Chương 46:



Bạch Bạch nửa đêm tỉnh lại, phát hiện cả người mình bị bao trong thân thể và cánh tay Mặc Yểm, trở mình cũng không dễ dàng, khó trách ngủ không được ngon! Vì vậy động động chân tay muốn bò ra, nàng vừa động, Mặc Yểm liền tỉnh. "Tại sao không ngoan ngoãn ngủ?" Mặc Yểm bất mãn, ngữ khí tự nhiên cũng có chút bất thiện.

Bạch Bạch co rụt cổ nói: "Ngươi đè nặng ta, ta khó chịu!"

Mặc Yểm phẫn nộ nói: "Khi luyện phương pháp song tu không phải ta cũng thường xuyên đè nặng ngươi sao? Ngươi rõ ràng rất vui vẻ cơ mà!"

Bạch Bạch nghe được hai chữ "song tu", thân thể rõ ràng thoáng run rẩy, lập tức cứng ngắc. Mặc Yểm phát hiện nàng không ổn, lại cảm thấy có chút đau lòng, không còn tiếp tục chủ đề, buông cánh tay ra, ôm người nàng chuyển đến bên gối. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Một bên trợn mắt nói lời bịa đặt: "Vừa rồi nàng uống rượu, say khướt, níu lấy ta không tha."

"A?" Bạch Bạch vẻ mặt mờ mịt, nhìn thì biết là đã quên tiệt hết chuyện xảy ra khi say rượu, Mặc Yểm nhìn bộ dạng thanh thuần vô tội kia mà thấy buồn bực vô cùng.

Bầu không khí chó má! Sau khi say rượu loạn tính chó má! Đối phó với loại hồ ly ngu xuẩn không hiểu phong tình này thì nên dùng biện pháp trực tiếp, dù sao nàng cũng rất dễ bị lừa.

Bạch Bạch không biết trong lòng của hắn thay đổi chủ ý, nghe hắn nhắc tới rượu, xem xét sắc trời ngoài cửa sổ, không khỏi "A" một tiếng. Nguy rồi nguy rồi, chính mình lại ngủ đến hiện giờ, Bích Bích chờ nhất định cực kỳ tức giận! Mặc Yểm đã trở về, muốn trộm rượu là tuyệt đối không có khả năng! Làm sao bây giờ?

Bạch Bạch nhìn Mặc Yểm, lại nghĩ tới Bích Bích mà tức giận thì có thể so sánh với pháo trúc hỏa lực, rốt cục quyết định, chủ động nhảy đến trên ngực Mặc Yểm, nằm sấp trước mặt, vẻ mặt chờ mong hỏi dò: "Ngươi có thể đáp ứng ta một việc không?"

"Việc gì?" Mặc Yểm trả lời mà lòng không yên, trong đầu hắn bây giờ đều đầy chủ ý như thế nào ăn tươi được tiểu hồ ly, thầm nghĩ: Ngươi biến thành tiểu mỹ nhân theo ta luyện phương pháp song tu, đừng nói một việc, mười việc, trăm việc ta đều đáp ứng ngươi! Nhưng mà bây giờ tiểu hồ ly nghe đến song tu thì lông dựng đứng lên, đành phải chậm rãi an ủi vậy.

Hắn đã rất hối hận, lúc trước tại sao phải vì đứa U Lan tiên tử rõ ràng không tốt kia mà làm tổn thương lòng Bạch Bạch. Nếu như không có một ít sự việc xen giữa, Bạch Bạch sẽ không bị con hồ ly tinh đực kia lừa gạt, càng sẽ không thiếu chút nữa bị lừa sắc!

Mình cũng sẽ không nổi giận với nàng, dọa nàng chạy mất. Bạch Bạch cũng không đơn thân chịu hết thiên kiếp lại bị thợ săn bắn thành trọng thương. Hiện giờ cũng không khiến cho chính mình nhỏ dãi ba thước thèm thuồng, mà lại cố tình không ăn được.

Kỳ thật cũng không phải không ăn được. Nếu hắn cương quyết muốn, tiểu hồ ly hoàn toàn không có khả năng chống cự, nhưng hắn không nỡ, tiểu hồ ly đã bị thương tổn quá lớn. hơn nữa bởi vì không thoát được quan hệ với hắn, nàng đã từng tin tưởng hắn như vậy, không hề đề phòng chút nào với hắn, mặc hắn ta cần ta cứ lấy, nhưng mà hắn lại không thể bảo vệ nàng được tốt, khiến cho cả thể xác và tinh thần nàng bị tổn thương.

