Chương 56 : Hậu quả rất nghiêm trọng



Bạch Bạch gấp rút lên đường đi theo phụ thân, cuối cùng tới ngày thứ sáu thì về lại đến Ngọc sơn, thấy khắp núi đồi đã nở rộ hoa hồng, Bạch Bạch vừa vui mừng vừa đau lòng, bởi vì chưa kịp nói lời từ biệt với Bích Bích, không biết nàng ta sẽ tức giận đến thế nào!

Bích Bích là bằng hữu tốt nhất mà nàng quen biết khi tới trần gian. Hồng Hồng và Vân Hư tuy rằng cũng coi như là vậy, nhưng mà dù sao thời gian ở chung rất ngắn. Chỉ là, nàng không duy trì sự thương tâm được bao lâu, liền đã trở thành mừng như điên, bởi vì thân ảnh của mẫu thân nàng không ngờ đang ở dưới chân núi Ngọc sơn!

Trong khi Bạch Nguyên Tùng nửa mừng nửa lo, thi Bạch Bạch giống như phi nhào vào trong lòng Vân Hạo Tuyết, cố sức cọ cọ củng củng, hận không thể hoàn toàn dán lên người bà.

Vân Hạo Tuyết nhìn thấy Bạch Bạch thì vui mừng đến chảy nước mắt ròng ròng. Tuy Bạch Nguyên Tùng cũng vui vẻ, nhưng cũng càng nhiều kinh nghi bất định. Vào lúc này, bỗng nhiên thấy trên sơn đạo đằng sau Vân Hạo Tuyết có một người thiếu niên mặc y phục màu xanh đi ra, dung mạo tuấn mỹ không kể, thần sắc thản nhiên mờ ảo tựa như gió, khiến người ta không nắm bắt được suy nghĩ của hắn. Đó chính là Minh Ất chân nhân.

Thấy Minh Ất chân nhân đã đến, Bạch Nguyên Tùng biết việc chính mình lén hạ phàm đã không giấu diếm được nữa rồi. Thế nhưng, nếu như thê tử là do ngài ấy mang xuống dưới, thì cho dù Thiên đình biết được, cũng sẽ không có mầm tai vạ gì. Minh Ất chân nhân là nhân vật quan trọng mà ngay cả Thiên đế cũng phải nể mặt ba phần.

Một nhà ba người của mình có thể đoàn tụ bình an được hay không, toàn bộ đều phải xem ý tứ của Minh Ất chân nhân. Vậy nên, Bạch Nguyên Tùng bất chấp xúc động được gặp lại thê tử, trước tiên đã tiến lên bái kiến.

Minh Ất chân nhân hơi nhấc tay lên khua một chút, Bạch Nguyên Tùng đành cúi đầu không thể bái lạy được nữa, chỉ nghe hắn nói: "Bạch tiên sinh không cần đa lễ, đi vào bàn lại thôi."

Bên kia, Vân Hạo Tuyết nhớ tới chính sự, sự tràn đầy xúc động trong lòng vội vã ngưng lại, ôm Bạch Bạch quay ra, nói đối mặt với nàng: "Đây là thần tiên sư phụ của ocn, Minh Ất đại tiên, mau gọi sư phụ đi!"

Bạch Bạch liếc mắt nhìn Minh Ất chân nhân, thân thể rụt lại, tựa hồ lại càng hoảng sợ hơn, qua một hồi mới rụt rè mở miệng nói: "Sư phụ…" Hai chữ ngắn ngủn đó, ba người ở đây đều nghe được mà không cam lòng. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Sắc mặt Bạch Nguyên Tùng biến đổi, đã định chuyển sang tiến hành giáo dục đối với nàng vì tội bất kính với sư trưởng, nhưng Minh Ất chân nhân lại hình như không thèm để ý chút nào, "Ừ" một tiếng, xoay người đi vào động phủ của nhà hồ ly trước tiên.

Bạch Bạch thừa dịp hắn không chú ý, tay giật nhẹ áo của cha mình, nói: "Con còn nhớ, Mặc Yểm nói, hắn là đại ca của Minh Ất chân nhân…"

Bạch Nguyên Tùng thất kinh, nói: "Không được nói lung tung!"

