Chương 98: Thiếu chủ thành Thanh Nguyệt (P2)


Dĩ nhiên Bỉ Khố Đức, Khải Nhĩ Đặc sau khi nhìn danh mục hàng hóa, tránh không được hướng về phía thành Thanh Nguyệt chửi mắng ầm lên.
Bỉ Khố Đức bọn họ nhìn thấy người nhà của đám thợ thì đều nghĩ là gánh nặng, nhưng Khang Tư bọn họ nhìn thấy đám người nhà này liền nghĩ ngay đến đây là nhân khẩu. Cả đám người Khang Tư đang nghĩ tìm biện pháp để gia tăng nhân số của lãnh địa, lập tức gương mặt đều tươi cười đón nhận những người này, đồng thời cũng không có bạc đãi bọn họ, mà là dựa theo gia đình từng hộ xếp đặt chỗ ở.
Dĩ nhiên, hiện tại bọn họ chỉ có thể một nhà tránh mưa tránh nắng ở cùng chung một túp lều, mà ngay cả phần lớn dân binh cũng còn chưa có nhà để ở đấy. Có điều là nếu không phải có một số người đi theo Âu Khắc đi tỉnh thành mua hàng chưa trở về, sợ rằng những thợ thủ công này chỉ có thể ở ngoài trời một thời gian rồi.
Mặc dù điều kiện đơn sơ, nhưng vốn là vì bị chuyển tặng đám thợ nghĩ đến tiền đồ sau này đều thấy mình nhân họa được phúc, không ngờ có thể cùng người nhà ở chung một chỗ. Mặc dù trước kia hoàn cảnh cư trú nhà ở cũng chật hẹp như hiện giờ, nhưng tâm tình thật là khác biệt một trời một vực, trong lòng bọn họ đều lập tức chấp nhận phục tùng người chủ mới này.
Nhóm thợ này lên bờ chưa tới một ngày, vừa lúc Lưu Bân chỉ huy thân vệ và dân binh sắp xếp chỗ ăn ở cho người nhà đám thợ xong, thì Tương Văn và Uy Kiệt đi mời chào thương đoàn cũng vào lúc này trở về.
Đám dân binh trai trẻ đang vây quanh các thiếu nữ trẻ tuổi người nhà của thợ, lập tức nước miếng chảy ròng chạy về phía bến cảng nghênh đón thương đoàn, đã nhiều ngày dân binh không biết hương vị thịt thà các loại thực đúng là trông chờ mỏi mòn con mắt.
Sau khi mấy thương đoàn chuyên nghiệp dựng trại tạm bợ xong, cả đám dân binh của lãnh địa Khang Tư đều học theo tiếng sói tru lên, mà cũng là lần đầu tiên lãnh địa của Khang Tư huyên náo từ đêm cho đến hừng sáng.
Ngày thứ hai, ngoài dân binh, thân vệ và lính hầu, còn có người nhà của đám thợ và thủ hạ của Ni Nhĩ tất cả cũng tham gia vào.
Dân binh thì khỏi phải nói đến chúng, thân vệ và lính hầu là do Khang Tư ra lệnh, mà thủ hạ của Ni Nhĩ thì lợi dụng cơ hội trở lại báo báo tin tức hưởng lạc một phen.
Về phần người nhà đám thợ là nhờ có Khang Tư thưởng cho mỗi người thợ một kim tệ. Một kim tệ này mặc dù không thể ăn to uống lớn, nhưng cũng đủ để mua một số vật phẩm cần thiết cho cuộc sống hàng ngày. Trên gương mặt cả nhà đám thợ lần thứ hai xuất hiện nụ cười.
Ai cũng không biết vì sao đột nhiên có sự ban thưởng này? Đó là vì ngày hôm qua Khang Tư thấy cả nhà đám thợ thần sắc hâm mộ vây quanh nhìn đám dân binh hoan hỉ nên hắn ban thưởng.
Ngày náo nhiệt không có mấy ngày liền biến mất, mà các thương đoàn sau khi vơ vét sạch kim tệ của dân binh, cũng không có làm chuyện thừa thải ở lại lâu ngày, lập tức thu dọn lên thuyền rời khỏi lãnh địa của Khang Tư.
