Chương 2: Con đực không tin tưởng được



Bạch Bạch mê man tỉnh lại, phát hiện ra rõ ràng mình không phải đang ở trong phòng Lăng Thanh Ba. Mặc Yểm ngồi bên cửa sổ, sắc trời đã hoàn toàn tối đen, ánh trăng bàng bạc chiếu lên người hắn, trong mắt Bạch Bạch, hắn giống như là mới từ Địa ngục xuất hiện, tạm thời tới đòi mạng vậy.

Cảnh giác quan sát một hồi lâu, Bạch Bạch phát hiện Mặc Yểm không hề có động tĩnh gì, chắc hẳn đang nhập định, vì vậy nàng quyết định len lén chuồn đi tìm nữ chủ nhân hiện giờ của mình.

Chẳng quan tâm toàn thân đau đớn, Bạch Bạch cong lưng lên, cái lưng đáng thương tưởng chừng đã bị ngã gãy, rón ra rón rén nhảy xuống cái bàn, đi về phía cửa. Vốn là dùng lực thì đi nhanh hơn, nhưng sợ làm cho Mặc Yểm chú ý, đành phải vất vả đi từng tí một.

Vất vả đi đến cạnh cửa rồi, chợt nghe thấy một tiếng cười khẽ vẳng đến từ sau lưng.

Mặc Yểm chê cười nhìn hồi lâu, rốt cục mở miệng nói: "Bổn hồ ly, lại đây!"

Bạch Bạch thất kinh, chẳng quan tâm tới đau đớn, cũng quên mất có thể dùng pháp lực, tứ chi đạp một cái chạy như điên, nhưng chạy được vài bước lại phát hiện ra mình đang chạy theo đường ngược lại, về phía Mặc Yểm, đây là pháp thuật lợi hại gì?!

Cố gắng dùng móng vuốt níu lấy sàn nhà để không bị kéo ngược về phía sau, phí công, kết quả chỉ là lưu lại vài đường cào kéo dài trên sàn nhà, còn gãy mất hai cái móng, dùng sức quá mạnh nên cơ thể mất thăng bằng, theo quán tính bị lăn ngược đi, lăn một đường đến chân Mặc Yểm mới bị cản ngừng lại.

Mặc Yểm không nhịn được phá lên cười ha hả, rồi cũng không cúi xuống, tùy tiện phẩy tay một cái, đem Bạch Bạch đang nằm phịch dưới chân bay lên trên đầu gối.

Bạch Bạch nghĩ không chống đối lại được nữa, toàn thân đau đến sắp cắt ra thành từng khúc, yếu ớt nức nở nghẹn ngào một tiếng, hai giọt nước mắt to đùng rơi xuống đầu gối Mặc Yểm.

"Hồ ly ngốc, ta sẽ không ăn ngươi, chạy cái gì?" Mặc Yểm thấy buồn cười, tay vuốt ve bộ lông xoã tung trên người Bạch Bạch, cái con hồ ly ngu ngốc này khiến tâm tình của hắn rất tốt.

Bạch Bạch hấp hối liếc nhìn hắn, ưu thương đắm chìm trong nỗi thống khổ của chính mình, không kêu tiếng nào.

Mặc Yểm cười nói: "Ngươi đã tu luyện mấy trăm năm, hẳn là có thể biến thành hình người, vì sao còn trưng bộ dáng này. Yên tâm, đạo hạnh của ngươi, ta chẳng thèm để mắt đến đâu."

Bạch Bạch tiếp tục giả vờ chết đáp lại!

Mặc Yểm không tức giận, ngón tay khẽ xoa nhẹ hai tai nho nhỏ, mềm mại của Bạch Bạch, được che phủ một lớp lông tơ mỏng, cảm giác rất thích, không nén được, phải xoa thêm mấy cái nữa.

Bạch Bạch vẫn tiếp tục giả vờ chết như trước.

