Chương 87: Tiếp thu khiêu chiến (P1+2)


Lão Đao trong lòng như lửa đốt, vốn là hắn vẫn còn ở trên bờ biển đợi bọn thổ phỉ bị người của mình đuổi tới, đã lâu mà không thấy gì, liền phái người đi nghe ngóng, thì ra bọn tù binh phóng ngựa chạy như điên tới đây, sau đó lại vội vàng xuống ngựa đi vào rừng rậm.
Ngăn mấy người lại hỏi thăm, lão Đao lập tức choáng váng, tại sao lại có người đần như vậy? Rõ ràng chỉ cần một trận xung phong là có thể giải quyết mọi chuyện, tại sao lại đi bao vây?
Lão Đao không tin đây là lệnh của Khang Tư, dù sao đi theo Khang Tư chiến đấu nhiều trận, hắn biết khả năng chỉ huy của Khang Tư. Đến khi nghe được chỗ Khang Tư chỉ có mấy trăm kỵ binh, lão Đao không nhịn được, lập tức không nhẫn nại được nữa giục ngựa phóng vào rừng rậm, trong lúc lão Đao nhịn không được rút đao chém bọn thổ phỉ, không ngờ bọn tù binh vẫn còn tranh cãi với nhau.
- Các huynh đệ! Không được để bọn kỵ binh đoạt mất công lao của chúng ta! Hãy tăng nhanh tốc độ tiến lên!
- Đáng chết! Mình là loại đi đoạt công lao của người sao?
Gã thanh niên lạnh lùng vừa nhìn thấy địch nhân xuất hiện trong trong rừng rậm, không nói hai lời lập tức dẫn bộ chúng tiến vào phía trước chiến trường, hắn cũng không phải là ngu ngốc, nếu cứ đợi ở chỗ này, bọn mình không đủ cho địch nhân nhét kẻ răng!
Chuyện kế tiếp, khi nào đối mặt Đại tướng của đối phương mới tính.
Bọn lính hầu điên cuồng đột phá lao vào chém giết địch nhân, không thể tránh khỏi hấp dẫn ánh mắt của bọn thổ phỉ, lập tức bị rất đông lũ thổ phỉ không kể sống chết xông vào kéo xuống ngựa.
Nếu bọn lính hầu chỉ đứng đằng xa bắn vào lũ thổ phỉ chắc sẽ không có nhiều tổn thất, nhưng chủ nhân của bọn họ đang lâm nguy, cứu chủ nhân, cũng chính là nhiệm vụ chính của bọn họ, thương vong nhiều nữa cũng không là gì.
Tương Văn đứng trên trạm gác phía xa nhìn lại, vội vàng quay xuống nói với Âu Khắc:
- Đại thúc chúng ta xuất quân thôi! Đại nhân gặp nguy hiểm rồi!
Âu Khắc thấy Khang Tư bị vây khốn, đã sớm luống cuống, vội vàng gật đầu. Tương Văn, Uy Kiệt lập tức triệu tập chừng trăm rưỡi kỵ binh, lao ra ngoài thành.
Khang Tư cũng phát giác mình bị địch nhân bao vây, bất quá hắn cũng không có để ý, trước kia khi còn thân phận bộ binh hắn đã không ít lần lọt trong vòng vây của địch. Khang Tư lại tiếp tục tiện tay huy đao bổ về phía một tên thổ phỉ, xoẹt một tiếng, tên thổ phỉ bị chém thành hai nửa, hai tay vô lực để binh khí rơi xuống đất.
Khang Tư nhăn mày, dây cương kéo thẳng, đầu ngựa vừa chuyển, chiến mã đá ngay một phát ra sau, một tên thổ phỉ bị đá bay lên không, cây khảm đao rơi xuống bên cạnh Khang Tư.
Khang Tư cúi xuống nhặt cây binh khí kia lên vừa nhìn thấy lập tức kinh hãi, đây chính là chế thức khảm đao của đế quốc quân a, thế nào lại ở trong tay bọn thổ phỉ?
