Chương 96: Sứ giả thành Thanh Nguyệt (P2)


Áo Khắc Đức không trả lời, ngược lại tiếp tục hỏi:
- Hai vị đại nhân! Đại nhân nhà ta cho tiểu nhân tới xin ý kiến hai vị đại nhân: chúng ta nên hợp tác thế nào với thành Thanh Nguyệt?
Khải Nhĩ Đặc lại muốn nhảy dựng lên, nhưng bị Bỉ Khố Đức ngăn lại. Bỉ Khố Đức vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Cứ nói thẳng chúng ta đã biết tỷ số đổi tiền của bán đảo Phi Ba bọn họ, yêu cầu sứ giả giao dịch công bình!
Áo Khắc Đức vừa nghe nói xong lộ vẻ mặt nghi ngờ hỏi:
- Đại nhân! Nếu như đối phương thẹn quá hóa giận cắt đứt không hợp tác với chúng ta nữa, vậy thì chúng ta nên làm cái gì bây giờ? Dù sao bọn họ có thể tìm được nguồn hàng của chúng ta, mà chúng ta không tìm được nguồn cung cấp hàng của bọn họ.
Bỉ Khố Đức và Khải Nhĩ Đặc đều thoáng sửng sốt. Đúng vậy, hiện tại là mình nhờ vả hắn, mà không phải hắn dựa vào mình, mình bằng vào cái gì yêu cầu giao dịch công bình chứ?
Thấy hai người đã ý thức được song phương khác nhau rồi, Áo Khắc Đức cẩn thận nói:
- Tiểu nhân nghĩ rằng: chúng ta hay là cứ làm như không có một chuyện gì xảy ra tiếp tục hợp tác cùng bọn họ đi?
- Cái gì? Làm như không có chuyện gì? Lão tử lời mỗi một kim tệ cứ khơi khơi bị bọn họ nuốt gọn chín kim tệ! Mất mát khổng lồ như thế làm sao có thể làm như không có phát sinh chuyện gì!
Khải Nhĩ Đặc giận dữ hét lên.
Áo Khắc Đức lần này không nói gì, ngược lại là Bỉ Khố Đức thở dài nói:
- Thôi được! Chúng ta không có bản lãnh làm cho đối phương nghe theo ý chúng ta. Nếu như vậy, cũng chỉ có thể nhịn thôi.
Khải Nhĩ Đặc nghe nói như thế, hơi thở lập tức dồn dập lên, nhưng nhìn bộ dáng hắn không lên tiếng, tin rằng hắn cũng chuẩn bị nhẫn nhịn rồi.
Áo Khắc Đức cười cười, nói:
- Hai vị đại nhân không cần khổ sở như vậy, có được hải thuyền chúng ta có thể trực tiếp tới thành Thanh Nguyệt lấy hàng. Như vậy cũng khỏi phải bị bọn họ chia lấy một nửa lợi nhuận của chúng ta. Như vậy bất kể nói thế nào, lợi nhuận so với trước kia cũng nhiều hơn gấp đôi đấy.
Nghe thế, Bỉ Khố Đức và Khải Nhĩ Đặc ánh mắt đều sáng ngời, sắc mặt xám xịt cũng lập tức biến mất.
Áo Khắc Đức tiếp tục nói:
- Dĩ nhiên, hàng hóa của chúng ta giống như trước kia phải chính bọn hắn tới chuyển vận, như vậy cho dù đại nhân nhà ta không thể thu thuế, thì cũng có thể buôn bán một chút thức ăn và nước ngọt để kiếm lời, đồng thời còn có thể để cho tù binh kiếm chút tiền công vận chuyển để tiêu vặt.
Bỉ Khố Đức trên mặt xuất hiện nụ cười, mà Khải Nhĩ Đặc liền thấp giọng quát:
- Khoản thuế kếch xù!
Dĩ nhiên đây là lời nói dỗi. Nguồn: http://truyenyy.com
- Ngươi thu thuế, ta thu thuế, mọi người tới thu thuế, như vậy còn tính là buôn lậu cái gì chứ?
