Chương 97: Thiếu chủ thành Thanh Nguyệt (P1+2)


- Chiến mã ư?
Khang Tư thoáng sửng sốt.
Mà Bỉ Khố Đức và Khải Nhĩ Đặc đều cùng một lúc lắc lắc đầu, Bỉ Khố Đức thì càng cười khổ nói:
- Phí Nhĩ! Lúc ban đầu chúng ta cũng đã nói với ngươi, đế quốc Áo Đặc Mạn chúng ta rất thiếu thốn chiến mã. Chiến mã thuộc vào loại vật tư chiến bị dùng cho chiến tranh. Trừ phi là đại quý tộc, nếu không căn bản không thể nào lấy chiến mã để buôn lậu.
Khang Tư chớp chớp mắt, hắn quả thật có hơi nghi hoặc: "Chiến mã có thật sự trọng yếu như Bỉ Khố Đức nói hay không? Vì sao lúc còn ở ngay tại đế đô mình có thể tùy tiện mua mấy trăm con chiến mã, hơn nữa mới vừa rồi Khải Nhĩ Đặc vẫn còn đồng ý cho mình một trăm con chiến mã kia mà?"
Có lẽ thấy được vẻ nghi ngờ của Khang Tư, Khải Nhĩ Đặc bước lại gần thấp giọng nói:
- Chỉ cần ở trong nước giao dịch chiến mã thế nào cũng được, nhưng một khi đưa ra khỏi nước, đặc biệt là buôn bán quân mã, đây tuyệt đối là tử tội.
- Thế nào? Không phải là ngay như trước kia số lượng mỗi tháng mười con cũng không cấp được sao?
Phí Nhĩ rất bất mãn nói.
Lời này chẳng những khiến Bỉ Khố Đức không được tự nhiên, càng làm cho Khải Nhĩ Đặc rất lúng túng, hắn có chút xấu hổ hóa thành giận nói:
- Không có là không có, dù sao bây giờ một lần nữa ký hiệp ước lại, hiệp ước trước kia hủy bỏ cũng không tính là chúng ta làm trái với hiệp ước.
Phí Nhĩ liếc nhìn Khải Nhĩ Đặc và Bỉ Khố Đức một cái, sau đó trên mặt vẫn duy trì nụ cười nói với Khang Tư:
- Không biết Khang Tư đại nhân quyết định thế nào đây?
Khang Tư sửng sốt một chút: "Tên khốn này cũng thật không biết đối nhân xử thế sao? Không ngờ lại trắng trợn khiêu khích ly gián như thế? Trong ba đối tác hai người đã không đồng ý, lại còn hỏi ý kiến người còn lại, đây chẳng phải là muốn gây phiền toái cho mình sao?"
Khang Tư đã định lắc đầu, thế nhưng Bỉ Khố Đức vốn đang ngượng ngùng không được tự nhiên chợt cười nói:
- Được rồi! Chỉ cần ngươi có thể thuyết phục lão đệ Khang Tư của ta đây, bán ngựa cho ngươi cũng không phải là việc gì khó đâu.
Khải Nhĩ Đặc sửng sốt một chút há mồm muốn nói cái gì, nhưng lại bị Bỉ Khố Đức đá nhẹ vào chân ngăn lại.
Khang Tư luôn chú ý nhìn thấy hành động này, hắn khẽ cau mày, còn Phí Nhĩ nghe được lời của Bỉ Khố Đức, lập tức hiện đầy vẻ tươi cười trên mặt quay sang Khang Tư nói:
- Khang Tư đại nhân! Bên ta nguyện ý trả một trăm kim tệ mua một chiến mã.
Nghe nói như thế, mọi người đều nở nụ cười, Áo Khắc Đức lại nhắc nhở:
- Phí Nhĩ đại nhân! Giá cả ngựa trong đế quốc Áo Đặc Mạn cũng không thấp hơn cái giá này.
Phí Nhĩ thật muốn tự tát cho mình mấy bạt tai: trong lúc tình thế cấp bách nhất thời hắn đã quên sai biệt giá tiền của hai bên, lại nói thẳng ra giá tiền ở bên mình, hi vọng bọn họ không chú ý tới điểm này.