Sau khi chém rụng thêm mấy tên thổ phỉ, Khang Tư phát hiện, hiện tại bọn thổ phỉ vây khốn mình, đều sử dụng binh khí là chế thức của đế quốc quân. Đánh giết được một lúc nữa, Khang Tư quay đầu bốn nhìn, trong lòng chấn động.
Bên cạnh trừ hai người Lôi Đặc, Lôi Khải, cũng chỉ còn vài lính hầu đang liều mạng cùng mình. Không ngờ hơn mấy chục thân vệ chiến đấu cường tráng của mình đã ngã xuống.
Thấy Lôi Đặc, Lôi Khải hưng phấn chém giết, Khang Tư biết mình đã sai lầm khi chọn chúng làm đội trưởng đội thân vệ: hai người này chỉ có thể làm hộ vệ, còn chỉ huy người sợ rằng ngay cả bộ binh thời kỳ mình cũng không xong.
Khang Tư thở dài, vung đao lên, hướng Lôi Đặc, Lôi Khải hai người hô to:
- Quay về! Quay về ngay!
Thấy bọn lính hầu vứt bỏ cung tên xông vào đánh giáp lá cà, Khang Tư biết mình đã phạm sai lầm rồi, chỉ vì mình là một chủ quan lại xung phong tới trước một đường chém giết, cho nên bọn lính hầu cũng bỏ qua kỹ năng chiến đấu của mình, vì vậy dẫn tới tổn thất là không thể tránh khỏi.
Không phải mình đã cho bọn tù binh tham chiến rồi sao? Tại sao cho đến bây giờ bọn chúng vẫn chưa thấy xuất hiện? Nếu tất cả các kỵ binh đều tấn công, tổn thất sẽ không nhiều như thế này!
Thấy Đại tướng của đối phương bắt đầu lui về, bọn thổ phỉ vô cùng hưng phấn, sung sướng hô to:
- Ngăn hắn lại! Cản hắn lại! Nhất định phải bắt sống hắn!
Bọn thổ phỉ điên cuồng đứa trước ngã, đứa sau tiến lên hướng Khang Tư đánh tới, nếu như không có hai người Lôi Đặc, Lôi Khải ở một bên hỗ trợ, chỉ sợ cường hãn như Khang Tư, cũng bị lũ thổ phỉ xô nhào xuống đất!
Nhìn thấy bốn phương tám hướng đều có vô số người hướng mình đánh tới, giờ phút này Khang Tư nhịn không được mồ hôi lạnh tuôn chảy đầy người.
Lũ thổ phỉ thật sự điên cuồng, không quan tâm đến tánh mạng của mình, nhào tới dùng thân thể của mình quấn lấy Khang Tư. Bảo đảm chỉ cần bị một tên chộp lấy, trong nháy mắt trên thân mình sẽ bị bọn chúng chất thành một đống!
Có lẽ là bọn thổ phỉ quá xấu số, trong khi chúng liều mạng ngăn chặn Khang Tư, rất đông quân đế quốc bỗng nhiên từ trong rừng rậm lao ra, ngoài nhóm bộ binh gầm thét xông lên, còn có hơn trăm thớt kỵ binh lao đến.
Mang theo một nhóm bộ binh lao ra, Do An thấy tình huống trên chiến trường, lập tức đổ mồ hôi lạnh.
"Trời ạ! Khang Tư đại nhân không ngờ bị địch bao vây trong trận? Đây là bởi vì mình tự tiện ban bố quân lệnh, tội này cho dù ở trong đế quốc quân đều là tử tội, chớ nói chi là hiện tại mình đang có thân phận tù binh!"
Nghĩ đến đây, Do An hạ ý thức chuẩn bị lấy công chuộc tội, lập tức rống to:
- Theo ta!
Hắn dẫn đầu dũng cảm giơ đao xông lên phía trước. Bọn tù binh thấy lão đại của mình xông lên đầu, lập tức tinh thần đại chấn hét to đuổi theo.
