Chương 103: Xông vào cửa vì bạch hồ ly (2)



Vân Sơ dường như lập tức nhớ tới ngày đó trên mặt đất, trên đường theo Lôi Chấn Tử về Thiên đình chạy chữa, ở bờ sông gặp được tên Hắc y nam tử thần bí kia. Dựa theo biểu hiện của hắn ngày đó, hắn tuyệt đối có thực lực tùy tiện" Thanh lý" đánh chết hơn vạn yêu binh quỷ tốt.

Vân Cảnh có nghe nói qua chuyện này, lúc này cùng Vân Sơ nghĩ tới một chuyện. Nhưng Vân Sơ cũng chưa từng thấy qua bộ dáng người áo đen kia, nói tới nói lui vẫn là cùng một đối tượng.

Mọi người than ngắn thở dài suy đoán tiên nhân ngăn cơn sóng dữ kia đến tột cùng là thần thánh phương nào, lông mày Vân Hư khẽ nhíu lại– là Mặc Yểm, tám chín phần mười chính là sát tinh này, chỉ không biết vì sao gần đây hắn luôn trong Địa phủ Âm ti dạo chơi chứ?

Lần trước giết sạch ba đường phản quân, dường như là ngại bọn họ ảnh hưởng việc hắn làm, vậy lần này?

Vân Hư nghĩ nửa điểm không sai, lần này động thủ lại là Mặc Yểm, nguyên nhân cũng vô cùng đơn giản– hắn không thể để Bạch Bạch chịu khổ thương tâm, dứt khoát chính mình động thủ giải quyết vài đường phản quân, làm cho bọn họ nhanh chóng cút ra xa, đừng khiến Bạch Bạch của hắn dơ tay, bị dọa kinh hãi!

Tối nay cửa ải khó may mắn vượt qua, nhưng là bây giờ chẳng qua là tháng bảy vừa mới bắt đầu, muốn chịu đựng hai mươi chín ngày tháng bảy mới tính có thể thở phào nhẹ nhõm một chút, cho nên tất cả mọi người không dám phớt lờ, chẳng may là quỷ kế đối phương lạt mềm buộc chặt thì sao?

Nói không chừng những phản quân kia đang chờ bọn họ lơi lỏng, sau đó đột nhiên đống loạt tiến công, như vậy có thể dùng ít tổn thất nhất để công phá dương quan xông đến thế gian.

Bình thường Quỷ Hồn cho dù xông ra, đến hai mươi chín tháng bảy đều phải trở về, nếu không đáy chậu hao tổn nguyên khí hồn phi phách tán, nhưng là những yêu ma tu trường kia (gần gần như yêu lão, yêu quái lâu năm đó), ác linh cũng sẽ không chịu hạn chế này, một khi đến dương gian, ở đó trăm ngàn năm cũng sẽ không có vấn đề. Truyện Tiên Hiệp - TruyệnYY.com

Cho nên Vũ Khúc Tinh Quân chỉ cao hứng một hồi, liền lại căng thẳng thần kinh lần nữa, hô quát một đám thiên binh thiên tướng mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng, luân phiên chờ lệnh.

Bạch Bạch không dám lười biếng, thừa dịp cơ hội này để Vân Khởi dạy pháp thuật cùng luyện tập nhiều lần, mới bị Tam sư huynh Vân Cảnh kéo đến một bên nghỉ ngơi.

Bạch Bạch hôm nay không phải bị dọa chấn kinh mà chính là tiêu hao thể lực giảm sút nghiêm trọng, thực sự cũng có chút mệt mỏi, ở bên người các sư huynh, vì vậy yên lòng biến trở về hồ ly, ngồi chồm hổm ở một bên điều tức.

Vân Cảnh cứng ngắc kéo Vân Hư đến nơi khác, hạ giọng nói:" Tiểu sư đệ a, ngươi có phải biết chút ít gì hay không ?"

Vân Hư ù ù cạc cạc nói:" Biết rõ cái gì?"

" Thân phận người thần bí kia, ngươi đừng nói ngươi không biết rõ! Hắc hắc, lần trước Đại sư huynh nói lúc chuyện kia xảy ra, sư phụ cùng ngươi nháy mắt với nhau, khẳng định có vấn đề, hôm nay ánh mắt của ngươi cũng cổ cổ quái quái, đừng nghĩ ta không nhận ra a!"

Vân Hư cả giận nói:" Ngươi giễu cợt ta cũng không sao, sao dám nói giỡn vềsư phụ?" Cái gì liếc mắt nháy mắt, chuyện này là Tam sư huynh nói bừa bãi, may mắn xung quanh không có người bên ngoài.

" Được được được! Sư huynh nói sai rồi, ngươi nói mau, có phải là biết rõ người kia là ai không?"

Vân Hư đang do dự muốn hay không nói, đột nhiên cách đó không xa trên cổng thành xôn xao một hồi, chỉ có hai cánh mở ra chừng ba trượng dơi màu đỏ bay qua, diễu võ dương oai đứng ở cửa thành bên cạnh, nói rất khó nghe:" Tiểu đệ tử Thanh Lương Quan ở nơi nào?! Chủ nhân nhà ta muốn gặp nàng!"

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly - Chương #103


Báo Lỗi Truyện
Chương 103/253