Chương 335: Thẳng vào Thánh địa (P2)


Khi còn cách Thánh địa chỉ khoảng mười dặm đường, kỵ binh thám báo cùng mật vệ canh gác bốn phía chặt chẽ như nêm. Tất cả tình báo đều cho thấy Thánh địa không phát hiện ra đội quân mình.
Tất cả mọi người khẩn trương nhìn chằm chằm Khang Tư. Bởi vì hiện tại Giáp Linh thủy chung không có tìm được bất kỳ ác ma nào che giấu tung tích, nhưng là như vậy lại không an tâm. Bởi vì tìm không thấy chứ không phải là không tồn tại, mà loại thời khắc có tính quyết định này cũng chỉ có một mình Khang Tư gánh chịu.
Khang Tư suy nghĩ một chút, cắn răng:
- Không cần che giấu hành tung. Tất cả kỵ binh lập tức rời thuyền tập kết xuất phát. Bộ binh cùng đội hậu cần điều khiển thuyền trực tiếp tiến vào Nhĩ Lạp Hồ.
- Dạ!
Nếu thủ lĩnh đã ra quyết định, đám cấp dưới bọn mình cũng không cần suy này tính kia, trực tiếp tuân lệnh làm việc là được.
Mấy vạn thiết kỵ tụ tập ở bên bờ sông như là rừng rậm sắt thép. Khang Tư không kêu gọi đầu hàng, trực tiếp vung tay lên dẫn đầu giục ngựa chạy như bay.
Sau khi tiếng vó ngựa vang lên "ầm ầm", thuyền dưới đường sông cũng giống như ăn thuốc lắc ngược dòng đi lên. Đương nhiên bất kể đuổi theo thế nào, tốc độ đều không thể so sánh với kỵ binh.
Quãng đường mười dặm đối với kỵ binh mà nói chỉ là chuyện trong chốc lát.
Khi Khang Tư dẫn đầu từ mặt cỏ bước lên một con đường rải đá, đầu tiên đập vào mắt chính là Tuyết Sơn cực lớn cao ngất hùng vĩ. Sau đó là một tòa kiến trúc cực lớn nằm trên bình nguyên dưới chân Tuyết Sơn. Xung quanh kiến trúc này trải rộng vô số mái vòm lều trại.
Tiếp theo đập vào mắt chính là cánh cửa cực lớn tối như mực ở sơn động. Đây chính là nhà xưởng và sào huyệt mật giáo mà Giáp Linh nói.
Bộ đội căn bản không chút ngừng lại, trực tiếp đi theo đường trải đá hướng về phía nhà xưởng. Mà phụ nữ và trẻ em chăn nuôi ở gần nhà xưởng vốn chỉ đứng nhìn. Nhưng sau khi bọn họ nhìn thấy cờ hoa hồng của Khang Tư lập tức kích động hô lên chạy về hướng lều trại, mà tiếng kèn "ô ô" cũng lập tức vang lên.
Đám người Khang Tư sau khi nghe được tiếng kèn, tất cả mọi người đều căng thẳng, một bên tăng thêm tốc độ chuẩn bị thật tốt để giết địch.
Sau khi tiếng kèn phát hiện kẻ địch vang lên, người thảo nguyên có thể nghe được đều võ trang chuẩn bị chiến đấu.
Quả nhiên, hơn mười cửa lớn ở nhà xưởng kia liên tiếp mở ra, có vô số nam đinh từ bên trong xông ra.
Chỉ là sau khi nhìn thấy những người này, đám người bên Khang Tư không khỏi trừng mắt. Quần áo bọn họ thống nhất, thoạt nhìn rất có khí thế. Chỉ là bọn họ toàn bộ là bộ binh, hơn nữa trong tay không cầm công cụ như chùy thép, kìm thì là cầm gậy gỗ. Có thể nói hoàn toàn là tay không tấc sắt.
Tuy nhiên chuyện rất nhanh có biến hóa. Mỗi một cửa đều có mấy chục chiếc xe đẩy tay chở binh khí đi ra. Đám tráng đinh này lập tức võ trang hạng nặng. Nghĩ lại sản phẩm nhà xưởng này sản xuất cũng không quá kỳ quái vì sao những người này lập tức có thể võ trang.
Tuy nhiên bên Khang Tư thật sự không để ý. Nhân số kỵ binh quá nhiều đánh bộ binh số ít, còn sợ đánh không thắng?
Tuy nhiên có điểm khiến mọi người kỳ quái là, cánh cửa lớn của sào huyệt mật giáo thủy chung hấp dẫn hơn nửa lực chú ý vẫn im ắng. Không nói chuẩn bị chiến tranh, ngay cả bóng người đều không thấy.