Lão Đao không cần phải nói, thấy tình huống của Khang Tư, lập tức dũng mãnh quất chiến mã lao ra:
- Mau cứu chủ nhân ra!
Tâm thái của bọn lính hầu không giống bọn tù binh kia. Tập tục của bọn họ là tất cả đều vì chủ nhân không kể sống chết, cho nên không nói hai lời, lập tức quất ngựa chạy như điên nhằm phía Khang Tư lao đến.
Vốn đã bị Khang Tư cùng bọn lính hầu giết chết mấy trăm người, trận hình của bọn thổ phỉ đã trở nên thưa thớt, lập tức bị đội quân đầy sinh lực này tách ra.
Lão Đao sau khi cùng hơn trăm kỵ binh nghênh đón Khang Tư, cũng không tham chém giết vô vị, mà hộ tống Khang Tư phóng ra phía ngoài.
Bọn lính hầu của Khang Tư đang ở phía trước chém giết, lập tức phân tán ra hai bên, dùng cung nỏ dọn sạch con đường phía trước cho bọn Lão Đao.
Vốn nhóm người Tương Văn đang ở phía sau liều mạng quất roi giục ngựa phóng tới, nghe được tiếng hô vang trời, đứng ở trên lưng ngựa nhìn lên: lập tức hắn thở phào nhẹ nhõm, tên đáng chết kia cuối cùng cũng đã xuất hiện, đại nhân cũng đã trở về, không có gì nguy hiểm nữa rồi.
Bất quá cho dù như vậy, Tương Văn vẫn cùng Uy Kiệt tiếp tục quất chiến mã xông lên. Lúc này hai người căn bản không cần băn khoăn việc phải chỉ huy gần trăm kỵ binh trên chiến trường, mà hiện giờ bọn chúng nóng lòng tham gia chiến đấu.
Lúc này, bộ binh cũng đã xông lên, sau một trận chém giết kịch liệt, bọn thổ phỉ bị gom vào một chỗ. Bây giờ chúng mới kịp phát hiện, viên Đại tướng và hai gã hộ vệ của hắn, cùng hơn trăm kỵ bảo vệ đã trở về giữa lực lượng kỵ binh. Còn bọn chúng đã lọt vào trong vòng vây của kỵ binh và lực lượng bộ binh.
Thoáng đánh giá tình hình một cái, bốn phía cộng lại có gần hai ngàn tên đế quốc quân võ trang đầy đủ, trong đó có đến sáu bảy trăm tên kỵ binh, mà bọn chúng chỉ còn gần ngàn người, hơn nữa phần lớn đã bị thương, mặc dù có đoạt được mấy chục bộ binh khí. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Trang bị của bọn thổ phỉ phần lớn vẫn là đao kiếm cũ nát và trúc thương, dựa vào số vũ khí đó, sợ rằng liều chết công kích cũng chỉ là bỏ mạng mà thôi!
Khang Tư thu hồi bội đao, giục ngựa tiến lên phía trước mấy bước hét lớn:
- Đầu hàng đi! Nếu không sẽ bị giết sạch!
Bốn phía xung quanh Khang Tư, bộ chúng lập tức giương cung bạt đao, vẻ mặt hưng phấn nhìn chăm chăm vào bọn thổ phỉ.
Nhìn thấy nhiều người hưng phấn như vậy, Do An toát mồ hôi lạnh. Vừa rồi mình mới chỉ giết được có mấy người, mà chiến đấu đã tạm ngưng rồi. Hiện tại hắn chỉ muốn giết được mấy tên đầu mục thổ phỉ, để có thể giảm bớt tội lỗi của mình.
Bọn thổ phỉ đang giao động, không phải bọn chúng không còn sức chiến đấu, nhưng nhìn hoàn cảnh của mình, bọn chúng hoàn toàn vô vọng, đánh mất hết cả dũng khí tranh đấu.
Bọn chúng không phải là lũ ngu ngốc, tay không dám đối mặt với quân chính quy có võ trang đầy đủ, chỉ có một kết quả là bị giết sạch. Chỉ là bọn chúng không cam lòng đầu hàng, cho nên tất cả đều chỉ ngây ngốc đứng im tại chỗ.
