Chương 139: Bên trọng bên khinh (2)



Tuyết Đảo nén tức giận xuống, trong nội tâm hung hăng mắng Phi Du trên dưới một trăm lần, xoay người phân phó thủ hạ đi đem đứa con Tuyết Tà mời đến.

Người chân thân Tuyết gia là Tuyết Chu, tu thành hình người như trước đều là một thân trắng bệch, Tuyết Tà tựa hồ thật sự đã từng bị thương nhẹ, vịn hai gã thủ hạ đi ra bái kiến Mặc Yểm.

Phi Du dính vào ngực Mặc Yểm, cùng nhau ngồi ở trên ghế, nhìn Tuyết Tà phủ phục trên mặt đất hướng Mặc Yểm hành lễ, cũng hướng chính mình hành lễ, trong nội tâm cảm thấy khoái ý, cố ý ám chỉ Mặc Yểm đừng cho hắn đứng dậy, cười duyên nói:" Tuyết Tà công tử chúng ta lại gặp mặt, ngươi nhất định không nghĩ tới, theo như lời ta nói ngày đó, nhanh như vậy sẽ thực hiện."

Ngày đó thủ hạ Phi Du bởi vì chế nhạo Tuyết Tà tướng mạo quái dị, bị Tuyết Tà dùng thiên la địa võng trận vây ở trong đó, bị chịu nhục lớn, Phi Du dẫn người đuổi tới, thống hận thủ hạ làm mất mặt của nàng càng thống hận thủ đoạn của Tuyết Tà, sau đó tức giận tại chỗ đem thủ hạ bị vây ở trong trận toàn bộ giết chết, cũng tuyên bố luôn sẽ có một ngày muốn Tuyết Tà quỳ xuống đất cầu xin tha thứ ……

Từ trước chính cô ta cùng với đám phản quân thực lực không bằng một hệ tuyết đảo, mọi người nghe xong lời của nàng chỉ cho là nói nhảm, chê cười, không nghĩ tới hôm nay nữ nhân này lại thật làm được thế.

Tuyết Tà quỳ trên mặt đất tức giận đến toàn thân phát run, nhưng là lúc phụ thân đã cho người truyền lời đã dặn phải nhẫn, bao nhiêu nhục nhã đều phải nhịn xuống, cho nên nghe Phi Du mỉa mai xong, không nói một lời.

Phi Du đối với hắn trầm mặc không hài lòng lắm, còn cần dùng chút ít thủ đoạn giết chết uy phong của hắn, Mặc Yểm lòng cũng đã tràn đầy không kiên nhẫn, lạnh nhạt nói:" Người đã gặp qua, đi thôi!"

Mặc Yểm là chỗ dựa lớn của Phi Du, vinh nhục quyền hành của nàng gắn chặt trên người hắn, Phi Du cắn cắn môi, chỉ phải tạm thời đè xuống thủ đoạn tra tấn người đầy mình, dù sao tiểu tử này sau này đều dựa vào ánh mắt của Mặc Yểm kiếm ăn, còn sợ không có cơ hội chỉnh hắn?!

Bọn người Tuyết đảo cùng lam bàn đưa mắt nhìn xe ngựa đỏ thẫm của Phi Du dần dần đi xa, tuyết đảo dậm chân một cái tức giận nói: "Tức chết lão phu!"

Lam bàn âm lãnh cười nói:" Chẳng qua chỉ là một nữ tử ai cũng có thể làm chồng, muốn thu thập nàng còn không dễ dàng? Tuyết tiên sinh vẫn là lấy nghiệp lớn làm trọng."

Tuyết Tà được người hầu đến đỡ xuống dưới ngồi vào ghế, liếc thoáng nhìn thúc thúc Tuyết Lăng trên mặt có chút vẻ hả hê tràn đầy, không khỏi xấu hổ buồn bực, tâm niệm vừa chuyển, đối phụ thân nói:" Cha, một khi Mặc Yểm đã yêu mến nữ sắc, chúng ta liền tống cho hắn một ít mỹ nhân bày tỏ tấm lòng được không?" Nếu như trong đó có người có thể thành công tranh thủ tình cảm, đoạt vị trí Phi Du, đó là tốt nhất, cho dù không thành, làm cho nữ nhân kia lo lắng hãi hùng khổ sở một hồi cũng là tốt ! "

Tuyết đảo trầm giọng nói:"
Rất tốt, nhưng người lại không thể do chúng ta bên này đưa lên!"

Tuyết Tà tâm dẫn thần hội, cười nói:"
Cha yên tâm, hài nhi hiểu được nên làm cái gì bây giờ." Bọn họ nếu như ở phía sau đưa mỹ nhân lên, sợ còn không có thu được hiệu quả, Phi Du sẽ thẹn quá hoá giận đối với bọn họ ra tay, nữ nhân này tự nhiên không có gì đáng sợ, nhưng là binh lực trên tay nàng hiện tại còn hơn bọn họ, hơn nữa là quan trọng nhất, nàng có Mặc Yểm làm hậu thuẫn, đi trêu chọc nàng, bọn họ tránh không khỏi chịu thiệt thòi lớn.

