Chương 195: Một cước đá bay!


- Hừ! Một cái gia tộc thực lực bình thường, một tiên tiểu tử miệng còn hôi mùi sữa ngươi mà dám chống lại Thiên Sát Môn chúng ta. Theo ý của người nói là, chuyện này Tần gia thành Phong Sa các ngươi nhất định nhúng tay vào, có phải vậy không?
Gã trung niên mặt ngựa của Thiên Sát Môn này nhìn Tần Tỏa cười lạnh nói tiếp:
- Không phải ta xem thường ngươi, chỉ sợ chuyện này ngươi không làm chủ được. Ngươi cũng không có tư cách nói chuyện với ta! Ta thấy tốt hơn là ngươi gọi gia chủ các ngươi ra đây nói chuyện với ta! Nếu không, thật sự xảy ra chuyện gì, không phải người như ngươi có khả năng đảm đương nổi!
Bị người ta khinh thị như thế, cho dù là người có tính nhẫn nhịn cách mấy trong lòng cũng sẽ cảm giác không thoải mái. Huống chi thân phận của Tần Tỏa tính ra sau này cao quý hơn rất nhiều so với gã trung niên mặt ngựa này!
Bởi vì cho dù thế lực Tần gia không mạnh bằng Thiên Sát Môn đi nữa, Tần Tỏa cũng là người thừa kế thứ nhất chức gia chủ tương lai! Về mặt riêng tư, Tần Lập là người Tần gia, là đệ đệ của hắn! Về mặt công mà nói, Tần Tỏa tất phải vì mặt mũi Tần gia mà ra mặt. Nếu cứ để người ta tới trước cửa nhà khi dễ người trong nhà, như vậy về sau Tần gia còn làm sao đứng vững chân ở thành Phong Sa nữa chứ?
Tần Tỏa đang suy nghĩ tìm lời phản kích, lại nghe trong đám người vang lên một thanh âm lạnh lùng:
- Mấy con chó già gà tơ cũng dám tới đây gây sự. Thiên Sát Môn chính vì có đám bại hoại các ngươi này mới mang tiếng xấu. Tức tốc cút ngay cho ta!
Theo thanh âm lạnh như băng này, một cỗ khí thế cường đại ập tới năm tên đệ tử Thiên Sát Môn. Ngoại trừ gã trung niên mặt ngựa, tất cả bốn tên kia đều hoảng sợ tái mặt thối lui về phía sau.
Tần Văn Hiên từ giữa đám người chậm rãi đi ra, hướng về phía Lệnh Hồ Phi Nguyệt gật gật đầu, sau đó lạnh lùng nhìn gã trung niên mặt ngựa đối diện với mình tuổi tác không sai biệt lắm, lạnh giọng quát:
- Cút!
- Cảnh giới Phá Thiên?
Gã trung niên mặt ngựa trong lòng hơi kinh hãi. Tuy nhiên, hắn cũng không có đặt người này trong mắt, chính hắn cũng đồng dạng là võ giả cảnh giới Phá Thiên. Hắn không tin tiểu gia tộc Tần gia thực lực bình thường này dám làm gì bọn họ!
Hai thế lực tuy cách nhau khá xa, một chút xung đột nhỏ cũng không đến mức khiến cho hai phái chém giết lẫn nhau. Nhưng chỉ cần Thiên Sát Môn dùng toàn lực chèn ép Tần gia, cái loại áp lực này không phải gia tộc cỡ như Tần gia có khả năng chịu đựng nổi!
- Ngươi là ai? Ha ha! Ngươi có thể thay mặt Tần gia sao?
Gã trung niên mặt ngựa lộ ra vẻ kiêu căng, khinh thường nhìn Tần Văn Hiên:
- Đừng tưởng rằng ngươi có thực lực cảnh giới Phá Thiên, ta liền sợ ngươi. Cỡ như ngươi ở Thiên Sát Môn nhiều không kể xiết!
- Ngươi đừng thổi phồng, dọa ta chết mất thì sao?
