Chương 342: Đoản Binh Tiếp Chiến (P1)


- Bao nhiêu người?
Thống soái không thèm để ý hỏi.
Quân Đông Nam trong mắt người ngoài đều là đám pháo hôi rách nát, tuy rằng mỗi người đều biết quân Đông Nam được trang bị đầy đủ theo tiêu chuẩn quân đội, nhưng ai cũng biết quân Đông Nam sẽ không đặt những tinh binh này ở tuyến đầu.
Thói quen của quân Đông Nam là để đám pháo hôi xung phong lên trước, sau đó quân tinh nhuệ đột phá. Có chút lo lắng duy nhất là, cũng không biết quân Đông Nam sử dụng thủ đoạn gì, không ngờ biến đám pháo hôi thành hung hãn không sợ chết, cũng không khác gì mấy so với tinh binh, chém giết cho đến chính mình bị tổn thương mới thôi.
Hiện tại bốn hoàng tộc tác chiến với quân Đông Nam đương nhiên biết thời điểm Áo Kha Nhĩ chiếm đoạt Đông Nam, liền uy hiếp bức bách mấy trăm vạn lưu dân đi tấn công năm tỉnh xung quanh, đây cũng là nguyên nhân khiến năm tỉnh không ngờ dễ dàng bị công phá như thế.
Nếu hiện tại quân Đông Nam lại dùng một chiêu như vậy, khẳng định sẽ khiến bốn hoàng tộc đau đầu không thôi, nhưng hiện tại lưu dân đều đã không còn, chỉ cần không phải kẻ ngốc, tuyệt đối sẽ không thúc dục toàn bộ dân chúng thuộc lãnh địa của mình ra làm quân pháo hôi, bởi vì nếu như vậy thì hoàn toàn mất đi cơ sở thống trị, dân chúng ngươi cũng không có, vậy ngươi còn thống trị ai?
Cho nên nghe được quân Đông Nam đồng thời phát động công kích bốn tỉnh, bốn hoàng tộc mới không thèm để ý, bởi vì theo bọn họ thấy, Áo Kha Nhĩ sẽ không ngu ngốc đến mức đuổi toàn bộ mọi người ở Đông Nam ra làm quân pháo hôi, mà trăm vạn quân pháo hôi, bốn hoàng tộc căn bản không để ở trong mắt.
- Hơn ba vạn người, là quân chính quy tiêu chuẩn!
Lính liên lạc không có nhàn nhã như Thống soái, sắc mặt ngưng trọng nói.
Thống soái nhướng chân mày lên, quân chính quy tiêu chuẩn, nói cách khác mình gặp không phải quân pháo hôi do quân Đông Nam phái ra, ngược lại là binh lính tinh nhuệ?
Đông Nam muốn làm gì thế không biết? Tại sao lại đặt quân tinh nhuệ ở tuyến đầu?
Nếu không phải liên minh công chúa có ý đồ tiêu diệt quân địch đến tấn công sau đó đánh một tiếng trống cổ vũ tinh thần liền đánh vào Đông Nam, cũng sẽ không để một Thống soái như hắn thống lĩnh tinh binh chặn đánh ngay trận đầu thế này, chẳng lẽ phía quân Đông Nam thời gian cấp bách, cho nên mới đặt quân tinh nhuệ ở tuyến đầu, chuẩn bị một hơi đánh bại bốn tỉnh?
Người Đông Nam sẽ không ngu ngốc vậy chứ? Thời gian cấp bách cũng không thể lấy quân tinh nhuệ mình có ra đùa được!
Tuy nhiên Thống soái liên minh công chúa quả thực không thèm để ý quân địch là tinh nhuệ hay là pháo hôi, dù sao mục tiêu của mình là đánh chiếm Đông Nam, bất kể là tinh nhuệ hay là pháo hôi cũng phải tiêu diệt, ai trước ai sau cũng không sao cả, nghĩ như vậy, Thống soái rất tiêu sái khoát tay ra lệnh:
- Truyền lệnh toàn quân chuẩn bị!
Lính liên lạc lập tức truyền lệnh xuống toàn quân, binh lính xếp hàng chuẩn bị các loại vấn đề chi tiết căn bản không cần Thống soái hỏi tới, hơn nữa sau khi biết được nhân số quân địch, tất cả quan binh dưới trướng Thống soái đều sĩ khí dâng trào, những người mình ở đây chính là mười vạn đại quân nha, phía sau còn có hai mươi vạn đại quân đang lục tục tiến tới, phía đối diện chỉ có ba vạn binh lính cho dù là tinh binh Đông Nam, vậy cũng chỉ là dê vào miệng hổ mà thôi!
Trận hình rất nhanh liền triển khai, quân liên minh công chúa cũng không có bố trí trận hình phòng thủ, ngược lại đĩnh đạc đứng đợi ở nơi đó.
