Chương 58: Tự mình đánh cược. (2)


Một nam tử trung niên thoạt nhìn rất chững chạc, sau khi chào Khang Tư nói:
- Ngài khỏe, khách nhân tôn kính, bản thân là người phụ trách sòng bạc, xin hỏi là ngài chuẩn bị tự mình xuống sân đấu đánh cược sao?
Khang Tư gật đầu.
- Như vậy ngài lựa chọn một loại đi? Có cần phải giải thích với ngài một chút không?
Gã trung niên hỏi.
Ánh mắt của hắn đã đánh giá Khang Tư trên dưới trước sau một lần.
Người trẻ tuổi này thoạt nhìn không cường tráng chút nào, không ngờ lại tự mình tham gia đấu đánh cược? Không có nóng đầu đấy chứ? Để hai tráng hán kia đi đấu đánh cược còn có thể.
- Sáu con sói.
Khang Tư cười nói.
Nghe nói như thế, vốn nhóm người Âu Khắc đang rất khẩn trương không tự chủ đều thở phào nhẹ nhõm. Xem ra bọn họ đều nghĩ bằng vào năng lực của Khang Tư, giết chết sáu con sói không có vấn đề gì.
- Ồ, được rồi, ngài phải thay y phục và binh khí của sòng bạc chúng ta: đây đều là quy định, xin ngài thông cảm.
Còn nữa, ngài có thể trực tiếp đặt cược với vị văn thư này, hắn sẽ đặc biệt phục vụ cho ngài. Và hướng đạo sẽ dẫn ngài đi thay quần áo.
Người phụ trách sòng bạc nói xong liền rời đi. Nếu như không phải Duy Đường nói có một quý tộc tự mình đấu đánh cược, hắn cũng không thèm đến đây. Hiện giờ hắn đã xếp Khang Tư vào loại tiểu tử cuồng vọng tìm kiếm một chút kích thích nào đó.
Thấy gã văn thư và hai hộ vệ kia lẳng lặng đứng ở nơi đó, Âu Khắc có chút chần chờ hỏi:
- Đại nhân, đặt cược bao nhiêu?
- Toàn bộ.
Khang Tư nói xong, liền quay mình cùng đi với Duy Đường.
Âu Khắc còn chưa kịp nói, Lôi Đặc đã ném túi thẻ lớn tới trước mặt gã văn thư, làm cho Âu Khắc lần nữa lườm hắn một cái.
Gã văn thư nghe Khang Tư nói thế, cũng không nói hai lời, kéo bao thẻ ra đếm.
Chẳng qua hắn vừa đếm mấy thẻ, hắn sửng sốt một chút, có chút hồ nghi nhìn nhóm người Âu Khắc một cái, nhưng lại rất nhanh chuyên tâm đếm đếm.
Khách đánh cược ở chung quanh không có rời đi, ngược lại vây lấy nhóm người Âu Khắc nghe ngóng tin tức:
- Ôi, vị huynh đệ này, đại nhân các ngươi thế nào? Có chiến tích gì không? Có thể đấu với bao nhiêu người?
Đối với những vấn đề này, bọn lính hầu và binh sĩ đế quốc tất cả đều không hẹn mà đều đồng lòng thổi phồng Khang Tư lên tới tận trời. Kiểu nhìn nhận vấn đề thống nhất này, khiến bọn khách đánh cược nhíu mày.
- Vòng thứ nhất đánh cược đấu với sáu con sói, tỷ số chung một ăn hai, đặt cược một ngàn tám trăm tám mươi con, đây là biên lai đánh cược, xin ngài cất kỹ.
Gã văn thư kia mặc dù rất có lễ phép, nhưng nhìn hắn sau khi cố ý lớn tiếng hô lên số tiền đánh cược, trên mặt hiện ra nụ cười cổ quái, bất kỳ ai cũng cảm thấy không phải là hứng thú.
Âu Khắc tiếp lấy biên lai đánh cược, hơi lấy làm lạ thần sắc của văn thư này, có điều ngay sau đó hắn hiểu chuyện gì xảy ra.
