Chương 31:



Dung mạo U U thua xa Bạch Bạch, nhưng mà người cũng như tiếng, trên người đều tràn ngập một loại khí chất kỳ ảo tao nhã, dịu dàng khéo léo đi vào giữa phòng, nhún mình thi lễ một cái với Mặc Yểm, cử chỉ giơ tay nhấc chân tao nhã trong lúc đó đủ để làm say đắm lòng người. Gió nhẹ thổi qua, một hồi như có như không hương khí, càng làm cho lòng người thoải mái.

Mặc Yểm tuy đã gặp nhiều mỹ nhân, nhưng nhìn thấy nàng ta cũng không tránh khỏi được trước mắt sáng ngời, trong lòng thầm nghĩ: Quả nhiên không hổ là có ngàn năm tu vi, yêu tinh U Lan, còn hơn nhiều hoa yêu bình thường.

Vốn dĩ hắn mang theo Bạch Bạch, tạm thời không lòng dạ nào đi trêu chọc mỹ nhân bên cạnh, chẳng qua vừa rồi Bạch Bạch không nghe lời, hắn mới cố ý gọi yêu tinh hoa lan này đến, để làm cho Bạch Bạch có chút "cảm giác nguy cơ bất trắc".

Công lực của Bạch Bạch kém, không biết ngoài cửa tới là người hay là yêu, nghe nói Mặc Yểm mời người đó vào đây, phản ứng đầu tiên chính là trốn vào trong tay áo của hắn… Trước đây ở khách điếm cũng là như vậy, một nam nhân cao lớn mang theo một con bạch hồ sẽ dễ dàng khiến cho người ngoài chú ý. Mặc dù không có gì có thể đủ uy hiếp được Mặc Yểm, nhưng Bạch Bạch không muốn bị người ta chỉ trỏ chú ý, hơn nữa mặc dù nàng mới ở xã hội loài người có mấy tháng, nhưng vẫn có cảm giác lạ lẫm, bình thường có thể không gặp người cũng không thấy người.

Trước khi U U vừa đi đến nghe thấy tiếng người, nhưng lại chỉ thấy Mặc Yểm đang ngồi một mình, ngược lại đũa bát lại có hai đôi, trong thâm tâm cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng mà tốt nhất là không nên hỏi nhiều.

Ngay từ lúc nhìn thấy Mặc Yểm, nàng đã cảm thấy mình không hề sai, đàn ông khôi ngô như vậy, tài giỏi như vậy đáng cho mình bỏ đi rụt rè chủ động thân thiết.

Một đôi mắt phượng kín đáo đưa tình như vừa nhìn thấy đức lang quân như ý, môi anh đào của U U khẽ mở, mở miệng nói: "Nghe nói mấy ngày gần đây Yểm Quân tìm kiếm tiên thảo linh đan bốn phía, trong động phủ thiếp vừa vặn có một loại cây u lan tiên thảo, chính là thiếp thân năm trăm năm trước gieo xuống, không biết Yểm Quân còn có hứng thú đến trong động phủ thiếp thân một chuyến?"

Mặc Yểm nhếch môi cười cười, đứng dậy hai bước đưa tay nhẹ nhàng một chút, đem U U ôm vào trong lòng, cúi đầu ngửi mùi thơm phảng phất trên cổ nàng, lười biếng nói: "Nàng tới…… cũng chỉ là muốn mời ta đến trong động phủ của ngươi xem một cây tiên thảo?"

Khuôn mặt U U đỏ bừng, đã có chút oán giận Mặc Yểm khinh người cợt nhả, lại lén lút vui vẻ với đối phương hình như cũng giống ý mình, ừm một tiếng ỡm ờ nằm trong lòng Mặc Yểm, nhỏ giọng nói: "Yểm Quân nghĩ muốn cái gì, thiếp nào dám không vâng lời sao?!" Ngụ ý, ngươi muốn tiên thảo cũng được…… Muốn ta cũng được!

