Chương 340: Chiến Tranh Bùng Phát (P1)


Sĩ quan tộc nhân của Áo Kha Nhĩ trực tiếp ra lệnh cho binh lính bắt đầu tấn công, nhìn thấy mọi người trợn mắt nhìn nhau bất động, thật sự lửa giận xung thiên, giơ roi da lên vừa chửi tục vừa vụt xuống.
Binh lính Đông Nam bị bức bách đến không còn đường có thể đi, khẳng định có một hai người tính tính nôn nóng xao động, vốn bởi vì đã không xem mình là người giờ lại còn bắt mình đi giết huynh đệ, trong lòng đã nghẹn một hơi, hiện tại lại bị người quất roi nhục mạ như vậy, đương nhiên là rút đao chém loạn giết chết sẽ quan kia.
Một sĩ quan bị giết, kẻ giết người lập tức biết mình không còn đường lui, lập tức vừa hô khẩu hiệu tạo phản, vừa lao về phía sĩ quan thứ hai mà giết.
Không khí xúc động phẫn nộ liền được truyền nhiễm, một hai binh lính đồng bạn gia nhập vào, sau khi đồng bạn binh lính tăng lên một số lượng nhất định, bắt đầu bức ép các binh sĩ khác, cuối cùng, đơn vị quân đội chuẩn bị tiêu diệt phản quân này, giết chết tất cả sĩ quan của mình, sau đó nhanh chóng biến đổi cũng trở thành phản quân.
Vừa thấy địch nhân biến thành đồng bạn, mấy đạo phản quân trốn trong núi sâu lập tức đi ra thấy người quen bắt quàng làm họ.
Vốn mọi người đều là thành viên trong một hệ thống quân đội, cho dù chưa gặp qua cũng từng nghe tên, cho nên sau một phen lôi kéo, lập tức liền đề cử ra đại đầu mục cùng các cấp đầu mục lớn nhỏ khác, phản quân xem như chính thức xác lập tổ chức.
Đến lúc này phản quân đã không còn là một ngàn hai ngàn nữa, mà thoáng cái bành trướng mười lần, trở thành phản quân mấy vạn người, có được nhân số nhiều như vậy, nếu muốn tiếp tục duy trì cũng không phải chuyện dễ dàng, mấy đầu mục được phản quân đề cử ra, thương lượng một chút, lập tức điều binh tấn công thành trì tiến hành cướp đoạt.
Bởi vì không có phòng bị, hơn nữa tráng đinh đều bị dẫn đi rồi, cho nên thành trì mục tiêu đầu tiên không cần tốn nhiều sức đã rơi vào trong tay phản quân, những người này đương nhiên là làm theo, đặt tại họa nhằm trên người tộc nhân của Áo Kha Nhĩ.
Phải biết rằng tộc nhân của Áo Kha Nhĩ ở Đông Nam đều là đám người quyền quý, toàn bộ đều là gia đình giàu có, cho nên để phản quân trút giận cũng đoạt được rất nhiều tài bảo đầy bụng.
Đầu mục phản quân ôm nữ quyến của tộc nhân Áo Kha Nhĩ mà khoái hoạt, mà điều này khiến đám binh sĩ phản quân hâm mộ không thôi, trong khi tìm không thấy tộc nhân Áo Kha Nhĩ nữa, tự nhiên liền đặt ánh mắt nhìn phía dân chúng bình thường.
Không trách bọn họ lại đặt ánh mắt trên người dân chúng, những dân chúng đó tuy rằng sống ở trong thành, nhưng bởi vì không phải tộc nhân Áo Kha Nhĩ, cho nên những nam đinh ngoài mười hai tuổi căn bản không thể tránh được tai nạn cường chinh, bởi vậy những dân chúng đó toàn bộ đều là người già trẻ nhỏ, nữ nhân trong nhà căn bản không ai có thể bảo vệ.