Mặc Yểm cầm lấy cái đuôi xoã tung, khẽ vuốt vài cái, dường như cảm thấy còn không đã ghiền, lại lôi kéo hết bên này sang bên kia một lúc.

Hồ ly cũng có tự tôn! Bạch Bạch rốt cục không thể nhịn được nữa, giãy dụa cố thoát khỏi.

Tình thế bất đắc dĩ phải đối phó với kẻ mạnh, niệm mấy lần thần chú, thân thể vẫn không thể nào đi khỏi gian phòng này, trở về bên cạnh Lăng Thanh Ba như ý muốn.

Bạch Bạch biết rõ, nếu không cho người nam nhân bên cạnh này vừa ý, thì mình sẽ không đi được. Nhưng muốn nàng biến hoá thành người, nàng lại không muốn, đành phải ủy ủy khuất khuất mở miệng nói tiếng người: "Ngươi thả ta đi mà!"

Thanh âm trẻ trung, mềm mại, ngọt ngào, là giọng nói thiếu nữ.

Mặc Yểm trong mắt xuất hiện một tia hứng thú, hỏi: "Ngươi là con gái?"

Bạch Bạch nhẹ nhàng thốt lên một tiếng "Vâng", im lặng nhìn Mặc Yểm có chút cảnh giác.

Mặc Yểm nói: "Biến thành hình người cho ta xem một chút, nếu như ngươi rất xinh đẹp, ta sẽ để ngươi đi." (V: Điêu quá đi >.<)

Hồ ly có đặc điểm xinh đẹp, bình thường tu luyện thành hình người đều là tuấn nam mỹ nữ, thậm chí dung mạo còn có chút đẹp hơn cửu thiên tiên tử. Mặc Yểm bản tính phong lưu, đã từng cùng không ít hồ yêu từng có lộ thuỷ nhân duyên, nhưng lại rất ít nhìn thấy hồ tinh tu luyện tiên đạo.

Mặc dù hồ yêu tuy xinh đẹp diêm dúa, nhưng gặp nhiều sẽ không thoát khỏi cảm thấy không thú vị. Bình thường, hồ tinh tu tiên đều giấu mình ở Linh sơn tu hành, cực kỳ ít khi đi lại trên thế gian, Mặc Yểm vô tình thấy qua mấy con, dung mạo thanh lệ tuyệt luân, có một loại hương vị mê người khác lạ nói không nên lời.

Không biết con hồ ly ngốc nghếch trước mắt này biến hình sẽ trở nên như thế nào? Mặc Yểm đột nhiên rất muốn chứng kiến.

Bạch Bạch không muốn, thấy Mặc Yểm không có ý định hút chân nguyên của nàng, dứt khoát ôm đuôi cuộn mình lại thành một cục.

"Chớ có nghĩ Lăng Thanh Ba sẽ đến mang ngươi đi, vừa rồi ta đã tẩy đi trí nhớ của hai người chủ tớ các nàng, hiện giờ các nàng căn bản không nhớ rõ đã từng gặp ta, lại càng không nhớ rõ từng đem ngươi giao cho ta chữa thương."

Mặc Yểm chậm rãi phá tan tia ảo tưởng cuối cùng của Bạch Bạch.

"Ta vừa rồi không có đắc tội ngươi, tại sao ngươi nghĩ muốn hại ta?" Bạch Bạch ngẩng đầu nói khí thế, nhưng lập tức nhận ra sự chênh lệch giữa mình và đối phương trong lúc đó, dù là trên thực lực hay là trên vóc dáng, cho nên câu vừa nói ra miệng không hề có vẻ khí thế, mà bất đắc dĩ trở thành ủy khuất.

Mặc Yểm cười không đáp, con tiểu hồ ly ngốc khiến hắn chú ý ngoài ý muốn, đã rất lâu rồi hắn chưa từng cảm thấy hứng thú đối với thứ gì đó, vừa hay lấy nó ra tiêu khiển một chút.