Đến hôm nay, hắn sao có thể nhẫn tâm vì nhất thời vui thích mà khiến nàng sợ hãi thương tâm được?

Có lẽ nuôi sủng vật gây nghiện, hắn thật sự đã quen có con vật nhỏ ôn hoà đáng yêu làm bạn bên cạnh như vậy, đã lâu hắn không chạm qua bất kỳ một người đàn bà nào. Nàng tinh khiết giống như tờ giấy trắng, hết thảy đều mở ra đặt trước mặt hắn, thậm chí không biết cần phải phòng bị.

Chỉ cần biểu đạt một chút thiện ý đối với nàng, nàng sẽ toàn tâm toàn ý tin tưởng hắn, ỷ lại vào hắn. Hắn không cần lo lắng bên ngoài lúm đồng tiền xinh đẹp của nàng, sau lưng có âm mưu tính toán gì hay không, không cần lo lắng nàng sẽ phản bội hắn, bán đứng hắn……

Mỗi lần nàng dùng cặp mắt hồ ly tràn đầy khờ dại vô tội chăm chú nhìn hắn, lòng của hắn lại không ngăn được liền trở nên mềm nhũn.

Bạch Bạch chưa bao giờ cố gắng che giấu ý nghĩ cùng yêu cầu của mình, tỷ như hiện tại. "Cái rượu kia có thể cho ta một chút không?" Bích Bích đợi cả ngày không thấy mình quay lại, nhất định rất tức giận, nếu sáng mai mình tay không đi gặp nàng ấy, nàng ấy rất có thể giận quá mà không thèm để ý tới mình.

"Ngươi muốn lấy rượu làm gì?" Mặc Yểm cảnh giác, không phải uống một lần thành nghiện, thành tiểu quỷ sâu rượu chứ?!

"Bích Bích cũng muốn thử xem……" Bạch Bạch làm nũng nói.

Hơn nữa đối bằng hữu rất có nghĩa khí.

"Hừ!" Mặc Yểm mất hứng, con hồ ly ngốc này làm sao lại luôn nhớ thương người khác? Đối với một hoa yêu mới quen còn để ý hơn so với hắn. Hắn hy vọng trong lòng tiểu hồ ly chỉ có hắn, không cần chia xẻ với bất kỳ kẻ nào, cho dù là một đinh điểm vị trí.

"Ngươi đáp ứng ta đi." Bạch Bạch cố gắng cọ cọ không ngừng trong ngực Mặc Yểm.

"Được, nàng biến thành người, ta sẽ cho Tiểu Hoa yêu một vò rượu đào hoa." Tốt nhất cho Tiểu Hoa yêu say chết, đừng đến trước mặt Bạch Bạch loạn lắc.

Bạch Bạch chần chừ một hồi, rốt cục nói: "Được rồi!"

Luồng ánh sáng trắng hiện lên, Mặc Yểm cảm thấy hai tay đang ôm thật sự là tiểu mỹ nhân, không còn là một cục lông xù tiểu hồ ly nữa. Bạch Bạch xoay người đứng lên, nghĩ muốn lấy bình rượu đào hoa.

Mặc Yểm vất vả lắm mới đợi được thời khắc này, đâu chịu dễ dàng buông nàng ra, hơi dùng sức một chút, đem Bạch Bạch đặt dưới thân mình.

"Rượu của ta……" Bạch Bạch cho là hắn muốn đổi ý, vừa kháng nghị vừa giãy dụa đòi đứng dậy.

Mặc Yểm đã qua một thời gian dài không hề chạm qua nữ nhân, Bạch Bạch đối với hắn là mỹ nhân có sức hấp dẫn tuyệt đối, thân thể dãy dụa trong lúc này đơn giản chỉ khơi mào mãnh liệt dục vọng của hắn, hắn thuận miệng nói một tiếng: "Không thiếu của nàng được đâu, ta xem thương thế của nàng một chút trước đã."

Vừa nói vừa động thủ lột sạch sẽ quần áo của Bạch Bạch.

Bạch Bạch trước cùng hắn hồ thiên hồ đế hơn một tháng, đến lúc này đương nhiên biết rõ hắn muốn làm gì, nhưng là vừa nghĩ tới vẻ mặt hung ác lãnh khốc của hắn ngày ấy trong động phủ Hồng Hồng, trong lòng nàng sợ hãi, thừa dịp Mặc Yểm cởi áo bào vội co lại làm một cục trốn vào cuối giường.