Khi khoảng cách hai bên chỉ còn khoảng trăm mét, Khang Tư khoát tay lên. Mấy vạn thiết kỵ thành hình nửa bao vây quanh nhà xưởng ngăn chặn lại đám bộ binh.
Tới khoảng cách này, những người bên Khang Tư có ánh mắt sắc bén đều đã nhìn ra bộ dạng đối phương. Vừa nhìn, đám người này liền cười khúc khích:
- Còn tưởng rằng là tinh binh hãn tướng gì đâu, nguyên lai toàn bộ đều là thợ thủ công. Xem bộ dạng bọn họ khẩn trương như vậy, ta dám nói bọn họ đã nhiều năm không cưỡi ngựa đánh trận!
Mọi người cẩn thận quan sát. Quả thật như thế. Hơn nữa tất cả mọi người nhìn ra được vẻ lo lắng sợ hãi trên mặt đám thợ thủ công này.
Biết được như vậy, khẩn trương trong lòng bọn họ lập tức lơi lỏng rất nhiều. Trong lòng đều nghĩ dùng chiêu số đơn giản nhất để xử lý bọn họ.
- Chiêu hàng!
Khang Tư vừa nói ra, Tương Văn là người thứ nhất giục ngựa lên trước. Đám binh lính phía sau lúc này mới nhớ tới đối phương đều là thợ thủ công. Đối với ưa thích của chủ công mình, bọn binh lính biết thật rõ. Bọn họ đều âm thầm dặn dò nếu thực sự phải đánh, tận lực tránh sát thương, tốt nhất là đánh ngất đối phương.
Loại suy nghĩ kiêu ngạo này, quân Khang Tư lại cho rằng theo lý phải làm. Người ta là thợ thủ công, nếu vậy mà còn không thể bắt sống, vậy dứt khoát cắt cổ tự tử cho xong.
Nhìn kỵ sĩ Tương Văn mỹ mạo khác thường này một mình đi đến, đám thợ thủ công tuy rằng giật mình một chút nhưng không có ai nhiệt huyết sôi trào nguyện ý giết mỹ nhân như vậy trêu chọc mọi người. Tất cả đều im lặng nhìn Tương Văn.
Tương Văn hít vào một hơi, hé miệng. Thanh âm trong trẻo dễ nghe vang lên:
- Ta thay điện hạ Khang Tư – Lôi Luân Đặc, Thống soái Liên minh Thống nhất kêu gọi các ngươi đầu hàng. Chỉ cần các ngươi không chống cự, cam đoan người thân, tài sản của các ngươi an toàn!
Tương Văn đợi một chút, phát hiện đám thợ thủ công không có phản ứng liền dùng ngôn ngữ thảo nguyên, Duy Nhĩ Đặc, Tuyết quốc nói lại một lần. Đám thợ thủ công này vẫn không có phản ứng.
Tương Văn không khỏi tức giận quát:
- Hàng hay không hàng?
Mấy vạn thiết kỵ chung quanh lập tức trợ uy gầm lên:
- Hàng hay không hàng?
Thanh âm thật lớn khiến đám thợ thủ công xuất hiện ba loại tình huống. Một loại là bị dọa ngã ngồi xuống đất, một loại là không biết làm sao nhìn trái ngó phải. Một loại cuối cùng là hai mắt phun lửa, vẻ mặt tức giận nắm chặt binh khí.
Khang Tư nhíu mày, giơ tay chỉ về khu lều trại gần nhà xưởng. Hơn vạn thiết kỵ lập tức hiểu được phóng tới nơi đó.
Hành động nhằm vào người nhà thợ thủ công này lập tức khiến đám thợ thủ công kêu vang lên. Đám thợ thủ công phẫn nộ cầm binh khí chẳng những không giảm mà ngược la gia tăng rất nhiều.
Mà lúc này, một đội tàu như một con rồng dài tiến vào Nhĩ Lạp Hồ. Sau đó trước tiên là rất nhiều bộ binh đi xuống, cũng không chỉnh đội vừa rời thuyền lập tức vọt tới bên này.
Nhìn cờ của thuyền giống như đội quân trước mắt, vẻ mặt đám thợ thủ công đều trở nên ảm đạm.
Đến lúc này Tương Văn nhân cơ hội hô lên:
- Người nào hàng quỳ xuống!
Dưới thanh âm khuếch đại của quân Khang Tư, gần như toàn bộ Thánh địa đều có thể nghe được. Nếu không phải trên độ cao vài trăm mét Tuyết Sơn mới có tuyết đọng thì phỏng chừng riêng thanh âm chiêu hàng này có thể tạo ra một trận tuyết lở.
