Chương 78: Địch nhân tập kích (P2)


Tốc độ hắc lang ở trong rừng cây tuyệt đối là đệ nhất, cho nên hắc lang rất dễ dàng vượt lên trước 10 tên thám báo phụ trách dò đường.
Lính gác đứng ở trên tường, chỉ cảm thấy dưới ánh sáng hôn ám của mấy cây đuốc, có một bóng đen chợt lóe qua, vốn bọn họ cũng không lưu ý, vì cũng biết đây là hắc lang đã trở về, mỗi cánh cửa đều có hang chuyên ra vào cho hắc lang, cho nên không cần mở cửa, hắc lang có thể tự do ra vào.
Chỉ là họ có điểm kỳ quái, dựa theo tập quán, hắc lang không tới hừng đông sẽ không trở về, làm sao hôm nay lại trở về sớm như vậy chứ.
Nghĩ vậy, đám lính gác đều lập tức cảnh giác chú ý bốn phía, trưởng ca gác còn mang theo mấy lính canh, mở cửa rời doanh trại cảnh giới bốn phía.
Khang Tư đang ở căn nhà gỗ đơn sơ nói chuyện phiếm với mấy thân vệ, đột nhiên thấy hắc lang vọt tới trước mặt, thấp giọng gầm rú mấy tiếng.
Thấy ánh mắt hắc lang, Khang Tư sửng sốt một chút, hơi nghi hoặc hỏi:
- Ý của ngươi là nói: có địch nhân tập kích chúng ta?
Nghe nói như thế, mọi người đều ngây ngốc, đại nhân không ngờ có thể hiểu được ý hắc lang? Mà lúc bọn họ thấy hắc lang gật đầu, mọi người càng trợn mắt há mồm.
Tương Văn càng vỗ trán rên rỉ:
- Trời ạ, đây còn là sói sao? Trước đây ta nghĩ ngươi có thể nghe được tiếng người, không ngờ đúng thật là như vậy!
Những người khác còn có thể hơi thừa nhận, chỉ là Lưu Bân vốn không quen thuộc hắc lang, đã sớm há hốc mồm, cả người choáng váng.
- Bọn họ còn cách chúng ta một khoản xa?
Khang Tư vô thức hỏi hắc lang, mà hắc lang cũng dị thường quái dị gật đầu.
Tương Văn có ý dò xét hỏi:
- Địch nhân có nhiều hơn chúng ta không?
Hắc lang gật đầu lần thứ hai.
Âu Khắc hai mắt tỏa sáng hỏi:
- Địch nhân là kỵ binh?
Hắc lang gật đầu lại lắc đầu.
Âu Khắc có chút không chắc đây là ý gì, không khỏi hỏi tiếp:
- Có phải ý ngươi là địch nhân có cả kỵ binh lẫn bộ binh?
Hắc lang lắc đầu.
Khang Tư cười nói:
- Địch nhân là cưỡi ngựa mà đến, ở từ xa xuống ngựa chuẩn bị bộ chiến?
Hắc lang gật đầu, ánh mắt lộ ra thần sắc: "Chủ nhân quả nhiên lợi hại". Thần sắc này rõ ràng khiến mọi người sửng sốt.
Âu Khắc lập tức hưng phấn hô to:
- Đại nhân, chúng ta nhặt được bảo rồi!
Mọi người vừa nghe lời này lập tức hiểu được có ý nghĩa gì: hắc lang lại có thể điều tra được tình hình của địch, hơn nữa có thể biểu đạt ra, thật đúng là bảo bối mà!
Đây chính là bảo bối quyết định thắng thua, dù sao có người sẽ chú ý tới phi ưng và bồ câu trên trời, nhưng tuyệt đối không ai chú ý tới sói hoang phụ cận, ai mà ngờ một con sói hoang như vậy có thể điều tra tình báo chứ?
Thấy thần sắc mọi người, hắc lang ngẩng cao đầu mặt đầy vẻ kiêu ngạo.
Lúc mọi người nhịn không được muốn cười, Khang Tư ra lệnh:
- Triệu tập nhân mã đề phòng, nhớ kỹ phải giữ im lặng. Hắc lang theo ta đi điều tra lần nữa.
- Đại nhân, ngài tự đi có phải quá nguy hiểm không?
Âu Khắc vội khuyên can.
Khang Tư lắc đầu cự tuyệt:
- Kinh nghiệm của ta rất phong phú.
