Chương 57: Tự mình đánh cược. (1)


Nghe nói như thế mọi người đều phấn khởi, Kiệt Lạp Đặc lập tức hỏi:
- Đua ngựa chúng ta biết, nhưng sinh tử đấu là chuyện như thế nào?
Duy Đường cười cười:
- Phương pháp đánh cược của chúng ta khác biệt, hay là cũng nói một chút đi... quy định đua ngựa cũng giống như ở đại lục, là ở trên một đoạn đường xem con ngựa nào chạy được nhanh nhất, nhưng lúc khởi đầu có khác một chút.
- Khác nhau thế nào?
Uy Kiệt đi theo bên cạnh Khang Tư hứng thú mười phần, mà Kiệt Lạp Đặc thì không nhịn được quát lên:
- Đừng thừa nước đục thả câu, nói mau!
Duy Đường nhìn Khang Tư vẫn không lên tiếng, lại nhìn tiếp Kiệt Lạp Đặc, nhịn không được trong lòng nghĩ thầm.
"Làm dữ cái gì, ngươi cũng không phải là đầu mục? Nhưng thu tiền của người ta thì phải phục vụ người ta", nên hắn mỉm cười nói:
- Trước tiên chúng ta xác định mười tên tuyển thủ, những tuyển thủ này đều là người của khách đánh cược mang đến, khách đánh cược ra tiền cược, tiếp theo ra lệnh một tiếng, những tuyển thủ này lập tức chạy ào vào chuồng ngựa.
- Chuồng ngựa? Chẳng lẻ muốn xem ai lên ngựa nhanh?
Kiệt Lạp Đặc cau mày, mọi người đều cảm thấy cách đánh cược này thật kỳ lạ.
- A ha, trong chuồng ngựa có mấy trăm con ngựa, tuyển thủ phải chọn ngựa, chọn ngựa xong, thì xem ai tới điểm cuối trước nhất.
- Mấy trăm con? Chọn ngựa? Nếu như chọn được ngựa tốt, vậy không phải là không cần tỉ thí sao?
Uy Kiệt giật mình nói.
Duy Đường cười nói:
- Tố chất ngựa trong chuồng cũng không hơn kém nhiều, dĩ nhiên cũng có một số con tốt một chút. Chẳng qua trong mấy trăm con cũng không phải dễ dàng chọn trúng như vậy. Nếu như ngươi cố ý tìm kiếm ngựa tốt, nói không chừng còn chưa tìm được, người ta đã cỡi con ngựa bình thường chạy đến đích rồi.
Nhưng thật ra ngựa tốt cũng không trọng yếu, trọng yếu chính là ai xông ra chuồng ngựa trước hết. Cũng như nói, người đầu tiên ra khỏi chuồng ngựa đều là người thắng, loại đánh bạc này chung với tỷ số là một ăn một.
- Vậy sinh tử đấu thì như thế nào?
Kiệt Lạp Đặc gật gật đầu.
- Sinh tử đấu có hai loại: một loại là người đấu thú. Quy tắc của sòng bạc là từ trong một trăm tên nô lệ, tùy ý chọn một tên đọ sức với ba con sói hoang. Khách đánh cược có thể đặt cửa sói hoang cũng có thể đặt nô lệ.
Một loại khác là hai mươi tên nô lệ chia làm hai tổ chém giết lẫn nhau, cuối cùng tổ có người sống sót là thắng lợi. Hai loại này tỷ số cược đều là một ăn một.
- Đây không phải là trường giác đấu sao? Các ngươi từ đâu học được?
Âu Khắc có chút nghi ngờ hỏi, Duy Đường cười cười:
- Không hoàn toàn là đấu trường giác đấu, loại sinh tử đấu này còn có thể tùy khách đánh cược tự mình phái người tham gia. Chẳng qua nếu khách đánh cược tham gia người đấu thú, thì sói hoang là sáu con, chung tỷ số cũng trở thành một ăn hai.
