Chương 68: Bị con mèo lừa bán(2)



Bạch Bạch nghe hắn nói vô cùng kì diệu, rất là động tâm, nhưng khi nhìn lại Tiểu Hắc một hàm răng trắng hếu, lại có chút sợ hãi, nói quả quyết: "Ta đi với ngươi, ngươi không được cắn ta bắt nạt ta!"

Tiểu Hắc trong long mừng thầm, vội vàng gật đầu nói: "Yên tâm đi, cam đoan không cắn ngươi không bắt nạt ngươi! Sao ngươi dong dài như vậy? Đi nhanh đi, bằng không không kịp a!"

Nói xong xoay người làm bộ phải đi, đi được vài bước lén nhìn lại, quả nhiên thấy Bạch Bạch đi theo đằng sau cách một hai trược, không khỏi cực kỳ đắc ý: hồ ly ngốc quả nhiên rất dễ lừa gạt!

Thanh Lương quan nổi danh trên Thiên đình, nhưng việc này đều la do công lao của chủ nhân, không có bất cứ thứ gì đặc biệt, không hùng vĩ tráng lệ, cũng không có mấy loại quan ải phòng ngự trận pháp gì gì, cùng tình hình ở Mặc đầm xem như "hiệu quả như nhau". Tiểu Hắc dễ dàng mang theo Bạch Bạch ra khỏi cửa, chạy một mạch, không đến thời gian hai nén hương, đã rời xa phạm vi Thanh Lương quan.

Bạch Bạch nhìn cảnh trí lạ lẫm xung quanh, từng mảng lớn cây cỏ xanh tươi tuy xinh đẹp phi phàm, lại cảm thấy có chút chột dạ sợ hãi, nhịn không được đi chậm lại, nói với Tiểu Hắc ở đằng trước: "Có còn xa không? Ách, nếu quá xa, về muộn, sư phụ và sư huynh sẽ lo lắng….."

Tiểu Hắc đè nóng vội xuống, hiện tại nếu như Bạch Bạch quay đầu lại, có thể sẽ thất bại trong gang tấc, lần tới muốn tìm cơ hội lừa gạt nàng thì ra ngoài cũng chẳng phải dễ dàng a. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Quay người lại miễn cưỡng dung vẻ mặt ôn hoà nói với Bạch Bạch: "Ngay ở phía trước, rất nhanh sẽ đến thôi, hình như ta còn ngửi thấy được hương hoa a. Xem hoa xong chúng ta lập tức trở lại, bảo đảm chân nhân và Vân Hư cũng đều không phát hiện được người đã từng không ở đó."

Bạch Bạch chần chừ một chút, nghĩ thầm Tiểu Hắc tính tình xấu, nhưng mà dù sao cũng là mèo trong Thanh Lương quan, sẽ không hại nàng, long hiếu kỳ với tiên hoa đè bất an xuống, lại cùng Tiểu Hắc chạy một hồị

Phía trước xuất hiện một rừng cây nhỏ, sương mù mờ ảo, che chắn, cực kỳ thần bí. Bạch Bạch biết rõ nơi này là Thiên đình, không có khả năng có yêu ma quỷ quái gì chiếm giữ, nhưng vẫn cảm thấy sợ hãi, tựa hồ trong rừng có nguy hiểm gì đó đang chờ nàng….

Không tự chủ được dừng bước, dù Tiểu Hắc khuyên can mãi cũng không chịu đi vào.

Tiểu Hắc đang cảm thấy nóng vội, đột nhiên thấy Bạch Bạch dựng đứng người lên, đi thẳng từng bước một về phía trước. Tiểu Hắc cảm thấy kỳ quái, ngẩn người biết rõ nhất định là vị đại nhân kia rat ay, thật vui vẻ vội vàng theo sau.

Bạch Bạch vô cùng hoảng sợ, nàng một chút cũng không muốn đi lên, nhưng thân thể hình như có ý thức riêng, căn bản không nghe lời nàng.

Trong rừng rậm đều là sương mù dày đặc, hoàn toàn không thấy rõ tình hình xung quanh, đi vài bước, Tiểu Hắc vốn dĩ nên ở bên cạnh lại không nhìn thấy, tâm hoảng ý loạn run giọng kêu lên: "Tiểu Hắc…Tiểu Hắc ngươi ở đâu?"

Tại không nghe thấy được tiếng đáp lại, trong ý nghĩ hỗn loạn thầm nghĩ nằm xuống phủ một giấc…Thiên dình cũng có yêu quái? Không được ngủ, ngủ rồi yêu quái sẽ đi ra ăn tươi nàng! Bạch Bạch cũng chỉ có thể nghĩ tới đây, thân thể không nghe lời quơ quơ rồi liền mềm oặt ngã xuống mặt đất.

Trong sương mù dày đặc xuất hiện một bong dáng cao lớn màu đen, hắn từng bước một tới gần Bạch Bạch, cẩn thận ôm lấy nàng, thỏa mãn than nhẹ một tiếng, hai tay ôn nhu vuốt ve từ đầu tới đuôi Bạch Bạch một lần, cuối cùng ôm nàng vào ngực!

Đáng tiếc không nhìn thấy lúc nàng mở to mắt, bộ dáng vừa khờ dại lại yếu ớt đáng yêu, nghĩ tới đây, kẻ thần bí có chút tiếc nuối thở dài, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên mi tâm nàng (*điểm giữa 2 đầu mày), một luồng ánh sáng bạc hiện lên, dáng vẻ hình người hoàn mỹ của Bạch Bạch và Vân Cảnh hiếu kỳ từ rất lâu đã lộ biến ra.

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly - Chương #68


Báo Lỗi Truyện
Chương 68/253