Chương 77: Địch nhân tập kích (P1)


Âu Khắc nhanh chóng quẳng lo lắng sang một bên, bỗng nhiên hắn nhớ tới điều gì đó, hưng phấn nói với Khang Tư:
- Đại nhân, diện tích lãnh địa của ngài dài rộng 10km, trong đó cũng không quy định phải lấy thôn Vĩ Kỳ làm trung tâm. Nói cách khác, chúng ta có thể từ bờ biển xuyên qua thôn Vĩ Kỳ, về phía Tây 10km, mà từ thôn Vĩ Kỳ lên phía Bắc 5 km, về phía Nam 5km phân định ranh giới lãnh địa.
Khang Tư vừa nghe, liền rõ ý Âu Khắc phân định ranh giới như vậy, là muốn bao trọn con đường buôn lậu lại.
Dựa theo tập quán dân buôn lậu, cửa ngõ buôn lậu tiện dụng nhất là đường bộ, hiện giờ bọn họ bọc con đường lại, chắc chắn có náo nhiệt.
Tập quán Khang Tư là người không chọc ta, ta sẽ không đụng người. Chỉ là hiện giờ cũng không coi là hắn chủ động gây sự, dù sao đây đúng là lãnh địa của hắn, đúng ra là người khác xúc phạm hắn. Khang Tư lười suy đoán địch nhân hành động lần này có phải là trêu chọc mình hay không, nên trực tiếp giao chuyện quản lý lãnh địa cho Âu Khắc.
Âu Khắc lập tức kích động khác thường, hô to gọi nhỏ chỉ huy đám kỵ binh tiến hành đặt mốc, những cột mốc này cũng rất đơn giản, chỉ là ở ranh giới bốn phía, cứ cách mấy trăm mét cắm một tấm bảng, trên đó ghi mấy chữ nổi bật:
- Lãnh địa Thiếu tá quân Đế quốc, Khang Tư - Lôi Luân Đặc.
Cột mốc dựng xong, vùng đất bị chúng bao bọc, chính là lãnh thổ của Khang Tư.
Xong việc quan trọng nhất này, Âu Khắc mang theo nhân thủ bắt đầu kiến thiết thôn trấn, đầu tiên là xác định khu vực, tỷ như phủ lĩnh chủ, quân doanh, công xưởng, chuồng ngựa, khu dân cư, khu điều trị thiết bị vệ sinh vân vân... Thiết đặt xong, vật liệu xây dựng được phân đến các khu vực, dưới cố gắng của các thợ thủ công xuất thân từ những thân vệ, những công trình nhanh chóng mọc lên.
Vốn Khang Tư có ý hỗ trợ lại bị từ chối, do đó biến thành nhàn rỗi, đứng trên một sườn dốc ngắm nhìn cảnh công trình xây dựng hăng hái sôi động.
Tuy rằng chỉ có một ít thời gian, nhưng dưới sự nỗ lực của mọi người, những đường phác họa sơ khởi thành trấn, đã mơ hồ nhận ra được.
Lúc này Khang Tư có một loại tâm trạng khó miêu tả được, loại tâm trạng phức tạp này hoàn toàn do Âu Khắc tạo ra, bởi Âu Khắc tới nhìn Khang Tư, chỉ vào vùng đất kia nói:
- Đại nhân ngài xem, đây là mảnh đất của ngài, trên vùng đất này tất cả tài phú cùng dân chúng đều thuộc về ngài, tất cả mọi thứ đều thuộc về một mình ngài!
- Thuộc về ta ư?
Khang Tư lẩm bẩm những lời này, không biết vì sao, bởi vì những lời này khiến cho trong lòng hắn có một sự rung động khác thường, đó là một loại cảm giác khó có thể hình dung, cũng là một cảm giác chưa từng trải nghiệm qua.
Có lẽ là bởi bản thân chưa từng có được thứ gì của chính mình chăng?
Trước đây tuy rằng chỉ huy dưới tay hơn 10 vạn binh sĩ, đồng thời nắm trong tay vùng đất đai rộng lớn, nhưng đều không phải thuộc về chính mình, bản thân chỉ là thay người khác thống lĩnh và quản lý mà thôi.
Về phần tiền tài? Khang Tư chưa bao giờ cho rằng có được tiền tài thì đáng kích động cả.
Hiện giờ vùng đất này là của mình, mà những lính hầu này cũng là của mình, loại cảm giác này rất kỳ diệu, cảm giác nao nao giống như khi có được cái họ Lôi Luân Đặc.
Nhớ tới mới thấy kỳ quái, vì sao lúc những chiến mã kia thuộc về mình, sao mình lại không có loại cảm giác này chứ?
