Chương 8: Trở về an toàn (P1)


Thái tử Long Nạp dương dương tự đắc đi vào cổng chính Vương doanh đã mang theo thân binh vội vàng đi tới chỗ giam giữ Công chúa. Ân Nặc dĩ nhiên cũng dẫn người đi theo. Đi ngang qua gian phòng ngổn ngang đầy thi thể kia, mặt Ân Nặc thoáng biến sắc, hắn không hề hạ lệnh xử tử những người này, "Cấm vệ quân phần lớn là tâm phúc của mình, không có mình ra lệnh, bọn họ cũng không dám làm như thế. Mà người dám chống lại mệnh lệnh của mình, có thể giả mạo danh nghĩa mình hạ lệnh, ở đây chỉ có một người."
Ân Nặc hung hăng nhìn chằm chằm vào tên Phó tướng Khải Lạp đi theo bên cạnh Long Nạp, "Hừ! Hèn gì cứ một lòng tiếp cận chúng ta, thì ra vẫn luôn đi theo bên cạnh đại ca." Ân Nặc nghiến răng nghiến lợi thầm nghĩ. Hắn không phải tức giận thay cho những người bị chết này mà hắn phẫn nộ vì Khải Lạp lại dám cả gan làm bậy đến mức độ này.
Lão Khải Lạp ngay từ đầu đã cảm giác được ánh mắt tức giận của Ân Nặc, có điều hắn vẫn xem như không có gì mà cứ tỉnh bơ dẫn đường cho chủ mình đi tới phía trước. Quả nhiên ánh mắt của Ân Nặc chỉ chốc lát đã dời đi chỗ khác. Ân Nặc biết tạm thời hắn vẫn chưa đủ sức làm căng với Long Nạp, lúc này không còn cách nào khác là cố gắng nén giận bỏ qua cho Khải Lạp.
- Công chúa ở đâu?
Long Nạp nôn nóng hỏi Khải Lạp.
- Thái tử điện hạ, qua khỏi cửa này là tới.
Khải Lạp cười đầy vẻ nịnh bợ đẩy cửa ra, đúng lúc này tên thân binh cầm đuốc dẫn đường ở phía trước phát ra tiếng kêu hoảng hốt. Long Nạp mới vừa bước chân qua ngưỡng cửa vội hỏi:
- Chuyện gì xảy ra? Có thích khách phải không?
Những lời này đã vạch trần thế giới nội tâm của hắn.
- Khởi bẩm điện hạ, phát hiện thi thể của Cấm vệ quân! Công chúa... Công chúa...
Khải Lạp đi lên trước xem xét một lúc thì chạy về quỳ sụp xuống nói giọng run rẩy.
- Công chúa sao rồi? Ngươi nói mau!
Nghe thấy chuyện công chúa, Long Nạp đã quên mất bộ dạng vừa rồi của mình.
- Công chúa bị người cứu đi rồi.
Khải Lạp nuốt nước miếng bẩm báo.
- Cái gì?!
Long Nạp vừa nghe vừa vội vàng đi vào, nữ nhân này trong lòng hắn mơ tưởng đã lâu, vậy mà lúc sắp lọt vào tay mình mà lại bị người ta cứu đi? Lúc này hắn chỉ muốn ăn tươi nuốt sống cái tên anh hùng cứu mỹ nhân kia.
Ân Nặc nghe thấy vậy trong lòng đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, mình khỏi phải hao tâm tổn trí vì chuyện của công chúa nữa. Chỉ có điều hắn cũng rất tò mò: người nào có thể ở trong tình huống giữa chiến trường ác liệt này, từ trong tay cảnh vệ do Khải Lạp sắp xếp, hơn nữa lại không làm kinh động tới những người khác mà cứu thoát được công chúa. Cho nên hắn cũng đi theo.
Chỉ thấy ba thi thể nằm trước cửa gian phòng chứa vật dụng, một tên bị cắt đứt cổ họng, khôi giáp trên người bị lột mất, chỉ còn lại có một thân áo lót. Một thi thể không đầu, máu tươi rơi vãi đầy mặt đất. Một thi thể khác thì trong miệng cắm một thanh mã đao.