Phòng thủ? Mười vạn quân phòng thủ ba vạn người? Thật sự là nói đùa, chúng ta đương nhiên lựa chọn trực tiếp đối chiến thu được thắng lợi mới có thể thể hiện ra vũ dũng của chúng ta chứ.
Hai thanh niên được đề cử làm vị hôn phu của Tam công chúa kia, mỗi người đều tự thống lĩnh một vạn kỵ binh phân ra trái phải, hai người trước khi lĩnh mệnh rời đi còn trừng mắt nhìn nhau mấy lần, đều chuẩn bị thông qua số lượng giết địch để hạ uy phong của đối phương.
Thống soái cũng không thèm để ý bọn họ lục đục với nhau, dù sao trung quân của mình ước chừng năm vạn, hậu quân ba vạn, hai vạn kỵ binh hai cánh, cho dù không có đạt được mục đích tác chiến, thậm chí bị quân địch đánh bại cũng sẽ không ảnh hưởng đến kết quả chiến trận.
Thật sự, Thống soái chỉ ước gì bọn họ bị bại trận, miễn cho bọn hắn nghĩ rằng chính mình là một danh tướng, cả ngày kiêu ngạo xúc phạm người khác.
Đến khi bụi mù bốc lên ở xa xa, Thống soái không khỏi nhíu mày, hình dạng bụi mù này không giống như là từ từ đi tới, ngược lại giống như là mấy vạn người đang cấp tốc chạy trốn, khi tiếng ầm vang hỗn loạn từ xa xa truyền tới, Thống soái khẳng định suy đoán của mình, không khỏi cười khinh thường.
Quan chỉ huy quân Đông Nam này không phải kẻ ngốc chứ? Hai quân giao chiến không ngờ ra lệnh cho binh sĩ chạy tới, không sợ thở không nổi sao? Đáng lẽ giống như chính mình ra lệnh binh lính sắp xếp đội ngũ chỉnh tề từ từ tiến tới mới phải, xem ra thủ hạ của mình có thể ung dung đánh cho đối phương trở tay không kịp rồi.
Đám quan binh quân liên minh công chúa hiện tại mới biết đến thưởng thức này, không khỏi nhếch miệng cười, bữa tiệc lớn! Thật là bữa tiệc lớn nha! Không nghĩ tới hôm nay có thể thoải mái ăn một bữa tiệc lớn như vậy.
Theo tiếng ầm vang cùng bụi mù lại gần, quân liên minh công chúa đã thấy được đám quân chính quy Đông Nam khiêng vũ khí điên cuồng lao đến.
Nhìn thấy những người này căn bản không ngừng lại, chỉ khiêng vũ khí nắm trong tay, một tiếng rống to rồi căn bản không dừng bước tiếp tục lao vào đại quân bên mình, sĩ quân dày dạn không khỏi sắc mặt ngưng trọng gật gật đầu, xem ra sĩ quan chỉ huy quân Đông Nam cũng không hoàn toàn là kẻ ngu ngốc, biết hiện tại dừng lại nghỉ ngơi chẳng khác nào đứng cho người giết, rõ ràng trực tiếp một hơi nhằm phía quân địch, tuy rằng thương vong không thể tránh khỏi, nhưng còn khá hơn là dừng lại thở hổn hển để cho người ta giết hại.
Hơn nữa quan trọng nhất là, binh lính thủ hạ sĩ quan chỉ huy ngu ngốc này quả thực tinh nhuệ, sau khi chạy cấp tốc trong một thời gian dài không ngờ còn có thể giữ vững tinh thần tác chiến như vậy, thật sự không thể khinh thường bọn họ được.
Thống soái liên quân lắc đầu, thật sự đáng tiếc cho những tinh binh Đông Nam đó nha, rất dè dặt giơ cánh tay lên một chút rồi nói:
- Bắn tên!
Lính liên lạc nghe được mệnh lệnh lập tức liều mạng huy vũ cờ lệnh, mệnh lệnh lập tức truyền tới toàn quân, mà cung tiễn thủ đang ở phía sau đồng loạt lắp tên, lập tức buông dây bắn tên, hàng vạn mũi tên như mưa bay về phái quân Đông Nam đang chạy đến.
Khi nhìn thấy một màn kế tiếp, các sĩ quan liên minh tất cả đều không kìm nổi cảm thán binh lính Đông Nam quả thật lợi hại, bởi vì quân Đông Nam đang chạy, nhìn thấy mưa tên bắn tới, không một chút kích động, tay trái nhấc lên, một tấm khiên nhỏ che đầu, sau đó nâng bước chạy nhanh hơn, giờ chạy biến thành lao lên.
