Chương 6: Giải cứu công chúa (P1).


Bọn binh sĩ đi theo Cấm vệ quân lục soát trong doanh, trông thấy hỏa tiễn trên không thoáng ngẩn ngơ một chút. Sau khi nhìn thấy hỏa tiễn, lại thấy những Cấm vệ quân kia đều cùng nhau lấy mảnh khăn trắng từ trong ngực buộc lên cánh tay, chúng thoáng sửng sốt, chẳng qua chúng không được sửng sốt quá lâu.
Cấm vệ quân vừa buộc khăn trắng lên tay xong liền vung đao chém vào những binh sĩ khác bên cạnh. Bất kể những binh sĩ này cầu xin tha thứ như thế nào họ đều chém chết hết. Một vạn tên Cấm vệ quân lập tức đem cả quân doanh lật đổ rất nhanh. Đại đa số binh sĩ trong quân là bộ binh, sao có thể là đối thủ của Cấm vệ quân mà toàn bộ đều là kỵ binh đã được huấn luyện chứ? Hơn nữa cấp trên của bọn họ cũng không có ở đây, không có hiệu lệnh thống nhất khiến đám binh sĩ càng hỗn loạn hơn, quân số tuy đông nhưng chỉ có thể đi theo tiểu đội trưởng hoặc đại đội trưởng, tổ chức rời rạc không có tác dụng phản kháng chút nào.
Chỉ có một số rất ít người phản kháng lại, phần lớn đều bỏ chạy về phía sau. Bởi vì lúc bọn họ gặp phải sự tập kích của Cấm vệ quân, thì đồng thời bên ngoài quân doanh cũng xuất hiện quân địch công kích. Lúc này phải gọi là gặp đại nạn ngay trước mắt nên không có người nào kịp thắc mắc vì sao Cấm vệ quân lại phản bội. Ta lại không phải là Tướng quân chỉ huy của các ngươi thì tội gì phải đi tìm chết. Chiến tranh nếu không thắng thì phải giữ vững được cái mạng nhỏ của mình. Vì thế những người này vừa trông thấy địch nhân thì cách lựa chọn chỉ có một: chạy trốn.
Người bỏ chạy nên cái gì cũng không lấy, có rất nhiều người cũng tránh thoát một kiếp. Nhưng trừ những người phản kháng kia thì rất nhiều binh sĩ nảy ra tật xấu trong khi đang chạy trốn. Bọn chúng đến chỗ quan quân nhu, tranh giành quân lương, quân dụng, vật liệu cùng những thứ có giá trị khác. Đợi đến lúc mũi thương đâm tới, chúng muốn chạy thì mới phát hiện toàn bộ quân doanh đã bị quân địch bao vây lại rồi. Đối mặt với địch nhân được trang bị đầy đủ vũ khí sáng bóng khiến những binh sĩ xui xẻo này chỉ đành quỳ xuống đầu hàng mà thôi.
Quan quân nhu đã sớm chạy lên đỉnh núi cách xa quân doanh. Hắn ngồi trên xe ngựa quay đầu nhìn về phía quân doanh, tiếng gào thét sát phạt ầm ĩ truyền tới, hắn thở dài một hơi:
- Bảo trọng, Khang Tư.
Sau đó hắn quay đầu lại, kéo dây cương, xe ngựa rời khỏi đỉnh núi lao vút vào trong màn đêm.
Sau khi vị quan quân nhu này nghe lời của Khang Tư liền đem quân lương và vật tư vào trong kho dọn sạch. Những thứ vật tư này đều do hắn trông coi nên không người nào chú ý tới hắn. Hắn làm như vậy là vì không muốn những thứ này lọt vào trong tay quân địch, không bằng để mình lấy đi. Không nên trách hắn làm gì, bởi dưới tình huống này bất cứ kẻ nào cũng sẽ làm như vậy. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Quan quân nhu chỉ cần đưa ra quân hàm chứng nhận của mình, nói là đi mua đồ, là ngay lập tức có thể ra khỏi quân doanh rồi. May mà lính canh ở cổng doanh trại phía này không phải là Cấm vệ quân cho nên hắn rời đi rất thuận lợi. Hắn biết những vật trên xe của mình có giá trị bao nhiêu, nhưng hoàn toàn không nghĩ tới chuyện mình phát tài mà chỉ là hắn không muốn cho kẻ địch chiếm tiện nghi. Tên quan quân nhu cũng không biết rằng nhiều năm sau hắn sẽ dùng cái này làm vốn, kiếm được gia tài ức vạn, và cũng dùng thân phận phú ông gặp lại Khang Tư một lần nữa.
