đâu có chịu nhiều đau khổ như vậy? Đợi đến lúc mình gặp lại họ, muốn làm gì đó để bồi đắp, thì Tần Lập cũng đã giống như một vầng thái dương chói sáng tỏa hào quang ra vạn trượng; với một khí thế không thể ngăn cản, bay lên bầu trời cao!
Tần Lập khẽ cười một tiếng, sau đó nhìn Thượng Quan Thi Vũ nói:
- Muội còn nhớ trước đây ta đã nói qua, môn phái tàn ác bị ta tiêu diệt không?
- Cực Nhạc Thiên Cung?
Thượng Quan Thi Vũ nói giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng, giống như hạt châu rơi vào chén ngọc, giòn tan êm tai, đôi mắt xinh đẹp nhìn Tần Lập chằm chằm.
- Đúng! Chính là địa phương đó! Ta dự định đợi cho giải thi đấu Chí Tôn chấm dứt, sau đó liền mang theo các người đi tới địa phương đó! Ở đó linh khí so với Huyền Đảo hơi kém một chút, nhưng chúng ta có đan dược có thể bổ túc! Đúng không Lãnh Dao?
Tần Lập nói xong, nhìn về phía Lãnh Dao vẫn im lặng ngồi ở chỗ kia.
Lãnh Dao gật gật đầu, không nói gì.
- Các người có ý kiến gì không?
Tần Lập đưa mắt quét nhìn trên mặt mọi người một vòng.
Những người này đương nhiên sẽ không có ý kiến gì, đều gật đầu rối rít.
- Tốt lắm! Vậy chuyện này cứ quyết định như vậy đi! Việc này xem như ta cũng không tách khỏi gia tộc, chuyện của Tần gia về sau cũng vẫn là chuyện của ta.
Tần Lập nói lời này là đặc biệt giải thích với Tần Văn Hiên. Mặc dù Tần Lập không muốn thừa nhận, nhưng dù sao ông ta cũng là phụ thân sinh ra thân thể mình, là nam nhân yêu quý nhất của mẫu thân Tần Hàn Nguyệt.
Tần Văn Hiên gật gật đầu, nói:
- Con muốn làm cái gì, ta...gia tộc đều sẽ ủng hộ!
Ông ta vốn định nói ta đều ủng hộ, nhưng cảm thấy nói không nên lời. Nếu Tần Lập hỏi ngược lại một câu:
- Thời điểm ta cùng mẹ ta chịu khổ chịu nhục, ông ở đâu?
Tần Văn Hiên chỉ sợ lập tức sẽ nghẹn lời, cho nên liền đổi thành gia tộc.
Tần Lập cũng nghe ra ý tứ của Tần Văn Hiên, ảm đạm cười:
- Chuyện này, không cần nói trước với các lão gia họ. Dù sao, cũng phải chờ tới sau giải thi đấu Chí Tôn mới thực hiện.
- Này Tần Lập! Tần Tỏa bảo ta phụ trách một quốc gia thế tục của Tần gia, chuyện này...ta sợ...
Bộ Vân Yên ngưng mắt nhìn Tần Lập, muốn nói tiếp lại thôi.Nguồn: http://truyenyy.com
- Sợ cái gì? Sợ quản không được à? Ha ha! Ta còn không biết, Tần gia chúng ta từ Vương gia thu được đến năm quốc gia, năm nước đó ở đâu nữa!
Tần Lập cười hỏi.
Tần Hàn Nguyệt cười khổ lắc lắc đầu, thầm nghĩ đứa con của mình thật đúng là mơ hồ, chuyện lớn như vậy, đều là đợi người ta hỏi tới hắn mới nhớ. Đã qua lâu như vậy, nếu không có Bộ Vân Yên nói lên hắn cũng chưa hỏi qua.
- Năm nước đó đều ở phía đông Đại Sở quốc, phân biệt là Yến quốc, Bạch Long quốc, Triệu quốc, Thản Tang quốc cùng Ni La quốc.
Tần Tuyết ở một bên, nhẹ giọng nói:
- Diện tích quốc thổ so với Thanh Long quốc không sai biệt lắm. Trong đó lãnh thổ Yến quốc giáp giới với Đại Sở quốc, còn lại bốn nước kia thì phân tán ra.
Tần Lập gật gật đầu, sau đó nhìn Bộ Vân Yên hỏi:
- Phái tỷ đi quản lý chuyện gì ở quốc gia nào vậy?
- Là Ni La quốc.
Bộ Vân Yên nhẹ giọng nói:
- Quốc gia kia, mỗi mười năm một lần phải nộp lên tài vật cho chúng ta, nhiệm vụ thật ra không nặng, nhưng mấu chốt chuyện này...