Dĩ nhiên, nếu cảm thấy mình lợi hại, cũng có thể yêu cầu đấu với mười hai con hoặc là mười tám con sói hoang, tỷ số cũng tăng lên thành một ăn bốn và một ăn tám, chỉ có điều hai loại này rất ít có người chọn.
Mà nếu như chọn đấu với nô lệ, thì một tổ nô lệ mười người, còn khách đánh cược chỉ có thể năm người một tổ.
- Vì sao khách đánh cược tự mình tham gia thì tăng lên gấp mấy lần?
- A ha, khách đánh cược nếu dám phái người tham gia, vậy nhất định là có nắm chắc, sòng bạc dĩ nhiên phải tăng thêm khó khăn, nếu không chẳng phải nhất định là lỗ vốn sao?
Chẳng qua nếu như ngươi thật sự hùng mạnh, vậy thì thu lợi gấp mấy lần rồi. Bởi vì sòng bạc có quy định, nếu như kết quả cùng một người liên tục đấu đánh cược, thì tỷ số sẽ tăng lên gấp bội lần.
Ví dụ như ngươi kết quả giết chết sáu con sói hoang, vẫn không nghỉ ngơi tiếp tục đấu đánh cược, sói hoang tăng tới tám con, thì tỷ số tăng lên một ăn ba, vòng thứ ba sói hoang tăng tới mười hai con, thì tỷ số là một ăn bốn, vòng thứ tư sói hoang tăng tới mười tám, thì tỷ số một ăn năm, vòng thứ năm là sói hoang tăng tới hai mươi sáu con, tỷ số một ăn sáu, nghe nói từ trước tới nay không có vòng thứ sáu.
- Ồ, đây mới thật là kiếm lời gấp bội đây!
Uy Kiệt hưng phấn kêu lên.
Duy Đường cười nói:
- Hà hà, đừng tưởng dễ như vậy, loại đấu đánh cược này chỉ xảy ra ba lần, một người khách đánh cược lợi hại nhất đến vòng thứ ba. Chỉ có điều cả ba người này cuối cùng đều bị sói hoang ăn thịt.
Bản thân sói hoang trên đại thảo nguyên chúng ta rất hung hãn, đừng nói chi là trải qua sòng bạc cố ý huấn luyện thêm... Phải biết rằng, người bình thường ngay cả một con sói hoang cũng không đối phó được nha.
- Có tăng cao tỷ số cược không?
Âu Khắc có chút tò mò, lão chỉ mong sao có thể một lúc chung một trăm lần, như vậy một khi thắng thì lập tức đủ vốn rồi.
- Có, tại sao không, mới vừa rồi đã nói chính là liên tục đánh cược, còn có một loại đánh cược tăng gấp bội, đó chính là vòng thứ nhất đấu mười hai con sói hoang, một ăn bốn, vòng thứ hai đấu hai mươi bốn con sói, một ăn tám, vòng thứ ba đấu tám mươi bốn con, một ăn mười sáu, vòng thứ tư đấu một trăm sáu mươi tám con, một ăn ba mươi hai, không có vòng thứ năm.
Đám người Âu Khắc đều choáng váng mặt mày, mặc dù tỷ số chung đến ba mươi hai lần, nhưng sói cũng tăng tới một trăm sáu mươi tám con. Đừng nói là nhiều như vậy, chỉ hơn hai mươi con cũng có thể xơi tái người ta đến xương cũng không còn.
- Có thể đánh cược nửa chừng rồi buông tay được không?
Uy Kiệt tò mò hỏi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Duy Đường cười nói:
- Nào có tốt như vậy? Một khi bắt đầu liên tục đánh cược hoặc tăng gấp bội lần đánh cược, không kết thúc thì không thể dừng lại, nếu không chẳng phải sẽ có rất nhiều người tới kiếm tiền sao? Cho nên những năm này còn có người đi thử liên tục đánh cược, nhưng tuyệt đối không có ai đi nếm thử tăng gấp bội lần đánh cược. Điều đó khẳng định con người không thể làm được.