Lại một thanh âm lạnh như băng từ trong đám người vang lên, Tần Lập vẻ mặt tươi cười cất bước đi tới.
- Sư gia! Chính là hắn! Chính là tiểu tử này đả thương Chí Văn sư huynh!
Người kia đã gặp qua Tần Lập, thấy Tần Lập đi ra, lập tức nhảy ra lấy tay chỉ vào Tần Lập, vẻ mặt kích động nói.
- Ngươi là chó sao? Cắn loạn cái gì? Còn lấy tay chỉ vào người của ta, coi chừng ta phế đi móng vuốt của ngươi!
Tần Lập tựa cười như không cười nhìn tay gã đệ tử trẻ tuổi đó.
Tên đệ tử trẻ tuổi kia đã từng nhìn thấy qua sự dũng mãnh của Tần Lập, "vù" một cái rụt tay về, sau đó sắc mặt đỏ bừng quay người nhìn gã trung niên mặt ngựa nói:
- Sư gia! Ngài nhất định phải báo thù cho Chí Văn sư huynh!
Tần Văn Hiên trông thấy Tần Lập, trong mắt thoáng hiện lên vẻ lo lắng, muốn nói cái gì, do dự một chút lại nhịn xuống.
Gã trung niên mặt ngựa "hừ" một tiếng trong lỗ mũi, cũng không thèm liếc mắt nhìn Tần Lập, nói với Tần Văn Hiên:
- Ngươi có thể đại biểu Tần gia? Bảo ta cút? Đồ chó! Cho dù gia chủ Tần gia các ngươi đứng ở chỗ này, hắn cũng không dám nói với ta như vậy, ngươi có biết thân phận ta là gì không? Mắt chó của ngươi mù hay sao! Biết điều thì giao ra hai con chó kia.
Trong mắt Tần Văn Hiên chợt hiện lên tia sát khí! Tên cuồng đồ tự cao tự đại này không những cười nhạo Tần gia, nhục mạ mình, lại còn dám nhục mạ con mình!
Điều này quả thực chính là đụng vào vảy ngược của Tần Văn Hiên! (Rồng có vảy ngược, động vào tất nổi giận)
Tần Văn Hiên đang không biết dùng cách này để có thể bù đắp lòng áy náy của mình, không ngờ người trước mắt này đưa tới cửa. Toàn thân bộc phát ra khí thế mạnh mẽ, thân mình nhích động vừa định ra ray. Bất chợt một bóng người giống như quỷ mị giành ra tay trước.
Bốp!
Một tiếng vang giòn tan, đánh cắt đứt câu nói tiếp theo của gã trung niên mặt ngựa. Trong nháy mắt đám người vây xem trở nên im lặng như tờ.
Lại nhìn gã trung niên mặt ngựa đang ôm má nhìn thiếu niên anh tuấn trước mặt mình với vẻ không tin nổi. Chợt hắn há miệng phun ra một búng máu tươi, bên trong...còn kèm theo hai cái răng!
Gần như không ai thấy Tần Lập ra tay như thế nào, nguyên trước đó hắn cách xa gã trung niên mặt ngựa này hơn mười thước, hơn nữa trước và sau lúc hắn động thủ, trên người hắn hoàn toàn không có toát ra dù chỉ một chút xíu dao động nguyên lực nào!
Gã trung niên mặt ngựa là võ giả cảnh giới Phá Thiên, vậy mà bị người ta hung hăng tát một cái, ngay cả nửa điểm phản ứng đều không có!
- Bảo ngươi cút đi! Không có nghe sao? Miệng còn phun đầy phân thối! Lão tử liền làm thịt ngươi!
Tần Lập làm như sợ bẩn quần áo phủi phủi mấy cái trên người, phun một bãi nước bọt trên mặt đất:
- Phù! Đồ chó!
Những người vây xem gần như đều là người thành Phong Sa, đừng nói Thiên Sát Môn vốn đã có ác danh rõ ràng, cho dù bọn họ là thế gia danh môn chính phái, những người này cũng sẽ không hướng về phía ngoại nhân. Trông thấy gã trung niên mặt ngựa bị đánh, lập tức đều lộ ra vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa.