Tần Lập nghe xong liền biết rõ. Chuyện này, hẳn là Tần Tỏa dành cho mình một mối nhân tình, ai nấy đều biết đây là một chức quan béo bở. Thầm nghĩ tên Tần Tỏa kia còn rất có quyết đoán, vì thế gật gật đầu cười nói:
- Vậy tỷ cứ nhận lời làm là được rồi. Nếu tỷ không đi, Tần Tỏa cũng không an tâm. Tuy nhiên, đừng quên chuyện tu luyện, thể chất Tiên Thiên không nói làm gì, nhưng Hậu Thiên thì cần phải cố gắng nhiều.
- Ta đã biết.
Bộ Vân Yên hơi cúi thấp đầu, không muốn để người ta thấy vẻ đỏ ửng trên mặt của nàng. Kỳ thật nàng rất muốn luôn luôn đi theo bên cạnh Tần Lập, tuy nhiên Thượng Quan Thi Vũ với một thân khí chất thanh bạch, cùng thái độ ôn hòa nhã nhặn đó, làm cho Bộ Vân Yên thậm chí có chút không đành lòng đi phá hư tình cảm giữa nàng và Tần Lập.
Thật ra tận đáy lòng nàng không nguyện ý rút lui, tin rằng, Lãnh Dao cùng Triệu Thiên Thiên, cũng sẽ không nguyện ý lui, nhưng không thể không thừa nhận, Tần Lập cùng Thượng Quan Thi Vũ thật đúng là một đôi uyên ương trời sinh! Xứng đôi như thế, thật khiến người ta hâm mộ! Cho nên, cùng với người ta trường kỳ cùng một chỗ xấu hổ như vậy, còn không bằng tách ra, như vậy có lẽ ngược lại sẽ có cơ hội!
Tâm trí của Bộ Vân Yên cho tới bây giờ sẽ không chịu thua bởi bất kỳ người nào. Có một số việc nếu cứ cưỡng cầu hiệu quả sau này cũng chưa chắc sẽ tốt.
- Tốt lắm, ta vừa lúc cũng định đi xem phong tình của Ni La quốc bên kia, nghe nói quốc gia đó rất đẹp, rất giàu có, ta sẽ không chờ giải thi đấu Chí Tôn, ta nghĩ giờ sẽ lên đường ngay.
Khi Bộ Vân Yên nói ra, trong lòng nàng hơi nhói đau, tuy nhiên nói ra xong, nàng cảm thấy trong lòng mình, ngược lại thoải mái hơn rất nhiều. Thì ra rất nhiều sự tình không phải không thể bỏ xuống được, mà là bám víu vào quá chặt, mới có phiền não!
- Ta cũng cùng đi, ta có thể trợ giúp chiếu cố Bộ tỷ.
Tiểu công chúa Triệu Thiên Thiên hôm nay tuyệt đẹp, hai mắt linh động chớp chớp, trên mặt mang theo ý cười mơ hồ, nhẹ giọng nói.
- Chuyện...các người tu luyện thì sao?
Tần Lập có hơi chần chừ hỏi.
- Yên tâm đi! Hiện tại đan dược trên người chúng ta thực quá nhiều đi!
Triệu Thiên Thiên cười tủm tỉm nhìn Tần Lập nói tiếp:
- Khẳng định sẽ không chậm trễ tu luyện! Phương diện an toàn, huynh cũng không cần lo lắng.
Bộ Vân Yên rốt cục thì càng thành thục một ít, biết Tần Lập trong lòng băn khoăn, trực tiếp nói ra:
- Tần Tỏa có phái đi hai mươi mấy võ giả Thiên cấp cùng năm sáu võ giả cảnh giới Phá Thiên của gia tộc bảo hộ chúng ta. Ni La quốc bên kia cũng đã biết chuyện này. Hơn nữa lần này đi ra ngoài, không phải chỉ có một nhóm này, mà đội ngũ giống như vậy, tổng cộng có năm đội đó. Chính là đi đến các quốc gia thuộc về Tần gia để quan sát thử xem, cung cấp một vài trợ giúp, thuận tiện làm quen đường đi nước bước. Cho nên, phương diện an toàn công tử không cần lo lắng.
Lúc này, Tiểu Hồ Ly Lệnh Hồ Phi Nguyệt vẫn không nói gì, bỗng nhiên lên tiếng nói:
- Ta cùng đi với các ngươi, nha!
- Ồ?
Tần Lập kinh ngạc ồ một tiếng. Đột nhiên nhớ tới giải thi đấu Chí Tôn, chỉ có thể là nhân loại tham gia, linh thú căn bản là không vào được! Nhiều năm trước, cũng từng có linh thú thực lực mạnh mẽ muốn tham gia giải thi đấu Chí Tôn, nhưng căn bản là ngay cả hình chiếu Hoàng Kim Cung chiếu ra nơi sân dự bị còn không thể nào đi vào được.
Chuyện này, hiển nhiên Lệnh Hồ Phi Nguyệt cũng đã biết, cho nên, mới thấy nàng ở lại chỗ này cũng không có ý nghĩa gì, nhân dịp này đi tới giới thế tục du ngoạn, cũng là một ý tưởng không tệ.