Gã thanh niên lạnh lùng thấy tình hình này, trong lòng cười một tiếng: "Cơ hội đã tới". Hắn mang theo bộ chúng đi ra ngoài, hướng Khang Tư hành lễ, rất lưu loát dùng tiếng Áo Đặc Mạn nói:
- Vị đại nhân này, chỉ cần ngài có thể đánh bại ta: ta nguyện dẫn dắt thuộc hạ bộ chúng đầu hàng ngài!
Lời này vừa thốt ra, không biết tại sao bọn thổ phỉ ầm ĩ một trận, rồi mấy chục tên đầu mục đi ra, rối rít cố gắng dùng tiếng Áo Đặc Mạn hướng Khang Tư đưa ra lời khiêu chiến. Giống như thanh niên kia: chỉ cần Khang Tư đánh thắng chúng sẽ đầu hàng, nếu không hãy thả bọn chúng rời đi.
Khanh Tư nhìn thấy người trẻ tuổi này có chút khí độ, liếc qua bọn chúng một cái liền nhướng mày: bởi vì Khang Tư phát hiện, người trẻ tuổi này cùng bọn thủ hạ của hắn, không có dấu vết đã tham gia chiến đấu, không biết vừa rồi trốn ở địa phương nào.
Còn về những tên đầu mục khác Khang Tư không để trong mắt, bởi vì bọn chúng đều là một một lũ hung ác có thân thể cường tráng mà thôi.
Khang Tư vẫn không nói gì, Lôi Đặc, Lôi Khải lập tức tức tối nhảy dựng lên:
- Một lũ ngu xuẩn! Bằng vào các ngươi mà cũng dám hướng đại nhân khiêu chiến? Để ta tới dạy dỗ các ngươi!
Mà bọn phu trưởng lính hầu cùng bọn lính có vũ lực cao cường hơn người, cũng rối rít gọi to la hét để cho bọn họ tiếp nhận khiêu chiến.
Do An kêu to nhất, phải biết rằng loại đấu trận khiêu chiến này nếu chiến thắng, chiến công rất lớn. Do An làm sao có thể bỏ qua.
Đừng xem Do An như con chó giữ nhà của Khang Tư. Các sĩ quan cấp thấp của đế quốc quân, phần lớn đều dựa vào vũ lực để tấn thăng. Hắn có thể từ lính thường trở thành Thiếu tá Đại đội trưởng của quân đế quốc, vũ lực tất nhiên không tồi, vì vậy hắn không để bọn thổ phỉ gầy yếu này trong mắt.
Khang Tư cũng không phải là người không biết điều, nhìn thấy vẻ mặt khát vọng của bộ hạ của mình liền gật đầu, đồng ý cho bọn họ cùng bọn đầu mục thổ phỉ khiêu chiến.
Mặc dù bất mãn vì không thể đánh nhau cùng Khang Tư, nhưng nghĩ đối phương là Đại tướng, mình chỉ là một đầu mục, không có tư cách đánh nhau với đối phương cũng là chuyện bình thường
Người đi ra cùng gã thanh niên lạnh lùng đối chiến, chính là Do An. Không biết hắn cho cái gì mà Lôi Đặc, Lôi Khải có thể nhường nhịn vậy?
Thấy Do An chỉ là một binh sĩ đế quốc không có cấp bậc, gã thanh niên lạnh lùng cũng không để ý, hắn không biết những tù binh này cấp bậc đã bị thu hồi, nếu như biết Do An là một Thiếu tá Đại đội trưởng, chỉ sợ cũng không dám xem nhẹ như vậy.
Kết quả tự nhiên mặc dù gã thanh niên lạnh lùng có mấy bộ tán thủ, nhưng đối mặt với Do An, kẻ đã từng dựa vào công trận từ binh nhì trở thành Thiếu tá Đại đội trưởng, chỉ có thể chống cự được mấy mười chiêu liền bị đánh bại. Nếu như không phải là khiêu chiến, Do An có thể đã sớm cướp lấy tánh mạng của gã rồi.