Còn có một số cư dân thành Phong Sa gan dạ thì ở giữa đám người hò hét:
- Tốt...tốt lắm!
- Đánh phù mặt hắn đi! Thiên Sát Môn giỏi lắm sao? Cũng dám đến thành Phong Sa giương oai!
- Đúng! Một môn phái mang tiếng xấu xa như vậy, còn làm ra vẻ! Còn tưởng mình là đại phái nhất lưu sao?
- Đã quá! Đối với loại rác rưởi Thiên Sát Môn này, nên phải đối đãi như thế! Nói chuyện với bọn chúng đã là nể mặt bọn chúng rồi!
- Đúng! Cũng chỉ là mấy tên rác rưởi, đá mỗi tên một cước là được!
Gã trung niên mặt ngựa cùng bốn tên đệ tử Thiên Sát Môn đều biến sắc mặt trắng bệch, trong mắt bắn ra vẻ oán độc nồng đậm. Trên gương mặt dài xấu xí của gã trung niên mặt ngựa in hằn một dấu bàn tay đỏ tươi rõ ràng trước mắt!
Có thể thấy được một cái tát này của Tần Lập mạnh biết bao.
- Tiểu súc sinh! Ngươi dám đánh ta?
Cả người gã trung niên mặt ngựa bùng phát ra sát khí vô tận, hắn nghiến răng nghiến lợi nói:
- Ta phải giết ngươi!
- Rẻng" một tiếng, gã trung niên mặt ngựa rút ra thanh cổ kiếm sau lưng. Cổ kiếm không màu không sắc hàn khí nội liễm, thoạt nhìn bình thường vô vị. Nhưng chỉ cần là võ giả Địa cấp trở lên, đều có thể cảm nhận được từ trong đó ẩn chứa sát khí ngùn ngụt như một con ngựa hoang sắp xung phá dây cương xông ra ngoài!
Đây là một thanh bảo kiếm!
- Này Tiểu Lập! Con lui ra, để ta đối phó hắn!
Tần Văn Hiên vẻ mặt thận trọng rút bảo kiếm tùy thân, sau đó nhìn Tần Lập đứng ở nơi đó nói.
Đám người Tần Tỏa cùng những người vây xem đều thối lui về phía sau.
Võ giả cảnh giới Phá Thiên chiến đấu với nhau, nếu như thi triển toàn bộ thực lực, sức phá hoại quả thực rất kinh người.
Lệnh Hồ Phi Nguyệt đứng ở nơi đó có vẻ hưng phấn nhìn Tần Lập, nàng thích nhất xem Tần Lập đánh nhau, bởi vì thân pháp kì diệu của Tần Lập là nàng muốn học, nhưng vẫn học không được thứ đó.Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Nàng cũng không nghĩ rằng mấy người trước mắt này có thể làm tổn thương được Tần Lập. Đối với mấy người này, nàng ngay cả hứng thú ra tay cũng không có, thật không rõ mấy tên nhân loại này cảm nhận về sự ưu việt như thế nào.
Tiểu hồ ly đơn thuần cũng không phải không hiểu rằng trên đời này có một số người sinh ra đã là cáo mượn oai hùm, chó cậy thế chủ. Đương nhiên, nếu như Tần Lập giải thích cho nàng, nhất định nàng sẽ nói, lão hổ thì tính là gì, hẳn là hổ phải mượn oai hồ mới đúng!
- Không cần! Loại rác rưởi này cứ để cho ta đi!
Tần Lập thản nhiên nói.
Tần Văn Hiên đã cảm giác được thực lực nhi tử mình:
- Đừng thấy vừa mới đột phá đến cảnh giới Phá Thiên, nhưng nếu thật sự đánh nhau, chính mình cũng chưa chắc có thể thắng được hắn! Chỉ nhìn một cái tát vừa mới tát vào mặt gã trung niên mặt ngựa kia, đổi lại là mình vị tất có thể làm được. Dường như hắn có một loại thân pháp thần kì.