Sau khi quan sát Ân Nặc không khỏi thở dài:
- Thật lợi hại.
Thấy Long Nạp nghe nói vậy lại ngơ ngác nhìn mình hỏi lại: "Lợi hại chỗ nào?" Trong lòng hắn thở dài, đến một chút khả năng quan sát cũng không có vậy thì làm thế nào chỉ huy đại quân. Nhưng hắn lại cười khổ, vị đại ca này là Thái tử sau này sẽ làm Quốc vương, căn bản không cần mang binh đi chiến đấu.
Cho nên hắn kiên nhẫn giải thích:
- Ba thi thể này đều là tinh anh của Cấm vệ quân, ta nói đúng không Khải Lạp Tướng quân?
Không đợi Khải Lạp trả lời hắn liền nói tiếp:
- Thi thể chúng đều nằm hướng về cùng một phía, cho thấy rõ địch nhân đã tấn công trước mặt, hơn nữa còn có năng lực khiến cho chúng không kịp rút vũ khí ra chống cự thì đã chết rồi.
- Thuộc hạ cho rằng là tên Cấm vệ quân thiếu đi đã làm việc này. Bởi thuộc hạ vốn phái ra bốn người bảo vệ Công chúa, hơn nữa chỉ có người của mình thì bọn họ mới không kịp phòng bị.
Khải Lạp muốn ngậm máu phun người quay sang Long Nạp bẩm báo. Hắn nói như vậy là muốn ám chỉ Ân Nặc phái người cứu đi công chúa.
Ân Nặc cớ gì nghe mà lại không hiểu điều này, hắn cười nó:
- Hãy lục soát bốn phía thử xem, ta tin chắc có thể phát hiện thi thể thứ tư bị lột y phục khôi giáp.
Long Nạp đưa mắt ra hiệu, Khải Lạp lập tức dẫn người đi tìm. Khi Khải Lạp trở lại bẩm báo ở chỗ nhà xí phát hiện một thi thể khác không có khôi giáp thì đột nhiên có người vào báo cáo:
- Bẩm báo điện hạ! Có hai tên kỵ sĩ không rõ thân phận xông qua cửa chính của quân doanh chạy về hướng nước địch, trong đó có một tên cưỡi con ngựa trắng của công chúa.
- Cái gì!? Đó nhất định là Công chúa, mau! Đuổi theo!
Long Nạp vừa nghe vội vàng hô lớn, vừa kêu xong còn thòng thêm một câu phía sau:
- Nhớ kỹ! Không được đả thương người cưỡi con ngựa trắng!
Tên binh sĩ lĩnh mệnh vừa định lui ra, nhưng bị một tràng tiếng báo cáo vội vã cắt đứt. Một tên binh sĩ vọt vào, thở hổn hển bẩm báo:
- Điện... Điện hạ! Cổng quân doanh bị phá! Hai gã địch nhân xông ra ngoài quân doanh rồi!
- Cái gì! Cổng quân doanh không có người canh phòng sao? Tại sao lại có thể để cho chúng chạy thoát! Các ngươi toàn là đồ ăn hại!
Long Nạp phẫn nộ dậm chân mắng to.
Ân Nặc mặc dù xem thường tên ca ca này hoàn toàn không có phong thái của vương giả nhưng hắn vẫn lên tiếng hỏi rõ tình hình. Hắn cũng cảm thấy kỳ quái là sao chỉ vẻn vẹn có hai người mà lại có thể vượt qua cổng chính mà chạy đi được? Chẳng lẽ bọn lính canh đều ngủ gật?
- Điện hạ...
Tên binh sĩ nuốt nước miếng một cái, vẻ mặt cầu xin nói:
- Lính canh... lính canh đều đã chết sạch rồi!
- Cái gì?!