Đầu mục mới của phản quân hiện tại đều là do bộ hạ đề cử, chẳng những không có uy nghiêm của sĩ quan trước kia, càng không thể chấp hành quân quy nghiêm khắp, có thể nói là căn bản không dám cũng không muốn phản đối ý nguyện đám binh sĩ, cho nên sau khi một tiểu đầu mục không kìm nổi giật giây cho thủ hạ ra tay, toàn bộ dân chúng trong thành lập tức gặp tai ương.
Đối với phản quân mà nói, chính mình sống qua một ngày thì tính một ngày, chỉ cần có thể thoải mái chính mình là được, đâu có ai thèm quan tâm vấn đề nhân đạo gì gì đó?
Hơn nữa, tuy rằng những người trong thành này tuyệt đối là gia quyến quân nhân, tuy nhiên quân nhân ở đây không phải chính là địch nhân của mình sao? Tổn hại gia quyến địch nhân của mình, lương tâm mình sẽ không bất an được.
Đám phản quân này xâm hại toàn bộ thành trì không chừa một ai, sau đó thu thập vật tư cướp bóc được, một cây đuốc đốt thành trì thành bình địa, bắt đầu đặt mục tiêu ở thành trì khác.
Sau khi phản quân đạt tới trên vạn người, triều đình Áo Kha Nhĩ lập tức một mảnh ồn ào, đặc biệt toàn bộ gia lão tộc nhân Áo Kha Nhĩ có một số thân nhân và người hầu đều bị phản quân hành hạ đến chết, các đại thần lòng đầy căm phẫn vừa nguyền rủa phản quân vừa chỉ trích hành động sai lầm của nhau, ví như chỉ trích điều binh quá ít khiến cho bọn họ có cơ hội tạo phản, hoặc là chỉ trích phái ra binh lực quá nhiều, mới có thể biến thành phản quân nhiều như vậy, tóm lại cho dù không có việc gì cũng hất cho đối thủ một bát nước bẩn.
Tuy nhiên mặc dù triều đình hỗn loạn không chịu nổi, nhưng không ai muốn thỏa hiệp với phản quân, ý kiến của mọi người đều là tiêu diệt phản quân.
Điều này không cần phải nói, người trên triều đều là tộc nhân Áo Kha Nhĩ, hiện tại phản quân khiêu chiến địa vị tộc nhân Áo Kha Nhĩ, hai bên thuộc vào trạng thái là tử địch, vậy sao có thể thỏa hiệp được, chỉ khi nào một bên hoàn toàn diệt vong mới có thể chấm dứt chiến tranh.
Có lẽ người ngoài sẽ cho rằng sau khi phản quân xuất hiện triều đình Áo Kha Nhĩ sẽ tránh để cho xuất hiện càng nhiều phản quân, mà chân tay rụt rè không dám phái ra quân đội tiêu diệt phản quân, nhưng nếu những phản quân này hiểu được cách thu phục nhân tâm, vậy quả thật phải suy nghĩ kỹ càng mới dám phái ra quân đội.
Hiện tại phản quân cùng với những binh lính Đông Nam giống nhau đều đang bắt đầu tổn hại dân chúng, vấn đề này rất dễ giải quyết, chỉ cần triệu tập binh lính xuất thân những thành trì kia đi đối phó phản quân, bọn họ biết được người nhà mình bị phản quân diệt vong, chẳng những sẽ không phản bội mà ngược lại sẽ chiến đấu không màng sống chết ấy chứ.
Chỉ là hiện tại mọi người đang tranh chấp cử ai dẫn quân đi, không phải bọn hắn sợ chết, mà là ai cũng muốn phải đoạt được vị trí này.
Bởi lần tiêu diệt phản quân này khẳng định sẽ triệu tập lực lượng cường hãn nhất một lần tiêu diệt phản quân, để tránh kéo dài đại nghiệp công chiếm đế quốc, cho nên đây chính là một trận chiến nhàn hạ chỉ có thắng lợi mà không thất bại, việc nhàn hạ như vậy mà không tranh đoạt, thì thật sự không biết còn cái gì mới có thể nỗ lực nữa.