Đối với câu nói này, mọi người đều gật gật đầu công nhận, loại đánh cược cục bộ này là một người tham gia, Nghĩ đến cảnh một người đối mặt với hơn một trăm con sói hoang hung tàn, mọi người đều không tự chủ được nuốt nuốt nước miếng, loại đánh cược này ai dám đặt cửa con người đây.
Duy Đường đã giới thiệu xong, quay sang hỏi Khang Tư:
- Đại nhân, chúng ta đi đánh cược đua ngựa hay là sinh tử đấu?
- Đi sinh tử đấu!
Trong lòng có quyết định Khang Tư nghĩ cũng không nghĩ trả lời ngay.
Kiệt Lạp Đặc lập tức nhìn Khang Tư nói:
- Đại nhân, hai loại đánh cược này, bọn chúng tôi cũng không thể phát huy tác dụng, hay là cho chúng tôi một ít thẻ, để chúng tôi vào trong sòng bạc phát huy tác dụng xem sao, mặc dù trong đó tỷ số vừa có giới hạn vừa thấp, nhưng mấy người hợp lại, cũng có thể kiếm được một khoản tiền.
Mấy tên cao thủ đánh bạc cũng vội vàng gật đầu phụ họa theo. Sau khi biết được ở sòng bạc đánh cược những gì, Kiệt Lạp Đặc và những tên tự cho mình là cao thủ đánh bạc đều ủ rũ cúi gằm đầu.
Hai cách đánh cược này, hoàn toàn là dựa vào lực chiến đấu bản thân để chiến thắng, căn bản không thể phát huy ra kỹ năng đánh bạc của họ.
Khang Tư gật đầu:
- Bao nhiêu?
Kiệt Lạp Đặc đếm đầu người:
- Mỗi người hai mươi thẻ, cấp cho một trăm hai mươi thẻ đi.
Khang Tư ra dấu một cái, Âu Khắc liền từ trên người huynh đệ Lôi Đặc chịu trách nhiệm vác tiền lấy ra một trăm hai mươi thẻ, đưa cho đám cao thủ đánh bạc Kiệt Lạp Đặc.
Cứ như vậy, Kiệt Lạp Đặc dẫn theo năm tên cao thủ đánh bạc, còn có thêm một số tên có máu mê cờ bạc đi vào bên trong sòng bạc.
Mà người còn lại, dĩ nhiên là cùng đi với Khang Tư tới chỗ sinh tử đấu đánh cược.
Duy Đường vừa đi theo vừa nói:
- Sòng đua ngựa bố trí ở ngoài khu chợ, mà sinh tử đấu thì tổ chức ở bên trong, đi lối này.
Dưới sự hướng dẫn của Duy Đường, từ thật xa mọi người đã nghe tiếng ồn ào huyên náo, tiếp theo đó liền thấy một chỗ được rào chung quanh thật chắc chắn, cửa ra vào có mấy trăm tên kỵ binh lưng đeo cung tên, tay cầm bội đao canh gác.
Trước khi tiến vào bên trong, đám người Khang Tư đều phải nộp vũ khí và ngựa, Duy Đường giải thích đây là phòng ngừa khách đánh cược thua đỏ mắt động đao động thớt. Vốn những người khác còn có chút không tình nguyện, nhưng khi Khang Tư ra lệnh, tất cả đều ngoan ngoãn giao nộp binh khí.
Tiến vào bên trong trại, đầu tiên đập vào mắt chính là, một cái bục bằng gỗ hình tròn cao ba bốn thước, một đám đông người đang quay mặt nhìn vào trung tâm cố sức la hét.