Sau khi đội tàu xuất hiện, đám thợ thủ công hiểu được không thể chống cự.
Cho nên sau khi Tương Văn lại kêu gọi đầu hàng, đám thợ thủ công ngồi dưới đất trước tiên quỳ xuống, tiếp theo nhìn đám thợ thủ công không có tâm tự chủ quỳ xuống theo. Cuối cùng chính là đám thợ thủ công phẫn nộ, bọn họ chần chờ hồi lâu, thở dài ném binh khí, thống khổ vạn phần quỳ xuống.
Nhìn mọi chuyện thuận lợi như thế, Khang Tư không khỏi cảm giác ngoài ý muốn. Dựa theo phán đoán của mình, khẳng định phải huyết chiến một hồi, thiệt hại thật lớn mới có thể đoạt được nhà xưởng cùng hủy diệt sào huyệt Mật giáo.
Toàn quân thiệt hại trầm trọng chật vật trốn về, thậm chí toàn quân bị diệt cũng đã chuẩn bị tâm lý. Chỉ có không dự đoán được là loại chiến đấu thoải mái như võ trang du hành, mình không chút thiệt hại một người liền chiếm được toàn bộ thợ thủ công cùng nhà xưởng không tổn hao gì?
Này cũng quá giả rồi! Thật sự là may mắn đến làm cho người lo lắng không yên.
Đương nhiên hiện tại Khang Tư lại mặc kệ ưa thích lớn nhất của mình, lại càng lười đi thăm nhà xưởng mà Giáp Linh nói là vô cùng kỳ diệu kia. Hắn trực tiếp quẳng đám thợ thủ công và nhà xưởng cho bộ binh.
Khang Tư lệnh cho toàn quân làm tốt chuẩn bị, mới bắt đầu mang quân đội thật cẩn thận bao vây quanh cửa sắt thật lớn kia.
Đối mặt đại động sâu kín tối om, xếp đầu là lính thiết giáp toàn thân áo giáp cầm lá chắn, phía sau bọn họ là mấy trăm mật vệ cao cấp cõng một ống gỗ tròn, trong tay cầm máy bơm nước. Mà tất cả những nhân viên vũ lực cao siêu đám Khang Tư thì xếp ở loạt thứ ba. Mặt sau mới là binh lính tinh nhuệ dày đặc.
Những người này đều không ngoại lệ, đều ngậm lọ bảo mệnh ở trong miệng, vừa phát hiệ tình hình không ổn là cắn vỡ. Nhìn bộ đội thật cẩn thận từng bước về trước, người ở đây không ai có nghi ngờ.
Sau khi bọn họ biết được đây là sào huyệt chế tạo ác ma, thật sự hận không thể trang bị mình như bình thép, hận không thể nhét đầy lọ bảo mệnh trong miệng.
Tuy rằng trong lòng mọi người có chút không yên nhưng điện hạ Khang Tư người lãnh đạo trực tiếp của mình đều đích thân đi tới, làm sao đám người dưới bọn mình có thể lui ra phía sau? Không có cách nào, đành phải kiên trì, cùng lắm là biến thành ác ma cùng điện hạ thôi.
Tiến vào trong động, tất cả mọi người đều bị cái động khổng lồ này làm cho hoảng sợ. Chỉ riêng cái nơi mặt đất kim loại màu trắng bạc kia đủ để chứa đựng tất cả thiết kỵ.
Làm cho người ta cảm thấy quái dị chính là, rõ ràng đây là trong động hơn nữa là một cái động thật lớn. Cho dù là ban ngày, không có cây đuốc thì phải tối đen một mảnh mới phải, nhưng vì sao bốn phía động lại mơ hồ phát ra hào quang mỏng manh, làm cho người ta cảm giác được giống như lúc hoàng hôn.
Mà càng quái dị chính là, trước khi vào động chỉ có thể nhìn bên trong tối đen một mảnh, vì sao sau khi vào lại có ánh sáng?
Khang Tư không để ý chuyện cổ quái này, phát hiện đám người mình sau khi vào động căn bản không thấy chuyện gì xảy ra không khỏi khoát tay chặn lại. Tương Văn đích thân chỉ huy đám mật vệ khiêng máy bơm nước mang theo mấy binh lính bắt đầu leo lên thang lầu cao ngất kia, điều tra những lỗ nhỏ rậm rạp ở bên cạnh.
- Giáp Linh, lần trước ngươi tới nơi đây cũng là như thế này sao?