Áo Khắc Đức đột nhiên thần bí cười hề hề nhìn chung quanh một vòng thấp giọng nói:
- Đại nhân nhà ta chuẩn bị luyện binh.
Bỉ Khố Đức và Khải Nhĩ Đặc cũng bị thần thái Áo Khắc Đức khiến cho hạ thấp giọng.
- Luyện binh?
- Đúng! Luyện binh! Đi bán đảo Phi Ba luyện binh.
Thấy Bỉ Khố Đức sắc mặt đại biến, Áo Khắc Đức lập tức nhồi thêm một câu:
- Dĩ nhiên, lúc bắt đầu không sẽ luyện binh ở trong phạm vi thế lực của thành Thanh Nguyệt. Chờ thực lực hùng mạnh...
Khải Nhĩ Đặc bắt đầu có chút hưng phấn hỏi:
- Chờ thực lực hùng mạnh thì làm gì? Có làm được con mẹ gì?
Áo Khắc Đức khôi phục thần thái bình thường nói:
- Ồ! Có lẽ đến lúc đó, hai vị đại nhân sẽ nghe được tin thành Thanh Nguyệt bị thổ phỉ công hãm.
- Hà hà! Đến lúc đó nhất định phải cho ta biết, lão tử nhất định phải phái thân binh đi!
Khải Nhĩ Đặc vỗ tay một cái hưng phấn nói.
Bỉ Khố Đức thở dài, hắn biết lúc này ước vọng mình muốn để Áo Khắc Đức mai một trong đám thân vệ bình thường là không thể thực hiện được rồi.
Nhìn bộ dáng người nầy, cũng biết hắn là người được Khang Tư coi trọng, nếu không hắn làm thế nào lại biết kế hoạch sau này của Khang Tư? Bỉ Khố Đức thật không tin thân vệ của Khang Tư cũng có thể tiếp xúc với những kế hoạch như thế.
Đúng lúc này một gã thân vệ chạy vào hô:
- Hai vị đại nhân! Sứ giả thành Thanh Nguyệt đến rồi, đại nhân nhà ta mời hai vị đại nhân tới gặp.
Áo Khắc Đức vội vàng khom người tư thế xin mời, Bỉ Khố Đức gật đầu bước đi, mà Khải Nhĩ Đặc theo phía sau vừa đi vừa lẩm bẩm:
- Con bà nó...
Phí Nhĩ: sứ giả của chủ thành Thanh Nguyệt, trợn mắt hốc mồm nhìn cái bến cảng xinh đẹp thật không thể tưởng tượng nổi, cùng với gần cả trăm chiếc hải thuyền cặp san sát vào bến cảng.
Trước kia nơi này chỉ có một bến cảng tùy tiện xây dựng đơn sơ, thế nào mới qua mười mấy ngày, nơi này đã biến thành một bến cảng tinh xảo xinh đẹp như vậy. Thật cứ như một bức họa, hơn nữa công trình bến cảng dù bằng gỗ nhưng cũng rất đầy đủ?
Chỉ có điều những thứ này cũng không bằng sự tồn tại của những hải thuyền kia thật khiến hắn khiếp sợ. Những chiếc hải thuyền này mặc dù có chút cũ kỷ, nhưng dù gì cũng có thể sử dụng những hải thuyền này tới bán đảo Phi Ba, hơn nữa những hải thuyền đó đều của bọn thổ phỉ!
Hơn bốn ngàn tên thổ phỉ cứ như vậy toàn quân chết sạch ư? Khó trách không có tin tức gì báo về.
Nghĩ tới gã Thiếu tá mới nhập bọn không ngờ có đám bộ hạ cường hãn như thế, trong lòng Phí Nhĩ run rẩy một trận.
Hắn không thể tin gã Thiếu tá này giống như hai người đối tác kia nói chỉ có mấy trăm thuộc hạ, mấy trăm người dứt khoát không thể giết chết sạch hơn bốn ngàn tên thổ phỉ!
Đúng là hai gã hợp tác kia lừa chủ công nhà mình, hay là gã Thiếu tá đã lừa gạt ngay cả hai người hợp tác với mình?