Mặc Yểm mang theo Phi Du liền quay về vương đại điện, yêu phi Lưu Ly cùng Huyền Minh ma bức đang chờ ở trong cung điện, vừa thấy Phi Du như chim nhỏ nép vào người tựa vào ngực, thần sắc dường như cũng có chút mất tự nhiên.

Phi Du vừa thấy bọn họ, sắc mặt cũng thoạt khó nhìn, đảo mắt liền lại bày ra một bộ dáng vẻ nhận đủ trân ái hạnh phúc.

Huyền Minh ma dơi thì không nói, dưới tay Mặc Yểm có Ngọc Lưu Ly yêu phi một mỹ nhân xinh đẹp như vậy, sớm chiều qua lại, đối với nàng uy hiếp thật sự quá lớn, thực tế Ngọc Lưu Ly yêu phi tiếng lành đồn xa, trong Địa phủ nổi danh phong lưu đa tình, thần sùng bái dưới váy vô số, luận dung mạo, luận mị thuật, luận pháp lực, so với mình đến đều mạnh không kém. Nguồn: http://truyenyy.com

Nhất định phải đem nàng đuổi đi! Trong lòng Phi Du âm thầm quyết định.

Nàng nghĩ cái gì, trong lòng Ngọc Lưu Ly yêu phi đều biết, nhưng ý đồ nàng đối Mặc Yểm đã mất, cho nên đối với thái độ đối địch của Phi Du chỉ cảm thấy buồn cười, lạnh lùng liếc nàng, thái độ càng kiêu căng.

Huyền Minh ma dơi đối Phi Du là một trăm không vừa mắt, nữ nhân này lấy uy Mặc Yểm áp chỉnh hợp ba đường phản quân phía dưới, thực lực tăng nhiều, tự coi mình là nhân vật đặc biệt, chẳng những khắp nơi bài xích hắn cùng với Ngọc Lưu Ly yêu phi, càng thường xuyên mượn thanh danh Mặc Yểm, ở trước mặt các đầu lĩnh phản quân khác diễu võ dương oai, nếu như pháp lực nàng cao cường cũng không sao, hết lần này tới lần khác luận pháp lực, nàng còn hơi kém mình cùng Ngọc Lưu Ly yêu phi một bậc.

Mặc Yểm không để ý tới ba người trong lúc đó sóng ngầm mãnh liệt, đối Huyền Minh ma dơi nói:" Ngươi đi Quỷ Môn quan, thỉnh Thanh Lương Quan có thể làm chủ trong lúc này, ta có việc cùng bọn họ thương lượng." Cái gọi là thương lượng kỳ thật chẳng qua là cho biết, quyết định đã ra của mình, người Thanh Lương Quan chỉ có thể tiếp nhận.

Huyền Minh ma dơi cúi đầu lĩnh mệnh, vụng trộm liếc Phi Du đầy quyến rũ nằm người bên Mặc Yểm một cái, bỗng nhiên nói:"
Không biết Bạch tiểu thư có ở hậu điện không ạ?"

Mặc Yểm nghe hắn nhắc tới Bạch Bạch, trên tay dừng lại, giống như lơ đãng buông Phi Du ra, hỏi: "
Vì sao đột nhiên hỏi tới nàng?"

"
Thuộc hạ muốn hỏi Bạch tiểu thư có gì nhắn nhủ không." Huyền Minh ma dơi cố ý đề cập tới Bạch Bạch là chủ ý không muốn cho Phi Du sống dễ chịu, hắn cũng biết Mặc Yểm rất kiêng kị Bạch Bạch cùng các sư huynh Thanh Lương Quan thân cận, mình nói rất có thể sẽ khiến chủ nhân bất mãn, nhưng hắn nhịn một hơi khó chịu, cũng bất chấp như vậy rất nhiều.

Bạch Bạch luyện công vừa xong, ung dung tỉnh dậy, vừa vặn liền nghe thấy được tiếng Huyền Minh ma dơi, lại nghe hắn nhắc tới mình, vội vàng leo ra từ tay áo Mặc Yểm nhảy lên trên mặt bàn, chào hỏi nói:" Biên Bức (dơi) ca ca? Quế nhi tỷ tỷ đều ở đây! Ngươi muốn giúp ta tiện thể nhắn cho ai?"

Mặc Yểm trừng mắt Bạch Bạch, khẽ cắn môi, lại khẽ cắn môi, tiểu hồ ly hỗn đản này! Hắn mang theo nàng một ngày không thấy nàng nói một tiếng, nghe thấy tiếng Huyền Minh ma dơi, nghe nói thay nàng tiện thể nhắn cho sư huynh, ngược lại lập tức tỉnh dậy chui ra! Nàng có cần bên trọng bên khinh như vậy không?!

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly - Chương #139


Báo Lỗi Truyện
Chương 139/253