Chương 83: Khu vực hỗn loạn (P3)


Âu Khắc đã có dự tính trong lòng nên bình thản nói:
- Không cần lo lắng: nếu như việc buôn lậu thuận lợi, chúng ta lấy lợi nhuận buôn lậu đủ để đổi lấy tù binh từ bán đảo Phi Ba.
Nói đến đây, Âu Khắc lập tức hướng Khang Tư nói:
- Đại nhân, thuộc hạ nghĩ rằng bây giờ chúng ta nên lập kế hoạch phân chia lãnh địa để khai phá. Một trăm cây số vuông mặc dù rộng lớn, nhưng cũng cần xác định điểm khai phá cần thiết. Phát hoang bao nhiêu mẫu đất, xây dựng bao nhiêu nhà kho và công xưởng...
Lúc Khang Tư đang phất tay chuẩn bị giao toàn bộ cho Âu Khắc xử lý, chợt nghe từ bên ngoài truyền vào một tràng tiếng vó ngựa dồn dập.
Nghe thanh âm này, mọi người đều biến sắc: không có quân tình trọng yếu tuyệt đối sẽ không có người cỡi ngựa chạy như điên trong thôn trấn.
Khang Tư vừa mới nhỏm người đứng lên, lão Đao Bách phu trưởng lính hầu đã xông ào vào la lớn:
- Chủ nhân! Một đám đông thổ phỉ lên bờ!
- Thổ phỉ!
Mọi người đều giật nảy mình.
Khang Tư lập tức ra lệnh:
- Lập tức gõ chuông báo động! Toàn bộ lính hầu trang bị chờ lệnh! Thân vệ giám thị tù binh! Lão Đao! Nói rõ tình hình đi.
Lão Đao vội vàng nhấc bội đao lên đi tới bên cạnh Khang Tư, vừa đi vừa nói:
- Đại nhân! Mới vừa rồi, chúng ta phát hiện ở xa xa ngoài bờ biển có bóng mấy chục chiếc thuyền nhỏ, ban đầu còn tưởng là đội thuyền buôn lậu, nhưng đợi đến khi bọn chúng vào gần tới, chúng ta mới phát hiện trên thuyền đều là binh lính! Hơn nữa bọn binh lính kia khí thế hung hăng gào thét ầm ĩ, hướng tới bến cảng của chúng ta. Có một tù binh nói xem trang phục của bọn chúng dường như là bọn thổ phỉ trong lời đồn đãi, cho nên thuộc hạ lập tức trở về báo cáo.
- Người đang xây dựng ngoài bến cảng đã rút về hết chưa?
Khang Tư hỏi.
- Dạ, thuộc hạ lưu lại mấy kỵ binh giám thị từ xa, còn những người khác đều cùng trở về với thuộc hạ.
Lão Đao cảm thấy ấm áp trong lòng, vội trả lời.
- Biết cụ thể số lượng kích cỡ thuyền cùng với nhân số không?
Khang Tư hỏi tiếp.
Lão Đao suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
- Nghe gã tù binh kia nói, đại khái là bốn năm mươi chiếc thuyền câu lại nhỏ. Chủ nhân! Bởi vì khoảng cách hơi xa, gã tù binh kia cứ dựa theo thuyền thể lớn nhỏ mà đoán chừng, nói là mỗi chiếc thuyền chở được chừng bốn năm mươi người.
- Cũng phỏng chừng hai ngàn người? Ừ! Làm tốt lắm! Bây giờ ngươi dẫn đội kỵ binh trăm người của ngươi đi tiếp ứng mấy huynh đệ đang giám thị. Đúng rồi! Chờ sau khi kết thúc trận chiến, ngươi dẫn gã tù binh phát hiện địch nhân đó đến gặp ta. Hắn chính là nhân tài đó.
Khang Tư nói câu này, khiến Âu Khắc đứng một bên trong lòng có ý nghĩ mơ hồ.
- Dạ!
Lão Đao lập tức lĩnh mệnh lui ra.
- Âu Khắc! Khi thổ phỉ xâm nhập cướp bóc thường thì mỗi lần xuất động bao nhiêu người?