Chỉ có điều nếu đối phương yêu cầu nhập bọn, tin rằng không phải cố ý bố trí bẩy rập. Dù sao chủ công nhà mình không phải là người của đế quốc Áo Đặc Mạn, gã Thiếu tá đó muốn hãm hại cũng chỉ hãm hại hai người cộng sự với mình thôi.
Xem ra đối phương không biết vì nguyên nhân gì bị phát lạc tới vùng đất hẻo lánh này, thấy buôn lậu có thể kiếm nhiều tiền mới động lòng nhúng tay vào?
Nếu như vậy thì bất kể hắn có vấn đề gì, dù sao bọn thổ phỉ và hai đối tác kia cũng không quan trọng. Chỉ cần hắn cần nguồn cung cấp hàng, vậy thì phải giao kim tệ cho chủ công nhà mình, chỉ đơn giản như vậy thôi.
Nghĩ tới những điều này, tâm tình Phí Nhĩ ổn định lại, bắt đầu đưa ánh mắt tán thưởng đánh giá bốn phía. Nhưng trong lúc lơ đãng nhìn thoáng qua những hải thuyền kia, trong lòng hắn lại thầm thở dài:
"Ôi! Nếu đối phương có hải thuyền rồi, xem ra điều kiện lợi nhuận chia một nửa sắp tiêu mất. Nhưng cũng không sao cả, chỉ cần tăng giá hàng hóa lên một chút là có thể thu hồi lại khoản tổn thất này."
Thế nhưng khi gã Phí Nhĩ được mấy trăm tên kỵ binh cường hãn hộ tống tới Phủ lãnh chủ, hắn vẫn nhịn không được chấn động cả người trước số lượng kỵ binh nhiều như thế, đồng thời tròng mắt hắn cũng vì những chuyển động linh lợi của đám kỵ binh mà xoay tít.
- Ha ha! Phí Nhĩ! Quả nhiên là ngươi đã đến rồi! Hoan nghênh ngươi! Lão bằng hữu!
Bỉ Khố Đức nhiệt tình ôm choàng Phí Nhĩ.
Khải Nhĩ Đặc mặt đầy vẻ tươi cười hướng Khang Tư nói:
- Tên kia gọi Phí Nhĩ, là thân tín của tên khốn kia. Trước nay chúng ta cũng chỉ liên lạc với hắn.
Khang Tư gật gật đầu, mỉm cười đứng ở một bên.
- Tới đây! Để ta giới thiệu: vị này chính là Thiếu tá Khang Tư - Lôi Luân Đặc lãnh chủ vùng đất này.
Bỉ Khố Đức giới thiệu.
Phí Nhĩ giật mình trong lòng: "Có họ tộc? Xuất thân quý tộc, khó trách một tên Thiếu tá nho nhỏ mà có nhiều kỵ binh như vậy." Nghĩ tới đây, Phí Nhĩ không khỏi phi thường cung kính hướng Khang Tư hành lễ:
- Khang Tư đại nhân! Phí Nhĩ thay mặt thành chủ thành Thanh Nguyệt gửi lời chào ngài.
- Cám ơn, xin gửi lời ân cần thăm hỏi của ta tới Thành chủ thành Thanh Nguyệt.
Khang Tư cũng lễ phép nói.
- Ha ha! Mọi người không nên khách sáo như vậy, chúng ta sau này có thể đều là người một nhà đấy!
Bỉ Khố Đức giống như một chủ nhân, kéo Khang Tư cùng Phí Nhĩ vào trong Phủ lãnh chủ.
Sau khi mọi người ngồi vào chỗ của mình, lập tức lại một phen nghiêng mình khách sáo, Bỉ Khố Đức đúng là sở trường ăn nói lại tán hươu tán vượn một hồi, chỉ khiến cho Phí Nhĩ đứng ngồi không yên.
Phí Nhĩ vốn là nghĩ chờ đối phương mở miệng trước, nhưng không biết là nhịn không được, hay là cảm thấy mình chiếm ưu thế chủ động, nên hắn căn bản không thèm để ý cái gì, thừa dịp Bỉ Khố Đức uống nước thông cổ, hắn mở miệng nói:
- Khang Tư đại nhân chuẩn bị gia nhập việc buôn bán của chúng ta, chủ công nhà ta đối với việc này rất tán thành, không biết kế tiếp chúng ta hợp tác thế nào đây? Có phải giống như phương pháp hợp tác trước đây với hai vị đại nhân Bỉ Khố Đức, Khải Nhĩ Đặc hay không?