Duy Đường chỉ chỉ bục gỗ kia, giới thiệu:
- Đây là bục đứng xem, có thể cùng lúc đứng trên đó bốn năm ngàn người. Chia làm năm tầng, từ ngoài vào trong mỗi tầng thấp hơn một chút, như vậy bất luận đứng xem ở tầng nào, cũng sẽ không bị người phía trước che tầm mắt, có thể thấy rõ ràng từng chi tiết tình huống trên sân giác đấu.
Ở trung tâm bục đứng xem là sân giác đấu đường kính hai mươi thước, sâu dưới đất hơn ba thước. Ven sân giác đấu đều có hàng rào cao một thước dày khít chắc chắn nghiêng vào phía trong, sói hoang tuyệt đối không nhảy ra được.
Tiếp theo hắn chỉ bục bên trái nói:
- Nơi đó chính là chỗ đặt cược và đổi tiền.
Nơi đó xếp một dãy mấy chục cái quầy có hàng rào vây quanh, phía trước mỗi cái quầy có hai người tráng hán thủ vệ, còn phía sau quầy là một gã văn thư và hai hộ vệ lưng đeo vũ khí đứng ở phía sau hắn.
Duy Đường đang định dẫn nhóm người Khang Tư đi lên bục xem thử, thì một tràng tiếng chiêng vang lên, lập tức tiếng người gào thét chia làm hai loại, một loại khác nào như đưa đám khóc rống, cao giọng mắng chửi; một loại thì tất cả đều là tiếng la hét nhảy nhót vui mừng, xem ra nhà thắng và nhà thua khác biệt nhau.
Thắng bại xác định rồi, đám người thoáng cái tản ra, những người chiến thắng, mặt đầy vẻ tươi cười chen chúc kéo nhau về phía mấy chục cái quầy kia, trong tay vung vẫy những tấm thẻ.
- Hà hà, những thẻ này có lưu lại cuống, đặt ở đâu thì đổi lại ở đó. Lát nữa lúc đại nhân đặt cược phải nhớ kỹ quầy nào đấy.
Duy Đường nhắc nhở.
Cả bọn Khang Tư đều là người có chút kiến thức, cùng yên lặng chăm chú nhìn những gã văn thư lanh lợi đổi lại thẻ đánh bạc. Xem ra quả thật mã tặc rất có nguyên tắc, những gã văn thư này rất có kinh nghiệm, cũng không phải là dễ dàng huấn luyện ra như vậy.
Càng làm cho đám Khang Tư cau mày chính là: nhìn bộ dáng những gã văn thư này đều là người thảo nguyên, nhìn thần thái càng không giống như là bị bắt tới, nói cách khác là thảo nguyên tự mình đào tạo ra.
Điều này đại biểu cái gì?
Phải biết rằng Phi Mục Kỳ Minh Quốc là một quốc gia không có văn tự đấy. Sử dụng văn tự của quốc gia khác để đào tạo ra nhân tài cho nước mình, đó đúng là một chuyện rất phiền phức.
Đám người đổi lại thẻ xong rất nhanh rời đi, những người này tốp năm tốp ba vừa bàn luận vừa đi về phía bên phải, Duy Đường giải thích:
- Đại nhân, bọn họ đều đi quan sát đối tượng đánh cược, chúng ta cũng đi xem thử thế nào?
Lúc này dĩ nhiên không cần nói lời thừa, đoàn người Khang Tư lập tức vọt tới một mảnh đất trống, chỉ thấy nơi này xếp sáu cái cũi gỗ nhốt sáu con sói hoang, thấy những con sói cao lớn kia, bộ dáng hung tàn không ngừng dùng răng dùng móng vuốt sắc bén cắn xé cũi gỗ, cả nhóm Khang Tư người người đều hít một hơi khí lạnh.
Thế nhưng những khách đánh cược kia ai nấy đều hăng hái bừng bừng đứng bình phẩm từ đầu đến chân sáu con sói hoang. Dĩ nhiên bên cạnh đó một gã nam tử mặt không đổi sắc, thân hình cao lớn vạm vỡ, sắp phải xuống trường đấu, lại càng tránh không được bị những khách đánh cược kia phân tích moi móc tới tận chân tơ kẻ tóc.