Những khách đánh cược kia khi nghe đến tiền đánh cược, thoáng sửng sờ một chút, nhưng lập tức cười như điên:
- A ha ha! Lão tử còn tưởng rằng đại nhân vật nào càn rỡ như vậy chứ! Hóa ra là một tên lang thang! Không ngờ chỉ dùng không tới hai ngàn con ngựa để đánh cược tính mạng của mình? Hắn thật đúng là đồ bỏ không đáng giá đây!
- Đúng vậy, chúng ta lần đó không phải là đánh cược hơn mấy ngàn vạn sao. Không ngờ loại người lang thang này còn dám lấy tính mạng của mình ra liều mạng đọ sức!
- Ha ha, người ta là kẻ lang thang, nếu không đâu chỉ lấy không tới hai ngàn con ngựa để liều mạng chứ? Các ngươi nói xem đúng không?
- Ai dà, đừng nói như vậy, chúng ta nên tán thưởng dũng khí của hắn chứ, dù sao người ta chịu lấy tính mạng để chiến đấu đấy! Nói không chừng người ta có lòng tin tất thắng thì sao?
- Mẹ kiếp, lão tử đặt cược hai ngàn con ngựa cho sói hoang, thử xem hắn chết như thế nào!
- Mẹ kiếp! Bọn khốn các ngươi nói gì!
Uy Kiệt lập tức lửa giận tăng cao phẫn nộ la hét, còn bọn binh sĩ đế quốc và lính hầu toàn bộ hai mắt đều đỏ bừng nhìn chòng chọc vào những tên khách đánh cược. Nhìn bộ dáng kia chỉ sợ là muốn đánh cho bọn khách đánh cược biến thành đầu heo đây.
Đám khách đánh cược cũng không phải là dễ đối phó, phần lớn người lập tức xoa tay vung chân mắng to:
- Chết tiệt, muốn giá họa phải không? Cũng không nhìn xem bên lão tử bao nhiêu người! Tưởng lão tử sợ mấy trăm người các ngươi hay sao? Tới đây đi!
Ngay khi song phương muốn động thủ, hộ vệ bên trong trường đấu rút bội đao chạy tới ngăn cản hai bên lại. Còn gã văn thư kia cũng vội vàng nhắc nhở Âu Khắc:
- Vị đại nhân này, mau ngăn bọn họ lại, sòng bạc có quy định người gây chuyện sẽ bị đuổi đi, tiền đánh cược cũng sẽ bị hủy bỏ.
Vốn Âu Khắc đã chuẩn bị theo sau dạy dỗ đám khách đánh cược một trận cho đã, nghe vậy lập tức chấn động, vội vàng quát nhóm người Uy Kiệt:
- Các ngươi mau trở lại cho ta!
Uy Kiệt cũng không quay đầu lại nói:
- Bọn họ lại dám mắng đại nhân, nhất định phải dốc sức dạy dỗ bọn chúng một trận!
- Mau trở lại, gây chuyện sẽ bị đuổi ra khỏi sòng bạc, tiền đánh cược cũng sẽ bị xóa bỏ! Chẳng lẽ các ngươi muốn tâm huyết của đại nhân mất trắng sao?
Âu Khắc vừa hô to, vừa xông đến lôi kéo mọi người.
Nghe nói như thế, nhóm người Uy Kiệt đều sửng sốt, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là lộ vẻ mặt bất đắc dĩ lui ra.
Khách đánh cược vừa thấy đối phương rút lui, lập tức ngông cuồng hẳn lên, ào ào chửi ầm ĩ, thiếu chút nữa lại khiến đám Uy Kiệt phát hỏa không kiềm chế nổi. Chẳng qua dưới sự quát mắng đe dọa của hộ vệ sòng bạc, hai bên mới chịu ngừng mắng chửi nhau.
Có điều chỉ vì chuyện xung đột nhỏ này, làm cho những khách đánh cược kia chẳng thèm ngó ngàng tới Khang Tư, trực tiếp đặt cược vào sói hoang.
Chờ đến khi Khang Tư mặc trang phục đơn giản, một tay cầm lá chắn gỗ, một tay cầm khảm đao xuất hiện tại sân giác đấu, ngoại trừ đám Uy Kiệt bên này cố gắng lên tiếng cổ vũ một cách yếu ớt, toàn trường đều là: "Đi chết đi, thằng nhỏ lang thang!", "Cho sói ăn thịt đi thôi!", "Sói hoang cắn chết hắn!" Tiếng la mắng phản đối như vậy kêu vang đấu trường.