Nữ yêu tinh không giống con gái loài người bị lễ giáo gò bó, xưa nay đều là chủ động đa tình, U U như vậy đã xem như vô cùng kín đáo. Một tiểu mỹ nhân đưa tới tận miệng như vậy đến quân tử cũng phải ngắt lấy, chắc chắn có thể làm tự ái đàn ông của một người nam nhân hài lòng. Dưới loại tình huống này rất ít đàn ông không làm gì, ít nhất Mặc Yểm không phải là một thành viên thuộc về số ít nam nhân.

Tay khẽ vuốt ve đôi môi anh đào mềm mọng của U U, Mặc Yểm trầm giọng cười nói: "Như vậy, cung kính không bằng tuân mệnh."

Ngay lúc hai người liếc mắt đưa tình, tình chàng ý thiếp, thời điểm sắp quyến rũ thành công, đột nhiên từ trong tay áo vai nam chính thò ra một cái đuôi trắng ôi ôi! U U bỗng nhiên trông thấy trong tay áo tình lang toát ra vật thể không rõ, lòng dạt dào khao khát phơi phới lập tức bị dọa lên đến chín tầng mây, thét a lên một tiếng kinh hãi, đột nhiên đẩy Mặc Yểm lui vài bước, nói lắp bắp: "…… Đó là cái gì?!"

Bạch Bạch không chú ý tới Mặc Yểm trong nháy mắt cứng ngắc, rất lễ phép kêu lên: "Ta tên là Bạch Bạch, xin chào Hoa lan tỷ tỷ!" Nàng ở trong tay áo ngửi thấy mùi thơm gà nướng tinh thần đã sớm không tập trung, hết lần này tới lần khác U U một chút hứng thú rời đi cũng không có, không thể nhịn được nữa, đành phải chủ động đi ra chào hỏi, sau đó…… ăn cơm! Dù sao tỷ tỷ trước mắt này chính là hoa lan tu thành yêu tinh, mọi người xem như đồng loại, vậy không cần phải che dấu tung tích.

U U cảm thấy rất thất lễ trước mặt Mặc Yểm, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp không biết nên khóc nên cười, lúng túng nói: "Ngươi, chào ngươi, thiếp thân tên là U U." Hồ ly tinh này và Mặc Yểm là quan hệ như thế nào?!

"Bọn ngươi chờ một chút rồi đi tới nhà nàng được không?" Bạch Bạch nhảy ra khỏi tay áo Mặc Yểm, ôm lấy cánh tay của hắn năn nỉ nói.

Trong nội tâm Mặc Yểm âm thầm hài lòng…… Tiểu hồ ly ghen tị! Biết lo lắng thì từ nay về sau nên ngoan ngoãn nghe lời. Đáng tiếc còn chưa có hết hứng thú, chợt nghe Bạch Bạch tiếp tục nói: "Gà nướng còn chưa có ăn, thật là lãng phí á!"

Trong nháy mắt, hình như có cái gì đó trên mặt cặp đôi nam nữ vừa thiếu chút nữa thông đồng dụ dỗ nhau kia bây giờ vỡ vụn, hai kẻ "người lớn" đồng thời bị tiểu hồ ly chọc tới.

Động phủ U U đương nhiên ở bên trong u cốc, không có lầu gác đẹp đẽ để nghỉ chân, cũng không có vườn để cây giả, tất cả dường như đều là điêu khắc tự nhiên đẹp đẽ mà thanh tĩnh không hề nhờ nhân tạo, cỏ thơm mọc thành bụi rất tự nhiên, hoa và cây cảnh sum suê, suối chảy trong veo…… Mỗi một vật đều ở đúng nơi của nó, ở bên đường có một khối đá lớn tùy ý yên vị, cũng sẽ cảm thấy hình dáng tảng đá vừa vặn, chỗ ngồi bằng phảng thỏa mái , dường như cố ý để cho người thuận tiện nghỉ ngơi mà sinh. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Bạch Bạch không hiểu những bố trí đẹp đẽ, khéo léo này, nàng chỉ cảm thấy trở lại rừng núi một lần nữa, nhìn thấy đâu đâu cũng hiện ra hoa hoa thảo thảo còn có ong mật bươm bướm thật sự là làm nàng rất vui vẻ sung sướng. Không đợi chủ nhân tiếp đón, lại reo hò một tiếng nhảy trên mặt đất đuổi theo con bướm.