Lời này khiến mọi người không nói gì, mọi người cũng rõ ý Khang Tư: đó là những người khác đi có thể sẽ rút dây động rừng. Mà thật sự đúng vậy, Âu Khắc chỉ có thể suy nghĩ làm thế nào huấn luyện lính trinh sát tinh nhuệ. Còn Tương Văn và Uy Kiệt lại thầm hạ quyết tâm, nhất định phải trở thành thám báo ưu tú nhất, như vậy lần sau sẽ không cần đại nhân tự mình mạo hiểm nữa.
Bởi có hắc lang dẫn đường, Khang Tư không kinh động bất cứ một ai, liền dễ dàng thăm dò được tình hình địch nhân.
Lúc lướt qua người đám thám báo, đối phương cũng không hề có cảm giác gì, Khang Tư nhịn không được sờ sờ đầu hắc lang: hắc lang này thực sự là lợi khí chiến tranh đây.
Khang Tư trở lại doanh trại, thấy tất cả mọi người vũ trang đầy đủ tập kết ở quân doanh trung ương, gật đầu hạ lệnh:
- Ba đội kỵ binh trăm người thuần thục nhất, cưỡi ngựa rời doanh phục trên bờ biển cách quân doanh 1km, một khi phát hiện quân doanh khai chiến lập tức phóng tới quân doanh, nhớ kỹ phải xung phong về cửa trước, cánh cửa phía biển sẽ bị đóng chặt.
Ba đội trăm kỵ binh kỵ thuật cao nhất, lập tức dắt ngựa rời đi.
Khang Tư tiếp tục hạ lệnh:
- Những người còn lại phân thành hai nhóm, ẩn nấp trong những bụi cỏ hai bên doanh trại, phá hỏng cửa phía biển, làm sao chỉ cần kéo một cái thì hai cánh cửa chính đổ ngã xuống. Sau đó khi nghe lệnh thì kéo ngã cửa chính, cung tiễn thủ công kích trước, xem tình huống tiếp theo mà nhảy vào chém giết, lần này chúng ta dùng thế đóng cửa đánh chó!
Âu Khắc vốn định hỏi: lúc này mới làm những việc đó có phải chậm quá không, nhưng nghĩ lại nếu Khang Tư đã đi trinh sát trở về còn ra quyết định như vậy, điều đó chứng tỏ thời gian còn đủ, nên cũng không hé môi nữa.
Lúc phân tổ, 5 đại thân vệ vốn có ý định theo Khang Tư, nhưng Khang Tư chỉ để lại Lôi Đặc, Lôi Khải, còn Âu Khắc và 3 người ở một tổ khác.
Ba người Âu Khắc cũng hiểu, mỗi tổ phải có một người uy tín chỉ huy, sợ rằng gặp phải vấn đề sẽ không nguyện phục tùng mệnh lệnh.
Rất nhanh, mọi người đều đã theo vị trí ẩn nấp, trên bốn bức tường cao, mỗi trạm gác đều đặt một vài người cỏ, dưới ánh sáng yếu ớt gần như không chiếu được tới chúng, chỉ có thể thấy những thân ảnh mơ hồ.
Ngoại trừ trạm gác có vài bó lửa yếu ớt, mảnh đất trống trước cửa phủ Khang Tư, còn chất củi đốt một đống lửa lớn cháy hừng hực.
Về phần chiến mã còn thừa, vẫn được buộc chặt trong chuồng như trước, ngoại trừ thỉnh thoảng mấy chiến mã phát ra tiếng phì phì trong mũi, những căn lều khác không có bất cứ tiếng động nào. Không có người đương nhiên không có âm thanh rồi.
Thời gian trôi qua từng giây, hôm nay không có ánh trăng, lính hầu núp trong bụi cỏ, cùng với các kỵ binh ngoài 1 km lẳng lặng chờ đợi, căn bản không cần lo có ai nhìn thấy bọn họ, các ánh măt đều tập trung vào doanh trại bị bóng đêm bao phủ tản mát ra vài tia sáng yếu ớt.
Không biết qua bao lâu, người khác còn chưa phát hiện được gì, ánh mắt sắc bén của Khang Tư, đã thấy xa xa xuất hiện mấy bóng đen lờ mờ.
Những bóng đen này ở thật xa quan sát doanh trại một lúc, có thể là do không phát hiện tình huống gì, mấy bóng đen lưu lại tiếp tục quan sát, những cái bóng còn lại nhanh chóng ẩn thân rời đi.
Lại qua một đoạn thời gian, những tiếng bước chân xoàn xoạt dày đặc, mơ hồ lọt vào trong tai mọi người, các lính hầu xuất thân từ thảo nguyên, gần như không có cảm giác gì khác, chỉ lẳng lặng cùng đợi mệnh lệnh của Khang Tư, mà các thân vệ tuy rằng được bố trí ở đội ngũ phía sau, nhưng hai tay vẫn không khỏi toát mồ hôi nóng, thần kinh khẩn trương tới cao độ.