Khang Tư nhíu mày hỏi. Giáp Linh đột nhiên xuất hiện, ngây ngốc gật đầu:
- Đúng vậy! Chính là bộ dạng im lặng thế này.
- Cũng chính là không có ai? Làm sao ngươi không nói tin tức này?
Khang Tư mày càng nhăn, Giáp Linh nháy mắt mấy cái mới nói:
- Ngài cũng không nói ta điều tra nơi này có ai hay không mà!
Lời nói này của hắn lập tức khiến Khang Tư sững sờ. Nghĩ đến Giáp Linh rèn luyện được có vẻ hiểu được đạo lý đối nhân xử thế, không nghĩ tới vẫn cứng nhắc giống trước kia. Mình làm sao còn hỏi nơi này không có ai, ai có thể nghĩ đến sào huyệt mật giáo lại trống không đây! Dựa theo ý nghĩ người bình thường, sào huyệt như vậy khẳng định canh gác nghiêm ngặt, hẳn là phải cất giấu rất nhiều tư liệu quan trọng và nhân viên. Làm sao lại toàn bộ trống không được!
Nhận thấy được mình làm ra động tĩnh lớn như vậy vẫn không xảy ra chuyện gì, Khang Tư thở dài khoát tay. Đại đa số binh lính đều bắt đầu đi lên thang lầu điều tra những cái hốc.
Tới lúc này, bọn họ bắt đầu khôi phục tâm tính bình thường, vào thời điểm tìm tòi không ngừng bàn luận cái động này làm thế nào khai phát.
Mấy vạn người liên hợp điều tra lập tức khiến cho cái động lạnh lùng này biến thành náo nhiệt phi phàm. Qua một đoạn thời gian, lục tục có người chạy xuống báo cáo không có thu hoạch gì.
Khang Tư nhận được tin tức không khỏi thở dài, mật giáo đã di dời sào huyệt.
Có lẽ phỏng đoán không lâu trước đây của mình là chính xác. Chắc là ngũ tông đều thành lập thế lực của mỉnh, vì tránh mở rộng mâu thuẫn, ngũ tông đều tự dời đến địa bàn của mình cho nên sào huyệt mới trống không thế này.
Chỉ là nếu đại thảo nguyên đã sớm bị ngũ tông vứt bỏ, vậy ôn dịch của người thảo nguyên như thế nào xảy ra? Cái nhà xưởng lớn kia làm sao lại không bị dời đi ngược lại tiếp tục phục vụ người thảo nguyên?
Mà càng quan trọng là vì sao không mang mấy vạn kỵ binh giáp đen kia đi, mà lại để lại bảo vệ đại thảo nguyên?
Hoặc là nói, đám kỵ binh giáp đen cùng nhà xưởng lớn này căn bản không do ngũ tông khống chế?
Nghĩ vậy Khang Tư không khỏi đột nhiên kinh hãi. Theo đạo lý thì hai thứ tốt này vào lúc ngũ tông quyết định vứt bỏ sào huyệt không có khả năng bỏ đi. Chỉ là bọn họ không thể khống chế mới có thể làm cho bọn họ bắt buộc phải bỏ đi.
Mà có thể làm cho bọn họ bắt buộc phải bỏ, khẳng định là một thế lực. Trên thế giới này không ngờ có một thế lực có thể khiến ngũ tông đề phòng?
Trời ơi! Thiên hạ này rốt cuộc là thế nào? Làm sao ẩn giấu nhiều bí mật như vậy?
Khang Tư bị mấy vấn đề này biến thành cực kỳ phiền táo, đi qua đi lại ở trung ương đại sảnh. Thuộc hạ của hắn phát hiện tâm tình hắn không tốt, đều mơ hồ tản ra một ít không gian.
Mà chính lúc này, Khang Tư không biết đi vội vàng hay là đá tới cái gì, thân hình đột nhiên ngừng lại.
Khang Tư rất là nghi hoặc nhìn dưới chân. Tên quỷ tinh minh Tương Văn lập tức lấy đuốc cầm tới sát. Dưới ánh sáng chiếu vào, mọi người phát hiện không ngờ Khang Tư lại đá văng ra một lỗ nhỏ bằng bàn tay ở mặt đất kim loại. Mà bên trong lỗ nhỏ này có một vật như cái núm hình tròn màu xanh biếc.
Khang Tư lấy tay sờ một cái, thấy không thể di động thì theo bản năng ấn xuống. Thứ này không ngờ kêu răng rắc rồi đè xuống.
Tương Văn lập tức lôi kéo Khang Tư ra sau, hơn nữa hét lớn:
- Toàn thể cảnh giới!