Áo Kha Nhĩ ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ vị, mặt mày nhăn nhó nhìn những đại thần đó.
Đám gia hỏa này đang làm cái gì? Để cho bọn họ chiêu mộ nam đinh không ngờ làm xuất hiện phản quân! Nếu còn tiếp tục để bọn họ tiến hành, chẳng những không thể hoàn thành nhiệm vụ bảo hộ bề trên giao, còn có thể khiến cho Đông Nam bởi vì nội loạn mà suy yếu lực lượng bảo hộ, thật là đám hỗn đản nha!
Có được những đại thần như vậy, khó trách Áo Kha Nhĩ ngu đần này có được năm tỉnh Đông Nam giàu có cũng chỉ có thể an phận một phương, cuối cùng không ngờ trở thành công cụ cho mật giáo nhà mình mà thôi.
Áo Kha Nhĩ quay sang nháy mắt với An Đạt cũng đang nhíu máy, rồi quay đầu rời khỏi chỗ ngồi.
Đám đại thần tuy rằng đối với việc điện hạ không nói một lời đã rời đi cảm thấy kinh ngạc, nhưng cho rằng đó là để những người mình tiếp tục tranh luận kịch liệt rồi mau chóng đề cử ra một nhân tuyển đây.
Phương pháp như vậy trước kia đã xảy ra nhiều lần, cho nên thanh âm bọn họ tranh cãi kịch liệt càng vang dội hơn, hơn nữa bắt đầu sắn tay áo nắm tay lại, chuẩn bị dùng vũ lực để giải quyết việc chọn người.
Trong một gian phòng phía sau phủ đô đốc Đông Nam, Áo Kha Nhĩ vỗ bàn quát:
- Chết tiệt! Dựa vào những tên ngu ngốc đó, sợ rằng gây ra nội loạn sẽ hấp dẫn ánh mắt người đời, như vậy còn bảo hộ cái rắm à!
An Đạt thần sắc ngưng trọng gật gật đầu nói:
- Đúng vậy! Thời gian càng ngày càng cấp bách, nếu chúng ta không hành động, việc di dời nhân viên sẽ bị chúng ta liên lụy, đến lúc đó, cho dù đại nhân không muốn, cũng chỉ có thể để chúng ta tự sát tạ tội với bọn họ, hơn nữa chỉ sợ ngay cả đại nhân cũng sẽ bị liên lụy, đối thủ của đại nhân tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội chèn ép tốt như vậy!
- Hừ! Nào có tạ tội đơn giản như vậy! Chỉ sợ chúng ta sẽ trở thành nỗi sỉ nhục trong lịch sử giáo hội để lại tiếng xấu muôn đời đó!
Áo Kha Nhĩ hừ lạnh nói.
Như vậy không được, chúng ta cũng không cần nhân từ nương tay làm gì, cho tất cả người năm tỉnh Đông Nam đều dùng thuốc đi, chỉ có như vậy chúng ta mới có thể khởi xướng chiến tranh chấn động thiên hạ trong thời gian quy định!
An Đạt cắn răng nói.
- Hiện tại thuốc trong kho chúng ta không còn nhiều như vậy, cấp thuốc cho quân chính quy trước đi!
Trong mắt Áo Kha Nhĩ tản ra u quang.
- Bỏ qua binh lính tộc nhân sao?
An Đạt híp mắt hỏi.
Chẳng những bỏ qua bọn họ, chúng ta thậm chí cần phải cung cấp loại thuốc tráng thể cho bọn hắn dùng, chúng ta cần cho đám binh lính hoàn toàn xuất thân từ dân tộc thiểu số của đế quốc này trở thành quân đội đỉnh cao nhất!