Một loạt bóng đen đông đúc từ trong rừng cây đen kịt xông ra, vài người mẫn cảm với con số lập tức hít một hơi lạnh, đối phương có ít nhất hơn 1000 người cơ đấy!
Hai bóng đen đột nhiên xông ra, nhìn doanh địa một chút, cũng không nói gì, vung tay lên, mấy trăm mũi tên lập tức biến những người cỏ thành tổ ong, sau đó rống to một tiếng rung trời:
- Giết!
Đoàn người lúc nhúc, lập tức nhắm thẳng tới doanh trại.
Khang Tư dùng sức kéo thẳng sợi dây thừng, cửa lớn doanh trại ngã ầm sang hai bên, tiếp theo nhảy dựng lên hét to:
- Địch tập kích, đừng hoảng loạn, tập kết chém giết cho ta!
Giọng Khang Tư tuy rằng rất lớn, nhưng ở trong tiếng hò hét rống giận của cả 1000 người này, chỉ có thể nghe mơ hồ mà thôi.
Gã đầu mục khi cánh cửa ngã xuống, nghe được tiếng Khang Tư hò hét rất rõ, không khỏi hét to:
- Địch nhân đã phát hiện, đừng cho bọn chúng liên hợp phản kháng, giết cho ta!
Tiếng Khang Tư kéo đổ cửa lớn ầm ầm, hắn còn tưởng là tiếng nổ trong doanh trại, dù sao trong chỗ ầm ỹ này, nghe ra thật có chút giống.
Gã đầu mục cũng hô lớn:
- Đừng để ai chạy thoát, giết hết tất cả chúng! Đại nhân đã đáp ứng, tài phú của những tên này tùy các ngươi thu hoạch! Giết cho ta!
Nghe tiếng hai tên đầu mục kêu gọi, hơn 1000 phần tử vũ trang kia, lập tức hùng hổ xông thẳng vào doanh trại.
Theo sát mệnh lệnh Khang Tư đồng thời kéo ngã một cánh cửa khác, các thuộc hạ Khang Tư cũng không lập tức xông phía địch nhân chém giết, ngược lại các cung tiễn thủ tập trung trút xuống những trận mưa tên vào trong doanh trại, tuy rằng hai bên cộng lại cũng chỉ có một trăm cây cung, nhưng đối với những phần tử vũ trang đang hỗn loạn thành một đám kia mà nói, đã mang tới thương tổn cực lớn.
Ngay từ đầu nghe thấy những tiếng kêu thảm thiết, hai tên đầu mục cũng không lưu ý, giết người sao có thể không la hét được, chỉ là chờ đến khi nghe ra phần lớn những tiếng hét đều là bên phía mình, hơn nữa các bộ hạ còn đang hò hét nhau cẩn thận cung tên! Chúng lập tức phát hiện không đúng.
Tại sao cả hai bên sườn đều bị tấn công? Nguyên phía trước vốn phải là nơi chém giết kịch liệt nhất, ngược lại không có động tĩnh nào, lại để cho bọn chúng dễ dàng lọt sâu vào doanh trại.
- Cung tiễn thủ bắn trả hai bên sườn!
Đại đầu mục ra lệnh cho các cung tiễn thủ tiến vào quân doanh cuối cùng phát động bắn trả, chỉ có điều rõ ràng không có hiệu quả, bọn chúng đã đi vào cửa chính, hai bên đều là tường cao 5 m, ngược lại có mấy tên may mắn bị trúng tên phe mình lại chửi ầm cả lên.
Ngay sau đó, mấy tên phần tử vũ trang bị ép tới đống lửa ở giữa quân doanh, do cảm thấy mình bị phơi dưới ánh sáng thành mục tiêu cho địch nhân xạ kích, hoặc là cảm thấy đống lửa cháy bập bùng làm mình khó chịu, bọn chúng không nói hai lời liền vứt củi dập tắt đống lửa .
Vốn cảnh vật chung quanh đã hơi mờ tối, lúc này đống lửa duy nhất bị dập tắt, phần lớn mọi người lập tức biến thành kẻ mù.
Chỉ trong nháy mắt như thế, những mũi tên ngang dọc, tiếp tục cắm vào thân thể bọn họ, người may mắn không trúng chiêu, nghe tiếng la thảm thiết bên cạnh, lập tức nằm rạp xuống đất ôm đầu rụt cổ.