Phí Nhĩ lập tức có vẻ ngượng ngùng nói:
- Thật xin lỗi! Tại hạ thật lỗ mãng! Giá tiền quân mã này còn phải chờ chủ công quyết định mới đúng.
Bỉ Khố Đức gật đầu cười nói:
- Không sai! Giao dịch trọng yếu như vậy, đúng là phải chủ nhân của ngươi đưa ra quyết định mới được.
Khang Tư cau mày khoát khoát tay nói:
- Chư vị, thật xin lỗi! Hình như ta cũng chưa có đồng ý sẽ lấy chiến mã để giao dịch mà. Hơn nữa đây chính là vi phạm luật pháp của đế quốc, ta cũng không thể làm trái được.
Bỉ Khố Đức quay sang Khang Tư cười nói:
- Không sao! Chỉ cần không truyền bá lung tung khiến người đế quốc biết, như vậy thì hoàn toàn không có vấn đề gì.
Phí Nhĩ nghe nói như thế, đầu tiên là bất mãn nhìn Bỉ Khố Đức một cái, tiếp theo mặt đầy vẻ vui mừng nói với Khang Tư:
- Khang Tư đại nhân! Tại hạ dám dùng tánh mạng đảm bảo, chủ công nhà ta tuyệt đối sẽ dùng giá tiền không ít hơn một ngàn kim tệ cho một chiến mã để giao dịch với ngài.
Trong lúc Khang Tư chưa hiểu vì sao đột nhiên Bỉ Khố Đức thay đổi lời nói như vậy: không nói làm trái với luật pháp, chính là mình muốn bán cũng không có khả năng.
Hiện tại mặc dù hắn có mấy ngàn con chiến mã, nhưng bởi vì nhân số dân binh gia tăng, ngay cả một người hai ngựa cũng không chắc có đủ. Vậy sao có thể lấy chiến mã để làm hàng hóa giao dịch chứ? Có điều đang lúc hắn chuẩn bị chính thức cự tuyệt, chợt Áo Khắc Đức bước lại gần nói nhỏ:
- Đại nhân! Tỉnh Trưởng là vì muốn nắm được thóp của ngài, nếu như không nắm thóp sợ rằng hắn sẽ không thể nào yên tâm để tiếp tục hợp tác.
Nghe thế, Khang Tư chợt hiểu ra, khó trách Bỉ Khố Đức lại đột nhiên thay đổi lời nói, cũng khó trách Sư đoàn trưởng Khải Nhĩ Đặc vốn định nói gì đó lúc này cũng không lên tiếng. Hóa ra là muốn nắm thóp của mình trong tay bọn họ.
Dù sao song phương cùng hợp tác chỉ có một bên bị đối phương nắm thóp bắt chẹt, vậy thì đúng là sợ rằng ăn ngủ cũng không thoải mái lắm.
Một khi song phương đều có điều bị đối phương bắt bí trong tay, tin rằng việc hợp tác cũng trở nên trôi chảy hơn, yên tâm hơn. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Nghĩ tới đây, Khang Tư hơi chần chừ một chút, thấp giọng hỏi Áo Khắc Đức:
- Chúng ta hiện có bao nhiêu chiến mã ở không?
Suy nghĩ một chốc Áo Khắc Đức nói:
- Nếu như bỏ đi tốc độ của những tên long kỵ binh trở thành bộ binh để sử dụng, chúng ta có thể có hơn một ngàn con chiến mã ở không, nếu như giữ lại biên chế của bọn họ, như vậy chỉ có chừng hai trăm con ở không.
Áo Khắc Đức bản thân chính là thân vệ loại quan văn, trợ giúp Âu Khắc quản lý hậu cần, cho nên hắn biết rõ những tình huống này cũng không có gì lạ.