Khang Tư hỏi.
Âu Khắc không hiểu được ý Khang Tư vội vàng nói:
- Đại nhân! Cái này cũng không có số lượng nhất định, có khi ba bốn mươi người, có khi ba bốn trăm người, nhưng mà tuyệt đối không hơn một ngàn người. Lần này xem ra không giống như bọn thổ phỉ thông thường xâm nhập cướp bóc đây.
- Nói sao?
Khang Tư nhíu chân mày.
- Ở chỗ chúng ta trước kia là vùng đất hoang vu, khẳng định bọn thổ phỉ sẽ không chọn nơi này làm mục tiêu cướp bóc. Thường thường bọn chúng đều từ những địa phương khác lén lút chạy lên bờ, cướp bóc một vài thôn trang rồi rời đi ngay. Đâu có giống như lúc này quang minh chánh đại xuất động nhiều người như vậy?
Âu Khắc thở dài nói.
Hắn không hiểu vì sao lãnh địa của Khang Tư đại nhân bị người ta chào đón như vậy, vừa bắt đầu thì bởi vì chặt đứt tuyến đường buôn lậu mà bị sư đoàn cảnh bị tập kích, bây giờ lại bị hơn hai ngàn tên thổ phỉ nhìn trúng, chẳng lẽ nơi này có dấu bảo bối gì chăng? Nếu không cũng không bị người chú ý như thế chứ!
Âu Khắc không có quy cho bọn thổ phỉ tới là vì chuyện buôn lậu, dù sao vừa rồi đã lập quan hệ tốt chuẩn bị nhập bọn với nhóm người buôn lậu. Bọn người buôn lậu đó kim tiền là trên hết, sao có thể có gây ra những chuyện phiền toái này chứ?
Lúc Khang Tư ra đứng ở cửa lớn phủ lãnh chủ, tiếng chuông đồng từ trạm gác bốn góc thôn trấn đã sớm vang dội khắp bầu trời, đám bộ hạ của Khang Tư đang xây dựng trong trấn, lập tức vứt bỏ công cụ trong tay nhanh chóng trở về chỗ ở.
Lúc bọn lính hầu chộp lấy cung tên dẫn chiến mã ra, bọn tù binh dưới sự giám thị của thân vệ cũng ngoan ngoãn biết điều chờ trong lều trại.
Sau khi đám tù binh này bị lộ ra thân phận quân nhân, bọn họ đã mất đi ý đồ phản kháng, bởi vì cho dù Khang Tư buông tha cho bọn họ đi, khẳng định bọn họ cũng không có chỗ nào có thể ẩn trốn.
Phải biết rằng, công kích quân đế quốc là tử tội, đừng nói chi là bọn họ công kích người mình, phạm vào tội khơi mào chiến tranh nội bộ.
Hơn nữa bọn họ cũng hiểu rõ rằng: cho dù mình có giết chết Khang Tư trở về lại quân đội, Sư đoàn trưởng cũng sẽ giết sạch những người mình để diệt khẩu. Nếu đã như vậy, còn không bằng ngoan ngoãn làm tù binh. Dù sao hiện tại bọn họ cũng không có cảm giác là tù binh: thức ăn thức uống đồ dùng việc làm sinh hoạt các thứ cũng đều không khác gì đám thuộc hạ của Khang Tư.
Bọn tù binh cũng không phải là kẻ ngu ngốc: nghe tiếng chuông báo động, đồng thời nhìn bộ dáng đám thuộc hạ Khang Tư, liền biết nhất định là có địch nhân tấn công. Bọn binh sĩ bình thường không có để ý tới, nhưng một số tên có đầu óc linh mẫn liền bắt đầu sinh động hẳn lên. Như tên Đại đội trưởng Do An kia đúng là kích động nhất trong đám tù binh.
Do An dẫn theo mấy người thân tín tìm được một thân vệ của Khang Tư, dùng giọng rất chi là nịnh bợ nói:
- Vị đại nhân này! Phiền ngài báo với Khang Tư đại nhân một tiếng: tất cả tù binh chúng ta đều nguyện ý tận lực phục vụ cho Khang Tư đại nhân, nguyện ý chiến đấu dưới sự chỉ huy của Khang Tư đại nhân.
