Chương 23: Nhờ cậy


Không đợi Tần Lập trả lời, cô gái trước mặt đã tự tay lấy khăn che mặt xuống. Một khuôn mặt tuyệt mỹ tinh xảo vô cùng hiện ra trước mắt Tần Lập. Màu da lam nhàn nhạt chẳng những không có ảnh hưởng đến vẻ đẹp của Thượng Quan Thi Vũ mà ngược lại trong mắt Tần Lập tăng thêm vài phần xinh đẹp yêu dị.
Cái gì gọi là xinh đẹp tuyệt thế? Chính là đây! Trong lòng Tần Lập nổi lên sóng gió động trời. So với cô gái trước mắt này, mỹ nữ kiếp trước mình từng gặp, cái gì nữ thần gợi cảm, quả thực là bình thường như mây bay. Không đáng giá nhắc tới!
Ánh mắt động lòng người của Thượng Quan Thi Vũ nhìn vào đôi con ngươi trong veo của Tần Lập, trong lòng cũng khẩn trương vô cùng. Đây là lần đầu tiên nàng lộ mặt trước mặt một người ngoài từ nhỏ đến giờ, trong lòng lo lắng không thôi giống như chờ đợi thẩm phán phán quyết vậy. Lúc này ngay cả chính cô ta cũng không biết vì sao mình lại phải khẩn trương.
Tần Lập chưa bao giờ phủ nhận mình thích nữ nhân xinh đẹp, cho dù là nhìn cũng không phải là đẹp mắt sao? Nếu trước khi nhìn khuôn mặt Thượng Quan Thi Vũ, Tần Lập còn ôm một thái độ vô vị với cuộc hôn nhân này. Như vậy hiện tại Tần Lập thật sự muốn nói cho cô gái tinh xảo tới cực điểm mà vẻ mặt lại thấp thỏm lo âu trước mắt này: Đừng thương tâm. Ta bằng lòng lấy em!
Là nam nhân phải có gan đối diện với chủ định của mình!
Lời khách sáo trái lương tâm ai cũng nói được, nhưng nam nhân có gan tùy lúc tùy nơi đều dám nói thẳng ra ý định bản thân thì lại có mấy người?
- Cô thật xinh đẹp!
Tần Lập không chút tiếc rẻ lời nói ca ngợi. Trên thực tế, hắn cảm thấy được diễn tả sự xinh đẹp của cô gái trước mắt này bằng lời nói đối với nàng thậm chí là một loại khinh nhờn. Tuy nhiên hắn vẫn không chút do dự nói thêm một câu:
- Thật sự!
Khóe miệng Thượng Quan Thi Vũ hơi hơi co giật, đôi con mắt xinh đẹp trong nháy mắt tràn ngập một tầng hơi nước. "Xoát" một cái, nàng che mặt trở lại, theo bản năng nhìn vào mắt Tần Lập lại thấy trong mắt Tần Lập chợt lóe một chút tiếc nuối rồi biến mất. Thượng Quan Thi Vũ tim không khỏi đập mạnh, "Hắn thật sự không sợ? Thật sự đang ca ngợi ta?
Trong nháy mắt này, Thượng Quan Thi Vũ cũng nghĩ không rõ trong lòng người thiếu niên trước mắt có ánh mắt trong veo như nước này rốt cuộc nghĩ gì.
- Không ngờ không làm ngươi sợ, chứng tỏ lá gan của ngươi rất lớn!
Miễn cưỡng ép giọng điệu của mình lạnh nhạt đi một chút, Thượng Quan Thi Vũ sửa sang lại nỗi lòng có chút hỗn loạn của mình, nói tiếp:
- Kỳ thật chuyện của ngươi, ta đều đã biết. Yên tâm, ta đồng ý đính hôn với ngươi nhưng ngươi không nên nghĩ quá nhiều. Ta chỉ muốn giúp ngươi mà thôi, đính hôn không có ý nghĩa phải gả cho ngươi. Ngươi hiểu chứ?
Tần Lập cười khổ gật đầu tỏ vẻ đã rõ.
Con mắt sáng như sao của Thượng Quan Thi Vũ dường như toát ra vẻ mỉm cười, nhẹ giọng nói:
- Vậy ta về đây! Ngươi giữ gìn sức khỏe!