Lúc Khang Tư nghe tiếng la hét sát phạt nhau, hắn biết kẻ địch rốt cuộc đã tới. Hắn cũng bắt đầu hành động đi cứu người. Muốn tìm chỗ công chúa đang ở thực sự rất dễ dàng, bởi vì hắn rình nghe được bọn lính trò chuyện với nhau: Nói có người canh gác ngoài cửa, có người nói còn có ánh đèn, ở một chỗ tối tăm trong doanh trại như thế này đâu có khó tìm người chứ?
Khang Tư rất nhanh đã tìm được, hắn trốn ở trong một góc tối cách xa phía trước căn buồng. Ở ngoài cửa chỉ có bốn tên binh sĩ mặc khôi giáp canh giữ, bọn chúng không cầm trường thương mà đeo mã đao trên lưng. Người có thể mặc khôi giáp lại đeo mã đao chỉ có Cấm vệ quân. Điều này chứng tỏ bọn chúng cho rằng không người nào có thể tới đây, cũng chứng tỏ rằng chúng rất tự tin vào thực lực của mình đây. Tay chúng không những không đặt trên chuôi đao mà cồn không cảnh giới, hơn nữa chúng còn vô tư nói chuyện với nhau.
Khang Tư kiểm tra lại vết thương của mình một chút, ừ, lực lượng vẫn còn đủ để giết chết bốn tên này. Nhưng cái khó chính là làm sao một lần giết chết cả bốn tên, tuyệt đối không thể để cho tên nào kịp la lên. Bên ngoài mặc dù ồn ào hỗn loạn nhưng ai mà biết người bên ngoài có nghe được hay không? Nếu như chúng nghe được rồi lại có mười mấy tên chạy vào, thế thì mình cũng tiêu đời.
Khang Tư vẫn núp trong góc tối nghĩ biện pháp, đột nhiên hắn có cảm giác giống như mình đã trở lại thời gian săn thú trước kia. Vì giết một con heo rừng hắn đã phải ngụy trang ở trong rừng rậm để chờ cơ hội. Nghĩ đến đây khóe miệng Khang Tư khẽ giật, chợt nảy ra sáng kiến: "Đúng rồi! Ngụy trang thành đồng bọn của chúng, nhưng biết đi đâu tìm khôi giáp của chúng chứ? Chẳng lẽ lại phải chạy ra ngoài?"
Đang nghĩ, một tên binh sĩ lên tiếng gọi ba tên kia, cầm lấy một ngọn đuốc rồi một thân một mình rời đi.
Khang Tư vui mừng, thật là may mắn, bất kể hắn đi làm cái gì thì cơ hội này cũng không thể bỏ qua được. Khang Tư bám theo hắn một cách dè dặt, người đó đi tới một góc u tối, mò mẫm đi tới một gian phòng, bên trong phòng loáng thoáng tỏa ra mùi hôi của phân và nước tiểu, Người đó lẩm bẩm một câu, vẫn chưa đẩy cửa đi vào, đem cây đuốc cắm trên mặt đất, đứng ở góc tường rồi cởi quân ftiểu.
Một lúc lâu sau, binh sĩ thủ vệ vì nhiệm vụ cảnh giới mà không thể đi xa, cũng chỉ có thể giải quyết ở đây. Tên binh sĩ này rất ghét nhà cầu dơ bẩn nên không chịu đi vào, vì thế thi thể của hắn cũng không bị vứt bỏ trong nhà càu. Sau khi Khang Tư giết chết tên binh sĩ đó không một tiếng động thì lập tức thay đổi khôi giáp và mũ sắt, cũng lượm thanh đao mang lên người. Hắn để thi thể tại chỗ trên mặt đất không giấu đi, một phần vì tạm thời không có ai đi tới nơi này, thứ hai là không còn chỗ trống. Khang Tư nghĩ hắn nên cứu công chúa thoát khỏi chỗ này sớm một chút, nếu như chờ đến khi cuộc chiến ngoài đó kết thúc thì có chạy lên trời cũng không thoát.
Trước phòng vốn chỉ có hai cây đuốc, lại bị tên binh sĩ kia lấy đi nhà cầu một cây, ba gã binh sĩ liền tập trung ở chung quanh cây đuốc đợi tên binh sĩ kia trở lại. Người là thứ động vật kỳ quái, trời sinh hướng về phía ánh sáng sao? Mặt khác cũng không tự chủ được mà theo đuổi và khát vọng về ánh sáng.