- Oa! Có Phi Nguyệt tỷ tỷ cùng đi quả thực quá tốt rồi!
Tuy rằng trừ Tần Lập, không ai biết được thực lực cụ thể của Tiểu Hồ Ly, nhưng mọi người đều biết, Lệnh Hồ Phi Nguyệt cũng là một cao thủ sâu không lường được!
Cứ như vậy, Tần Lập cũng tăng thêm mấy phần tin tưởng cho Bộ Vân Yên họ đi giới thế tục, hắn nhìn Lệnh Hồ Phi Nguyệt cười nói:
- Vậy thì phiền ngươi lo lắng nhiều rồi!
Trong tai Tần Lập, bỗng nhiên truyền đến tiếng truyền âm của Lệnh Hồ Phi Nghuyệt:
- Đừng quên năm đó chính là Bộ tỷ tỷ trước tiên đề nghị cứu ta đó!
Tần Lập xấu hổ, thầm nghĩ con thú nhỏ này vẫn còn thù dai. Năm đó cũng đúng thật là Bộ Vân Yên đề nghị cứu nàng. Tần Lập nghĩ tới đây, ánh mắt không có hảo ý liếc nhìn Tiểu Hồ Ly một cái, thầm nói:
- Toàn bộ trên người ngươi trên dưới, năm đó chính là bị ta sờ qua một lần.
Lệnh Hồ Phi Nguyệt trừng mắt nhìn Tần Lập vẻ oán trách, trên mặt không tự giác dâng lên hai vầng đỏ ửng, may mà tất cả mọi người đang bận rộn thảo luận chuyện Bộ Vân Yên đi vào giới thế tục cần làm, không ai chú ý tới nàng, tuy nhiên nàng vẫn lén lút trừng mắt nhìn Tần Lập vài lần, để hả mối hận trong lòng.
Lãnh Dao tự nhiên là phải lưu lại luyện chế đan dược. Hơn nữa, trong lòng Lãnh Dao còn chứa một mối tâm sự thật lớn. Mấy ngày nay, nàng trầm mặc ít nói, thậm chí ngay cả tâm sự cũng không muốn nói ra, không vì cái gì khác, đơn giản là sau khi nàng tiến vào Huyền Đảo, trước tiên đã tra ra được tin tức của cừu gia.
Mà khi nhận được tin tức, lại làm cho nàng phi thường chán nản: Thôi gia là một thế lực siêu cấp, đừng nói một cái Tần gia, cho dù mười Tần Gia hợp lại, cũng khó có thể lay động con quái vật lớn như Thôi gia này!
Tuy rằng hiện tại Tần gia cùng Thôi gia có một số va chạm, nhưng chắc chắn sẽ không phát triển đến mức không chết không ngừng. Bởi vì cho dù Tần gia có nhiều minh hữu, cũng căn bản không thể chịu đựng nổi sức ép của Thôi gia như ngọn núi thật lớn này đè xuống!
Cho nên, từ khi Lãnh Dao đi vào Huyền Đảo, tâm tình liền thật không tốt, có đôi khi cũng muốn dứt khoát buông bỏ mối cừu hận, quên nó đi bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới. Thế nhưng mỗi lúc như thế, trong tai nàng dường như lại nghe những tiếng thét cực kỳ bi thảm ngày hôm đó, đồng thời trước mắt nàng cũng sẽ hiện ra từng gương mặt của người thân trong gia tộc...Nàng...không cam lòng mà!
Mọi người lại bàn bạc một hồi, sau đó đều tán đi, Thượng Quan Thi Vũ nhẹ giọng nói bên tai Tần Lập:
- Phu quân! Muội cảm thấy Lãnh Dao hình như có tâm sự? Có phải nàng có tin tức cừu gia rồi phải không?
Tần Lập khẽ gật gật đầu, nhẹ giọng nói:
- Cừu gia của Lãnh Dao tám chín phần mười chính là Thôi gia! Chắc nàng dò hỏi được chi tiết về Thôi gia, biết gia tộc đó rốt cục lại quá đáng sợ như thế, nên cảm thấy chán nản xuống tinh thần đấy thôi.
- Như vậy...Huynh đi khuyên nhủ nàng đi! Muội thấy ý của huynh dường như cũng chưa xong chuyện với Thôi gia. Nếu như vậy, về sau có cơ hội, giúp nàng báo thù là được.
Thượng Quan Thi Vũ nói nhẹ nhàng, không nghe ra một tí ti ghen tức gì.
Tần Lập không kìm nổi vươn tay, nhẹ nhàng nựng gương mặt bóng loáng tinh tế trơn bóng như ngọc của Thượng Quan Thi Vũ. Hai gò má Thượng Quan Thi Vũ ửng đỏ, nhẹ giọng nói:
- Coi chừng người ta thấy bây giờ!

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #263


Báo Lỗi Truyện
Chương 263/956