Chương 20:



Rất nhiều chuyện đoán được mở đầu, mà lại không nhất định có thể đoán được kết cục.

Thanh Nhi dương dương đắc ý còn chưa cười xong, đột nhiên cảm thấy một trận gió lạnh đập vào mặt, chưa kịp nhìn rõ cái gì bất ngờ đánh mình thì cái eo lưng nhỏ nhắn đã gập lại, thân thể bẻ quặt một góc vuông không thể tưởng tượng nổi, né khỏi một bóng hồng quang trong gang tấc. Kim Hoàn Nhi bên cạnh phản ứng cực nhanh, môi đào khẽ mở, phun ra một đám khói độc đen sì, tấn công thẳng về phía nơi bóng sáng phát ra.

Ra tay tấn công Thanh Nhi chính là Hồng Hồng. Thứ hắn sử dụng chính là một cây trường thương màu đỏ sậm, một chiêu không thể thành công, thấy đám khói đen đánh úp lại, hắn vội vàng ngưng thở, rút lui ba thước. Xà yêu nhanh nhẹn, nên hồ tiên cũng không đủ thời gian để làm gì hơn nữa, một cặp giao đấu cũng chưa bên nào chiếm được thế thượng phong.

Thanh Nhi vừa suýt trúng phải chưởng của đối phương, trên mặt tối sầm, trong cơn giận dữ cũng chẳng muốn truy vấn lai lịch của hắn, huy động ống tay áo màu xanh quấn về phía đối phương. Có câu "lựa gậy mà đánh rắn" (*nghĩa tương đương: tùy cơ ứng biến), một khi tay áo của nó quấn được tới, sẽ nhắm thẳng đến hai tay cầm thương của đối phương.

Đâu biết đối phương không né tránh, mà là trực tiếp đưa trường thương lên, mặc cho nàng ta cuốn lấy, Thanh Nhi mừng rỡ cho rằng đối phương không có kinh nghiệm đối địch, không biết lợi hại của chiêu "Câu hồn thanh tụ" (*gọi hồn cho tay áo màu xanh, chắc là tay áo trở nên có linh tính, có hồn, tự chuyển động đó), cuốn đến cán thương vặn nhanh kéo mạnh một cái.

Làm sao biết được vui mừng chẳng qua chỉ trong một lát, một đoạn tay áo xanh giao quấn với cán thương đột nhiên cháy khét ra hơi nước. Bùm một tiếng liền bùng lên một đám lửa dữ dội, mãnh liệt đốt tới phía nàng ta. Tình cảnh này cũng tương tự y như ngày hôm qua, Thanh Nhi nhanh chóng quyết định xé đứt hai tay áo, nhảy ra xa vài bước, tức giận nói: "Yêu hồ hèn hạ vô sỉ, ngươi giở trò gì trên thương vậy?!"

Hồng Hồng cười ha hả rồi nói: "Dùng độc với ngươi chứ sao? Ta vẽ lên thương loại bùa hùng hoàng chuyên để xử lý loại yêu phụ ác độc như ngươi!" Dứt lời, nhoáng một cái, đồng thời đâm thương thành ba đường về phía đầu, ngực, bụng của Thanh Nhi.

Thanh Nhi chú ý thấy trên tay Hồng Hồng đeo một đôi bao tay màu trắng bạc, biết rõ đối phương là có chuẩn bị rồi mới đến, không khỏi âm thầm kêu khổ. Trên tay áo xanh của nàng ta có có kèm theo chất kịch độc, chỉ cần đụng vào da thịt đối phương và sẽ làm cho đối phương bị trúng độc, làn da thối rữa. Người ta hiển nhiên đã đề phòng đến chiêu này của nàng, cho nên hai tay cầm thương còn đeo thêm cả bao tay, trên cán thương lại có bùa hùng hoàng khắc chế mình. Động cũng không động vào được, khiến cho bản thân mình căn bản không thể đi tấn công đối phương ở cự ly gần. Vốn cũng không thể coi là binh khí xuất sắc, lại trở thành binh khí lợi hại khắc chế chiêu số phép thuật của mình.

"Từ khi nào hồ ly tinh lại trở thành tay sai của tiên môn đạo nhân vậy?!" Thanh Nhi một mặt lạnh lùng nói chế giễu, một mặt lại nháy mắt về phía Kim Hoàn Nhi, ra dấu ý bảo nàng ta tới hỗ trợ. Nàng chỉ cho là huynh muội họ Lăng tìm tên tiểu đạo sĩ giúp đỡ, mà không biết làm sao lại đột nhiên thêm một con hồ ly tinh nữa. Chẳng nhẽ lại là… do con bạch hồ ly tìm đến nhờ giúp?

Mấy đứa hồ ly này rốt cuộc có thù hận gì với nàng mà lại hết lần này đến lần khác phá hỏng chuyện của nàng?!