Hành động như vậy làm sao không khiến cho các sĩ quan liên quân cảm thán không ngừng được, phải biết rằng nếu không trải qua huấn luyện nghiêm khắc, hơn nữa đều là những lão binh từ trong biển máu giết ra, tuyệt đối không có loại thần thái tự nhiên này, binh lính xung phong dưới mưa tên.
Tuy nhiên sau khi sĩ quan liên quân xác nhận thân phận đối phương, trong lòng lại vui mừng, bởi vì bất cứ thế lực nào cũng không có khả năng nắm trong tay nhiều tinh binh như vậy, chỉ cần tiêu diệt những quân tinh nhuệ này, Đông Nam cũng đã không còn vũ lực có thể quyết định trận chiến nữa.
Thế nhưng, trong lòng các sĩ quan luôn có chút nghi hoặc, theo lý loại quân đội tinh nhuệ này đều là trong thời điểm cần thiết nhất mới có thể xuất hiện tại chiến trường, không có khả năng bố trí ở tuyến đầu làm tiên phong.
Mưa tên liên tiếp rơi xuống, quân Đông Nam xung phong bởi vì dùng tấm chắn bảo vệ đầu, cho nên người bị tên bắn trúng đầu không có nhiều người, mà tên cắm đầy thân thể, thì dường như căn bản không phải cắm trên người bọn họ vậy, những quân Đông Nam đó hoàn toàn giống như người không có việc gì tiếp tục xung phong. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Ngay từ đầu quân linh minh công chúa vẫn ung dung chuẩn bị thưởng thức cảnh tượng quân Đông Nam ngã xuống, nhưng kết quả cũng không tốt như vậy, bọn họ phát hiện những quân Đông Nam đó trên người cắm đầy tên, chẳng những không có bất cứ một người nào ngã xuống, ngược lại tốc độ xông lên càng thêm mau lẹ.
Vốn những binh lính trường thương liên quân chuẩn bị xem kịch vui, phát hiện đối phương không ngờ không sợ mưa tên, cuống quít nâng lên trường thương, mũi thương sáng loáng nhắm ngay ngực quân Đông Nam.
Các thương binh liên quân nghĩ rằng quân Đông Nam nhìn thấy mũi thương bén nhọn sẽ do dự lùi bước quay về, đến lúc đó chính mình có thể nhân cơ hội một cho đối phương một đâm, nhưng kết quả lại không như tưởng tượng. Chỉ thấy những binh lính Đông Nam đó căn bản không dừng lại, hoặc là một đao chém gãy thương, hoặc là dùng tấm chắn ngăn mũi thương, hoặc là uốn thân mình tránh mũi thương, nếu chắn không chắn, tránh cũng không thể tránh, vậy trực tiếp dùng ngực nghênh đón mũi thương.
Những động tác trốn, chém, chắn đó không làm đám thương binh khiếp sợ, bởi vì điều này rất bình thường, nhưng khiến đám thương binh trợn mắt há mồm rất nhiều mồ hôi lạnh ứa ra chính là, quân Đông Nam bị đâm xuyên qua ngực, không ngờ còn trực tiếp bước lên trước mấy bước, khiến cho trường thương lộ hết chiều dài ở sau lưng hắn, mà hắn cũng có thể tiếp cận được thương binh này.
Thương binh còn chưa có từ trong cảm giác địch nhân hung hãn tỉnh táo lại, binh lính Đông Nam đã chết một nửa này liền vung binh khí lên chém rơi đầu thương binh, mà quân Đông Nam hung hãn tới trình độ nào chứ? Sau khi hắn xử lý kẻ thù xong, nín một hơi múa binh khí lung tung, chém chết chém thương quân địch bốn phía, rồi lúc này mới đình chỉ động tác ngã xuống đất bỏ mạng.
Nếu chỉ có một quân Đông Nam như thế còn chưa đáng tính, thì cũng chỉ nói quân Đông Nam này hung hãn tới cực điểm mà thôi, nhưng tất cả quân Đông Nam đều như thế, thì đó chính là nghịch thiên.
Thương binh liên minh công chúa tiêu diệt một nghìn quân Đông Nam, mà khoảng một nghìn quân Đông Nam này thì giết chết và làm bị thương ba bốn nghìn thương binh, trong đó một quân Đông Nam hung hãn nhất ước chừng chém giết hơn mười người, chính mình bị hơn mười cây trường thương đâm thủng như tổ ong mới rồi dựng thẳng lên, rốt cuộc mới hoàn toàn chết đi.
Đối mặt với quân Đông Nam hung hãn tới cực điểm, thương binh liên minh công chúa tâm lý không chuẩn bị đầy đủ, chỉ cản được một lát liền toàn bộ binh lính tan rã, mà quân Đông Nam đương nhiên theo sát phía sau bại binh tiến thẳng tới đội ngũ cung tiễn thủ.