Bỉ Khố Đức, Khải Nhĩ Đặc mặc dù "như là thiên lôi nghe theo lời Khang Tư" trên mặt đầy vẻ tươi cười, nhưng trong lòng tuôn ra những lời chửi mắng thô tục.
"Con bà nó! Có ngu ngốc mới cùng hợp tác như trước kia! Làm công không để cho các ngươi kiếm lời nhiều như vậy!"
Khang Tư cười cười dùng giọng nói ôn hòa hỏi:
- Xin lỗi! Ta đối với nghề này không rành lắm, không biết quý phương chuẩn bị những phương thức hợp tác thế nào?
"Trông bộ dáng nịnh bợ của hai tên kia với ngươi, ngươi lại không biết? Ngươi làm bộ làm tịch với ta à!" Phí Nhĩ vừa mắng thầm trong lòng, vừa nghiêm túc nói:
- Phía ta có ba phương thức hợp tác: loại thứ nhất là quý phương đến lãnh địa phía ta giao tiền mặt lấy hàng, phe ta chỉ thu chút phí tổn làm lời, những chi phí nhân công vận chuyển các thứ hoàn toàn do quý phương tự chi trả. Dĩ nhiên lợi nhuận cũng là quý phương tự hưởng. Nói đơn giản một chút, phe ta chỉ là bán hàng, quý phương tự chịu trách nhiệm lời lỗ của mình. Chỉ có điều việc làm ăn này của chúng ta, dù gì cũng đừng để thiếu vốn là được.
Phí Nhĩ uống ngụm nước, tiếp tục nói:
- Loại thứ hai là bên phía ta đưa hàng hóa tới đây, sau đó quý phương nộp tiền đặt cọc nghiệm hàng, rồi vận chuyển hàng hóa đưa đi. Loại phương thức này thì các loại phí tổn hai bên chia đều, lợi nhuận cũng mỗi bên một nửa.
- Loại thứ ba không sai biệt lắm với loại thứ hai: chẳng qua là quý phương không cần giao nộp tiền cọc, hơn nữa tất cả phí dụng do phe ta gánh chịu, chẳng qua là lợi nhuận phe ta lấy chín phần. Nói cách khác loại phương thức này, quý phương hoàn toàn biến thành nhân viên đảm nhiệm bán hàng của phía ta mà thôi. Khang Tư đại nhân! Không biết ngài lựa chọn loại một kia hay là?
Phí Nhĩ làm như vô tâm hỏi.
Khang Tư cười thầm, theo như ba phương pháp này, khó trách Bỉ Khố Đức và Khải Nhĩ Đặc không có hải thuyền chỉ có thể lựa chọn loại thứ hai.
Khang Tư nháy mắt ra hiệu cho Áo Khắc Đức, Áo Khắc Đức mỉm cười tiến lên một bước nói:
- Đại nhân nhà ta lựa chọn loại thứ nhất. Dù sao đại nhân nhà ta có mấy chục chiếc hải thuyền, không cần phân mỏng lợi nhuận.
Phí Nhĩ, Khải Nhĩ Đặc đều ngẩn người, bọn họ thật không nghĩ tới một tên hộ vệ lại có thể đại biểu Khang Tư đưa ra ý kiến, chỉ có Bỉ Khố Đức sớm đã biết tài của Áo Khắc Đức nên không có phản ứng.
- Khang Tư đại nhân, vị này là...
Phí Nhĩ có chút giật mình kinh ngạc hỏi.
Khang Tư cười nói:
- Hắn là đại biểu toàn quyền của ta.
Áo Khắc Đức cũng lễ phép cúi người chào, tự giới thiệu mình:
- Ta là Áo Khắc Đức! Rất hân hạnh được biết ngài.
Phí Nhĩ có hơi tức giận gật đầu.