Khang Tư mặc dù lấy làm lạ vì sao toàn bộ khách đánh cược đều đối lập với mình, nhưng hắn chỉ dững dưng, lẳng lặng đứng ở giữa đấu trường, thần sắc không thay đổi nhìn nhân viên sòng bạc sắp xếp sáu cái cũi trên sân giác đấu. Vừa dọn xong, tất cả cửa cũi đều nhắm ngay vào Khang Tư.
Thấy Khang Tư lại đang đứng bất động ở giữa sân, trong tiếng mắng chửi của bọn khách đánh cược lập tức lại thêm câu "Đồ ngu ngốc!".
Bọn họ nghĩ rằng: dù sao cũng đứng ở cách bên cạnh cửa cũi chứ, ít nhất cũng bảo vệ sau lưng mình đồng thời cũng tăng thêm thời gian để kịp phản ứng.
Có điều người này ngu ngốc càng tốt, như vậy mình thắng cược chắc rồi.
Khang Tư thấy sáu cửa cũi đều có một sợi dây thừng nối lại, hắn biết kéo một cái, sáu con sói hoang tròng mắt đỏ bừng kia sẽ cùng một lúc lao ra.
Đối mặt với sáu cặp mắt toát ra vẻ hung tàn thèm thuồng, hy vọng có thể xé nát thân thể mình thồn vào bụng chúng, Khang Tư bật cười khẽ một tiếng, nét mặt đói bụng khát vọng nhấm nháp máu tươi thế này, khi hắn còn nhỏ đã trông thấy rất nhiều lần.
Thời gian lần trước mình chiến đấu với sói là lúc nào không biết?
Là thời kỳ mình lang thang đã biết cách sử dụng vũ khí tự bảo vệ mình, hay là thời kỳ đã nhập ngũ cỡi tuấn mã dẫn theo hộ vệ ung dung bắn tên?
Ha ha, đã không còn nhớ rõ nữa rồi!
Khang Tư không biết tại sao đang lúc cực kỳ khẩn trương thế này mình lại suy nghĩ không đâu vào đâu, không nhịn được hắn lắc đầu một cái, đưa mắt nhìn về phía người phía trên đang giơ cao chùy gỗ, chuẩn bị gõ vào chiêng.
Tiếng chửi mắng đã dừng lại, tất cả mọi người cùng Khang Tư đều lẳng lặng chờ tiếng chiêng vang lên.
Tay gõ chiêng kia cũng không để mọi người chờ lâu, gõ mạnh một cái, tiếng chiêng vừa vang lên, sáu cửa cũi lập tức văng ra.
Đợi chờ đã lâu sáu đạo thân ảnh nhanh như tia chớp từ bên trong cũi bắn ra, bổ nhào về phía món ăn thơm phức ngoài mấy thước. Chúng quả thực đã quá đói, không thể chờ đợi thỏa ước vọng nhai kỹ món ăn được.
Cùng lúc với sói hoang ra khỏi cũi, tiếng reo hò lập tức cùng vang lên. Mọi người đều vì đối tượng đặt cược của mình reo hò ầm ĩ.
Thế nhưng vừa trông thấy một màn tiếp sau đó, tiếng reo hò tức thì nghẹn lại, tất cả mọi người đều ngây ngốc trợn mắt há hốc miệng, cả người cứng đờ.
Đối với sói hoang lao ra tự động phối hợp hành động, Khang Tư thầm cảm thấy bội phục: bốn con sói ở giữa, một con tập kích vào cổ họng, hai con tấn công hai bên hông, một con nhắm ngay bắp đùi của hắn, còn hai con bên cạnh thì vòng ra phía sau hắn trong tư thế chuẩn bị phối hợp tấn công.
Tốc độ của sói rất nhanh, lúc Khang Tư nhận thấy điều này, đã có thể ngửi được mùi tanh hôi trong miệng sói.