Mọi người nghe báo cáo thế đều sững sờ, bởi lúc Ân Nặc chiếm đại doanh cũng đồng thời phái ra ba đội bộ binh canh giữ ba cổng quân doanh, mỗi đội đều có 30 người.
- Ngăn chặn hai người mà toàn tiểu đội 30 người bị tiêu diệt sao?
Long Nạp hỏi câu này cho thấy hắn rất bất mãn với Ân Nặc, nên mới giành hỏi trước. Hắn vẫn luôn xem tên đệ đệ này là văn võ toàn tài, là người có thể uy hiếp tới vương vị của mình. Cho nên lúc nào cũng muốn tỏ ra mình ưu việt hơn đệ đệ. Nhưng biểu hiện của hắn phô bày ra chân tương huênh hoang mà không phải là phát huy ở phương diện chính trị và quân sự. Thật không biết ngôi vị Thái tử của hắn đã dựa vào âm mưu nào để đổi lấy và có thể ngồi được bao lâu đây.
- Bẩm Thái tử điện hạ...
Tên binh sĩ hít một hơi xong báo ra mấy con số kinh người:
- Bộ binh trường thương hy sinh 20 người, trọng thương 5 người, Cấm vệ quân cũng hy sinh 4 người, trọng thương 1 người. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Ở trên chiến trường thì con số tử vong này quả thực không đáng nhắc tới, nhưng nếu như chỉ có hai người mà tạo ra kết quả đó thì quả là kinh người. Nhưng báo cáo tiếp theo của tên binh sĩ còn kinh người hơn:
- Theo người may mắn còn sống sót nói, những điều này do một mình tên địch nhân mặc khôi giáp cấm vệ quân gây nên!
Mọi người nghe thấy thế đều như hít phải luồng khí lạnh. Chiến tranh khác với luận võ, ở trên sân luận võ một người có thể đánh bại mười mấy người là chuyện bình thường, mà ở trên chiến trường có thể giết chết mười người thì rất lợi hại. Vả lại ở trên chiến trường có thể sau khi giết vài người, lập tức sẽ bị cả đám người vây công giết chết. Chuyện "nhiều kiến cắn chết voi" chính là như vậy, nhưng thật ra điều trọng yếu nhất chính là: Các trận chiến từ trước đến nay, trung bình mỗi tên binh sĩ nhiều nhất chỉ có thể giết chết hai người. Giết liên tiếp, giết mười người trở lên các binh sĩ thường thường cũng sẽ chùn tay.
- Lên ngựa!
Long Nạp quyết định đi tới hiện trường để nhìn tận mắt. Hắn đột nhiên hy vọng giá như có thể thu tên mãnh tướng này làm bộ hạ của mình, dĩ nhiên đó là sau khi người này có thể đưa công chúa trở về lại.
Đoàn người cấp tốc chạy tới cổng quân doanh. Các thi thể đã được dời qua một bên, cũng đã thay đội lính canh khác. Khi kiểm tra thi thể, phát hiện được đại bộ phận binh sĩ đều là tự giết lẫn nhau, Long Nạp có chút thất vọng không khỏi chửi thầm: "Mẹ kiếp, ta còn tưởng là thật sự lợi hại như thế chứ!", tiếp theo lớn tiếng ra lệnh:
- Khinh kỵ binh và kỵ binh thám báo lập tức triển khai lục soát! Cần phải tìm cho bằng được công chúa! Các binh sĩ còn lại chia ra canh gác, luân phiên nghỉ ngơi!
Đây cũng không phải là Long Nạp đột nhiên biết khống chế quân đội, mà là do Khải Lạp ghé vào tai hắn nhắc nhở. Bởi vì ngày mai bọn chúng đã bắt đầu công thành chiếm đất rồi.
Phản ứng của Ân Nặc trái ngược với Long Nạp, bởi vì hắn hiểu rõ tên địch nhân này rất đáng sợ. Đó là do hắn nhìn ra từ trên mặt đất và hai cái đèn lồng bị phá hủy kia, hắn biết trước khi tên địch nhân công kích đã phá hủy thiết bị chiếu sáng khiến cho người của mình đột nhiên rơi vào trong bóng tối, và bởi vì địch nhân mới vừa cong kích khiến cho bọn họ hoang mang sợ hãi vung đao chém bừa bãi và giết chết lẫn nhau, còn địch nhân thì thừa cơ hội này chạy trốn.