Hơn nữa những lính hầu này không phải đã sớm thuộc về mình sao? Vì sao lúc đó không có loại cảm giác này vậy?
Chỉ có khi bọn họ cùng mảnh đất này hợp lại một chỗ, bản thân mình mới có cảm giác như vậy. Đó là một loại cảm giác thuộc về mình, hoàn toàn là do tự mình mà có được, nó tuy rất cổ quái, nhưng bản thân mình rất thích loại cảm giác này đây.
Khang Tư lần đầu tiên có chút mơ mơ màng màng nhìn tất cả trước mắt, trong lòng một cổ cảm giác thoải mái nhẹ nhàng lưu chuyển. Khang Tư biết bản thân đã có chuyển biến so với trước kia, trước đây mình cái gì cũng không quan tâm, nhưng hiện giờ lại quan tâm những thứ đã thuộc về mình.
Nhưng Khang Tư đột nhiên nghĩ đến: Nếu như Hội nghị ngự tiền đột nhiên hạ lệnh tịch thu lãnh địa của mình, bản thân sẽ thế nào đây? Hắn đột nhiên ngẩn người, bởi vì hắn cảm thấy nếu như lãnh địa mình bị mất, mình tối đa cũng chỉ có chút khó chịu mà thôi, tuyệt đối sẽ không phản kháng.
Khang Tư không nhịn được vò đầu, mình không phải vừa rất thích thú cảm giác có được những thứ thuộc về chính mình sao? Làm thế nào thoáng cái lại không quan tâm tới nữa chứ?
Nghĩ tới đây, Khang Tư tự thử nghiệm mình lần nữa:
- Giả như đàn tuấn mã giá trị hơn 10 vạn kim tệ, bị quân bộ tịch thu thì sao đây?
Trong đầu trước tiên nhảy ra ý niệm là: "Không sao cả."
Đối với ý nghĩ đó, Khang Tư mỉm cười, xem ra chính mình đúng thật là không thích hợp quản lý tiền nong, nếu như đổi là Âu Khắc, khẳng định sẽ tức tới ói máu.
Khang Tư ngẫu nhiên nhìn đoàn người bận rộn, bỗng nhiên trong đầu lại bắt đầu giả thiết, hắn cũng không rõ vì sao mình lại có giả thuyết như vậy:
- Nếu như ngài nguyên soái bắt những thân vệ Âu Khắc cùng với các lính hầu xử tử, mình sẽ thế nào đây?
Giả thiết này vừa đặt ra, một đáp án đáng sợ không khống chế được, đã tự động nhảy ra: "Giết chết hắn!"
Khang Tư há to miệng kinh ngạc, bản thân mình lại vô thức nảy ra đáp án như vậy? Hơn nữa trong lòng không hề có ý niệm chống cự! Vì sao lại như thế?
Khang Tư có điểm mê hoặc nhìn đoàn người xa xa hò hét nhau cần cù công tác, trong lòng không nhịn được hồi tưởng lại khi bọn họ nghe theo mệnh lệnh xông pha chiến trận, bọn họ tự động tự giác vì trưởng quan hắn mà lo lắng mọi chuyện, vì lợi ích của hắn là thượng cấp bọn họ mà ra sức.
Đúng vậy, bởi vì bọn họ suy nghĩ cho ta, mà ta cũng suy nghĩ cho bọn họ. Ta ở trong lòng bọn họ là quan trọng nhất, bọn họ ở trong lòng ta cũng là quan trọng nhất, bọn họ lấy ta làm giấc mộng của mình, ta đây cũng lấy họ làm giấc mơ, chính là nguyên nhân đơn giản này, ai dám tổn thương họ, ta sẽ thương tổn lại hắn!
Khang Tư khẽ nhếch miệng cười, mình thật là khờ, vấn đề đơn giản như vậy cho tới bây giờ mới hiểu rõ: bọn họ vì ta, ta vì bọn họ, bọn họ vì ta mà nỗ lực, ta vì bọn họ mà gắng sức, bọn họ không vứt bỏ ta, ta cũng sẽ không rời xa họ, chính là đơn giản như vậy, hà tất nghĩ nhiều làm gì chứ?
Quá lâu rồi đến giờ này cuối cùng cũng tìm được mục tiêu cho mình cố gắng, Khang Tư cả người nhẹ nhõm chạy ra công trường xây dựng, không để ý tới các bộ hạ khuyên can, bắt đầu bận rộn làm việc.
Lúc Khang Tư nỗ lực xây dựng lãnh địa, Bỉ Khố Đức tỉnh phủ Hải Tuyền nhận được một con bồ câu đưa thư mệt rã rời, mặc kệ con bồ câu đang mệt sắp tắt thở kia, hắn tháo hộp thư trên chân con bồ câu, mở ra xem.