Gã thân vệ này mặc dù không hiểu rõ lắm tình hình cụ thể nhưng cũng biết có thổ phỉ tấn công.
Gã thân vệ này đối với võ nghệ của bản thân mình cũng không có tự tin gì lắm, đồng thời cũng thuộc hạng có ý nghĩ thấm sâu trong đầu là "Nhiều người nhiều sức". Hơn nữa thân là thân vệ của Khang Tư, tất cả đều vì đại cục của Khang Tư theo suy nghĩ của hắn: hắn cho rằng sử dụng tù binh làm đội tác chiến tiền phong là biện pháp tốt nhất để giảm bớt thương vong cho chủ lực.
Vì thế sau khi nghe Do An thỉnh cầu, hắn thoáng chần chừ giây lát, tiếp đó gật gật đầu. Giao cho đồng bạn coi chừng Do An, còn mình đi báo cáo với Khang Tư.
Vốn đám thân tín của Do An còn tưởng rằng lão Đại tới làm gì, nghe xong lời của Do An cả đám không khỏi thất kinh. Chờ sau khi thân vệ rời đi, bọn họ vội vàng xúm lại nhỏ giọng oán trách Do An.
- Lão Đại, ngươi coi như là nịnh bợ cũng không cần tâng bốc tới như vậy chứ? Phải biết rằng chúng ta hiện giờ là tù binh, nếu như ra chiến trường khẳng định là bia đỡ đạn!
Do An liếc mắt nhìn bốn phía một cái, sau đó mới quay sang đám thân tín chỉ tiếc rèn sắt không thành thép tức giận thấp giọng mắng:
- Bọn ngu ngốc! Ta tại sao lại có đám huynh đệ ngu ngốc như các ngươi vậy chứ? Hiện tại địch nhân tiến công, bất luận địch nhân là ai, cũng là lúc để chúng ta biểu hiện cho thật tốt! Chẳng lẽ các ngươi không muốn sớm ngày thoát khỏi thân phận tù binh hay sao?
Thấy thần thái đám thân tín còn lộ vẻ chưa hiểu, Do An bất đắc dĩ thở dài.
- Các ngươi đó! Không ai chịu suy nghĩ thử xem: thân phận của chúng ta bị vạch trần, hơn nữa một khi đã viết tờ khẩu cung kia, ngoài cách đi theo Khang Tư đại nhân, chúng ta đi tới nơi nào cũng không có chỗ dung thân! Nếu như hiện tại tới công kích chính là sư đoàn cảnh bị, không cần phải nói nhất định là tới diệt khẩu. Nếu như là thổ phỉ? Bọn chúng hung tàn độc ác như thế nào các ngươi cũng biết rồi, không phải bị xử tử thì bị bán làm nô lệ! Nếu đã như vậy, tại sao chúng ta không giúp Khang Tư đại nhân liều chết đánh một trận chứ?
Nghe nói như thế đám thân tín mới chợt hiểu ra gật gật đầu.
Lúc này một gã thân tín có chút chần chừ hỏi:
- Lão Đại! Vậy Khang Tư đại nhân có đáp ứng thỉnh cầu của chúng ta hay không? Hay là nói thẳng ra, có đồng ý phát vũ khí cho chúng ta hay không?
- Đúng vậy! Lão Đại! Chúng ta có thể trợ giúp Khang Tư chiến đấu, nhưng cũng không thể bị trở thành bia đỡ đạn đấy. Nếu như bọn họ phát cho gậy gỗ, vậy thì khẳng định đúng là chúng ta xong đời rồi! Một gã thân tín khác cũng kêu lên.
Do An suy nghĩ giây lát, sau đó nói:
- Dựa theo hiểu biết của ta về Khang Tư đại nhân, hẳn là sẽ phát trả lại vũ khí cho bọn ta. Hơn nữa ta nghĩ rằng, thậm chí ông ta sẽ để những sĩ quan chúng ta tiếp tục chỉ huy binh sĩ!
- Không phải chứ? Lão Đại! Căn cứ vào đâu ngài khẳng định ông ta sẽ hào phóng như vậy?