U U thầm thở phào, đi khỏi vừa đúng lúc, chuyện của nàng không phải e ngại!

Mặc Yểm cũng không phải là người không hiểu tình cảm, hai người bốn mắt đối diện nhau, tất cả đều không nói nên lời nào!

Bạch Bạch chạy một đoạn ngắn, phát hiện chỗ dựa đực chưa đi cùng đến, cảm thấy trong lòng nhột nhạt, gần đây nàng luôn gặp ác mộng, trong mộng thấy Thiên kiếp đến, là một đạo sấm sét đánh nàng tới hồn vía lên mây, trong lúc này lại liếc thấy bốn phía im ắng, xinh đẹp thì xinh đẹp, nhưng cũng giống như có gì đó nguy hiểm đang chờ nàng…… Không nên không nên, hay là trở về bên chỗ dựa đực tương đối an toàn thì hơn!

Vì vậy, ngay lúc một đôi uyên ương hoang dã đang cởi được nửa quần áo, cuốn tròn một vòng tìm chỗ thỏai mái trên giường để nằm, chuyện ngoài ý muốn lại xảy ra lần nữa!

"Ta cũng muốn chơi hôn nhẹ!" Bạch Bạch đồng thời sử dụng bốn chân, thoáng cái nhào tới trên hai người hét lớn. Chỗ dựa đực vì sao có thể thừa dịp nàng đi mất mà vụng trộm cùng người khác chơi đùa chứ? Nàng cũng muốn chơi!

U U không biết nên dùng vẻ mặt gì đối mặt với việc xấu hổ như vậy, sắc mặt Mặc Yểm trầm xuống, quát: "Chính ngươi đi chơi, không được làm loạn!"

Bạch Bạch vô tội lại oan ức nhìn hắn, không biết vì sao mình lại làm mất lòng hắn, vì sao hôm nay đối với nàng hung dữ như vậy?

Mặc Yểm đang trong lúc tình cảm mãnh liệt, bực bội gạt mớ tóc rối loạn, nói : "Nhìn ta như vậy làm gì? Ta muốn cùng nàng ấy luyện phương pháp song tu, ngươi cũng phải nhìn sao?!"

Bạch Bạch nghe vậy hấp háy mắt, nhìn về phía U U ở bên cạnh hắn đang yên lặng không nói gì, thu lấy đám quần áo tán loạn cúi đầu không nói, nàng lo lắng nói: "Lần đầu tiên rất không thoải mái."

U U ngạc nhiên ngẩng đầu, ít dám tin lỗ tai mình, thầm nghĩ: Hồ ly tinh đúng là hồ ly tinh, thật là không biết cảm thấy rất nhục nhã, chuyện như vậy cũng dám nói ra!

Nghĩ vậy có chút hứng thú hài lòng: Ta thoạt nhìn qua trong trắng ngây thơ như vậy sao? Làm sao nàng ta lại bảo là lần đầu tiên…… Ta rõ ràng đã sớm không phải là……

Nàng ta lại không biết trong suy nghĩ của Bạch Bạch, lần đầu tiên căn bản không hề liên quan tới trinh tiết xử nữ. Trên thực tế, Bạch Bạch hoàn toàn không hiểu trinh tiết là vật gì — nếu không cũng sẽ không bị Mặc Yểm dẽ dàng lừa gạt sắc, nàng vẫn cho là làm lần đầu tiên chính là lần đầu tiên hai người luyện phương pháp song tu cùng nhau. Lần đầu hợp tác, phối hợp có chút không thoải mái cũng là không bình thường thôi…… Ít nhất là nàng nghĩ như vậy.

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly - Chương #31


Báo Lỗi Truyện
Chương 31/253