Không biết vì nguyên nhân gì, Khang Tư nhịn không được lộ ra vẻ tươi cười, tay phải giơ đao chém xéo một nhát, dễ dàng chém ba con sói đang công kích vào cổ họng, hông phải và đùi phải của hắn thành hai nửa; tay trái cầm lá chắn gõ mạnh xuống, cắt đứt cổ con sói công kích vào hông trái của hắn; tiếp theo đó hắn xoay người tung một đá, một con sói công kích phía sau bị đá dính vào tường đất; sau đó hắn thuận tay đâm một nhát đao, chọc thẳng vào miệng một con sói khác công kích từ phía sau.
Từ lúc sáu con sói lao ra, đến lúc Khang Tư rút đao vung vẫy cho sạch vết máu trên đao, chẳng qua chỉ mất vài giây đồng hồ, sáu con sói cứ như vậy mà xong đời.
Mà người ở tại trường đấu, thời gian khiếp sợ tuyệt đối so sánh với thời gian này thì lâu hơn.
Cả trường giác đấu hoàn toàn yên tĩnh, cho đến khi gã gõ chiêng kia vô ý thức buông rơi cái chiêng, tiếng chiêng rơi xuống khiến mọi người giựt mình chợt tỉnh.
Bọn khách đánh cược tỉnh táo lại chuyện thứ nhất chính là đưa tay giụi mắt, sau đó mới khép miệng lại, tiếp theo lại lập tức mở ra hô to:
- A! Điều này không thể nào!
Đám người Âu Khắc đối với Khang Tư có lòng tin không gì sánh được, sau khi nhìn thấy Khang Tư biểu diễn tất cả cũng choáng váng mặt mày, mặc dù bọn họ biết Khang Tư sẽ giành được thắng lợi, nhưng không nghĩ tới lại dễ dàng đến mức độ này!
Cơ hồ thời gian chỉ trong nháy mắt, sáu con sói hoang hung ác cứ như vậy xong đời!
Đám thuộc hạ của Khang Tư tỉnh táo lại lập tức hoan hô ầm lên, hơn nữa vẻ mặt đắc ý ném ánh mắt về phía những gã khách đánh cược đang lộ vẻ khiếp sợ. Âu Khắc chẳng thèm để ý tới những thứ này, trực tiếp nắm lấy gã văn thư bên cạnh kêu lên:
- Mau! Đổi thẻ đi!
Gã văn thư giống như kẻ mộng du lầm bầm lẩm bẩm:
- Được rồi, tiền đánh cược một ngàn tám trăm tám mươi con, một ăn hai, thành ba ngàn bảy trăm sáu mươi con, ngài nhận lấy.
Mà gã hướng đạo Duy Đường ở bên cạnh đã sớm cả người ngẩn ngơ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Tới lúc người phụ trách trung niên nghe được tin tức vội vàng chạy về, bộ mặt không dám tin tưởng hắn quay sang hỏi tên thủ hạ cùng đi:
- Chuyện này có thật không? Chỉ trong chớp mắt hắn đã giết chết sáu con sói?
Hắn nhận được câu trả lời xác định, lập tức vui mừng cười lên:
- Ha ha, đám ngu ngốc kia đặt cược nhiều vào sói hoang như vậy, hiện giờ không phải tiền vốn quay về với chúng ta sao? Ha ha... Ái, không xong! Nếu như người nọ liên tục đánh cược, vậy chúng ta há chẳng phải thất sách sao!
Người phụ trách lập tức toát mồ hôi lạnh đầy mặt.
- Ngài xem bây giờ đổi thẻ, hay là tiến hành liên tục đánh cược?
Cuối cùng gã văn thư tỉnh táo lại, vô ý thức hỏi Âu Khắc.
Âu Khắc há miệng nhưng lại ngậm lại, sau đó trực tiếp kêu Uy Kiệt:
- Mau! Hỏi đại nhân có liên tục đánh cược hay không!
- Được rồi!
Uy Kiệt lập tức hưng phấn hét to:
- Đại nhân! Có liên tục đánh cược hay không?
Thấy Khang Tư dững dưng gật đầu, Uy Kiệt vừa mới quay đầu định trả lời, đã thấy Âu Khắc kéo gã văn thư kêu lên:
- Liên tục đánh cược! Một ăn ba, ba ngàn bảy trăm sáu mươi con toàn bộ đặt hết!