Hiện tại cả đại doanh nguồn sáng duy nhất còn lại, chính là các cây đuốc ở những trạm gác bốn góc, tỏa ra những tia sáng yếu ớt.
Một tên đại đầu mục vừa thấy hiện trường đột nhiên tối đen như mực, vừa chửi bới tên khốn dập tắt đống lửa, vừa hò hét:
- Đừng hoảng loạn! Trấn định cho ta, đốt đuốc cầm theo bên cạnh Trưởng quan!
Chỉ có điều là hiển nhiên, không có một ai lại ngu ngốc đốt một cây đuốc trước con mắt thèm thuồng của địch nhân trong bóng tối kia.
Tên đại đầu mục vừa hét những lời này, chợt nghe xa xa truyền đến tiếng vó ngựa ầm ầm, tên đại đầu mục còn lại lập tức hô:
- Nhanh! Huynh đệ phía trước ngăn chặn cửa lớn! Tuyệt không thể để kỵ binh tiến vào! Huynh đệ hai bên sườn tập kết xung phong! Huynh đệ phía sau xông lên trước cho ta!
Nói xong, tự mình liền dẫn đầu tiến lên trước.
Các cung tiễn thủ ở phía sau, phát hiện mình không có tác dụng gì, cũng thu lại cung tên, rút đao sau lưng, xông lên theo.
Tiếng vó ngựa ngày càng lớn, dù là hiện trường lộn xộn, nhưng vẫn có thể nghe được. Lúc này không gian chợt yên ắng một chút, nhưng ngay sau đó tiếng gào thét lại tiếp tục vang lên.
Các phần tử vũ trang cũng biết bộ binh chống lại kỵ binh, sẽ nhận được loại đãi ngộ gì, cũng không cố kỵ những mũi tên bắn lén nữa, nhanh chóng dựa theo đại đầu mục phân phó chia tổ hành động.
Chỉ là đám vũ trang chịu trách nhiệm ngăn chặn cửa chính, thật vất vả mới tới được cửa chính, vừa kiểm tra, lập tức trợn mắt há mồm hét kinh hãi:
- Xảy ra chuyện gì? Cửa chính sao lại sụp đổ rồi?
Các tên còn lại nghe vậy sửng sốt, tràng diện lại tiếp tục một mảnh yên lặng.
Mà ngay sau đó tiếng vó ngựa từ bên ngoài lướt ngang qua, bọn chúng theo quán tính dõi mắt theo tiếng động này, khi bọn hắn dựa vào tia sáng yếu ớt của mấy cây đuốc, nhìn thấy trước cửa nơi mình vừa xông vào, xuất hiện thân ảnh kỵ binh đông nghịt, lập tức liên tưởng tới cửa sau bị đóng kín, nhịn không được hét một tiếng hoảng sợ:
- Không xong! Chúng ta bị bao vây rồi!
Hai tên đại đầu mục hận không thể lập tức chém chết tên khốn kia, bởi bọn họ biết bản thân đã rơi vào tình huống không tốt. Địch tình không rõ lại thêm bị bao vây, khẳng định sĩ khí đại giảm, thậm chí có thể mất đi ý chí chiến đấu.
Lúc hai tên đại đầu mục đang muốn cổ vũ thủ hạ, đột nhiên một tiếng rống to xuất hiện ngay bên cạnh:
- Quỳ xuống đầu hàng không giết!
Theo tiếng rống to này vang lên, ngoại trừ cửa sau đã bị khóa, 3 mặt khác đều vang lên tiếng hò hét đinh tai nhức óc lập lại lời này.
Các tên vũ trang trong lòng run sợ không nhịn được quay đầu nhìn 4 phía, phát hiện dưới ánh đuốc yếu ớt, trái phải trước 3 mặt tường ngay phía cổng, không ngờ xuất hiện bóng ảnh dày đặc, dưới nguồn sáng chập chờn, khiến bọn chúng không thể nhận ra cuối cùng có bao nhiêu người tồn tại. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Một tên đại đầu mục biết cứ tiếp tục như vậy sẽ không xong, lập tức nhảy dựng lên hét lớn:
- Không cần sợ! Bọn họ cũng chỉ có mấy trăm...
Tên đại đầu mục còn chưa hét xong, hắn đột nhiên cả người quái dị lăng không di động về phía trước, sau đó rất đột ngột ngừng bay bổng, tiếp theo là một tiếng ngã ầm trên mặt đất, tiếp đó không còn tiếng động nữa.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #78


Báo Lỗi Truyện
Chương 78/353