Do An lập tức hưng phấn vội vàng hướng Khang Tư hành lễ:
- Đại nhân, thuộc hạ may mắn không làm nhục mệnh.
Thấy Khang Tư chỉ gật đầu một cái, cảm giác hưng phấn của Do An lập tức chỉ còn một nửa, hắn trở nên có chút thấp thỏm bất an.
Gã thanh niên lạnh lùng cùng thủ hạ và đứa cháu của mình, không dám tin tưởng mình bị bại nhanh chóng như vậy. Hắn đương nhiên trong lòng có tố chất rất tốt, thoáng hoảng hốt một chút lập tức quỳ xuống hướng Khang Tư dập đầu hô:
- Cung Tá Đôn đại biểu cho gia tộc Cung Tá xin thần phục Đại nhân!
Tay thiếu niên còn trẻ cùng bọn thủ hạ sửng sốt một chút, rồi với vẻ mặt khổ sở thống khổ cũng quỳ xuống theo trên mặt đất. Khang Tư cùng người của đế quốc Áo Đặc Mạn không có phản ứng gì. Còn bọn đầu mục thổ phỉ ánh mắt tóe lửa, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Kế tiếp là trận thứ hai, vừa mới tuyên bố xong, Tương Văn lập tức xông lên hô to:
- Trận thứ hai là của ta!
Nói xong không đợi chiến mã dừng lại đã nhảy vọt vào giữa sân.
Vốn đang hưng phấn chuẩn bị, lập tức mặt Lôi Đặc như đưa đám, cúi đầu lui trở lại. Đối với Tương Văn, trong bốn đại thân vệ chỉ trừ Âu Khắc còn có thể ỷ lớn tuổi dạy dỗ vài câu, còn lại ba người không ai dám tranh giành với hắn!
- Đại nhân!
Lúc này Uy Kiệt mới đuổi kịp mọi người, liền chào Khang Tư.
Khang Tư quay đầu nhìn lại, thấy Uy Kiệt dẫn tới nhóm thân vệ quan văn. Mặc dù ngạc nhiên, nhưng cũng hiểu bọn họ nhất định là thấy tình huống nguy cấp của mình nên mới chạy tới, liền gật đầu không nói gì, quay lại thưởng thức Tương Văn khiêu chiến.
Thấy Khang Tư không trách cứ, Uy Kiệt thở phào nhẹ nhõm: mặc dù có ý đồ tốt, nhưng coi như mình cũng đã làm trái quân lệnh.
Gã đầu mục thấy bộ dáng kiều diễm như mỹ nữ của Tương Văn, lập tức ánh mắt mơ màng nuốt nước miếng. Mà ở đây trừ những người từng vào sanh ra tử với Khang Tư biết thân phận của Tương Văn, còn những người khác, bao gồm cả bọn lính đế quốc, tất cả đều mắt sáng rực lên nhìn chằm chằm vào Tương Văn.
Tương Văn thấy bộ dáng của gã đầu mục kia, liền chau mày lại, rút đao ra dùng thân đao nện vào mặt tên đầu mục một cái, rồi tung một cước đá bay tên đầu mục, hắn giơ đao uy phong lẫm lẫm nói:
- Một tên!
Nhìn thấy thế, Lôi Đặc, Lôi Khải vẻ mặt như đưa đám, bọn họ biết như vậy là khiêu chiến không có phần của mình nữa rồi. Mà những người khác, bao gồm cả bọn thổ phỉ, tất cả đều ngây ngốc nhìn Tương Văn, ai cũng không nghĩ ra, một mỹ nhân yêu kiều không ngờ lại có thể cường hãn như thế!
Gã đầu mục bị đá ngã cảm thấy rất sỉ nhục vì bị một nữ nhân đánh bại. Liền thét to một tiếng, nhảy dựng lên, giật lấy vũ khí của một thuộc hạ với khí thế hung hăng nhằm Tương Văn vọt tới.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #87


Báo Lỗi Truyện
Chương 87/353