Chương 55 : Một ngàn năm ngắn ngủi!(2)



Bỗng đến một ngày, cha hắn đột ngột trở về, Mặc Yểm mới giật mình phát hiện rằng hắn đã không còn là hài tử nhỏ bé ngày nào được cha bế trên tay và cha hắn cũng đã già rồi. Với tu vi của cha hắn thì có trải qua trăm ngàn năm cũng không thể già, vậy mà chỉ trong vài năm ngắn ngủi, khuôn mặt đã nhuốm đầy phong sương.

Phụ thân hắn rất vui mừng, rốt cuộc thì cũng tìm được tin tức của mẫu thân hắn. Phụ thân hắn kích động, cùng đứa con đến Thiên đình, nhưng phụ thân hắn lại phải chứng kiến một màn đau đớn đến đứt từng khúc ruột.

Phụ thân hắn chứng kiến thê tử mà mình yêu thương say đắm xem như tính mạng của bản thân, đang nép vào lòng của một nam nhân khác. Trong tay bọn họ nắm tay một thiếu niên nhỏ, thiếu niên này với Mặc Yếm có đến sáu bảy phần giống nhau, nhưng lại có nhiều nét giống mẹ hơn. Vợ của hắn bây giờ đã là vợ của một kẻ khác.

Hai người bọn họ ngơ ngác nhìn vợ mình và mẹ mình đang ôn nhu mặc quần áo cho thiếu niên kia, dịu dàng nở nụ cười với nó. Thiếu niên kia không phải tên là Mặc Yểm, mà tên hắn là Minh Ất, cũng là con của nàng.

Phụ thân hắn không nói một câu nào, cũng không hề xông lên hỏi tại sao, chỉ ngơ ngơ ngẩn ngẩn như mất hồn mất vía, nắm tay Mặc Yểm quay trở về Mực đầm, từ đấy không hề bước ra khỏi Mực đầm một bước.

Mặc Yểm vẫn cô đơn một mình. Phụ thân hắn không còn bình thường như trước, ngày ngày lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ cho đến ngày chết. Phụ thân hắn mất đi, hồn phách không trùng nhập luân hồi, cứ luẩn quẩn bên thân xác.

Tâm nguyện cuối cùng của phụ thân hắn là đem phụ thân luyện hóa thành ngọc quý, rồi khảm lên một chiếc trâm, đưa đến tận tay cho mẫu thân hắn.

Mặc Yểm làm theo nguyện vọng, làm xong hắn mê hoặc một nàng tiên tử, khiến cho nàng mang trâm gài tóc để lẫn vào hộp đồ trang sức của mẫu thân hắn.

Cây trâm cài tóc không hề có gây hại cho người, nhưng nghe nói mẹ hắn khi nhìn thấy chiếc trâm liền không ngừng rơi lệ, lòng đau như cắt, cứ nhất quyết nắm chặt cây trâm không chịu buông tay. Tiên nhân phát hiện ra chiếc trâm gài tóc không có bất cứ loại độc dược bùa chú nào, đành bó tay không cách nào giải quyết.

Một tháng sau, mẫu thân hắn xuất hiện ở Mực đầm, ngơ ngẩn lang thang tìm kiếm hình bóng của phụ thân hắn, nàng nói nàng nhớ lại hết rồi, nhưng đã quá muộn….

Mẫu thân hắn cũng qua đời, Mặc Yểm cuối cùng cũng hiểu rõ nguyên nhân tại sao mẹ hắn mất tích, tại sao lấy người khác, tại sao quên chồng, quên con. Tất cả, tất cả nguyên nhân đều do cha của Minh Ất đứng đầu khởi xướng.

Hắn lên Thiên đình, oán giận trong lòng cứ tự do phát tiết. Hắn chỉ có một mình, kết quả như thế nào đi nữa thì đối với hắn cũng không khác nhau. Các vị thiên tiên thần nhân không chịu nổi sự kích động của hắn, đến khi hắn chẩn bị giết Thiên đế, Minh Ất bỗng xuất hiện trước mặt…. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Cuối cùng, một mình hắn trở lại Mực đầm, dạo chơi nhân gian, thưởng thức cuộc sống nữ sắc, ngày ngày cứ như vậy trôi qua, cũng không phải là không tốt.