Trong khi người phụ trách trung niên còn đang ở trên đường, nhân viên sòng bạc đã dựa theo chế độ quy định dọn dẹp xác các con sói, đồng thời hạ xuống tám con sói hoang thuần chất hoang dã.
Đúng lúc người phụ trách sắp tới sân giác đấu, bị một tên thủ hạ đầu đầy mồ hôi đùng đùng chạy tới dọa cho nhảy dựng lên.
Thấy sắc mặt gã thủ hạ trắng bệch, người phụ trách trong lòng căng thẳng, vội vàng hỏi:
- Chuyện gì vậy?
- Lão Đại, kia... người kia đã thắng liên tiếp ba vòng rồi!
Gã thủ hạ hai mắt thất thần nói.
- Cái gì? Lúc này mới bao lâu đâu! Mười tám con sói hoang đã bị giết chết?
Người phụ trách giật mình nói.
- Lão Đại, không phải là mười tám con, mà là hai mươi sáu con, hắn thắng ván dầu tiên sau đó lại bắt đầu liên tục đánh cược đấy!
Gã thủ hạ vẻ mặt khổ sở nói.
- Liên tục đánh cược! Lúc đầu hắn đánh cược là bao nhiêu?
Người phụ trách lo lắng hỏi.
- Một ngàn tám trăm tám mươi con.
Gã thủ hạ vội vàng nói.
- Còn tốt còn tốt, không tới hai ngàn con...
Người phụ trách cuống quít an ủi mình, có điều hắn lập tức tỉnh ngộ:
- Ái! Liên tục đánh cược là đặt cược tích lũy?
Mặt hắn liền biến sắc, cuống quít bấm ngón tay tính toán lại:
- Vòng thứ nhất đặt một ngàn tám trăm tám mươi, một ăn hai, được ba ngàn bảy trăm sáu mươi; vòng thứ hai đặt ba ngàn bảy trăm sáu mươi, một ăn ba, được một vạn một ngàn hai trăm tám mươi; vòng thứ ba đặt một vạn một ngàn hai trăm tám mươi, một ăn bốn, được bốn vạn năm ngàn một trăm hai mươi.
Tính đến đây, mặt người phụ trách liền biến sắc cực kỳ khó coi.
Mà đúng lúc này, một tiếng chiêng vang lên, người phụ trách lập tức nhảy dựng lên:
- Trời ạ! Chẳng lẽ là vòng thứ tư?
Thấy gã thủ hạ kia có chút hoảng hốt gật đầu, hắn lập tức quát to:
- Mau! Ngăn bọn họ lại! Tuyệt đối không thể tiến hành vòng thứ năm!
Thủ hạ gặp khó khăn nói:
- Lão Đại, liên tục đánh cược không đến nơi đến chốn không thể dừng được.
- Mẹ kiếp, ta không biết sao? Ta là muốn ngươi đi để bảo bọn họ không nên tiến hành vòng thứ năm nhanh như vậy! Cứ nói ta sẽ tự mình chủ trì vòng thứ năm! Nhất định phải chờ ta tới mới bắt đầu! Còn không mau đi!
Người phụ trách nổi giận mắng một tiếng, gã thủ hạ kia lập tức như bị lửa đốt co giò chạy về phía trường giác đấu.
Người phụ trách giao phó cho tên thủ hạ sau đó quay đầu chạy trở về, chờ đến khi hắn lên một con ngựa phóng tới ngoài sòng bạc, bên trong một tiếng chiêng vang lên truyền vào trong tai hắn, khiến hắn hận không thể lập tức thổ huyết.
Vòng thứ tư đặt bốn vạn năm ngàn một trăm hai mươi, một ăn năm, được hai mươi hai vạn năm ngàn sáu trăm, vượt qua hai mươi vạn con rồi!
Nếu để cho hắn thắng vòng thứ năm, vậy phải chung hơn một trăm vạn con đấy! Tuyệt đối không thể để cho hắn thắng được vòng thứ năm!
Nghĩ tới đây, người phụ trách lập tức giục ngựa chạy như điên.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #58


Báo Lỗi Truyện
Chương 58/353