Bạch Bạch cúi đầu thanh minh: "Cha không cảm thấy, diện mạo hắn cùng Mặc Yểm rất giống nhau sao?"

Bạch Nguyên Tùng vừa nghĩ, quả thực là như vậy, hình dáng của hai người chí ít có tới sáu bảy phần giống nhau, thế nhưng khí chất thì tuyệt nhiên bất đồng, chủ yếu chính là bọn họ đã sớm gặp qua Minh Ất chân nhân nhiều lần, nghĩ dung mạo hắn vốn nên như vậy, cho nên không nghĩ tới người kia. Lúc này Bạch Nguyên Tùng mới nhớ lại ra, thảo nào lúc mới gặp Mặc Yểm lại nghĩ nhìn quen mắt như vậy!

Vân Hạo tuyết không hiểu rõ nên hỏi: "Mặc Yểm là người phương nào?"

Bạch Nguyên Tùng nhớ lại cuộc tao ngộ với Bạch Bạch, không muốn nói ra bây giờ khiến thê tử thương tâm, huống hồ còn có Minh Ất chân nhân đang chờ ở trong động phủ, chỉ đành thở dài một tiếng rồi nói: "Sẽ lại nói với nàng sau, trước tiên đi xem Minh Ất chân nhân nói thế nào đã."

Trong lòng hắn đã tin lời nói của Bạch Bạch rồi, thế nhưng bọn họ đã quen biết Minh Ất chân nhân tới mấy trăm năm, chính là nhân vật quan trọng số một số hai trên Thiên đình, mặc kệ thế nào, chí ít về mặt nhân phẩm thì có thể tin được. Minh Ất chân nhân nổi tiếng niều năm, thế nhưng chưa hề từng nghe nói hắn ta lại có một đại ca, sợ rằng việc nà có ẩn tình gì khác.

Một nhà ba người tâm tình thấp thỏm quay về trong động phủ, đây là động phủ do bộ tộc bạch hồ truyền lại, cũng là nơi tu luyện trước đây của Bạch Nguyên Tùng cùng Vân Hạo Tuyết, không lâu sau khi Bạch Bạch sinh ra, hai vợ chồng đã trở thành tiên lên Thiên đình, lưu lại Bạch Bạch ở đây một mình. Động phủ ở tại Ngọc sơn, tổ tiên của bộ tộc bạch hồ đã tùy ý dùng chính dòng họ của mình mà đặt tên cho động phủ, gọi là "Ngọc bạch động". Nói đầy đủ một chút, chính là động phủ của nhà bạch hồ ly trên núi Ngọc sơn, bởi vậy có thể thấy việc đặt tên tùy ý của bọn họ là có truyền thống, tên "Bạch Bạch" như vậy cũng không kỳ quái một chút nào.

Minh Ất chân nhân quan sát thoáng qua Bạch Bạch đang trốn trong lòng Vân Hạo Tuyết, lấp ló tới lui chăm chú nhìn trộm hắn, nói bình tĩnh: "Ta cùng Mặc Yểm quả thật là huynh đệ cùng mẹ khác cha."

Một nhà Bạch Nguyên Tùng không nghĩ tới vừa mới mở miệng mà hắn đã nói điều này, nghĩ tới việc vừa rồi nói chuyện ở bên ngoài đều bị tai hắn nghe thấy, không khỏi ngượng ngùng không biết phải làm sao.

Chỉ nghe Minh Ất chân nhân nói tiếp: "Từ nhỏ chúng ta đã tách ra ở hai nơi, tổng cộng số lần gặp mặt chưa tới năm lần. Chỉ là dù thế nào, chuyện Bạch Bạch lần này, ta cũng khó có thể miễn tội.

Thốt ra lời này, vợ chồng Bạch Nguyên Tùng đều đỏ mặt, cười khổ rồi nói: "
Đại tiên tự trách mình như vậy, ngược lại, khiến phu thê nhà ta vô cùng xấu hổ, phải trách là chúng ta nóng lòng đoàn tụ với Bạch Bạch, thúc dục nó ngày đêm tu luyện, kết quả tiến cảnh lại vượt sớm trước mười năm so với thời gian đại tiên bế quan tu luyện, không cách nào có thể che chở nó vượt qua thiên kiếp… Cũng là mệnh Bạch Bạch đã định trước không tránh khỏi một kiếp nạn này."