Áo Kha Nhĩ có chút hưng phấn hô lên.
- Để cho bọn họ sau khi chúng ta rút lui vẫn còn có thể thu hút ánh mắt người trong thiên hạ? Hắc hắc! Đây thật sự là một biện pháp tốt, để Liệt Văn đến thống lĩnh bọn họ hẳn là một lựa chọn không tồi.
An Đạt nở nụ cười.
- Cứ quyết định như vậy, dựa vào cái đám chưa hiểu sự đời kia, nhặt một khối địa bàn của người ta liền dám xưng vương xây dựng chế độ đế quốc dân tộc thiểu số, chúng ta cũng đừng mong hoàn thành bất cứ nhiệm vụ gì, cho nên chúng ta phải tự mình vất vả một chút, đi sai người của chúng ta bắt đầu hành động đi!
Áo Kha Nhĩ phất tay nói.
- Ôi! Còn tưởng có thể nghỉ ngơi một chút, đám đại thần chó má kia thật sự là chỉ đưa ra những ý tưởng bùn đất không hơn, để hoàn thành nhiệm vụ vẫn phải dựa vào người một nhà chúng ta thôi.
An Đạt lắc đầu.
- Đúng rồi! Hướng trong tông yêu cầu đưa một chút thuốc đến, chúng ta dứt khoát đoạn tuyệt đi, nhóm đầu tiên là quân chính quy, nhóm thứ hai là tất cả nam đinh, nhóm thứ ba là người già và trẻ em còn lại!
Áo Kha Nhĩ hưng phấn nói.
- Ách! Hủy diệt hoàn toàn Đông Nam sao?
An Đạt có chút giật mình.
Áo Kha Nhĩ lộ vẻ đó là việc phải làm nói:
- Đương nhiên, cứ như vậy, bất luận cuối cùng thắng lợi thuộc về ai, cũng không quản bọn họ có phát hiện mật giáo chúng ta tồn tại hay không, dù sao cũng không thể để cho bọn họ có thể dễ dàng lợi dụng khu duyên hải đế quốc như thế được, để xem bộ dạng bọn hắn đối với khu Đông Nam đất đai khô cằn, không có một người sinh sống là thần thái gì, đây là biện pháp tốt xóa bỏ nỗi lo về sau nha, tại sao có thể không làm!
An Đạt hưng phấn vỗ tay:
- Hắc! Phương pháp này thật sự là tuyệt đó! E rằng đại qân cũng không có nơi trú đóng, càng không nói đến khai mở xây dựng xưởng đóng tàu, bến cảng. Điều này đối với những người ngoài từ phía biển tới như chúng ta thật sự là chuyện cực tốt. Cứ làm như vậy đi, để ta truyền yêu cầu lên trên.
- Được! Phải đi chuẩn bị dược vật sau đó triệu tập nhân viên, dù sao trước kia Áo Kha Nhĩ cũng trải qua như vậy, tuy rằng lượng thuốc khác nhau, nhưng tin rằng những dân tộc thiểu số sẽ không cảm thấy kỳ quái.
Áo Kha Nhĩ gật đầu đi ra khỏi phòng trước tiên.
Quân Đông Nam chính quy vốn bởi vì chuyện phản quân mà nhân tâm có chút lay động, nhưng hành động của phản quân so với tộc nhân Áo Kha Nhĩ lại càng quá đáng hơn cho nên tạm thời yên lặng chờ đợi, triều đình Áo Kha Nhĩ cũng không có khiến bọn họ thất vọng, đầu tiên khẳng định lại gia quyến binh lính quân chính quy vẫn thuộc đối tượng bảo hộ, không bị bắt nam đinh cùng trưng thu vật tư, nếu trong số nam đinh bị bắt có người nhà binh sĩ quân chính quy lập tức thả ra, hơn nữa bồi thường một khoản tiền, về phần vật tư bị trưng thu sẽ trực tiếp dùng kim tệ để đền bù.