Hắn nghĩ là Khang Tư xem thường thân phận của mình, cho nên mới phái ra người đại biểu toàn quyền, mà Khải Nhĩ Đặc hiển nhiên cũng nghĩ như vậy, né qua một bên thầm cười trộm.
Áo Khắc Đức không đợi Phí Nhĩ mở miệng, đã giành nói trước:
- Phí Nhĩ đại nhân! Không biết có thể cho chúng ta xem qua danh mục hàng hóa một chút hay không? Ta tin bản thân ngài là sứ giả, sẽ không bất cẩn không mang theo chứ?
Phí Nhĩ thoáng sửng sốt một chút, vội vàng xin lỗi nói:
- Thật xin lỗi! Bởi vì nôn nóng muốn gặp mặt Khang Tư đại nhân, cho nên không mang theo danh mục hàng đến. Vui lòng chờ một chút, chờ sau khi thương lượng xong, ta trở về lập tức cho chuyển danh mục hàng tới.
Khải Nhĩ Đặc không để ý tới nhưng Bỉ Khố Đức thì mắng thầm trong lòng.
"Con bà nó! Tên khốn này nhất định là thấy không thể vớt vát một nửa lợi nhuận nên định trở về sửa đổi giá tiền hàng hóa đây!"
Bỉ Khố Đức mặc dù tức giận, nhưng cũng đành chịu ai biểu mình cần hàng của tên khốn này chứ?
Áo Khắc Đức cũng không có vạch trần mánh lới của Phí Nhĩ, hắn gật gật đầu tiếp tục nói:
- Nếu đã như vậy, chúng ta đây sao có thể ký hiệp ước?
- À! Không phải bàn bạc về hàng hóa phe ta cần sao?
Phí Nhĩ có chút sửng sờ.
Áo Khắc Đức mặt lộ vẻ mỉm cười nói:
- Ồ! Phía ta cũng vì vội vàng, còn chưa sửa đổi lại danh mục hàng hóa. Vì thế xin quý phương vui lòng chờ một thời gian ngắn, chờ phía ta sửa lại xong, lập tức sẽ chuyển giao cho quý phương.
Nụ cười trên mặt Bỉ Khố Đức đột nhiên trở nên đậm đà.
"Mẹ kiếp! Cho dù ngươi có thể nhận được hàng hóa từ những địa phương khác, lão tử cũng muốn chọc giận ngươi, xem ngươi còn dám tăng giá hay không! Tên Áo Khắc Đức này thật là lợi hại, nếu là thủ hạ của ta thì tốt rồi."
Phí Nhĩ mặt biến sắc, nhưng cuối cùng vẫn mỉm cười nói:
- Tốt lắm! Phương thức hợp tác đã xác định loại thứ nhất. Còn về phần quá trình công việc sau này mỗi lần đều đổi khác, không phải là điều trọng yếu lắm trong hiệp ước. Cho nên cần mua bao nhiêu hàng hóa, cứ chờ sau khi song phương trao đổi danh mục sẽ quyết định tiếp đi.
Vừa nói xong hắn liền đứng dậy giơ bàn tay chờ.
Áo Khắc Đức quay đầu lại nhìn Khang Tư, thấy Khang Tư gật đầu đồng ý, hắn cũng cười nói:
- Tốt lắm!
Sau đó cùng Phí Nhĩ vỗ một chưởng, cái này coi như là hiệp ước thành lập.
Loại làm ăn buôn lậu này đâu có thể làm hợp đồng ký kết hiệp ước bằng văn bản. Làm như thế chẳng khác nào chừa cái tẩy cho người ta nắm thóp sao?
Đang lúc Bỉ Khố Đức định nói lời khách sáo, Phí Nhĩ cướp lời nói:
- Phe ta trước xác định một loại hàng hóa, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu.
Nghe đối phương nôn nóng như thế, ngay cả danh mục hàng cũng không kịp đợi đã xác định hàng hóa, tất cả mọi người không khỏi tò mò hỏi:
- Loại hàng hóa gì?
Phí Nhĩ nhẹ nhàng nhả ra hai chữ:
- Chiến mã!

Độc Cô Chiến Thần - Chương #96


Báo Lỗi Truyện
Chương 96/353