Một ngưởi không có gì để lo lắng, không có gì để phiền toái, không có gì để phiền não, không có gì để bi ai thống hận, không có gì để phẫn nộ… Chỉ có tĩnh mịch mà thôi….

Mặc Yểm không biết hắn đã xuất thần như thế trong bao lâu, tựa như nghe thấy tiếng khóc, là Bạch Bạch?! Trong lòng hắn bỗng tràn đầy hạnh phúc, thấm vào cả xương tủy, xua tan tất cả cô đơn tĩnh mịch. Mặc Yểm bật dậy chạy đến chỗ phát ra tiếng khóc.

Tiếng khóc từ sâu bên trong bụi hoa hồng vọng ra. Mặc Yểm tay run rẩy vạch hoa lá, nhưng không có hình ảnh bạch y quen thuộc, mà chỉ có một đóa hồng xanh rất to, Bích Bích đang co người trên đóa hoa, khóc nức nở.

Mặc Yểm thất vọng, tất cả khí lực trong người như tiêu biến hết. Hắn chậm rãi ngồi trên mặt đất, ngơ ngác nhìn Bích Bích đang khóc rống lên, im lặng không nói một lời.

Bích Bích đắm chìm trong bi thương, lúc nhìn lên mới phát hiện ra Mặc Yểm, Bích Bích nhanh chóng ngồi thẳng người, giọng chờ mong hỏi: "Bạch Bạch? Bạch Bạch đang ở đâu?"

Mặc Yểm thản nhiên nói: "Nàng đi rồi."

Bích Bích sửng sốt, dậm chân nói: "Nàng nói nàng sẽ nhanh chóng trở về. Ta đã chờ ở đây ba ngày rồi."

"Nàng sẽ không trở về nữa đâu" Ba ngày? Không phải mới chỉ qua một đêm thôi sao?

"Ngươi lừa ta"

Mặc Yểm không nói, đứng dậy đi ra khỏi vườn hoa.

Chẳng qua chỉ là một tiểu hồ ly tinh! Trong lòng thầm nhủ những lời này, trở lại căn phòng, ngả đầu nằm lên giường, hắn muốn ngủ một giấc. Hắn khoát tay làm cho tiếng khóc của Bích Bích không thể lọt vào căn phòng.

Không biết hắn ngủ trong bao lâu, khi tỉnh lại, theo thói quen hắn sờ sờ vào gối, nhưng tay hắn chỉ thấy gấm hoa lạnh buốt, chứ không phải thân thể mềm mại ấm áp của Bạch Bạch. Tâm trí hắn lại trào lên cảm giác mất mát mãnh liệt, Mặc Yểm thấy thất bại vô cùng. Một tay hắn cầm chiếc gối gấm hoa bực tức ném xuống đất.

Chẳng qua chỉ là một tiểu hồ ly tinh thôi mà!

Hắn xuống giường, đi được hai bước, không chịu được lại nhặt chiếc gối lên. Đó là chiếc gối mà khi Bạch Bạch bị thương hay nằm ngủ. Hắn sợ vết thương của nàng bị đau nhức, liền kiên quyết đi tìm một chiếc gối hoa mềm mại nhất cho nàng. Sau khi thương thế lành, Tiểu Bạch đã thành thói quen giữ khư khư cái gối ở trên giường, mỗi ngày đều nằm trên gối mà ngủ.

Giường đệm tựa như còn vương vấn mùi sáp hoa ngọt ngào đặc biệt của Bạch Bạch… Mặc Yểm đột nhiên nhận thấy hắn không tự chủ mà đang vuốt ve giường đệm. Trong lòng hắn tức giận, muốn vứt bỏ gối đệm này đi… Khỉ thật! Hắn không làm được!

Chẳng qua chỉ là một tiểu hồ ly tinh thôi mà!

Lần đầu tiên Mặc Yểm cảm thấy pháp lực cao cường như hắn vẫn có thể bị trúng tà!

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly - Chương #55


Báo Lỗi Truyện
Chương 55/253