Mệnh lệnh này vừa ra, quân tâm quân chính quy Đông Nam hoàn toàn ổn định, người thường cũng là như thế, nếu không có nguy hại đến quyền lợi của mình, như vậy đối mặt với cường quyền hãm hại dân chúng, đều coi như không phát hiện, bởi vì chính mình cũng không phải một thành viên dân chúng nha.
Cho nên sau khi mệnh lệnh này ban ra, hành động bắt đầu điều động binh lính tinh nhuệ từ trong các đơn vị quân đội nhằm tiến hành tiêu diệt phản quân liền chiếm được sự đồng tình.
Khi những tinh binh đó được binh lính tộc nhân Áo Kha Nhĩ dẫn đi, bọn họ còn có chút bất an không yên, nhưng sau khi phát hiện bản thân mình tiến vào phủ đô đốc, đặc biệt là khi Thống soái cao nhất quân đội vũ trang Đông Nam Áo Kha Nhĩ này, chủ nhân Đông Nam đích thân xuất hiện trước mặt bọn họ, những hoài nghi đều lập tức biến mất không còn tăm hơi.
Bọn họ cam tâm tình nguyện hơn nữa hưng phấn dị thường uống cạn chén rượu Áo Kha Nhĩ chuẩn bị chúc bọn họ thắng trận trước khi xuất chinh, tuy rằng hương vị rất nhạt, nhưng mọi người cảm thấy được đây là rượu ngon vị ngon, mà đó cũng chính là cảm giác cuối cùng trong cuộc đời bọn họ.
Binh lính tộc nhân Áo Kha Nhĩ giám sát ở đây, khi nhìn thấy một màn uống rượu quen thuộc này, trong lòng đều đang tức cười, xem ra tộc trưởng nhà mình lại muốn vận dụng dược vật thần bí kia, hắc hắc! Lần này có thể nhiều thêm một đám binh lính cường hãn không sợ chết làm quân khôi lỗi (quân rối) rồi, hy vọng chính mình có thể được chỉ huy quân đội như vậy, thật sự chính là đội quân vô địch nha.
Nhưng mà tộc trưởng điện hạ tại sao lại bỏ thuốc cho quân chính quy? Binh lính hi sinh thì chỉ dùng những lão già tám mươi cũng có thể rồi, dùng những tinh binh này thật sự là quá lãng phí rồi.
Tuy nhiên điều này cũng giúp cho bọn họ khẳng định tộc trưởng nhà mình chấp nhận vứt bỏ Đông Nam, bằng không ai lại đi dùng những tinh binh làm quân pháo hôi (đội quân pháo hôi, thường cho đi tiên phong làm bia đỡ đạn) chứ?
Tuy rằng trong lòng có chút đáng tiếc, nhưng không có bất cứ người nào phản đối, dù sao không phải tộc nhân của mình, quản làm gì bọn họ chết thế nào!
Ngay khi binh lính Áo Kha Nhĩ đang suy đoán ai phụ trách những quân pháo hôi này, bọn họ đột nhiên phát hiện, những quân pháo hôi này khác biệt so với những quân pháo hôi trước kia, lần này tất cả quân pháo hôi đều hai mắt đỏ bừng, sắc mặt dữ tợn, hơn nữa luôn luôn lộ ra cãi vã, thần thái khát máu, hiển nhiên so với lần trước càng thêm đầy đủ tính công kích, tính hung tàn không cần phải nói lại càng được đề cao lên một biên độ mới.
Nhìn những cảnh đó, tộc nhân Áo Kha Nhĩ không kìm nổi lại đoán xem Áo Kha Nhĩ lấy được những dược vật thần kỳ đó từ đâu, một vài người có đầu óc trong bọn họ suy đoán không biết Áo Kha Nhĩ có liên quan đến những ác ma thần bí kia hay không.