Trong lòng có quyết định Khang Tư nhìn Phí Nhĩ đang hồi hộp chờ đợi mình:
- Chiến mã không phải là không thể bán cho ngươi, chỉ là chiến mã chỗ ta số lượng không nhiều lắm, đồng thời ta cũng cần chiến mã, cho nên nhiều nhất chỉ có thể xuất ra hai trăm con, nhiều hơn nữa thì không có.
Phí Nhĩ lập tức mặt đầy vẻ vui mừng, mặc dù là một lần, nhưng so với mỗi tháng mười con thì tốt hơn nhiều. Vì như vậy có thể trực tiếp thành lập đội kỵ binh hai trăm người, mà không cần như trước kia, mỗi tháng số lượng nhập vào chỉ mười con chiến mã vẫn như không nhìn thấy được bổ sung thêm, cho nên vốn cũng không thể thành lập được đội kỵ binh mới.
Nghĩ tới đây, Phí Nhĩ lập tức kích động nói:
- Khang Tư đại nhân! Cái này tại hạ... lập tức cho người ta đi chuẩn bị kim tệ!
Phí Nhĩ kích động như thế là chuyện rất bình thường, lực chiến đấu của hai đội kỵ binh, ở trong mắt mấy đại quốc thì nhỏ yếu như con kiến, nhưng trên bán đảo Phi Ba lại đủ để trở thành lực lượng quyết định thắng bại trên chiến trường, dù sao dùng kỵ binh đối phó với bộ binh thật sự là gây thương tổn rất lớn.
- Chờ một chút! Những chiến mã này ta không bán bằng tiền.
Khang Tư nói.
Phí Nhĩ thoáng ngẩn người ngay sau đó chợt nhớ tới cái gì, nói:
- Không biết Khang Tư đại nhân định dùng thứ gì để đổi những chiến mã đó.
- Công tượng! Thợ đóng tàu. Nếu không có hết thảy không bàn tới nữa.
Khang Tư vừa thốt ra lời này, mọi người đều biến sắc mặt, Bỉ Khố Đức và Khải Nhĩ Đặc ngược lại trên mặt tràn đầy vẻ tán thưởng, còn Phí Nhĩ lại là vẻ mặt khó xử.
Phí Nhĩ nhìn thấy thần sắc Khang Tư vẫn ung dung tự tại, biết thật ra Khang Tư cũng không thèm để ý tới vấn đề công tượng, nghĩ tới đây, Phí Nhĩ cắn răng hỏi:
- Không biết đổi như thế nào?
Đó cũng là chuyện không có biện pháp nào khác, thợ đóng tàu đối với các thành thị miền duyên hải mà nói mặc dù trọng yếu, nhưng kỵ binh để bảo đảm sự an toàn cho lãnh thổ thì càng trọng yếu hơn. Phí Nhĩ biết lựa chọn này của mình khẳng định sẽ nhận được sự đồng ý của chủ công.
Trước khi lên tiếng Khang Tư liếc nhìn mọi người một cái, Khải Nhĩ Đặc cố nháy mắt ra hiệu chỉ có điều không ai biết hắn muốn nói gì, còn Bỉ Khố Đức liền giang hai tay phất qua phất lại, về phần Áo Khắc Đức thì ra dấu tay.
Thấy những dấu hiệu này, Khang Tư sau khi suy nghĩ một chút cười nói:
- Ta đổi một chiến mã lấy ba thợ đóng tàu bình thường, số thợ này không có yêu cầu gì, chỉ cần là thợ đóng tàu là được.
Nghe nói như thế, Bỉ Khố Đức cùng Khải Nhĩ Đặc đều lộ vẻ mặt nôn nóng định nói cái gì, nhưng cuối cùng chỉ thở dài không lên tiếng. Còn Phí Nhĩ ôm ngực thở phào nhẹ nhõm. Hắn bảo đảm nhất định sẽ trong thời gian ngắn nhất chuyển thợ đóng tàu tới.