Từ trong bóng tối mơ hồ bọn họ trông thấy tên binh sĩ kia nhưng hắn lại không cầm cây đuốc. Lúc này có tên bất mãn hỏi:
- Ủa, cây đuốc đâu? Tại sao ngươi không mang nó về?
Tên binh sĩ kia đi tới càng lúc càng gần, mặc dù không nhìn rõ dung mạo, nhưng thân hình lại có thể thấy rõ, chỉ thấy tên binh sĩ kia một mặt cúi xuống cột dây giày, lẩm bẩm chửi thề rồi đi tới.
Kiểu động tác của hắn như vậy rất dễ làm cho người ta ngộ nhận, ba tên binh sĩ cũng cười:
- Ngươi tại sao không cẩn thận như vậy chứ?
- Ha ha ha!
- Ha ha ha, oái, đừng dựa sát vào chúng ta như vậy, cũng không nên ô nhiễm không khí nha. Ha ha ha...
Cuối cùng tiếng cười của một tên binh sĩ đột nhiên ngưng bặt. Hai tên khác quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong miệng tên binh sĩ kia cắm một thanh mã đao sáng loáng, thấy chuôi đao kia lộ ra, xem ra tên binh sĩ này hết hy vọng sống sót.
Trong lúc hai tên binh sĩ trông thấy cảnh chấn động này còn chưa kịp phản ứng thì Khang Tư đã dùng bội đao của tên binh sĩ đó, chém bay đầu của tên lính đứng gần mình nhất. Máu tươi vừa mới phun ra, lại một đao khác đâm vào cổ họng của tên binh sĩ cuối cùng, tay của tên binh sĩ đó vưa mới chạm tới chuôi đao liền vô lực rũ xuống.
Khang Tư cũng cảm thấy vô cùng thuận lợi, mình hoàn toàn không bị thương, hơn nữa chỉ mất vài giây đồng hồ đã giải quyết xong ba tên, đồng thời hoàn toàn không để cho kẻ địch phát ra một tiếng kêu thảm thiết nào, cho dù bên trong phòng có kẻ địch thì nhất định chúng cũng không phát giác được. Có kết quả tốt đẹp như thế là nhờ tốc độ của Khang Tư quá nhanh mà lại chuyên chém vào cổ, hai là Khang Tư sử dụng mưu kế tốt. Lúc này Khang Tư nhìn lại thi thể trên mặt đất, lần đầu tiên cảm thấy sự quan trọng của việc hiểu biết mưu kế. Nếu như hắn liều mạng chiến đấu với bọn chúng thì mặc dù có thể giết chết chúng nhưng hắn cũng phải bị thương, hơn nữa có thể gây kinh động tới người khác.
Khang Tư ngây người một lát, lấy cây đuốc xuống, mở cửa tiến vào. Quan sát chung quanh một vòng, đây là một gian phòng chứa những vật linh tinh, có một thiếu nữ mặc áo trắng bị trói chặt đang nằm trên mặt đất, khuôn mặt bị bịt kín bằng một tấm khăn không nhìn thấy mặt mũi. Chẳng qua cho dù Khang Tư có thấy mặt của nàng cũng không biết nàng có phải Công chúa hay không, bởi lúc nghênh đón hắn không chú ý tới hình dáng của Công chúa.
Cô gái kia cảm giác được ánh lửa, nghiêng người ngẩng đầu nhìn Khang Tư một hồi, a, là một mỹ nhân tuyệt thế, người đã thấy qua nàng nhất định biết nàng chính là Công chúa của Khi Hồng Quốc, Ngả Lệ Ti được xưng là thiên hạ tuyệt sắc. Ánh mắt nàng đỏ bừng dường như bởi vì khóc rất nhiều. Dĩ nhiên, phụ thân của mình bị hại chết, còn mình bị đối xử như vậy, đối mặt với số phận còn chưa biết ra sao, không khóc mới là lạ.
Khuôn mặt nàng rất xinh đẹp, có thể nói là tuyệt tác của trời cao, nhưng xinh đẹp nhất lại là đôi mắt kia, đôi mắt kia thật giống như đang nói chuyện, Khang Tư có thể đọc được trong đó sự tức giận, cừu hận, kinh hoảng, sợ hãi nhưng lại dường như có chút quật cường. Hắn thở dài thấp giọng hỏi:
- Nàng là Công chúa phải không?