Nhưng ác ma chính là ác ma, cùng với những quân khôi lỗi pháo hôi có thể nghe hiểu mệnh lệnh, còn có thể thương vong này hoàn toàn khác nhau, đây cũng là nguyên nhân khiến cho bọn họ nghi thần nghi quỷ rất nhiều.
Mặc kệ điện hạ nhà mình vì nguyên nhân gì, mà có quan hệ với những ác ma địch nhân của nhân loại, chính những người mình tuy rằng sẽ không làm sao khuyên can, nhưng trong lòng sẽ không thoải mái, mà hiện tại có những quân khôi lỗi pháo hôi khác này, cũng khiến cho bọn họ không cần lo lắng sẽ bị khắp thiên hạ chỉ trích cấu kết với ác ma, cho nên phải thảo phạt khắp thiên hạ không ngừng.
Trong khi binh lính tộc nhân Áo Kha Nhĩ đang đợi Áo Kha Nhĩ hạ lệnh tiếp theo, Áo Kha Nhĩ đột nhiên cười nói với những tộc nhân này:
- Các vị tộc nhân! Hãy hoan hô chúng ta đi chứ! Tộc trưởng của các ngươi khi nghiên cứu chế tạo ra loại dược vật có thể làm cho người khác không màng sống chết, toàn lực chiến đấu, phát hiện ra một điều ngạc nhiên vui mừng khác, hơn nữa ngày hôm nay, phát hiện ngạc nhiên vui mừng đó chính thức ra lò!
Một số tộc nhân Áo Kha Nhĩ có chút không biết cho nên giả cười nhìn Áo Kha Nhĩ, bởi vì bọn họ rõ ràng không biết cần hoan hô cái gì, mà người không khéo thì trong lòng giật mình một chút, mồ hôi lạnh ứa ra.
Tộc trưởng nhà mình không phải nghiên cứu phát minh ra loại thuốc gì mới, rồi chuẩn bị dùng chính những tộc nhân mình làm thí nghiệm đấy chứ? Tộc trưởng ngàn vạn lần không nên nổi điện nha, nếu muốn thí nghiệm thuốc, tùy tiện bắt một ngoại nhân là được rồi, làm gì phải dùng chính tộc nhân mình để thí nghiệm thuốc chứ!
Đến khi Áo Kha Nhĩ đưa một loại rượu màu lam hiện ra trước mặt mọi người, tất cả tộc nhân Áo Kha Nhĩ đều phản ứng lại, trong mắt đều toát ra ánh mắt hoảng sợ cừu hận hỗn hợp.
Nhìn thấy chuyện này, Áo Kha Nhĩ biết nếu không nhanh chóng giải thích rõ, rất có thể mình sẽ bị những kẻ đã bị bức điên kia giết chết ngay tại đương trường.
Cho nên Áo Kha Nhĩ bưng chén rượu lên, vừa nói chuyện vừa cố ý khoe khoang loại rượu màu xanh lam trong chén cho mọi người thấy:
- Các vị! Đây chính là một loại thuốc do ta trong lúc ngẫu nhiên phát minh ra, loại thuốc này ngoại trừ tăng cường thể chất người dùng ra không có bất cứ tác dụng phụ nào, tuy nhiên tài liệu chế tạo thuốc này khan hiếm, nghiên cứu chế tạo khó khăn, bằng không khẳng định ta sẽ để cho toàn bộ tộc nhân sử dụng, cho nên chuyện có thứ thuốc tráng thể này tạm thời các người phải giữ bí mật, miễn cho các tộc nhân khác biết được, đương nhiên, tin rằng không bao lâu nữa, hẳn là có thể chế tạo thêm một lượng nữa. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Áo Kha Nhĩ nói đến đây, không đợi những tộc nhân này phản ứng lại, trực tiếp nâng chén rượu màu lam lên uống cạn.

Độc Cô Chiến Thần - Chương #340


Báo Lỗi Truyện
Chương 340/353