Chương 107: Bị ăn trong giấc mộng (2)



Bạch Bạch tựa như đang ở trong mộng, cảm thấy người ôm mình rất quen thuộc, nhưng hết lần này đến lần khác đều không thể nào nhớ ra, nàng lắc lắc đầu, trong đầu vẫn mơ màng, chỉ còn hương vị gà quay ngày càng rõ ràng, Bạch Bạch quay đầu xem xét, hóa ra mình bị ôm đến gần cái bàn.

Mỹ vị hấp dẫn làm cho nàng tạm thời quên đi mọi việc, vui vẻ đè con gà da vàng óng ánh thơm phức ra cắn. Nàng hình như lâu lắm rồi không được ăn gà quay! Bạch Bạch cảm thấy mọi việc mơ hồ giống như trong rất mơ, ngoại trừ mỹ vị thịt gà trước mặt là thật.

Người kia ở bên cạnh nàng dịu dàng ngắm nàng ăn, cảnh tượng này rất quen thuộc, dường như đã xảy ra rất nhiều lần rồi, nhưng mà địa điểm xảy ra thì nàng không nhớ rõ.

Con gà quay trong chớp mắt chỉ còn lại bộ xương trắng, Bạch Bạch vừa mới liếm móng tay đã cảm thấy bị bế lên, một chiếc khắn tay ẩm ướt, ấm áp thơm tho ấp lên mặt nàng, nhẹ nhàng lau sạch sẽ từng tí một những vệt mỡ còn bên miệng và còn lau sạch móng vuốt của nàng thêm một lần nữa.

Bạch Bạch thoải mái nằm trong lòng người này, vô thức uốn éo cọ xát vào ngực hắn, nắm lấy y phục của hắn để duỗi lưng một cái.

Người nọ hỏi: "Chúng ta chơi trò hôn nhẹ được không?"

Chơi hôn nhẹ? Bạch Bạch mơ màng gật đầu, chợt phát hiện thân hình hồ ly đã biến thành Bạch y thiếu nữ, môi nàng bị người này liếm thoáng lấy, nàng cũng không cam tâm chịu kém liền liếm đáp lại, khi hai đôi môi chạm vào nhau, nảy sinh cảm giác rất quen thuộc, nhưng Bạch Bạch nhanh chóng chìm vào cảm giác khoái hoạt, không còn tiếp tục để tâm đến việc hỏi người thần bí kia xem cảm giác quen thuộc từ đâu mà có. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Đầu lưỡi nóng rực vô cùng cẩn thận liếm lướt qua nàng, từng chút từng chút một cuốn lấy, trong mũi, trong miệng đều là mùi vị quen thuộc lại vô cùng dễ chịu, ư… Hương vị này còn thơm hơn cả hương vị của gà nướng… Bạch Bạch mê mải cùng với động tác của đối phương, từng ngóc ngách trên đôi môi đều được đối phương tinh tế để ý đến, động tác đối với nàng vô cùng tinh xảo giống như nàng là một đồ xứ mỏng quý giá vậy.

Bạch Bạch theo bản năng bắt chước động tác của đối phương, đầu lưỡi mềm mại tìm được môi của đối phương, nàng muốn cho hắn cũng được trải nghiệm cảm giác tuyệt diệu này, ngay lập tức nàng nhận ra động tác nhu hòa của đối phương trở nên kịch liệt hơn, thậm chí là có phần thô lỗ.

Hai bàn tay đang đặt hờ hững trên vòng eo của nàng bỗng thít chặt, dường như muốn hung hăng vò nát nàng. Bạch Bạch hô nhỏ một tiếng, muốn rút lui nhưng đã quá muộn… hắn hôn khắp người của nàng, tựa hồ xem nàng như một món ngon, hắn dùng sức vơ vét đôi môi ngọt ngào của nàng, không buông tha, hắn tàn nhẫn hút lưỡi cắn môi nàng, một chút đau đơn tê dại bỗng hóa thành một dòng nhiệt nóng, từng đợt sóng cứ mạnh dần mạnh dần nhấn chìm cơ thể Bạch Bạch.

Nóng! Sâu trong thân thể của nàng như có một ngọn lửa kỳ dị đang bị thổi bùng lên, trong nháy mắt lan ra, thiêu cháy toàn bộ cơ thể, khiến nàng khó kiềm chế được. Thân thể nàng tự giác tách ra mà không cần đến sự chỉ huy của đại não.

Y phục trên người chẳng biết từ khi nào đã bị cởi ra hơn nửa, phần da thị không được che đậy dán chặt lấy cẩm bào của đối phương, phần da thịt ngẫu nhiên bị tay áo cọ vào, không tự chủ được nổi lên chút khó chịu… Bạch Bạch cảm thấy không hài lòng, thân thể giãy giụa để cọ xát với áo bào của đối phương, hai tay tự động kéo thắt lưng của đối phương, hòng cởi bỏ cái áo choàng chướng mắt, để có thể cảm nhận được cảm giác da thịt cận kề, như vậy… chắc sẽ dễ chịu được chút ít….

Người kia cười khẽ, cũng giúp nàng cởi bỏ tất cả trở ngại cản trở hai người, hai cỗ thân thể nóng rực dán chặt lấy nhau, ra sức cọ xát, từ trong nội tâm hai người hoàn toàn bị ngọn lửa đốt cháy, không còn chỗ cho lý trí nữa.

Bạch Bạch không còn ý thức được gì cả, nhưng thân thể thì rõ ràng cảm nhận được hạnh phúc tột bậc, đôi chân thon dài chủ động kẹp chặt lưng của đối phương, cảm nhận được đối phương hùng hổ xông tới tiến vào mang theo vô vàn khoái cảm, hai người ôm chặt lấy nhau, nhấp nhô vặn vẹo, dây dưa cọ sát lẫn nhau… Mỗi lần tiến vào đều mãnh liệt sâu sắc, mỗi lần thoát ra đều triền miên uyển chuyển… Cho đến lúc thân thể từng chút từng chút một bị đốt cháy hoàn toàn thì thể xác và tâm hồn mới được giải tỏa…

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly - Chương #107


Báo Lỗi Truyện
Chương 107/253