"Ngươi cũng không hoàn toàn ngu ngốc, Lăng Thanh Ba là Kim Phượng mệnh cách, được định số làm hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, thân phận tôn quý không thể nói, ngươi đi theo bên người nàng, là muốn trốn tránh Thiên kiếp ư?" Loại tiểu tinh quái tu tiên này đột nhiên xuất hiện ở thế gian, lại ở bên cạnh quý nhân, đơn giản chính là do nhu cầu này.

Bạch Bạch buồn bực gật đầu, hiện tại bùa hộ mệnh đã không còn, một khi Thiên kiếp đến thì làm sao bây giờ? Phụ thân nói nhẹ thì tu vi toàn bộ bị phá hủy, đánh về nguyên hình, nặng thì hồn bay phách tán, ngay cả một cơ hội luân hồi lần nữa cũng không có.

Lưỡng dạng như bọn nàng rất sợ hãi, nàng tu luyện trong sơn động, lần đầu là năm trăm năm, nhanh chóng buồn bực mốc meo đến phát chán, thật sự không muốn thêm một lần nữa. Nếu như không may có lúc hồn bay phách tán, nàng sẽ không còn được gặp lại cha mẹ. Mình chết vô tri vô giác, nhưng cha mẹ ngóng trông mình đứng hàng tiên ban, cùng bọn họ đoàn tụ, nếu như nàng ứng kiếp bỏ mình, bọn họ không biết sẽ đau khổ thương tâm mất bao lâu.

"Ngươi ngoan ngoãn nghe lời ta, thì chuyện Thiên kiếp sẽ không cần phải lo lắng." Mặc Yểm đột nhiên có thôi thúc muốn nuôi một con thú cưng bên người.

Con hồ ly ngốc ngếch trước mắt này, cũng không phải là ý tồi. Màu lông xinh đẹp, cũng có thiện cảm, một cục nho nhỏ mềm mại ấm áp đặt trong túi ở vạt tay áo. Nếu biến thành hình người đủ xinh đẹp, ngẫu nhiên thỉnh thoảng còn có thể cùng nàng hưởng thụ "cá nước thân mật" (CT: chuyện sinh hoạt ân ái nam nữ a)……

Với thực lực của hắn, bảo vệ con tiểu hồ ly tinh như vậy vượt qua Thiên kiếp không có chút khó khăn nào. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

Bạch Bạch nhìn hắn một cách hoài nghi, đôi mắt nhỏ màu nâu như hạt châu bóng bẩy di chuyển, dường như đang nghĩ lời nói của hắn có thể tin cậy, nửa phần do do dự dự nói: "Phụ thân nói, Con đực không tin tưởng được, ta không thể hiện hình người trước mặt con đực……"

Đây cũng là nguyên nhân nàng đã lựa chọn ở bên cạnh Lăng Thanh Ba, dù thế nào thì Lăng Thanh Ba cũng là "cái".

Một lúc lâu sau Mặc Yểm mới có phản ứng lại, đực chính là để chỉ giới tính của mình, không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười, hồ ly chính là hồ ly! Cho rằng con người cùng với chúng nó đều là "đực" hoặc là "cái"

« Ta không phải đực, ta là nam giới. » Điều này nhất định phải dạy dỗ rõ ràng, nếu không chuyện kế tiếp sẽ trở nên rất… rất khó nghe. Hắn cũng không muốn chuyện « cá nước thân mật » tốt đẹp lại trở thành đực cái giao phối.

« Đó không phải như nhau sao ? » Bạch Bạch lẩm bẩm nhỏ giọng, nhưng người nam nhân trước mặt này rõ ràng không có ý định cứ để nàng đi như vậy…

« Ta biến thành hình người, nhưng ngươi phải giúp ta qua được Thiên kiếp, không được bịp bợm ! » Cuối cùng quyết định tin tưởng người nam nhân này.

Mặc Yểm mỉm cười gật đầu.

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly - Chương #2


Báo Lỗi Truyện
Chương 2/253