Kỳ thực Thanh Nhi chỉ biết oán hận người khác mà không ngẫm lại chính nó chẳng qua chỉ vì đố kỵ với tiến bộ tu luyện của Bạch Bạch, mà trù tính muốn hại nàng ta bị đánh về nguyên hình. Tâm địa nếu so với sự cay nghiệt, âm hiểm của người ngoài thì vượt hơn nhiều.

Hồng Hồng xuất hiện giữa trời, làm rối loạn triệt để tính toán của Thanh Nhi. Một thằng Vân Hư nàng ta còn nắm chắc sẽ xử lý được, còn thêm một hồ tiên đạo hạnh cao thâm nữa, thì lập tức khó khăn tăng lên không ít. Nàng ta lo lắng đêm dài lắm mộng, thầm nghĩ phải tốc chiến tốc thắng.

Kim Hoàn Nhi lại đã có chủ ý, ánh mắt hướng tới gian phòng Lăng Thanh Ba phía sau lưng Hồng Hồng, cười duyên nói: "Không phải còn có một vị tiểu đạo trưởng? Tại sao hai tỷ muội chúng ta lại không được trông thấy?"

Hồng Hồng không giống Bạch Bạch, thân là một con hồ tiên bình thường, hắn trong đầu quanh co khúc khuỷu mấy cũng không thể so được với xà yêu trước mắt, nghe vậy lớn tiếng nói: "Các ngươi không cần nói nhảm, cũng không cần nhất định phải thử nói thế, qua quan ải của ta rồi hẵng nói sau!"

Kim Hoàn Nhi chớp chớp mắt nói: "Tiểu huynh đệ còn trẻ lại anh tuấn, ta vừa thấy liền yêu mến, làm sao cam lòng động thủ với ngươi được?" Vừa nói vừa lắc cái eo nhỏ nhắn đi tới hai bước, tư thái mềm mại đáng yêu động lòng người, phong tình vạn chủng, nửa điểm cũng nhìn không ra dáng vẻ muốn đánh nhau đến sống chết với người khác.

Hồng Hồng liếc sang nàng ta, chỉ thấy nàng ta sóng mắt mê ly, trong lòng không tự chủ được mà mềm nhũn, tay cầm thương liền buông lỏng, mũi thương chậm rãi rủ xuống đất.

"Cẩn thận mị thuật (*phép thuật quyến rũ) của xà yêu!" Vân Hư ở trong phòng một mực chú ý cẩn thận tình thế bên ngoài, thấy Hồng Hồng có vẻ khác thường, vội vàng lên tiếng nhắc nhở. Hắn hét lớn một tiếng phát ra từ đan điền (*1 tâm huyệt ở bụng), chú thêm pháp lực của mình vào, nên tiếng hét như là một tiếng chuông tinh khiết giáo hoá, khiến Hồng Hồng bừng tỉnh ngay tức khắc.

Hồ ly có đặc tính mị (*vừa đẹp lại vừa yêu mến cái đẹp), nguyên là cực kỳ dễ dàng động tình động dục, thiếu chút nữa Hồng Hồng gặp phải cái trên đầu chữ sắc chỉ bởi lời nói của đối phương (*trên đầu chữ sắc là con dao đó). Trước mặt bạn bè lại bị ôi mặt, da mặt không nhịn đuợc, thẹn quá hoá giận, đưa mũi thương lên nhằm hướng Kim Hoàn Nhi đâm tới.

Thanh Nhi thấy Kim Hoàn Nhi thất thủ, vừa cảm thấy tiếc nuối nhưng cũng hơi mừng thầm vì bản thân bị thằng hồ ly này tấn công đến chật vật. Nhưng nếu để Kim Hoàn Nhi xử lý hắn dễ dàng thì chính mình sẽ thật sự mất mặt, sau này rốt cuộc không bao giờ dám xưng tiền bối Đại tỷ trước mặt nó nữa.

"Muội muội, chúng ta liên thủ xử lý hắn đã rồi nói sau!" Thanh Nhi rất muốn nhân cơ hội này mà châm chọc Kim Hoàn Nhi đôi câu, nhưng mà trong lúc này đại sự vẫn quan trọng hơn.

Kim Hoàn Nhi hừ lạnh một tiếng, mắng Hồng Hồng: "Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!" Nàng ta phất tay áo dài, lộ ra một khoảng cánh tay trắng như tuyết, trên cánh tay đeo tầng tầng lớp lớp trên dưới một trăm cái vòng vàng bé tí. Cả một đám vòng vàng này theo động tác vung tay của chủ nhân mà rời khỏi tay, bay vọt về phía Hồng Hồng.