Thương đoàn rời đi, để lãnh địa Khang Tư một lần nữa khôi phục trật tự, đám thân tín của Khang Tư lại bắt đầu công tác bận rộn.
Mặc dù Tổng quản thân vệ Âu Khắc còn ở đế đô, nhưng Tương Văn thay thế những công việc của Âu Khắc, chỉ huy một nhóm thân vệ quan văn bận rộn vào cuộc, Uy Kiệt cũng bắt đầu thi hành nhiệm vụ của mình, ở trong đám dân binh bí mật chiêu mộ mật thám, mạng lưới tình báo của lãnh địa Khang Tư bắt đầu từ từ thành hình. Nguồn: http://truyenyy.com
Mà Lôi Đặc, Lôi Khải thân thể đã khôi phục được chín thành, ngoài dự tính của mọi người bọn họ trở nên thành thục hẳn lên. Không ngờ hai người lại đi theo mấy Bách phu trưởng và Đại đội trưởng Do An bắt đầu học tập năng lực chỉ huy thuộc hạ.
Bỉ Khố Đức và Khải Nhĩ Đặc mặc dù rất bất mãn giá cả hàng hóa của thành Thanh Nguyệt, nhưng bởi vì khoản lợi nhuận khổng lồ của buôn lậu, nên vẫn chấp nhận để cho bọn họ nắm mũi chèn ép mình.
Chỉ là bọn hắn lo lắng thành Thanh Nguyệt tìm được nguồn hàng cung cấp khác, cho nên cũng không có tăng giá hàng hóa bên này. Sau khi bàn bạc với Khang Tư các loại hàng hóa cần thiết phải mua, lập danh mục giao cho Phí Nhĩ, sau đó hai người nhanh chóng quay về tỉnh thành.
Mà không muốn trong thời gian chờ đợi trở thành người rãnh rang vô ích, Khang Tư liền chia dân binh làm ba nhóm, một nhóm dưới sự chỉ huy của Lưu Bân giám thị những tên tù binh thổ phỉ xây dựng lãnh địa, đồng thời cũng phụ giúp thợ đóng tàu sửa chữa những hải thuyền của tù binh.
Hải thuyền là trọng yếu nhất trong hoạt động buôn lậu, trọng tâm của lãnh địa hoàn toàn nghiêng về hoạt động này.
Một nhóm dưới sự chỉ huy Do An bắt đầu tuần tra cảnh giới lãnh địa, mà nhóm cuối cùng thì dưới sự hướng dẫn của Khang Tư tiến hành huấn luyện.
Dĩ nhiên, ba nhóm dân binh này cứ cách mấy ngày lại xoay vòng luân phiên, còn lính hầu thì toàn bộ thời gian đều tiến hành huấn luyện, dù sao lực lượng chiến đấu lớn nhất của lãnh địa Khang Tư hiện giờ chính là những lính hầu xuất thân từ thảo nguyên này.
Về phần những thân vệ kia? Việc xây dựng lãnh địa bề bộn gần như sắp lấy đi cái mạng già của bọn họ rồi, hơn nữa bọn họ đều là loại quan văn, có huấn luyện hay không cũng không quan trọng.
Chỉ có điều Khang Tư huấn luyện chưa tiến hành được mấy ngày, Bỉ Khố Đức đáp ứng vật liệu chế tạo thuyền và Khải Nhĩ Đặc đáp ứng chiến mã, vũ khí liền vận chuyển tới cuồn cuộn không dứt. Còn thêm một lượng lớn hàng hóa Phí Nhĩ bên kia đặt hàng mua, Bỉ Khố Đức, Khải Nhĩ Đặc hai người dùng kim tệ mua xong cũng chuyển tới.
Vì đầy ắp công việc như thế nên trừ người cảnh giới ra, phần lớn nhân lực vật lực tất cả đều vùi đầu vào xưởng đóng tàu và mở rộng bến cảng.
Khang Tư giao công tác kiểm kê vật tư cho Áo Khắc Đức cầm đầu thân vệ đám quan văn chịu trách nhiệm, giao việc xây dựng lãnh địa cho Lưu Bân, giao việc phòng vệ cho Do An.