Xem thư xong, Bỉ Khố Đức nghiến răng nghiến lợi vỗ bàn mắng:
- Mẹ nó, một thằng khố rách áo ôm không nhà không cửa, lại khiến cho lão tử lo trước lo sau nhiều ngày như vậy! Khốn kiếp! Xem ta làm thế nào chơi chết ngươi!
Nghe Bỉ Khố Đức thuật lại mọi chuyện, Khải Nhĩ Đặc cười to:
- Muốn giết hắn còn không dễ dàng sao? Nếu tên kia không nhà không cửa, vậy tùy tùng thân vệ hắn dẫn theo cũng chỉ là hạng phổ thông mà thôi, lão tử tùy tiện phái ra một đại đội cũng có thể giải quyết bọn chúng!
- Phái quân chính quy ra? Việc này có phải khoa trương quá không?
Bỉ Khố Đức có điểm chần chờ.
Khải Nhĩ Đặc không để tâm nói:
- Có gì khoa trương? Quân sư đoàn này chẳng khác nào tư binh của ta, phái ra đại đội thay trang phục bình dân, dù là không giết sạch bọn chúng để chạy thoát vài ba người, chính bọn chúng cũng sẽ cho là bọn cướp của bán đảo Phi Ba làm, người ngoài càng không thể hoài nghi chúng ta.
- Ừ, vậy thì tốt, thế nhưng ta cho rằng một đại đội thì còn ít, hay là nên phái 2 đại đội tốt hơn, cố sức đừng để bọn chúng có người nào chạy thoát.
Bỉ Khố Đức đề nghị.
- Được, nghe lời ngươi.
Khải Nhĩ Đặc gật đầu tán thành.
Cùng ngày, sư đoàn phòng vệ tỉnh Hải Tuyền có hai đại đội binh chiến đấu biến mất một cách kỳ lạ. Đối với điều này, người ngoài không biết, nội bộ quân đội lại càng không nói lung tung, cho nên mọi chuyện vẫn êm đẹp.
Lúc bọn người Khang Tư bận rộn xây dựng thành trấn của mình, nhàn nhã tự tại nhất lại chính là hắc lang.
Lúc buồn chán nó chạy khắp đồi núi tản bộ; lúc khát tùy tiện kiếm mấy khe suối uống mấy hớp; lúc đói thì tùy ý cắn chết vài con thỏ hay con mồi khác, đem về sẽ có người biến thành mỹ vị mà hưởng thụ. Hơn nữa nói không chừng có thể hưởng thụ đãi ngộ được chủ nhân cọ rửa, ngày qua ngày thật là tiêu dao thích ý.
Song, hắc lang cũng không phải là một tên chỉ biết hưởng thụ không biết làm, ở trên vùng đất khắp nơi ngập bóng cây này quả thật chính là thiên hạ của nó. Ban ngày còn không có gì, buổi tối là lúc nó tận trung cương vị công tác, chạy quãng đường xa hơn 10 km khắp các ngọn núi bên ngoài tra xét.
Có hắc lang cảnh giới, mọi người trực ban đêm rất nhẹ nhàng.
Thôn xóm của Khang Tư, trải qua 10 ngày xây dựng, đã có được vài điểm hình dáng, mỗi bên tường bao dài trăm mét cao 5 m, do gỗ thô xây thành, mỗi mặt tường đều có một cánh cửa gỗ thật lớn ngoài ra còn có hai tòa tháp canh gác cao chót vót.
Những thứ này cấu thành công năng cảnh giới phòng ngự của doanh trại. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Còn bên trong tường rào, có 7-8 ngôi nhà gỗ đơn sơ cùng hàng trăm lều trại, những con đường đất được dọn sạch cỏ dại cùng những con rạch dẫn nước mới đào, chia doanh trại thành mấy khu vực.
Một ngôi nhà gỗ lẻ loi giữa bãi đất trống khu trung tâm, chính là phủ lĩnh chủ của Khang Tư.
Các phòng gỗ còn lại chia thành phòng y sư, phòng thợ mộc, phòng thợ rèn, các nhà gỗ còn lại là nhà kho và chuồng ngựa, các lều trại bốn phía đều là doanh trại, dựa theo biên chế phân bố, những thứ này cấu thành kết cấu một thôn xóm đơn sơ.
Tuy rằng rất đơn sơ, nhưng công năng của một thôn trang đều đã có, chuyện về sau là từ từ phát triển mà thôi.
Hôm nay, cũng như thường ngày, mọi người sau bữa ăn tối đều tự rời đi, chia nhau thành từng nhóm, luyện tập mài giũa tay nghề, nói chuyện trên trời dưới đất. Hiện giờ là buổi tối không cần làm việc và luyện tập, cho nên mọi người rất thoải mái.
