Chương 69: Gặp lại cũng khổ mà không gặp cũng khổ (1)



Thiếu nữ thanh lệ tuyệt sắc mềm nhũn tựa trong ngực người thần bí, hương hoa quả ngọt lịm quen thuộc tràn đầy lồng ngực, người thần bí nhịn không được ôm nàng chặt hơn một chút…… Đáng tiếc thời gian không có nhiều…… Sương mù dày đặc chậm rãi tản đi, lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt luân của người thần bí, không phải yêu quái định ăn thịt hồ ly trong tưởng tượng của Bạch Bạch, mà là kẻ sớm đã ăn nàng từ đầu tới đuôi – Mặc Yểm.

Mặc Yểm từ trong tay áo lấy ra một cây tiên thảo kỳ quái trong suốt như thủy tinh, để vào trong miệng mớm, cúi đầu trằn trọc mở đôi môi anh đào của Bạch Bạch, cẩn thận đem tiên thảo trong miệng mớm vào, một bên nhẹ nhàng vỗ về cổ họng Bạch Bạch, xác nhận nàng đã hoàn toàn nuốt xuống hết tiên thảo.

Lưu luyến một hồi trên đôi môi mềm mại của Bạch Bạch, mới quyến luyến không rời ngẩng đầu, tinh tế đánh giá khuôn mặt nhỏ nhắn mà hắn đã nghĩ tới trăm ngàn lần, thật không muốn lại buông nàng ra, đáng tiếc Hỗn nguyên tiên thảo tuy có thể đem dược lực ở nơi hư không trong người nàng điều về một mối, làm cho chúng không va chạm lẫn nhau, nhưng muốn khai thông những dược lực này ra dung hợp cùng tu vi cơ thể của Bạch Bạch, vẫn chỉ có Minh Ất mới có thể, cho nên hắn tạm thời không thể mang Bạch Bạch đi được.

Nếu còn không buông tay, người Thanh Lương quan tìm đến phát hiện ra mình, tất cả bố trí sẽ đều uổng phí, Mặc Yểm hôn nhẹ lên mi tâm của Bạch Bạch, trong chớp mắt Bạch Bạch biến về nguyên dạng hồ ly.

Nhẹ nhàng thả Bạch Bạch xuống mặt đất, một khắc thu tay lại rời đi, Mặc Yểm cảm thấy khổ sở thực như xẻo cả mảng lớn máu thịt trong lòng hắn….. Nhẫn a nhẫn a, đợi căn cơ Bạch Bạch khôi phục, toàn bộ thân thể tốt rồi, hắn lại đến đem nàng mang về, sau đó vĩnh viễn sẽ không buông ra!

Lại nhìn kỹ Bạch Bạch một lần nữa, Mặc Yểm vô thanh vô tức biến mất trong rừng cây. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Không biết qua bao lâu, Tiểu Hắc nằm trên mặt đất tỉnh lại đầu tiên, mờ mịt nhìn chung quanh một chút, cánh rừng này nó nhận ra, bình thường thường xuyên đến chơi đùa, nằm cách đó không xa là con hồ ly ngu ngốc…… Nàng tại sao lại ở chỗ này?

Tiểu Hắc cố gắng nhớ lại một hồi, chậm rãi nhớ ra tất cả, sáng sớm nó nhìn thấy một cây hoa rất đẹp trong này, sau đó vội vàng chạy về vừa đấm vừa xoa đem bạch hồ ly tới xem, kết quả tới đây phát hiện sương rất dày, sau đó cái gì cũng không biết.

Tuy nhiên, nó cùng hồ ly ngu ngốc cũng không thân thiết, sao lại muốn đem nàng đến xem hoa? Thật sự là rất kỳ quái!

Đầu óc cứng như đá không suy nghĩ được gì, Bạch Bạch vặn vẹo thân mình, cũng tỉnh lại.

Một mèo một cáo ngây ngốc nhìn nhau, Bạch Bạch nói: "Ta ngủ bao lâu rồi hả?" Nàng nhớ rõ ràng chính mình cùng Tiểu Hắc vào trong rừng xem hoa, sao hoa thế nào cũng không xem được, ngược lại lại lăn ra đất?

Tiểu Hắc cũng đâu nhớ rõ hoa gì a! Nhưng mà nó còn nhớ rõ chính mình sống chết quấn lấy lôi Bạch Bạch tới, không khỏi có vài phần thẹn quá hoá giận, hung dữ nói: "Con heo lười! Chỉ biết ngủ! Ngươi ngủ lâu như vậy, hoa gì cũng héo hết!"

Bạch Bạch rất ủy khuất: "Ta ngủ, ngươi có thể gọi là ta tỉnh nha!"

Tiểu Hắc làm gì không biết xấu hổ mà lại đi nói mình cũng ngủ, chỉ là tỉnh so với Bạch Bạch sớm một chút, đành phải hừ một tiếng nói: "Còn không biết xấu hổ, ta gọi ngươi rất nhiều lần ngươi đều không tỉnh lại!"

Bạch Bạch cũng không biết nó nói thật hay giả, nàng tuy là sâu ngủ, nhưng cũng không đến mức sét đánh ngang tai vẫn ngủ, sao lại gọi cũng không tỉnh?

Tiểu Hắc sợ nói nhiều lòi đuôi, ngẩng đầu ưỡn ngực đi trước ra ngoài cánh rừng, Bạch Bạch đi chậm theo ở phía sau. Ra khỏi cánh rừng, chỉ thấy mặt trời đã hơi ngả đằng tây, Tiểu Hắc cảm thấy việc hôm nay có vẻ cổ quái, sợ trở về Minh Ất chân nhân mà biết thì nó sẽ phải chịu phạt, vì vậy quay đầu đe dọa Bạch Bạch: "Việc hôm nay đi ra ngoài chơi, không cho ngươi nhắc tới với bất kỳ kẻ nào, bằng không ta…… ta thấy ngươi một lần cắn ngươi một lần!" Nó vốn muốn nói "không chơi với ngươi ", nhưng sợ nói như vậy ngược lại khiến Bạch Bạch đắc ý, vì vậy lập tức sửa lại một câu có sức mạnh uy hiếp "đe dọa".

Bạch Bạch thành thành thật thật gật đầu, dù sao mình cũng không có việc gì, nàng cũng không muốn sư phụ sư huynh lo lắng. Hai con một mạch không nói chuyện, dọc theo đường cũ nhanh chóng chạy về Thanh Lương quan.

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly - Chương #69


Báo Lỗi Truyện
Chương 69/253