- Chờ chút...
Tần Lập theo bản năng kêu một tiếng, nhìn mắt Thượng Quan Thi Vũ có chút kinh ngạc đang nhìn mình. Tần Lập mặt hơi đỏ, ngượng ngùng nói:
- Ta muốn ra ngoài một thời gian, có thể nhờ cô...giúp ta để ý mẫu thân của ta một chút hay không?
Thượng Quan Thi Vũ lập tức trầm mặc. Hôm nay là lần đầu tiên nàng bước chân ra khỏi phủ Thượng Quan gia từ khi chào đời tới giờ. Mà thiếu niên xa lạ lần đầu tiên gặp mặt không ngờ lại đưa ra một thỉnh cầu như vậy.
- Từ chối hắn sao?...Thượng Quan Thi Vũ do dự. Nàng cảm thấy có chút không nói nên lời. Chẳng lẽ trực tiếp nói cho Tần Lập:
- Thành Hoàng Sa này trừ gia gia ta, ngươi là người thứ nhất ca ngợi ta! Những người khác...đều coi ta là yêu nghiệt!
- Kỳ thật...ta không có ý gì khác, chỉ muốn nói cho cô. Ra ngoài nhiều một chút sẽ làm tâm tình của cô tốt hơn. Nghe nói trước đây một năm cô cũng không nói bao nhiêu, nhưng hôm nay lại nói rất nhiều. Cô không biết là trong loại môi trường này sẽ làm tâm tình của mình thực sự dễ chịu sao?
Tần Lập vẻ mặt chân thành nhìn Thượng Quan Thi Vũ, mỉm cười nói:
- Về phần giúp ta để ý mẫu thân của ta chỉ là một chút ý nghĩ riêng của ta mà thôi. Có chiêu bài Thượng Quan gia, bất kỳ người nào muốn làm gì cũng phải suy nghĩ đến hậu quả.
- Ồ?
Thượng Quan Thi Vũ thừa nhận nàng bị Tần Lập thuyết phục, không tìm được bất kỳ lý do gì để phản bác. Trong mắt nàng sáng lên một tia giảo hoạt, đột nhiên hỏi:
- Nếu ngươi không ngại sử dụng chiêu bài Thượng Quan gia này, vì sao lại từ chối ý tốt của gia gia ta? Ngươi biết ta nói đến cái gì!
Tần Lập cười ha hả. Hắn tuy không rõ ràng lắm làm sao Thượng Quan Thi Vũ biết mình không lấy công pháp trên xe ngựa nhưng vẫn nói thẳng:
- Ta được cô chính miệng đồng ý, ít nhất từ hiện tại bắt đầu trên danh nghĩa là vị hôn phu của cô. Như vậy mượn tên tuổi nhà vị hôn thê đi bảo vệ mẫu thân của mình ta cảm thấy không mất mặt. Mà lý do ta không lấy công pháp cao cấp này, ta tin tưởng cô hiểu được ý của ta!
Thượng Quan Thi Vũ nghiêm túc nhìn chăm chú thiếu niên trước mắt một lúc, theo bản năng quên đi chuyện quần áo của hắn có hơi dơ bẩn. Trong đầu nàng chỉ có một ý nghĩ:
- Hắn không giống với những người khác!
Kỳ thật Thượng Quan Thi Vũ hiểu được, Tần Lập cũng hiểu được. Hôn ước giữa hai người từ lần đầu tiên Thượng Quan Thiết nói với Tần Hoành Viễn cũng đã được quyết định. Trừ phi lúc ấy Thượng Quan Thi Vũ lấy cái chết để chống cự, nhưng thực tế nàng lại không làm vậy. Cho nên hai người gặp mặt cũng chỉ là để hiểu biết lẫn nhau một chút mà thôi.
Nguyên nhân Thượng Quan Thi Vũ coi trọng Tần Lập là vì lúc chưa được nghe nàng đồng ý, Tần Lập thà chuyển ra khỏi Tần gia đi tới khu dân nghèo mạo hiểm lập tức trốn đi cũng không chịu mượn một chút danh nghĩa nào của Thượng Quan gia. Mà sau khi nàng gật đầu, Tần Lập lại không chút khách khí nhờ nàng chăm sóc mẫu thân hắn.