Mà những cung tiễn thủ này sau khi bắn mấy tên phát hiện không thể xử lý quân Đông Nam, đã đổi sang đoản đao chuẩn bị chém giết, chỉ là người luyện cung tên vật lộn với quân địch hung mãnh dị thường, hơn nữa còn có đám bại binh xông vào, kết quả có thể biết, không lâu sau, đội ngũ cung tiễn thủ cũng tan vỡ.
Thống soái đợi ở giữa trận, thấy một màn như vậy thật sự là hốc mắt nứt ra, thương binh xếp đầu trận toàn quân đều là tinh nhuệ, hơn nữa những cung tiễn thủ đó cần thời gian dài huấn luyện mới thành, có thể nói quân Đông Nam vừa đánh liền tiêu diệt một phần ba sức chiến đấu toàn quân bên mình nha!
Thực lực quân Đông Nam cường hãn như thế, khó trách bọn hắn muốn phái quân chính quy lên tuyến đầu, tuy nhiên bọn họ có phải đã quá coi thường chúng ta hay không, mấy vạn quân đã nghĩ tới tiêu diệt mười vạn đại quân của lão tử? Chỉ là phân chó để các ngươi tiêu diệt sao, hai mươi vạn hậu quân của lão tử là bất tài sao?
Bởi vì trong nháy mắt tổn thấy nhiều binh lực như vậy, Thống soái luôn luôn tao nhã cũng phải nổi giận, hắn không nghĩ tới phải chơi với những quân Đông Nam đó, nhìn bộ dáng điên cuồng của bọn hắn, không nghĩ tới cũng phải cho quân tinh nhuệ của mình tham gia vào, cho nên Thống soái phát tay ra lệnh:
- Kỵ binh tấn công, trung quân áp lên, bao vây giết hết bọn chúng!
Thống soái cũng không có hoàn toàn bị chọc giận, ít nhất hậu quân còn mấy vạn người đang dừng lại phía sau, cũng không có bị hắn kêu toàn quân áp lên, chỉ cần có mấy vạn quân phía sau tồn tại, cho dù trung quân cùng kỵ binh hai bên bị đánh bại, hậu quân này cũng có thể dọn dẹp tình hình chiến đấu.
Lính liên lạc đương nhiên nghe được thanh âm Thống soái nghiến răng nghiến lợi, lập tức chạy như điên, kỵ binh hai bên trái phải rời khỏi chủ trận, dùng cờ lệnh là không truyền được mệnh lệnh.
Đám kỵ binh đã sớm chờ đến mức sắp không kiên nhẫn được, lập tức giục ngựa hướng về phía quân Đông Nam đang thẳng tiến về lá cờ lớn trung quân kia.
Đám kỵ binh xông qua trận rất là hoảng sợ nhìn những binh lính Đông Nam, bọn chúng thật sự có thể được gọi là hung hãn không sợ chết, trừ khi chém rơi đầu bọn chúng, bằng không cho dù thân thể còn một nửa cũng sẽ phun máu phát động một kích cuối cùng, vô số huynh đệ bên mình đã bị chiêu này đánh cho rơi ngựa, hơn nữa khủng bố nhất là bọn chúng không né không tránh, dưới tình huống như vậy những kỵ binh tiến vào trận địa địch, chỉ có thể phát động hai ba lượt công kích, thậm chí chỉ có thể phát động một lần công kích, sau đó sẽ bị những quân Đông Nam cho dù bị chiến mã dội vào cũng chém bỏ chiến mã.
Đối mặt quân Đông Nam điên cuồng mà công kích cường hãn, sau khi đội kỵ binh kiểm kê quân số, tất cả đều khiếp sợ không thôi, bởi vì một lượt xuyên trận như vậy, bên mình liền tổn thấy tới bảy ngàn người, hơn nữa khiến cho những kỵ binh sợ hãi chính là, Tướng quân dẫn đầu xung phong không ngờ ngay lượt đầu liền rơi vào trong trận.
Biết được hai người được đề cử làm vị hôn phu của công chúa suốt ngày đối đầu kia đều một lần xung phong liền hi sinh, Thống soái liên quân mắt choáng váng.
Hắn biết hành động lớn lần này, hai thanh niên kia là đến chiến trường kiến lập công huân, không nghĩ tới không ngờ chết luôn trong trận đầu tiên, thật sự là ngoài dự đoán của mọi người.
Tới rồi lúc này, Thống soái cũng không có cách nào, đành phải hạ lệnh liều mạng cũng phải tiêu diệt sạch những quân Đông Nam đó.
Tuy rằng như vậy chung quy vẫn không thể trả lại công đạo, nhưng như thế cũng có công huân tiêu diệt toàn quân làm căn cứ, hy vọng có thể giúp mình tránh được một kiếp.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #342


Báo Lỗi Truyện
Chương 342/353