Tần Văn Hiên nghĩ thầm trong lòng, gật gật đầu, nói:
- Con cẩn thận một chút!
- Đi chết đi!
Gã trung niên mặt ngựa vốn không đến mức kích động như thế, nhưng hắn thân là đồ đệ đắc ý của Thái thượng trưởng lão Thiên Sát Môn, cùng một bối phận với đương kim chưởng môn của Thiên Sát Môn!
Ở trong Thiên Sát Môn tuy rằng thực lực không cao lắm, nhưng địa vì thân phận lại rất cao, bình thưởng đệ tử trẻ tuổi nào gặp hắn đều không hô sư thúc thì cũng sư gia? Hôm nay ở nơi này, trước mặt mọi người lại bị người ta hung hăng tát cho một cái. Cục tức này bảo hắn làm thế nào có thể nuốt trôi được chứ?
Một vầng hào quang màu lam sậm hình bán nguyệt từ thanh cổ kiếm trong tay gã trung niên mặt ngựa chém tới hướng Tần Lập.
Trong không khí vang lên một tràng tiếng bùm bùm, một luồng hàn khí từ trung tâm lan tràn đi bốn hướng. Trong đám đông ồ lên một trận kinh hô, không ít người lúc này biến đổi sắc mặt.
Hàn Băng Kiếm Khí thật cường đại!
Không cần tới lực sát thương cường đại của đạo kiếm khí kia, chỉ cần hàn khí lan tràn này, thực lực bình thường hoặc hơi kém một chút đều không thể chịu đựng nổi!
Bởi vậy có thể thấy được gã trung niên mặt ngựa này, dám rút kiếm giết người cũng không phải không có chỗ dựa vào.
Không ít ngươi trong lòng đều có chút lo lắng thay cho thiếu niên anh tuấn của Tần gia. Vì cho tới bây giờ bọn họ không hề nghe nói qua Tần gia có thiên tài tuyệt thế nào. Mà ngay cả Tần Tỏa là người có danh tiếng nhất trong thế hệ trẻ tuổi Tần Tỏa, cũng chỉ la võ giả Thiên cấp bậc chín.
Như vậy...người thiếu niên chưa bao giờ gặp qua này, hắn trụ được không? Được hay không cứ nhìn vào thực tế xem sao!
Bốp!
Mặt bên kia của gã trung niên mặt ngựa lại nhiều thêm một dấu bàn tay đỏ tươi!
Đạo kiếm khí của Hàn Băng Kiếm Khí uy lực cường đại kia chém trên mặt đất, lập tức kích trên mặt đất hình thành một cái hố sâu thật lớn!
- A!
Gã trung niên mặt ngựa điên cuồng gào lên một tiếng, lập tức múa kiếm che kín không một kẽ hở. Nhìn qua, giống như một quả cầu băng thật lớn phóng mạnh tới phía Tần Lập.
Đây chính là một môn tuyệt học của Thiên Sát Môn tên là chiến kỹ Băng Hàn, nguyên vốn là chiến kỹ cao cấp, trải qua mấy đời Thiên Sát Môn tu luyện chiến kỹ này đã cải tiến, sau đó có được uy lực của chiến kỹ Thứ Thần cấp!
Kiếm khí trên thân kiếm của hắn lạnh như băng, nếu như chém trúng người, chẳng những có lực sát thương cực mạnh, còn có tác dụng có thể trong nháy mắt làm đông đặc kinh mạch máu huyết của đối thủ!
Cho dù là người thực lực mạnh hơn hắn, thường cũng không dám đón đỡ!
- Súc sinh! Ta nhất định phải giết ngươi!
Quả cầu băng màu làm gào thét mà tới, đồng thời truyền tới còn kém theo tiếng rít gào đầy phẫn nộ của gã trung niên mặt ngựa.
Ầm!
Thân mình Tần Lập không lùi mà còn tiến tới, giơ chân phải lên hung hăng tung một cước, đá thẳng vào quả cầu băng màu làm do kiếm khí hình thành này!

Duy Ngã Độc Tôn - Chương #195


Báo Lỗi Truyện
Chương 195/956