Sau đó mang theo bốn đại thân vệ cùng với hai người thân tín của Bỉ Khố Đức, Khải Nhĩ Đặc, và từ trong số tù binh thổ phỉ chọn lựa ra một nhóm thủy thủ, cùng một nhóm dân binh tinh nhuệ, áp tải mấy chục rương kim tệ, hạ thủy tất cả hải thuyền đã được sửa chữa do đám thuộc hạ của Ni Nhĩ dẫn đường, nghênh ngang nhắm hướng bán đảo Phi Ba thẳng tới.
Thật ra Khang Tư cũng không cần tự mình ra mặt, nhưng nghĩ đến hắn là một đối tác mới, lại là lần đầu tiên tiến hành hoạt động buôn lậu, thân là đầu lĩnh của một thế lực không đi cùng để điều khiển và gặp mặt đầu sỏ của nguồn hàng, nói thế nào cũng không hợp lẽ, cho nên Khang Tư mới rời cảng lần này.
Có thuộc hạ của Ni Nhĩ dẫn đường, cùng những thủy thủ tù binh thổ phỉ điều khiển hải thuyền, thuyền đội mặc dù là ngược gió nghịch nước, nhưng vẫn là rất nhanh tiến vào phạm vi vùng biển của bán đảo Phi Ba.
Giờ phút này Khang Tư mới hiểu được tại sao nhiều thổ phỉ như vậy xuất hiện tại bờ biển đế quốc, bởi vì chỉ cần một chiếc thuyền ba lá là đủ để theo dòng hải lưu dễ dàng chạy tới đế quốc, đã không phí sức như thế thổ phỉ gặp lúc dân chúng đói khổ liền tiến hành cướp bóc, dĩ nhiên phải lựa chọn đế quốc giàu có rồi.
Khang Tư còn chưa kịp cảm khái, mọi người cũng chỉ vừa mới thấy bờ biển, thì hai mươi chiếc chiến hạm treo cờ xí thành Thanh Nguyệt chặn ngang đường tiến.
Nhìn chiến hạm trước mắt, rồi nhìn lại hải thuyền bên mình, Khang Tư nghi ngờ hướng một tên bộ hạ trực thuộc Ni Nhĩ hỏi:
- Hải thuyền quân chính quy cùng hải thuyền của thổ phỉ cũng đều như vậy sao?
Cũng khó trách Khang Tư có nghi ngờ, chiến hạm đối diện ngoại trừ hình thể hơi lớn hơn một chút, thân tàu không có nhiều miếng vá, thì so với hải thuyền bên Khang Tư này cũng không có gì đặc biệt hơn.
Gã thủ hạ của Ni Nhĩ trước khi lên tiếng hắn liếc nhìn hai người đại biểu của Bỉ Khố Đức, Khải Nhĩ Đặc sau đó mới lên tiếng:
- Đại nhân! Kỹ thuật tạo thuyền của thành Thanh Nguyệt bên này chính là chỗ năng lực, hơn nữa hải thuyền thổ phỉ chúng ta sử dụng, đều là thuyền cũ của thành Thanh Nguyệt đào thải xuống, cho nên hình thể cùng kết cấu cũng không có gì khác nhau.
Nghe nói như thế, Tương Văn vẻ mặt hưng phấn nói:
- Nói như vậy hải thuyền của chúng ta cũng là chiến hạm sao?
Thủ hạ Ni Nhĩ lắc đầu nói:
- Vị đại nhân này, hải thuyền chúng ta chỉ là hải thuyền, mà không phải chiến hạm, khi thuyền cũ bị thành Thanh Nguyệt đào thải đều được đưa vào xưởng chiến hạm sửa đổi, làm cho thuyền cũ không cách nào đảm nhiệm chức năng của chiến hạm.
- Sửa đổi? Sửa đổi cái gì lại có thể làm cho thân tàu giống nhau đột nhiên biến thành thuyền dân sự? Chiến hạm cùng thuyền dân sự có cái gì khác nhau?
Tương Văn mặt đầy vẻ tò mò hỏi.