Trong đó hắc lang ăn no bụng lắc lắc bộ lông, rời khỏi doanh trại biến vào màn đêm, bắt đầu công tác tuần tra của mình.
Nhìn thân ảnh hắc lang mất hút vào bóng tối, Âu Khắc cười nói với Khang Tư:
- Đại nhân, hắc lang này thật là cổ quái, làm cho người ta không thể cảm giác đó là một con sói được. Ngài xem bộ dáng tự động tự giác của nó, giống như tới ca đi làm của mình vậy.
Khang Tư cũng cười nói:
- Có thể nguyên nhân là nó có linh tính đấy.
Tương Văn tức khí thở phì phì nói:
- Hừ! Tên kia là đồ không có mắt, nhìn người ta toàn nhìn bề ngoài thôi!
Lời này của Tương Văn khiến bọn người Khang Tư buồn cười, Tương Văn rất cố gắng muốn thu được sự chấp nhận của hắc lang, nhưng bất kể Tương Văn làm như thế nào, hắc lang cứ luôn tỏ thái độ khinh thường. Một người một sói cứ như là phe đối đầu vậy.
Hắc lang rời khỏi doanh trại 10 km, nhẹ nhàng bôn ba trong rừng cây. Loại cảm giác tự do chạy nhanh này, làm cho hắc lang có cảm giác trở lại đại thảo nguyên, cảm giác như đang tuần tra lãnh thổ của mình vậy.
Nhưng cũng đúng, nơi này là lãnh thổ của chủ nhân, như vậy cũng là lãnh thổ của mình, bất cứ sinh vật nào dám can đảm xâm phạm lãnh thổ của mình, đều phải lọt vào sự đả kích vô tình tàn khốc của ta.
Hắc lang tâm tình thoải mái, bắt đầu tự hỏi có nên tìm mấy thủ hạ để chỉ huy một chút không, hình như chỉ có mỗi một con sói mình là lĩnh chủ, cảm giác có chút không hay lắm. Đúng, trên đường tới đây từng nghe thấy mùi của sói hoang, hay là lúc rảnh rỗi nên đi thu phục mấy tên tiểu đệ mới được.
Chính lúc hắc lang đang suy nghĩ miên man, mũi hắn đột nhiên ngửi được từ không trung truyền đến một mùi vị khác lạ, đây là mùi của ngựa và nhân loại, bằng cảm giác cách mình khoảng 5-6 km.
- Địch nhân?
Hắc lang vừa nghĩ, lập tức tăng nhanh tốc độ, phấn chấn tinh thần phóng tới phương hướng mùi kia truyền đến.
Không bao lâu, cổ mùi vị kia càng ngày càng đậm, hơn nữa đồng thời còn nghe được tiếng vó ngựa nặng nề, hắc lang trốn ở một nơi bí mật gần đó lập tức suy đoán ra: có hơn 1000 kỵ binh xuất hiện ở nơi này.
Hắc lang ẩn nấp thân hình, nhanh chóng thấy được kỵ binh xuất hiện dày đặc ở trước mắt, đang lúc hắc lang quan sát đám kỵ binh, không biết nguyên nhân gì đột nhiên bọn chúng dừng lại, dưới sự chỉ huy của hai tên đầu mục, toàn thể xuống ngựa.
Hai gã đầu mục kia thương lượng một chút, xong phất tay lên, 10 tráng hán tay nắm chặt khảm đao nhanh chóng chạy nhanh về phía trước, mà những người còn lại gom ngựa tụ tập một chỗ, rồi bắt đầu nghỉ ngơi.
"Hừ, ở xa như vậy đã phái ra bộ binh thám báo, còn rất có nghề nữa, hơn nữa bọn khốn này tuy y phục lẫn lộn, nhưng vũ khí thống nhất, nếu không phải cung tiễn thì là khảm đao trường thương, đồng thời trong lúc đi lại đứng ngồi đều là từng tổ, vừa nhìn là biết ngay thân phận quân nhân rồi. Hắc hắc, xem ra là tìm chúng ta gây chuyện đây." Hắc lang vừa nghĩ, vừa híp mắt đánh giá những tráng hán này.
Những phần tử vũ trang này nghỉ ngơi một hồi, sau đó dưới sự chỉ huy của hai gã đầu lĩnh, toàn thể lặng yên không tiếng động phân tán đội hình bắt đầu hành quân.
Hắc lang liếm môi, vẫy đuôi, quay đầu nhắm phía doanh trại chạy đi.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #77


Báo Lỗi Truyện
Chương 77/353