Trong lúc hỏi hắn liền vung đao chặt xuống dây thừng trói quanh người nàng.
Ngả Lệ Ti nhìn thấy gã Cấm vệ quân mặc khôi giáp này, tay cầm đuốc, tay cầm mã đao, toàn thân đầy máu tươi. Cái nhìn đầu tiên là tức giận và cừu hận, chính là bọn vệ đội bảo vệ Vương tộc đã làm cho nàng ra nông nỗi này. Cái nhìn thứ hai là sợ hãi và kinh ngạc, nhưng với thân phận cùng sự giận dữ của mình lại khiến nàng nhìn hắn một cách quật cường. Sau khi nàng nghe được câu hỏi kỳ quái, còn chưa kịp phản ứng thì sợ dây đã bị chặt đứt rồi, thử giãy dụa một lát thì phát hiện mình được tự do đồng thời trên người không hề bị một vết thương nào. Nàng hết sức kinh ngạc và vô cùng bội phục, không ngờ đao pháp của người này lại chuẩn xác như vậy.
Ngả Lệ Ti đứng lên, lặng lẽ nhìn Khang Tư, lúc này Khang Tư đưa ánh lửa tới gần mới thấy rõ dung mạo của nàng, chỉ có điều là Khang Tư không hề lộ ra vẻ mặt mà Ngả Lệ Ti thường thấy mỗi khi những người khác nhìn nàng.
- Bất kể cô có phải là công chúa hay không, ở đây chờ ta một lát.
Khang Tư nói xong liền xoay người rời đi, đồng thời cũng mang theo cây đuốc. Ngả Lệ Ti ngây ngẩn cả người, trông thấy dung mạo của mình mà không động tâm, đây là lần đầu tiên nàng gặp người như vậy. Chẳng qua nàng cho rằng Khang Tư không phải là người của Cấm vệ quân, thậm chí không phải là người của quân doanh này, nếu không hắn không thể nào không nhận ra mình là Công chúa.
Không lâu sau, Khang Tư trở về, đem một bộ khôi giáp và y phục đưa đến trước mặt Ngả Lệ Ti, chỉ nói:
- Mặc vào.
Liền định xoay người rời đi, lần này hắn cắm cây đuốc lại trong phòng.
- Chờ một chút, ngươi là ai? Tên ngươi gọi là gì?
Lần đầu tiên Ngả Lệ Ti bị người ta ra lệnh như vậy, mặc dù trong lòng có chút khó chịu, nhưng nàng cho rằng Khang Tư tưởng mình là cung nữ thông thường, nên nàng cũng quyết định giấu diếm, như vậy tương đối an toàn hơn. Nhưng trước mắt phải biết thân phận hiện tại của người này.
- Nguyên là đội trưởng tiểu đội 20 binh bộ thứ chín dưới trướng Thiên tướng, Khang Tư.
Hắn không xoay người lại, lạnh nhạt đáp.
Mặc dù Ngả Lệ Ti không hiểu rõ lắm về biên chế của quân đội nhưng nàng biết nơi này là quân đội. Vốn nàng rất lấy làm lạ, Khang Tư là binh sĩ của nơi này nhưng vì sao hắn không nhận ra mình? Thế nhưng nàng vốn muốn nói ra thân phận của mình lại trở thành:
- Khang Tư, tại sao ngươi lại thêm một chữ "nguyên" ở phía trước vậy?
Có lẽ nàng không muốn Khang Tư một mực cung kính với mình chăng, dù sao loại người nịnh bợ ở bên cạnh nàng đã có rất nhiều rồi, thỉnh thoảng cảm thụ cảm giác đối xử ngang hàng cũng tốt đấy chứ.
Tin rằng một khi bản thân mình ở vị trí cao, chỉ cần là người có lòng tốt thì đều sẽ có chút khá vọng thỉnh thoảng được đối xử ngang hàng, dĩ nhiên không thể vĩnh viễn như vậy, mà giống như người chán ăn sơn hào hải vị, thỉnh thoảng ăn một chút cháo rau sẽ cảm thấy thức ăn rất ngon, nhưng món cháo rau này cũng sẽ không ăn được nhiều.
Khang Tư quay đầu lại hơi lộ ra chút lạnh nhạt cùng cười khổ:
- Bởi vì chỉ còn lại có một mình ta, được rồi, mặc vào nhanh lên một chút đi, chúng ta phải chạy thoát trước khi chiến tranh kết thúc mới được.
