Chương 164: Chỉ số thông minh thoái hóa (1)



Ngày hôm sau lúc Bạch Bạch tỉnh lại, chỉ thấy màu đen quen thuộc trước mắt, đó là áo bào của Mặc Yểm.

Bản thân đêm qua rõ ràng ngủ ở đệm nhỏ trên giường, sao lại biến thành ngủ trên người Mặc Yểm? Nhưng hình như cũng rất thoải mái, tuy nhiên không bằng đệm nhỏ trên chiếc giường mềm mại…… Bạch Bạch duỗi người đứng dậy, phát hiện vị trí hiện tại chính là ngực của Mặc Yểm, phía trước cách đó không xa có thể thấy cổ, yết hầu của hắn, cái cằm, sau đó là môi, cái mũi, thật sự là đẹp mắt…… Bại hoại!

Bạch Bạch nhìn ra ngoài một hồi đã muốn nhảy trở lại trên giường. Thân thể của nàng vừa động, bàn tay Mặc Yểm cũng dò xét, nhẹ nhàng đè nàng lại.

" Tỉnh rồi? Vụng trộm nhìn ta lâu như vậy, rất thích ta sao?" Tiếng nói của Mặc Yểm lười biếng mà mang theo trêu tức cùng buồn ngủ, êm tai vô cùng.

" Tự đại bại hoại, ai thích ngươi!" Bạch Bạch lớn tiếng phản bác, hoàn toàn là khẩu khí của tiểu cô nương hờn dỗi.

Mặc Yểm nhẹ nhàng vuốt ve thân thể của nàng, khiến lông hồ ly khi ngủ có chút rối loạn được chỉnh tề, động tác này Bạch Bạch quá quen thuộc, trước kia nàng ở Mặc Đầm, Mặc Yểm thường xuyên sờ nàng như vậy, rất thoải mái, lần mò nàng lại muốn ngủ.

" Ta rất thích nàng!" Mặc Yểm bỗng nhiên nói, ánh mắt ôn nhu như nước, Bạch Bạch ngơ ngác nhìn hắn, trong nội tâm nổi lên vui sướng nho nhỏ không hiểu, nhưng không biết hắn vì cái gì đột nhiên nói cái này.

" Nàng cũng thích ta được chứ?"

Bạch Bạch cảm thấy hôm nay bại hoại có chút là lạ, không rõ thực ra hắn muốn làm gì, vì vậy trầm mặc mà nhìn hắn, cẩn thận không nói một lời.

" Sao lại không nói chuyện?" Mặc Yểm lần đầu tiên "Chủ động cầu ái", không nghĩ tới tiểu hồ ly một chút phản ứng tích cực cũng không có.

" Ngươi không khi dễ ta, không khi dễ cha mẹ của ta, còn sư phụ sư huynh, ta…… Ta liền thích ngươi……" Tiểu hồ ly "suy nghĩ cặn kẽ" sau cho đáp án khiến người ta dở khóc dở cười.

" Thật sự?" Biết rõ tiểu hồ ly trong miệng "thích" theo như lời "thích" của mình không phải một nghĩa, nhưng Mặc Yểm cũng không so đo, hắn cần tiểu hồ ly đáp lại, dù cho đơn giản chỉ là một câu mơ mơ hồ hồ.

" Thích ngươi phải làm như thế nào?" Bạch Bạch đột nhiên lại dao động, cái "thích" này không có cái gì bập rập ?!

Nàng bây giờ đối với Mặc Yểm thiếu tín nhiệm nghiêm trọng, thực tế nhớ tới trước kia Mặc Yểm đã từng nói qua, giữa nam nữ hợp hoan cùng hôn nhẹ, là việc làm với người mình thích, vạn nhất bản thân thích Mặc Yểm, hắn muốn mình là người cùng hắn hợp hoan… Khó mà làm được!

Nàng hiện tại đã đoán được, hợp hoan cùng hôn nhẹ không thể tùy tiện cùng người khác làm, Mặc Yểm trước lừa gạt mình cùng hắn làm, nhưng thật ra là chiếm tiện nghi của mình!

Tuy nhiên cùng Mặc Yểm hôn nhẹ, hợp hoan rất sung sướng, rất vui vẻ, nhưng trước khi hiểu rõ chuyện, nàng không thể lại bị lừa!

Mặc Yểm nhẫn nại nói: "Thích ta, thì là ở lại bên cạnh ta, để cho ta sủng nàng, ái nàng, nàng phải ngoan ngoãn nghe lời của ta."

"…… Ta đây sẽ không thích ngươi." Bạch Bạch so sánh, cho rằng ở cùng một chỗ với phụ thân mụ mụ, sư phụ các sư huynh tương đối an toàn.

Thân thể Mặc Yểm cứng đờ, Bạch Bạch sẽ không biết, một câu vô cùng đơn giản của nàng, đối với Mặc Yểm mà nói, so với đánh vào ngực hắn một quyền nặng ngàn cân tổn thương còn lớn hơn!

" Vì sao?" Trong thân thể nổi lên gió lốc, Mặc Yểm cố gắng khống chế chính mình không được bộc phát. Bạch Bạch không tín nhiệm hắn, sợ hắn, mấy cái này hắn cũng biết, tiếp tục tính khí tức giận của mình, chỉ khiến đẩy nàng ra xa hơn. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

" Ta muốn cùng phụ thân mụ mụ cùng sư phụ sư huynh cùng một chỗ, ta không thích nghe lời của ngươi." Bạch Bạch phát giác hắn cố gắng đè nén tức giận, nàng bắt đầu cảm thấy bất an, nhưng vẫn thành thành thật thật trả lời vấn đề của Mặc Yểm.

Lại là những người kia! Mặc Yểm cảm thấy rất vô lực, phụ thân mụ mụ Bạch Bạch coi như xong, sư phụ của nàng…… Chết tiệt Minh Ất từ nhỏ dạy nàng tu luyện, thời gian những người này ở chung với nàng đều lâu hơn so với mình, mấy cái này đã lâu không nói tới, những sư huynh kia nàng mới nhận thức bao lâu? Lại cũng xếp hạng phía trước hắn!

Hắn kém như vậy sao chứ? Vì sao Bạch Bạch thà rằng lựa chọn sư phụ sư huynh của nàng cũng không nguyện ý lựa chọn hắn?!

Mặc Yểm khó hiểu nhìn chằm chằm Bạch Bạch, rốt cục động thủ đem nàng nâng lên thả lại đệm nhỏ trên giường, đứng dậy không nói một lời đá cửa đi ra.

Hắn phát giận! Bạch Bạch nhìn bóng lưng hắn đi xa, thầm nhủ may mắn hắn lần này không có đối với nàng nổi giận, nhưng trong nội tâm lại không cảm thấy vui vẻ, ngược lại có chút rầu rĩ khổ sở.

Nếu như Mặc Yểm không thường xuyên đối với nàng nổi giận, hung nàng khi dễ nàng, kỳ thật nàng cũng nguyện ý ở bên cạnh hắn, nhưng Mặc Yểm trước lưu cho nàng bóng tối quá sâu, làm nàng rất khó tin tưởng Mặc Yểm có thể "thay đổi triệt để".

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly - Chương #164


Báo Lỗi Truyện
Chương 164/253