Đám thân tín đều mở to hai mắt nhìn.
- Hắc hắc! Đây chính là trực giác của ta! Đừng nghĩ rằng ta lừa gạt các ngươi, phải biết rằng trực giác của ta trước nay vẫn luôn linh nghiệm.
Do An lộ vẻ mặt đắc ý nói.
Đám thân tín của hắn thiếu điều muốn ói.
Thân vệ dĩ nhiên có thể trực tiếp gặp chủ quan của mình, nếu không sao còn gọi là thân vệ? Cho nên gã thân vệ này rất dễ dàng nói cho Khang Tư biết thỉnh cầu của Do An.
Một bên Âu Khắc lần nữa vỗ mạnh bắp đùi.
- Không sai! Chính là như vậy! Mới vừa rồi lão Đao nói biểu hiện của tên kia tù binh, đã khiến ta có cái ý nghĩ này, chẳng qua là không biết thế nào biểu đạt ra!
Khang Tư phóng mình lên ngựa, mới chạy mấy bước hắn quay lại nói với đám người Âu Khắc:
- Ừ! Nếu bọn họ nguyện ý, như vậy phát vũ khí và ngựa cho họ, cũng để cho bọn họ dựa theo biên chế đội ngũ của quân đội như cũ, sĩ quan tiếp tục đảm nhiệm chức vụ như trước. Bảo bọn họ lập tức tụ họp, đợt công kích thứ hai chính là bọn họ. Âu Khắc, Uy Kiệt, Tương Văn chỉ huy người ở lại phòng vệ doanh trại.
Âu Khắc, Tương Văn, Uy Kiệt ba người đều ngẩn người: điều này cho biết bọn họ không thể đi theo Khang Tư ra chiến trường. Vốn Tương Văn, Uy Kiệt còn muốn kháng nghị, nhưng bị Âu Khắc ngăn cản, chỉ vào đám thân vệ mô hình quan văn nội bộ năng lực chiến đấu yếu kém đang đứng chung quanh, rồi chỉ vào đám tù binh lực lượng hùng mạnh lên tiếng:
- Tù binh.
Hiểu chuyện gì xảy ra bọn họ không khỏi thở dài, biết đây là Khang Tư muốn mình quản lý đám tù binh, nên không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ gật gật đầu lĩnh mệnh. Còn hai người Lôi Đặc, Lôi Khải thì lộ bộ mặt đắc ý tươi cười mang theo đám thân vệ cường tráng bám sát phía sau Khang Tư.
Bọn lính hầu không hổ là Mục Kỳ binh thường xuyên lăn lộn trong tình huống chiến tranh: mệnh lệnh truyền ra không bao lâu, ngoại trừ lão Đao mang theo đội trăm người chạy đi, những đội trăm người còn lại tất cả đã tụ họp ở quảng trường.
Khang Tư không có nhiều lời, chỉ phất tay một cái rồi lập tức dẫn đầu giục ngựa chạy hướng ra ngoài. Trong nháy mắt, tiếng vó ngựa ầm ầm lập tức vang lên. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Trên một chiếc thuyền trong mấy chục chiếc thuyền câu trên mặt biển, một thiếu niên bộ dáng gầy yếu nhiều nhất chừng mười tuổi, đang lộ vẻ mặt kích động nhìn bến cảng xa xa kia đang càng ngày càng hiện rõ trước mắt.
Nhìn thấy bóng bến cảng, hắn có chút nghi ngờ quay sang bên cạnh hỏi một thanh niên gầy gò gương mặt lạnh lùng:
- Tam thúc! Lần này chúng ta có thể cướp được tài vật đủ để thôn chúng ta sống còn không? Nghe nói địa phương phía trước không có dân chúng cư trú đấy.
- Lần này nhất định có thể thu được tài vật. Nếu không, thành chủ hẳn không đưa ra mức thưởng như thế. Ngươi không nên suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ cần chuyên tâm giết địch là được.
Gã thanh niên lạnh lùng vuốt đầu thiếu niên nói.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #83


Báo Lỗi Truyện
Chương 83/353