Trong đám người cùng đi với Khang Tư, đặc biệt là Âu Khắc và Uy Kiệt, nhịn không được cũng muốn tiến lên trước lại gần quan sát cẩn thận, ngay lúc đó Khang Tư thần sắc tự nhiên quay sang nói một câu với Duy Đường, lập tức khiến hai người bọn họ kinh hoảng nhảy dựng lên.
- Ta làm sao mới có thể xuống dưới đấu đánh cược?
Nghe Khang Tư nói lời này, Duy Đường sửng sờ đứng lặng, một lúc lâu mới kịp phản ứng, đầu tiên là liếc mắt nhìn chiếc nhẫn trên tay Khang Tư, sau đó mới nghi ngờ hỏi:
- Đại nhân, ngài nói là ngài tự mình xuống dưới đấu đánh cược?
- Không được! Đại nhân ngài không thể tự mình mạo hiểm!
Đám người Âu Khắc, Uy Kiệt lập tức phản đối, còn đám lính hầu theo tới đây thì lập tức quỳ xuống, mấy gã Bách phu trưởng kia kích động nói:
- Chủ nhân, xin để nô tài thay ngài ra sức!
Khang Tư ra lệnh cho bọn lính hầu đứng lên, sau đó cười nói:
- Không phải ta tự khoe khoang, vũ lực của ta hẳn là lợi hại nhất trong đám các ngươi.
Nghe nói như thế mọi người há miệng muốn nói cái gì, nhưng hai huynh đệ ngây ngốc Lôi Đặc, Lôi Khải lại gật gật đầu:
- Không sai, hai người chúng ta liên thủ cũng đánh không lại đại nhân, đại nhân đúng là lợi hại nhất.
Lời này khiến Âu Khắc giận đến trắng dã con mắt, còn Uy Kiệt liền đá bọn họ hai đá, chỉ có Duy Đường vẻ mặt không dám tin tưởng nhìn thể hình bình thường của Khang Tư, lại nhìn chăm chú hai người Lôi Đặc, Lôi Khải lớn hơn gấp đôi hắn.
Thấy mọi người còn muốn khuyên can, Khang Tư nói thẳng một câu:
- Không cần nhiều lời, đây là mệnh lệnh.
Mọi người đều không cam lòng ngậm miệng lại.
Khi Khang Tư lần nữa quay sang đặt câu hỏi với Duy Đường, lúc này Duy Đường mới biết chiếc nhẫn đầu lĩnh của quý tộc là thật sự.
Hắn mặc dù ngạc nhiên không ngờ lại xuất hiện chuyện lạ: đầu mục lại tự mình xuống dưới tham gia trận đấu, nhưng cũng không nghĩ nhiều, dù sao tiền thuê mình không ít là được, lập tức ồ một tiếng nói:
-Chuyện này rất dễ dàng, chỉ cần nói với sòng bạc một tiếng là được. Chỉ có điều đại nhân ngài phải bị những khách đánh cược kia bình phẩm từ đầu tới chân một phen, đây là quy củ.
Khang Tư gật đầu không nói gì, còn Duy Đường liền xoay mình đi gọi người.
Một lát sau, Duy Đường dẫn mấy người đi tới, mà bên cạnh đột nhiên hiện ra một gã đại hán gõ chiêng hô lên:
- Chư vị khách nhân tôn kính, hiện tại có một vị khách nhân tự mình tham dự đấu đánh cược, để chúng ta tìm hiểu một chút vị khách nhân dũng cảm này đi!
Những khách cược ở bốn phía, lập tức ghim ánh mắt lên mình đám người Khang Tư, dù sao ai cũng thấy rõ ràng những người phụ trách sòng bạc kia đang tìm đến bọn họ. Tiếng bình luận, tiếng la ó lập tức ầm ĩ hẳn lên.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #57


Báo Lỗi Truyện
Chương 57/353