"
Các người không phải là trách ta sau khi xuất quan lại chẳng quan tâm tới Bạch Bạch, thậm chí vẫn ngăn cản phu thê các người tìm hiểu tin tức của Bạch Bạch?" Minh Ất chân nhân hoàn toàn nghiêm túc, đơn giản điểm ra nghi vấn trong lòng vợ chồng Bạch Nguyên Tùng, nói thẳng một hồi khiến bọn họ đỏ mặt tới tận mang tai, không thừa nhận hẳn, mà cũng không thể phủ nhận.

Nhất là Bạch Nguyên Tùng, sau khi cân nhắc, thấy chúng tiên trên thiên đình đều thoái thác tránh né, khi đến phàm trần lại thấy tình cảnh của Bạch Bạch không xong, giờ lại biết quan hệ giữa Mặc Yểm và Minh Ất chân nhân, không thể không khiến hắn hoài nghi, tất cả chuyện này là do Minh Ất chân nhân ở sau lưng trợ giúp thêm dầu vào lửa, cho dù không phải vậy, thì chí ít cũng không xóa được hiềm nghi về hành vi dung túng cái ác, căn bản là mong muốn Bạch Bạch rơi vào tay Mặc Yểm lâu hơn một chút!

Đương nhiên, ý nghĩ như vậy chỉ dám để ở đáy lòng, tuyệt đối không dám mở mồm tuyên cáo, ngay cả chính hắn cũng không thể nghĩ thông suốt, Minh Ất chân nhân làm như vậy thì có thể có điểm gì tốt. Nếu như Mặc Yểm thực sự như lời hắn nói, thì quan hệ cùng hắn phải hơn là với người lạ.

Bạch Bạch cùng hắn có danh phận thầy trò, từ nhỏ đã nhận sự chiếu cố dẫn đạo của hắn, cho dù hắn không thích Bạch Bạch, thì cũng không có lý gì lại phải đi hại nó cả.

Cũng may Minh Ất chân nhân lại làm như cũng không ngại bị phu thê bọn họ liên tưởng tới kẻ xấu vãng lại, thần thái thong dong nói: "Yêu tinh thành tiên cần phải tới hồng trần trải qua lịch kiếp một năm trước đã, cần phải nếm trải đủ thiên kiếp một lần, để từ giã nghiệt trái phàm trần, đồng thời lấy tâm theo chính đạo. Đối với Bạch Bạch mà nói, lịch kiếp của nàng chưa kết thúc mà chúng ta lại ngang ngược đi nhúng tay vào sửa mệnh trái ý trời cho nàng, thì hậu quả rất khó đoán trước. Lúc đầu ta phái người thỉnh các vị tiên hữu giấu diếm việc của Bạch Bạch, chính là vì không muốn các người mạo hiểm với nguy cơ xúc phạm giới luật của Thiên đình, hạ phầm sửa vận mệnh của nàng. Đáng tiếc người tính không bằng trời tính, ta nghĩ để các người an tâm đợi, nhưng trái lại, lại khiến các người các thêm lo lắng. E đây cũng là thiên ý!"

Một hồi lời lẽ cực kỳ nghiêm khắc này, nếu nói từ miệng người ngoài, hai vợ chồng sẽ hơn phân nửa cho rằng đó là lời nói bậy, già mồm át lẽ phải. Thế nhưng từ miệng Minh Ất chân nhân thốt ra, thì bọn họ không thể không tin. Cần biết rằng, ở Thiên đình, Minh Ất chân nhân chính là nhân vật nói một thì không thể là hai!

Bạch Nguyên Tùng và Vân Hạo Tuyết trên mặt lúc đỏ lúc trắng, Vân Hạo Tuyết nghe không hiểu rõ lời nói của hắn, run giọng hỏi: "Bây giờ mệnh đồ của Bạch Bạch đã sửa, liệu… liệu sẽ có hậu quả gì?"

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly - Chương #56


Báo Lỗi Truyện
Chương 56/253