Sau lúc say rượu đêm qua, Mặc Yểm đã biết vướng mắc trong lòng nàng, bỏ áo bào ra, tính tình nhẫn nại trấn an, nói lừa gạt: "Bạch Bạch lại đây, để ta xem miệng vết thương của nàng đã khỏi chưa."

Bạch Bạch không mắc mưu: "Ngươi đã sớm xem qua rồi! Ta không qua, ngươi sẽ hung ta!"

Mặc Yểm mỉm cười, thái độ lại càng ôn hòa đi không ít: « Ta sẽ không hung nàng đâu. Nàng xem hơn một tháng qua, có khi nào ta lại hung dữ với nàng chưa ? »

Bạch Bạch mếu máo nói: « Ta không uống thuốc ngươi hung ta, ta đi ra ngoài chơi ngươi hung ta, ta đi tìm Bích Bích ngươi cũng hung ta. »

Mặc Yểm dở khóc dở cười, tiểu hồ ly yếu ớt này thật đúng là mang thù!

« Nàng không cần rượu đào hoa sao? Nàng tới cho ta nhìn xem, ta sẽ đem rượu đào hoa cho nàng. Nếu như miệng vết thương khỏi rồi, hôm nay có thể không uống thuốc, nàng có thể đi tìm Bích Bích chơi." Theo lời của nàng, nói ra một loạt các điều kiện rất có sức hấp dẫn đối với Bạch Bạch.

Bạch Bạch bán tín bán nghi, Mặc Yểm xem đúng thời cơ, thân thủ bắt lấy mắt cá chân của nàng, một tay kéo nàng tới hung hăng ngăn chặn, không đợi nàng kháng nghị liền hôn lên đôi môi anh đào, một tay liền hướng đến nơi mẫn cảm trên người nàng…… Trong lòng Bạch Bạch có chút sợ hãi, có chút cố kỵ, có chút không muốn, nhưng là cơ thể lại vượt lên trước một bước mà đầu hàng.

Môi của Mặc Yểm, hai tay Mặc Yểm, thân thể Mặc Yểm đối với nàng mà nói, cũng có lực hấp dẫn lớn lao, Bạch Bạch trong mơ mơ màng màng thầm nghĩ, chơi hôn nhẹ và luyện phương pháp song tu cùng chỗ dựa đực thoải mái hơn so với cùng Hồng Hồng……

Sau khi bị thương, thể lực Bạch Bạch không tốt, Mặc Yểm cũng không muốn nàng mệt mỏi quá, càng lo lắng làm đau nàng, cho nên không tự giác khắc chế đi rất nhiều, nói chung, không tính là tận hứng.

Nhưng là đối với Mặc Yểm đói bụng đã lâu mà nói, đã rất là thỏa mãn. Sau khi triền miên vẫn hào hứng dạt dào như cũ, ôm Bạch Bạch nhẹ nhàng hôn môi, theo khuôn mặt nhỏ nhắn, lỗ tai đến cổ, rồi đến vai, bộ ngực sữa, eo nhỏ……

Mỗi một tấc đều không muốn bỏ qua. Bạch Bạch bị hắn hôn cho ngứa ngáy, ngọn lửa trong người cháy bừng lên, toàn thân như nhũn ra, trong lúc nửa mê nửa tỉnh, mông lung nhẹ giọng nức nở nghẹn ngào, khó nhịn mà giãy dụa thân thể, hai ba cái càng trêu chọc Mặc Yểm tăng thêm ba cấp đại hỏa.

"Tiểu yêu tinh!" Mặc Yểm vừa bất đắc dĩ lại vừa tức giận. Làm một lần nữa, Bạch Bạch nhất định khó mà chịu nổi, còn cứ nhịn xuống như vậy hắn lại rất khó qua! Không cam lòng hôn liếm một hồi trên người nàng, cùng nhau ma xát mới miễn cưỡng tiêu tan một hồi hoả, Mặc Yểm không cam lòng, ôm sát Bạch Bạch ngủ.

Dù sao cũng là cá trong nước, từ nay về sau có thể từ từ ăn, không vội không vội……

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly - Chương #46


Báo Lỗi Truyện
Chương 46/253