Vòng vàng bay lượn vòng vòng đi đến, mọi quỹ đạo đều không giống nhau, có vài cái bắn thẳng đến, có vài cái lại quấn thành đường vòng cung, tấn công về phía Hồng Hồng ở cả hai bên, cũng có cái thậm chí vòng một vòng từ sau lưng đánh úp lại. Hồng Hồng mặc dù động tác nhanh, nhưng nhất thời cũng bị đánh đến mức tay chân luống cuống.

Vòng vàng vừa rời khỏi hai tay của chủ nhân, bên cạnh nó liến sinh ra những cái răng bé tí, một khi đụng vào da thì tuyệt đối sẽ chảy máu tại đó. Hơn thế, Kim Hoàn Nhi và Thanh Nhi đều là yêu vật toàn thân kịch độc, dính vào vũ khí của chúng nó đều gặp nguy hiểm, chứ không chỉ chảy máu không thôi.

Thanh Nhi nhìn thấy cơ hội khó thành, vội vàng tiến lên tấn công bên hông. Không thể dùng chiêu câu hồn thanh tụ, nàng ta còn có "Vẩy độc". Một miếng vảy nho nhỏ màu xanh gần như không thể nhận ra dưới ánh trăng, bay đi chỉ tạo ra tiếng gió cực nhỏ, thường thì tới gần sát rồi mới có thể phát hiện ra.

Vẩy độc không giống loại thanh thế quanh co uy hiếp người khác của vòng vàng, nhưng không thể nghi ngờ là sự âm độc hung hiểm còn nhiều hơn.

Vân Hư thực sự biết nếu mình không ra tay thì Hồng Hồng nhất định sẽ gặp bất trắc. Tuy độc xà yêu không thể lập tức đưa hắn vào chỗ chết, nhưng chắc chắn sẽ làm cho bản thân Hồng Hồng bị trọng thương. Vì thế, lập tức không do dự nữa, bèn lấy phục ma giới mà hắn ta để lại, niệm câu thần chú để trên đất, trong nháy mắt phục ma giới lớn thành một vòng tròn khoảng 3 thước.

Quay đầu, hắn nói với huynh muội họ Lăng: "Các người đứng ở trong vòng này, bất luận phát sinh chuyện gì, thấy hay nghe được gì, đều tuyệt đối không được đi ra!"

Lăng Thanh Giám và Lăng Thanh Ba tuy không nhìn được tình hình chiến đấu ở bên ngoài, nhưng nghe tiếng động cũng biết là vạn phần nguy cấp, trước đây Hồng Hồng đã từng nói cho bọn họ về công dụng của phục ma giới, biết rõ đây là bảo vật cứu mạng cuối cùng trong lúc nguy cấp, nên vội vàng đứng vào trong.

Vân Hư giương tay cầm phất trần lên, xuyên qua cửa sổ đi ra ngoài, ngăn lại trước mặt Thanh Nhi, một phát quét hạ bảy tám mảnh vẩy độc đang bắn về phía Hồng Hồng. Áp lực được buông lỏng, Hồng Hồng chuyên tâm đối phó với cuộc tấn công của Kim Hoàn Nhi. Bốn người trên sân càng đấu càng khó phân thắng bại.

Mặc Yểm đã vào đến trong viện của Lăng Thanh Ba từ sớm, nhưng nhất định không ra tay, chỉ ngồi ở trên nóc nhà nhàn nhã xem xà yêu quát tháo giết người, đấu một trận với Hồng Hồng và Vân Hư. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Hắn chỉ đáp ứng Bạch Bạch bảo vệ tính mạng Lăng Thanh Ba, về phần những người khác sống chết thế nào, hắn nửa điểm cũng không để tâm. Thực ra, nếu kẻ gặp xui xẻo chính là đệ tử của Minh Ất và con hồ ly đực lả lơi làm bậy trước mặt con vật cưng nhà mình, thì hắn căn bản càng thấy vui mừng. Chỉ hận hai nữ nhân vô dụng Thanh Nhi và Kim Hoàn Nhi, lâu như vậy mà còn không xử lý được hai đứa bọn họ.

Mạc Yểm nhìn bọn họ đấu pháp mà cảm thấy nhàm chán – tố chất quá kém, xem không hay một chút nào!

Đang không kiên nhẫn, bên ống tay áo phải lay động một hồi, một cái đuôi cáo trắng như tuyết thò ra ngoài tay áo. Trong tay áo động đậy nhiều hơn, như thể có đồ vật gì đó ở bên trong đang quay cuồng. Sau một lúc, cái đuôi rụt lại, một cái đầu nhỏ trắng như tuyết thò ra – Bạch Bạch rốt cuộc cũng tìm được lối ra trong ống tay áo đen sì.

Mặc Yểm không chút khách khí, ôm nàng vào ngực, búng búng cái mũi nhọn của nàng, nói cười nhạo: "Ngươi là heo hay là hồ ly vậy?"

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly - Chương #20


Báo Lỗi Truyện
Chương 20/253