Hắn dĩ nhiên dám vỗ ngực bảo đảm vì nếu giao thợ xuất sắc có thể sẽ bị chủ công trách mắng, nhưng Khang Tư nếu đã không có đòi hỏi phải thợ đóng tàu như thế nào, như vậy chỉ cần nô lệ có năng lực thợ mộc có tham gia đóng tàu thuyền chút đỉnh là có thể xem như thợ đóng tàu rồi. Người như vậy chủ công muốn bao nhiêu có bấy nhiêu hoàn toàn không đáng kể.
Trong tâm trạng nôn nóng Phí Nhĩ cáo lui trở về, ngay sau đó Khải Nhĩ Đặc lập tức hướng Khang Tư quát lớn:
- Lão đệ! Lão ca ta cố sức nháy mắt ra hiệu phải đòi hắn mười người, sao ngươi chỉ đòi có ba người?
Mà Bỉ Khố Đức thì thở dài:
- Khang Tư lão đệ! Tại sao ngươi có thể mở miệng nói như vậy? Lần này khẳng định là ngươi lỗ vốn rồi, tên kia nhất định sẽ cho ngươi một đám thợ kém nhất già lão nhất, đám thợ như vậy thì có ích lợi gì chứ? Quả thực đúng là mang thêm phiền toái!
Khang Tư cười nói:
- Ha ha! Không sao! Thợ kém cũng không quan trọng, chỉ cần bọn họ đến độ tuổi nhất định nào đó, nhất định là có bản lĩnh có một hai chiêu sở trường, chỉ cần những người thợ này truyền lại sở trường của mình, chúng ta còn có thể lỗ lả sao?
- Truyền thụ? Tức cười! Đây chính là sở trường kiếm cơm của bọn chúng, chúng nguyện ý truyền thụ sao?
Bỉ Khố Đức cười lạnh nói.
Áo Khắc Đức nói xen vào:
- Hà hà! Tỉnh Trưởng đại nhân! Nếu những người thợ này đã dùng chiến mã đổi lấy, như vậy bọn họ chính là nô lệ của đại nhân nhà ta, nếu đã là nô lệ vậy họ dám không phục tòng mệnh lệnh sao? Hơn nữa, chỉ cần đại nhân nhà ta đưa ra một phần thưởng thưởng một số tiền cho người nào dạy học trò giỏi, ta tin rằng bọn họ sẽ tranh nhau đem hết sở trường ra chỉ dạy đấy.
Khải Nhĩ Đặc ở một bên vỗ tay khen hay, mà Bỉ Khố Đức thì nhìn Áo Khắc Đức với ánh mắt thật sâu, trong lòng cảm thán: "Nhân tài! Đáng tiếc không là của ta."
Không biết thành Thanh Nguyệt đặc biệt cần chiến mã hay là thế nào, Phí Nhĩ sau khi rời đi mới hai ba ngày, hải thuyền đã quay lại chở theo sáu trăm người thợ thủ công, cập bến tại bến cảng của Khang Tư.
Thế nhưng đúng y như lo lắng của Bỉ Khố Đức, sáu trăm thợ thủ công này, không phải là già lão thì còn nhỏ, hơn nữa trừ sáu trăm tên tên thợ ra, còn dẫn theo mấy ngàn người nhà của đám thợ.
Phí Nhĩ mặt cũng không đỏ tỉnh bơ cho biết, những người nhà của đám thợ này là chủ công nhà mình để chúc mừng Khang Tư trở thành đồng bọn của mình mà đưa đến làm lễ vật.
Trừ Khang Tư cùng thân tín của hắn, những quân đế quốc được chuyển làm dân binh, bao gồm nhóm người Bỉ Khố Đức đều tỏ vẻ khinh bỉ thành chủ thành Thanh Nguyệt: Đám thợ đều là nô lệ, giao nô lệ cho người ta, mà ngay cả người nhà của nô lệ cũng đem giao hết, đây không phải để giảm bớt gánh nặng thì là cái gì?
Mà Phí Nhĩ có thể cũng cảm thấy mình có chút lừa gạt người, sau khi trao danh mục hàng hóa, hắn lập tức vội vội vàng vàng vận chuyện hai trăm con chiến mã chạy trở về thành Thanh Nguyệt.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #97


Báo Lỗi Truyện
Chương 97/353