Đây là một người tính tình chân thật. Tuy rằng chưa nói là thích, nhưng Thượng Quan Thi Vũ tuyệt đối không chán ghét Tần Lập. Điều này đối với Thượng Quan Thi Vũ mà nói thật sự là một bước đột phá lớn. Phải biết rằng, trước đó chỉ có một người Thượng Quan Thi Vũ không ghét. Đó chính là gia gia nàng: Thượng Quan Thiết!
- Được! Ta đồng ý với ngươi!
Thượng Quan Thi Vũ như là cố hết dũng khí mới nói ra những lời này. Sau khi nói xong nàng nhẹ nhàng đi qua bên người Tần Lập. Một làn gió thơm thổi qua, để lại một câu cuối cùng buổi gặp mặt.
- Ngươi nên chú ý giữ sức khỏe!
Trong nháy mắt này, Tiên Thiên Tử Khí Quyết trong cơ thể Tần Lập bỗng nhiên vận hành tốc độ cao. Tuy nhiên chỉ là khoảnh khắc mà thôi, ngắn ngủi đến mức Tần Lập căn bản không thể nhận thấy.
Tần Lập còn lại một mình, dựa vào lan can nhìn bên ngoài hồ nước nổi lên tầng tầng sóng gợn. Tần Lập bỗng nhiên ngây ngốc cười rộ lên một cách khó hiểu. "Không thể tưởng tượng được, không ngờ lão tử lại có một cô bé mười ba tuổi là vị hôn thê, lại là một cực phẩm...Hơn nữa nhìn qua tính tình cũng không bị ảnh hưởng quá lớn, là một cô gái chân tình!
- Ừ! Ta thích dạng con gái như vậy.
Tần Lập tự nói trong lòng, nhất định cường đại lên trong vòng vài năm sau đó xóa đi hai chữ "Vị hôn" kia. Làn da màu lam thì sao nào?
- Lão tử thích!
...Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- Thế nào? Cháu gái ta có vừa lòng ngươi không?
Ngay khi Tần Lập ngẩn người nhìn hồ nước bên ngoài, sau lưng bỗng nhiên vang lên thanh âm có chút khôi hài của Thượng Quan Thiết.
- A? Lão gia! Ngài rất không thành thật rồi! Không biết dọa như vậy có thể chết người sao?
Tần Lập quay đầu, miệng nói mà trên mặt không có chút biểu tình sợ hãi.
- Thằng lỏi nhà ngươi. Giết người mặt không biến sắc lại sợ lão già này sao? Còn nữa, đều thành chuẩn cháu rể của ta rồi mà không gọi cho ta nghe một tiếng gia gia sao?
Thượng Quan Thiết cười cợt một câu, càng nhìn Tần Lập càng thấy thuận mắt trong lòng đắc ý không thôi. "Lão đê tiện Tần Hoành Viễn này, chờ xem. Không được bao lâu ngươi nhất định sẽ hối hận đã đuổi hắn khỏi Tần gia!
- Công pháp và tâm pháp trên xe ngựa đó đều là ta chuẩn bị cho ngươi. Thượng Quan gia không cần ngươi phải ở rể. Đó chỉ là chút thiện ý của lão già này đối với cháu rể tương lai của ta mà thôi!
Thượng Quan Thiết nhìn Tần Lập, nghiêm túc nói.
Tần Lập lắc đầu, khẽ cười:
- Ngài có thể giúp ta để ý mẫu thân ta một chút, Tần Lập đã vô cùng cảm kích rồi. Hứa hẹn của người nghèo không đáng giá nhưng ta vẫn muốn nói cảm ơn! Ngày sau nhất định sẽ báo đáp!
Nhìn thân hình cao ngạo quật cường của Tần Lập chậm rãi đi xuống thang lầu biến mất trong tầm nhìn của mình, trong mắt Thượng Quan Thiết lộ ra một chút biểu tình nhớ lại. Lão quay đầu đi, nhìn mặt hồ bị gió thổi gợn sóng, thì thào tự nói:
- Không hổ là con của người đó, chỉ là...Con mẹ thằng lỏi tỳ này, kêu lão tử một tiếng gia gia rất khó sao? Hừ!

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #23


Báo Lỗi Truyện
Chương 23/956