Nghe Long Nạp ra lệnh phái người đuổi theo, Ân Nặc lén cười thầm, bởi hắn biết là không thể nào đuổi theo kịp được. "Người bảo vệ công chúa này là ai chứ? Ước gì hắn trở thành bộ hạ của ta." Ân Nặc và đại ca của hắn khác nhau ở điểm này, nếu như cho hắn lựa chọn giữa nàng công chúa xinh đẹp và một tên võ tướng văn võ toàn tài, hắn sẽ không chút do dự lựa chọn tên võ tướng.
-0-0-0-
Sau ba ngày lúc nghỉ lúc chạy như điên, Khang Tư và Công chúa Ngả Lệ Ti đã cách xa biên giới hơn 300 dặm. Lúc này Khang Tư không còn ngồi chung ngựa với công chúa nữa mà công chúa cưỡi trên lưng ngựa, còn Khang Tư thì nắm dây cương dẫn ngựa đi bộ phía trước. Bọn họ đã đi được như vậy bốn ngày trên đường núi. Hai người không dám đi theo đường chính, vì mấy ngày trước còn phát hiện kỵ binh trinh sát ở một cái thôn nọ.
Tốc độ tiến công của quân địch rất nhanh, bởi vì trong phạm vi 300 dặm này chỉ có một quân doanh đã bị tiêu diệt kia là đội quân duy nhất trú đóng ở vùng biên giới nên trong vòng 300 dặm này chúng tiến quân vũ bão như vào chỗ không người. Nếu không phải chúng vì mục đích thống trị nên không cướp bóc thì quân đội đã sớm đuổi tới trước mặt hai người Khang Tư rồi.
Công chúa Ngả Lệ Ti ngồi trên lưng ngựa, ngơ ngẩn nhìn tấm lưng thẳng tắp của Khang Tư đang nắm dây cương dẫn ngựa ở phía trước. Công chúa cảm thấy rất kỳ lạ, bởi từ khi Khang Tư xuống ngựa dắt bộ vẫn luôn duy trì đúng mực tư thế của quân nhân. Trong bảy ngày qua Công chúa và Khang Tư rất ít khi nói chuyện với nhau. Trong đó thường là Công chúa mở miệng trước, hơn nữa phần lớn là câu hỏi.
- Khang Tư, ngươi có nguyện vọng gì không?
Công chúa định sau khi trở về sẽ tưởng thưởng thật nhiều cho Khang Tư, "Không biết đến lúc hắn biết rõ thân phận của mình thì sẽ biểu hiện thế nào nhỉ? Là giật mình kinh sợ, quỳ xuống xin tội hay là sẽ ngơ ngác thất thần?" Công chúa cứ mải suy nghĩ đại loại như thế nên ít nhiều cũng vơi đi nỗi sầu lo.
- Nguyện vọng?
Khang Tư vẫn không quay người lại, cũng không dừng bước, hẳn chỉ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời quang đãng mênh mông, lắc đầu, cười thản nhiên nói:
- Ta chỉ có nguyện vọng được tiếp tục cuộc sống này mà thôi.
- Sống sót? Ngươi không thích phú quý, địa vị, mỹ nữ sao?
Công chúa lấy làm lạ hỏ, bởi những điều này đều là mục tiêu đeo đuổi của mọi người.
- Ha ha, có lẽ vậy.
Khang Tư thản nhiên cười nói.
Công chúa biết Khang Tư sắp kết thúc đề tài này rồi, vì thế nàng biết điều không nói nữa. Công chúa nhớ lại bảy ngày qua kể từ khi Khang Tư thoát khỏi hiểm cảnh, lại đột nhiên tỏ ra rất lãnh đạm, cũng không thể nói là lãnh đạm mà cảm giác giống như là cách đối xử đã thay đổi hẳn. Giọng nói cũng trở nên có hơi chút văn nhã, không có kiểu ra lệnh cộc lốc như trước kia.