Vừa nghe được lệnh cảnh giới, tất cả những người hoạt động ở đất trống lập tức tản ra góc tường. Bởi vì đất trống là dễ dàng bị tấn công nhất.
Hành động của bọn họ là chính xác. Bởi vì sau khi bọn họ dựa vào tường, sàn nhà kim loại đột nhiên phát ra hào quang màu trắng bạc. Sau đó mọi người nghe được tiếng răng rắc liên tục không ngừng. Tiếp theo đó bọn họ trợn mắt há hốc mồm nhìn thấy khu sàn nhà trung ương đất trống mở ra một cái lỗ hình tròn.
Sau đó tiếng xèo xèo vang lên, một đồ vật như quả trứng gà đường kính một mét, cao ba mét theo lỗ tròn trồi lên mặt đất.
Sau khi trồi lên mặt đất, tiếng răng rắc cũng không ngừng mà ngược lại càng thêm vang dội. Tiếp theo quả trứng gà kia chậm rãi nâng lên, mặt đất cũng dựa theo hình dạng bậc thang, một tầng lại một tầng tăng lên trên. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Khi thanh âm này biến mất, bất kể là người đứng trên vách động hay là tránh ở góc tường đều ngây ngốc nhìn đồ vật trồi lên trên mặt đất. Mấy trăm bậc thang kim loại hình tròn tạo thành tháp, đỉnh tháp trung ương là cái trứng gà kia làm cho người ta không biết nói gì.
Hai mắt Khang Tư nhìn thẳng, một bên thì thào:
- Cái này rốt cuộc che giấu bí mật thế nào, chẳng lẽ thứ này chính là cơ mật lớn nhất của mật giáo? Hoặc là đây chính là nguyên nhân làm nên Thánh địa?
Khang Tư vừa nói vừa đi về hướng bậc thang tháp, không ai ngăn trở hắn bởi vì tất cả mọi người bị kỳ tích như thần tích này chấn động ngây người.
Tin tức Liên minh Thống nhất chiếm cứ quá nửa thổ địa thảo nguyên bị những đội buôn mang trở về. Đương nhiên lúc bọn họ truyền tin tức về kỵ binh giáp đen còn không đi ra từ hầm ngầm của Thánh địa.
Tin tức truyền đi thật sự rất nhanh, không được bao lâu liền truyền khắp đế quốc. Phản ứng của những thế lực hoàng tộc không cần phải nói, tới tới lui lui đều vẫn là như vậy.
Khi tin tức từ cửa ngõ Liên minh Thống nhất của Khang Tư liên tiếp truyền vào năm tỉnh Đông Nam, tên Áo Kha Nhĩ lòng lang dạ sói phản đồ cướp đoạt sản nghiệp nghĩa huynh từ đầu là ném đồ cổ đánh thị nữ, rồi lấy đao chém người. Sau đó không ngờ bắt đầu than thở, cuối cùng không ngờ lại khôi phục trạng thái bình tĩnh.
Tâm tình biến hóa của Áo Kha Nhĩ có liên kết một chỗ với Liên minh Thống nhất càng ngày càng mạnh mẽ. Có thể nói sau khi biết được Liên minh Thống nhất chiếm nửa đại thảo nguyên hắn liền khôi phục bình tĩnh.
Liệt Văn được Áo Kha Nhĩ triệu tập, không khỏi rơi lệ đầy mặt. "Điện hạ nhà mình cuối cùng khôi phục bình thường! "
Nghĩ lại cũng làm khó cho điện hạ. Vốn tưởng rằng mình là nhân tài kiệt xuất, không ngờ mấy anh em kết nghĩa các mặt đều vượt qua chính mình, hơn nữa mạnh mẽ đến mức bất kể mình đuổi theo thế nào cũng không kịp.
Chính hắn nguyên là một ngôi sao hào quang chói mắt, lại hoàn toàn bị vầng mặt trời mới toát ra biến thành ai cũng không nhìn thấy. Trường kỳ ứ đọng như vậy không điên cũng là rất tốt.
Liệt Văn vẫn lo lắng Áo Kha Nhĩ sẽ trở thành kẻ điên, nhưng hiện tại nghe được mệnh lệnh trật tự rõ ràng, hắn biết điện hạ của mình đã khôi phục.
Xem ra mình vất vả duy trì hiện trạng năm tỉnh Đông Nam không uổng phí.
Quyển 19: Thiên Hạ Thống Nhất

Độc Cô Chiến Thần - Chương #335


Báo Lỗi Truyện
Chương 335/353