Nói xong hắn liền đóng cửa đi ra ngoài.
Ngả Lệ Ti sửng sốt, nghe giọng nói thì hình như quân đội bên mình hoàn toàn bị thua rồi. Nghĩ đến cái chết của phụ vương cùng với sự phản bội của Ân Nặc, trong lòng nàng lại nặng trĩu. Chẳng qua Ngả Lệ Ti cũng không phải chỉ là một nàng công chúa có dung mạo xinh đẹp mà nàng còn rất quật cường. Nàng lập tức cởi áo ngoài màu trắng, lộ ra dáng người thật tuyệt vời, bất chấp Khang Tư ở ngoài có nhìn lén hay không, cũng bất chấp bộ áo này lột từ trên người người chết xuống, nàng vội vàng mặc vào bộ y phục và khôi giáp dính đầy máu tươi và có mùi vị khác thường đó.
Theo lời nói của thủ vệ ngoài cửa, dựa vào năng lực hiểu biết của mình, nàng biết rằng cuộc chiến ở biên giới này đã bắt đầu được mưu tính từ ba năm trước. Vì sự an toàn của Khi Hồng Quốc hay cũng chính là vì mối thù giết cha của mình, nàng nhất định phải thoát khỏi nơi này trở lại thủ đô để tổ chức lại quân đội chống lại địch nhân mới được. Nhưng liệu gã Khang Tư kia có thể tín nhiệm được không? Nghĩ tới đây động tác của nàng chợt chậm lại, nhưng lúc nàng mặc xong y phục, nàng cũng đã quyết định tin vào Khang Tư. Dù sao cũng không thể giở trò âm mưu với người đã giải cứu mình, bởi vì lưu mình lại sử dụng làm con tin so với âm mưu thả mình thì hiệu quả lớn hơn không biết bao nhiêu lần.
Một lúc lâu sau, Ngả Lệ Ti đẩy cửa đi ra, nàng không mặc khôi giáp bởi vì nó quá lớn, nếu mặc vào thì không thể đi đường chứ đừng nói là chạy trốn. Chẳng qua cho dù nàng chỉ mặc y phục cũng giống như một đứa bé mặc y phục của người lớn trông rất buồn cười.
Nàng cho rằng Khang Tư sẽ cười nhạo mình nhưng Khang Tư chỉ nhìn thoáng qua nàng rồi liền vào trong nhà lấy ra nón sắt và cây đuốc, không để cho nàng kịp nói câu nào đã đội nón sắt lên đầu nàng. Đồng thời hỏi:
- Cô biết chuồng ngựa ở đâu không?
Ngả Lệ Ti vừa nghe, không khỏi hỏi lại:
- Chúng ta cưỡi ngựa chạy trốn ư? Ngươi biết cưỡi không?
Thấy Khang Tư gật đầu, nàng không khỏi rất ngạc nhiên lại hỏi tiếp:
- Ngươi đã từng cưỡi ngựa bao lâu rồi?
Bởi vì bộ binh thì ngay cả ngựa cũng chưa từng chạm tới, làm sao hắn có thể biết cưỡi ngựa?
- Một canh giờ.
Khang Tư không quan tâm tới vẻ kinh ngạc của Ngả Lệ Ti mà kéo nàng bỏ chạy, bởi hắn nghe thấy tiếng ngựa hí cách đó không xa, cũng mặc kệ kéo tay Công chúa như vậy có thể phạm vào tử tội hay không. Từ lâu hắn đã biết Ngả Lệ Ti là Công chúa rồi, cả phòng chỉ nhốt một mình nàng, nàng lại xinh đẹp và cao quý như vậy, không phải Công chúa thì là ai? Bất kể nàng có phải là công chúa hay không, trong mắt Khang Tư Công chúa với nô lệ cũng không khác gì nhau, cho nên hắn kéo tay Công chúa rất tự nhiên.
Công chúa vốn muốn né tránh nhưng thoát ra một lần rồi lại bị nắm lại. Nàng càng chắc chắn rằng Khang Tư không biết thân phận của mình. Đi tới chuồng ngựa, có mấy con ngựa cột ở nơi đó, ngay cả con ngựa của Quốc vương và Công chúa cũng ở đây. Khang Tư không nhiều lời liền lôi một con ngựa bình thường ra, còn công chúa thì tự nhiên là đi kéo con ngựa yêu thích của mình ra.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #6


Báo Lỗi Truyện
Chương 6/353