Công chúa vừa mới bắt đầu cho là nam nhân cố tình thể hiện mình ở trước mặt mỹ nữ, nhưng phát hiện mình lại sai lầm rồi, bởi cho dù ở trong núi, cô nam quả nữ ở chung một chỗ, cũng không thấy Khang Tư có động tác hay nói gì khác lạ. Có một lần Công chúa đang tắm dưới dòng suối thì đột nhiên có một con rắn xuất hiện, quá sợ hãi nàng liền thét lên gọi Khang Tư tới. Hắn giết chết con rắn xong cũng không hề liếc mắt nhìn vóc dáng xinh đẹp động lòng người của nàng đã quay người rời đi. Đêm đó Công chúa được ăn một bữa thịt rắn nướng.
Công chúa âm thầm quyết định sau khi trở về đế đô nhất định phải phong cho Khang Tư tước hiệu Nhất đẳng kỵ sĩ, bởi vì biểu hiện của hắn đúng là phong cách của kỵ sĩ. Tước hiệu kỵ sĩ ở Khi Hồng Quốc có năm cấp, nhất đẳng là cao nhất. Kỵ sĩ là người được tôn kính, chỉ có kỵ binh mới có thể được phong làm kỵ sĩ. Tiểu đội trưởng kỵ binh là ngũ đẳng kỵ sĩ, tất cả tướng quân đều là Nhất đẳng kỵ sĩ, căn cứ vào đó suy ra Ngả Lệ Ti định phong cho Khang Tư tước hiệu này, cũng chính là muốn cho hắn làm Tướng quân rồi.
Đang suy nghĩ miên man Ngả Lệ Ti chợt phát hiện Khang Tư dừng lại. Vừa muốn hỏi hứn xem có chuyện gì xảy ra, Khang Tư đã dắt ngựa vào trong rừng cây. Công chúa lúc này cũng phát hiện ra có điều khác thường, bởi không có gió thổi mà mấy chiếc lá rớt xuống mình, tiếp đó cả vùng đất đột nhiên chấn động, không cần nghĩ cũng biết là đại đội kỵ binh xuất hiện trên đường núi.
Công chúa biến sắc mặt, bàn tay ngọc bụm miệng ngựa đến nỗi tái nhợt. Quân địch? Quân ta? Ở trong đầu nàng không ngừng lóe lên hai ý niệm này. Nhưng Công chúa cũng biết hy vọng đó là đạo quân của mình thì rất xa vời, còn địch quân thì cơ hội vẫn lớn hơn. Khang Tư hẳn cũng nghĩ như vậy, bởi Công chúa thấy Khang Tư rút đao ra phòng bị.
Khi nhìn thấy đội kỵ binh, thấy lá quân kỳ ở phía trước, vẻ khẩn trương trên mặt công chúa biến mất, nàng lộ ra vẻ tươi cười:
- Khang Tư, là đội quân của Cổ Lạp Tướng quân, là người của mình.
Nói xong không đợi Khang Tư kịp phản ứng nàng đã phóng vọt ra ngoài.
Khang Tư nghe đến tên Cổ Lạp thoáng sửng sốt một chút, chẳng qua hắn lập tức biết đây là Tướng quân của đạo quân thứ 7 trấn thủ phòng tuyết thứ hai. Tướng quân này thuộc Vương tộc cho nên tất cả đạo quân thứ 7 đều là kỵ binh. Sau khi toàn thể Cấm vệ quân phản bội, lực chiến đấu của đội quân này trở thành mạnh nhất trong cả nước. Những thứ này đương nhiên là ở trên đường đi công chúa nói cho hắn nghe. Khang Tư thấy công chúa chạy ra ngoài, không còn cách nào khác là cũng theo ra.
.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #8


Báo Lỗi Truyện
Chương 8/353