Gã thủ hạ của Ni Nhĩ cười khổ nói:
- Đại nhân! Nếu như thuộc hạ biết sửa lại chỗ nào, thuộc hạ cũng không phải bù đầu bù cổ lo cái ăn, mà đã phất lên như diều gặp gió rồi, chuyện cơ mật như vậy căn bản không có mấy người biết. Còn như điểm khác nhau giữa chiến hạm và thuyền dân: Là chiến hạm có thể bố trí nỏ công thành và máy bắn đá, có được lực lượng xạ kích từ xa, hơn nữa năng lực rất kháng cự mạnh, thuộc hạ đã thấy qua một chiếc chiến hạm bị đập thủng mấy lỗ, nước biển đã tràn vào thân thuyền, nhưng vẫn có thể tiếp tục chạy tới tác chiến. Mà thuyền dân sự hơi bị đả kích một chút sẽ chìm nghỉm. Đây chính là chênh lệch thật lớn giữa chúng.
- Nỏ công thành và máy bắn đá!
Tương Văn giật mình bụm miệng kêu lên, một lúc lâu mới chỉ vào hai mươi chiếc chiến hạm của thành Thanh Nguyệt nói:
- Đây chẳng phải là nói, bọn họ không cần tới gần chúng ta tiến hành chiến đấu giáp lá cà đã có thể đánh chìm thuyền chúng ta? Hơn nữa chúng ta còn không có một chút lực đánh trả nào? Cho dù số lượng thuyền chúng ta gấp bốn lần bọn hắn cũng không có chỗ dùng?
Gã thủ hạ Ni Nhĩ hiển nhiên thoáng bị nét mặt kinh ngạc của Tương Văn kia mê hoặc, nhưng nghĩ tới thân phận cách biệt quá xa, hắn rất nhanh tỉnh táo lại liên tục gật gật đầu không dứt.
Nhóm người Khang Tư trước nay không có kiến thức về tác chiến trên biển, chỉ có thể lẳng lặng suy nghĩ nếu mình gặp phải tình cảnh chiến đấu như vậy nên làm cái gì bây giờ. Mà lúc này, Uy Kiệt đứng bên cạnh Tương Văn đột nhiên nhớ tới cái gì kêu lên:
- Chúng ta không phải đã treo cờ xí thành Thanh Nguyệt cấp cho rồi sao? Vì sao bọn họ còn chặn đường chúng ta?
Mọi người không biết giải thích thế nào, mà lúc này người đại diện cho Bỉ Khố Đức bèn cười khổ nói:
- Trước kia chúng ta để cho bọn họ chuyên chở giao hàng, đám thủy quân này cũng có thể vớt vát được một số phí vận chuyển. Bây giờ tự chúng ta chuyên chở hàng chẳng khác nào cắt đứt khoản thu nhập của bọn họ, cho nên hẳn là họ tới gây khó dễ cho chúng ta.
- Gây khó dễ? Cái gì? Gây khó dễ chúng ta chẳng lẽ bọn họ không sợ thành chủ trách mắng sao?
Vẫn là Uy Kiệt lên tiếng hỏi.
Người đại diện Bỉ Khố Đức bất đắc dĩ nói:
- Không cần gây khó khăn cho chúng ta cái gì, chỉ cần cứ y theo thường lệ lên thuyền từ từ kiểm tra thuyền của chúng ta là được. Đó! Người kiểm tra tới rồi.
Vừa nói hắn vừa chỉ trên mặt biển, chỉ thấy các chiến hạm phía trước chẳng những không có cảnh giới giữ khoảng cách với đội thuyền Khang Tư, ngược lại đang chen chúc kéo tới đây.
Thấy hành động ngạo mạn của đối phương hoàn toàn không coi ai ra gì, mọi người đều hừ lạnh một tiếng.
Mấy người thân vệ Uy Kiệt lại càng bắt đầu nắm chặt nắm tay.
Người đại biểu Bỉ Khố Đức vội vàng kéo ống tay áo Tương Văn đang hăng hái bừng bừng chuẩn bị chiến đấu với đối phương một phen, hắn có lòng tốt nhắc nhở:
- Vị đại nhân này! Ngài mau vào khoang thuyền đi thôi. Ta tin rằng ngài cũng biết: dung mạo ngài sợ rằng sẽ dẫn tới phiền toái đấy.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #98


Báo Lỗi Truyện
Chương 98/353